Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Đôi Mắt Xám Bạc
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đôi mắt màu xám bạc.
Một vài hình ảnh mơ hồ vụt qua trong tâm trí Dorian, nhưng anh chẳng thể níu giữ chúng lại. Cơn mất ngủ hành hạ khiến đầu anh đau nhức khủng khiếp.
“Tối qua Dylan trực ca đêm, nên hôm nay tôi thay anh ta đến khám cho cậu —— cấp trên dặn tôi làm vậy.” Người kia nói.
Giọng nói trầm khàn sau lớp khẩu trang tựa như tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Khác với Robert luôn cố gồng giọng, thanh âm ấy khiến Dorian cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Nhưng anh đã không còn tin bất kỳ ai trong bệnh viện này nữa. Anh co người, ánh mắt cảnh giác như con báo từng sa bẫy, giờ đây chỉ cần một bước chân lạ cũng khiến nó rụt rè.
Ánh bình minh mới lọt qua khung cửa chốc lát, Dorian liếc nhanh đồng hồ trên thiết bị đầu cuối — mới hơn sáu giờ sáng.
“Vẫn còn sớm, chưa đến giờ kiểm tra phòng.” Dorian buông lời, chẳng giấu nổi vẻ thù địch.
“Nhưng cậu cần được khám, đúng không? Tối qua cậu đau đến mức phải gọi y tá.” Mắt xám chẳng tỏ vẻ bị xúc phạm. Dorian không thể đọc được cảm xúc nào trong đôi mắt ấy, giọng nói cũng phẳng lặng không gợn sóng.
“... Được rồi, được rồi!” So với những lời vô nghĩa, Dorian chỉ mong có một giấc ngủ yên tĩnh. Anh nhắm nghiền mắt, giả vờ đau đớn, cố dùng cách này để xua vị khách không mời đi. “Anh đã khám xong rồi, chúng ta kết thúc được chưa?”
Thế nhưng, Mắt xám vẫn đứng yên. Hắn im lặng bên giường một lúc, rồi bất ngờ hỏi: “Đau lắm sao?”
“Tất nhiên rồi!” Dorian bực bội. “Vậy anh có thể tiêm cho tôi một ống thuốc giảm đau không?”
“Xin lỗi, tôi không có thuốc giảm đau. Tôi chỉ có cái này.” Mắt xám đáp.
Dorian nghe thấy tiếng giấy sột soạt — dường như hắn đang lấy thứ gì đó từ túi áo. Anh không nhịn được mở mắt, ngoái đầu nhìn.
“Cái gì vậy?”
Anh mở to mắt.
Trước mặt mình, Mắt xám xòe bàn tay nhợt nhạt, trên đó là một viên kẹo nhỏ được gói trong lớp giấy nhựa sặc sỡ.
“Kẹo tôi mua ở tiệm kẹo chủ đề người cá. Bên trong là kẹo hình đuôi cá màu hồng, ngọt lắm.” Hắn nói rồi hơi nghiêng tay, để viên kẹo nhẹ nhàng rơi xuống gối Dorian. “Cho cậu.”
Dorian ngơ ngác ngồi dậy, nhìn người bác sĩ cao lớn trước mặt, rồi lại nhìn viên kẹo dễ thương trong tay, nhất thời không biết phản ứng thế nào.
Từ hồi tiểu học, Dorian gần như không còn ăn kẹo. Kẹo gắn liền với những từ như trẻ con, yếu đuối, dễ thương — những điều một người đàn ông không nên có. Theo năm tháng, sự hứng thú với đồ ngọt trong anh dần phai nhạt.
Anh định nói mình không thích, bảo hắn mang về. Nhưng thật lâu rồi anh chưa được nếm một viên kẹo, và đồ ăn ở viện dưỡng bệnh này thì tệ đến mức khó nuốt. Anh khao khát một chút ngọt ngào giản dị nơi đầu lưỡi.
“Cảm ơn…”
Đó là câu trả lời duy nhất Dorian nghĩ ra được. Anh cầm lấy viên kẹo, cảm thấy hơi xấu hổ vì sự thô lỗ ban nãy.
“Là vinh hạnh của tôi.” Mắt xám nói. “Cậu vẫn còn đau nhiều sao? Tôi có thể kiểm tra thêm nếu cậu muốn.”
“Được… được.” Dorian không hiểu sao lại lắp bắp. Anh không còn thấy người đàn ông này đáng nghi nữa. Ánh mắt anh dán vào đôi mắt xám ấy, tưởng tượng chúng như hai vầng trăng — một trên trời, một in trên mặt biển, ngăn cách bởi sống mũi cao thẳng.
Chúa ơi, ngay cả hàng mi của hắn cũng mang sắc xám tuyệt đẹp.
Hắn rút từ túi ra một chiếc đèn pin nhỏ, đưa tay về phía Dorian: “Cho phép tôi nhé?”
Lời hỏi nhẹ nhàng như lời mời khiêu vũ của một quý ông dành cho quý cô — lịch thiệp, dịu dàng, nhưng cũng đầy mong đợi.
Dù thực tế, hắn chỉ đang kiểm tra đồng tử.
“Tất nhiên.” Dorian trả lời ngay, nhưng không hiểu sao vành tai mình bỗng nóng lên.
Hắn nhanh chóng kiểm tra mắt, rồi yêu cầu Dorian há miệng, kiểm tra răng, sau đó là tai. Mỗi lần xong một hạng mục, hắn lại ghi chép vào bảng nhật ký làm việc AI.
Một quy trình lặp lại đều đặn. Dorian chẳng hiểu tại sao họ phải làm vậy, cứ như thể anh bị nhiễm một loại virus nào đó có thể biến anh thành ma cà rồng — rồi sẽ mọc nanh, hóa dơi, hay gì đó tương tự.
“Mọi thứ bình thường.” Mắt xám nói, rồi bắt đầu kiểm tra tuyến giáp — cụ thể là chạm tay lên cổ Dorian.
Hắn không đeo găng tay.
Dorian vừa mới nhận ra điều đó.
Vi phạm quy định. Tất cả bác sĩ trước đây khi khám cho anh đều đeo găng.
Anh lẽ ra nên nhắc nhở, hoặc ít nhất là trách móc vì sự thiếu chuyên nghiệp. Nhưng thực tế, trong đầu Dorian chỉ có hai suy nghĩ:
Tay hắn lạnh quá.
Và…
Ngứa.
Cảm giác ngứa ran khi những ngón tay lạnh giá chạm nhẹ lan sâu vào da, chạy dọc theo hệ thần kinh thẳng lên đỉnh đầu.
Dorian không hiểu sao, khi đối phương chạm vào đốt sống cổ, anh lại vô thức nín thở. Cơn chóng mặt do mất ngủ càng thêm trầm trọng.
“Thả lỏng nào.” Giọng khàn khàn xuyên qua lớp khẩu trang, lọt vào tai Dorian như dòng điện chạm thẳng vào dây thần kinh nhạy cảm nhất, khiến anh run lên một cái.
“Dạ.” Dorian trả lời nhanh, nhưng cơ thể anh vẫn cứng như tấm ván dưới giường.
Chết tiệt, chắc chắn là do mất ngủ!
Bạn thấy đấy, Dorian bắt đầu thở gấp.
Sau khi kiểm tra tim phổi qua lớp áo bệnh bằng ống nghe, Mắt xám ghi chép xong và hỏi: “Nhịp tim cậu nhanh quá, có khó chịu ở đâu không?”
“Không, tôi ổn.” Dorian né ánh mắt hắn.
May thay, hắn không hỏi thêm. Hắn đóng nhật ký, dáng vẻ như chuẩn bị ra đi: “Còn chỗ nào khó chịu không? Tôi là bác sĩ, nếu có vấn đề gì, cậu có thể nói với tôi.”
“Ừm… thực ra, có một chút.” Đây là lần đầu tiên Dorian thấy thời gian khám ngắn đến vậy. Anh siết chặt viên kẹo trong tay, vừa kéo dài câu chuyện, vừa cố gắng suy nghĩ nhanh: “Chân tôi… chân tôi lúc nào cũng đau, đặc biệt khi đi lại. Dylan nói xương không vấn đề, nhưng đau là có gì đó không ổn, anh thấy đúng không?”
“Cậu có thể cho tôi xem không?”
“Tất nhiên.”
Dorian kéo ống quần lên, để lộ bắp chân gầy guộc.
Trước đây, Dorian có thân hình cường tráng. Dù không phải gymer cuồng nhiệt, anh luôn tự hào về vóc dáng mình. Nhưng khi nằm liệt giường, bị bệnh tật hành hạ, cơ bắp sẽ teo dần, thân hình hốc hác, và những đường cong tự hào sẽ biến mất. Huống hồ anh đã hôn mê nhiều ngày sau tai nạn biển.
Khi thấy cổ chân bé xíu của chính mình, Dorian thầm chửi đồ ăn viện dưỡng bệnh.
Rồi anh nhìn xuống — thấy bàn tay lớn của vị bác sĩ cao ráo, với đôi mắt xám quyến rũ, đang nắm lấy mắt cá chân mình.
Dorian khó lòng rời mắt khỏi bàn tay ấy.
Nhợt nhạt, thon dài, nhưng cũng rộng và chắc nịch — sự ưu ái của tạo hóa thể hiện trọn vẹn nơi đó. Khi vẻ đẹp và sức mạnh hòa làm một, không sinh vật nào có thể không ngưỡng mộ. Bàn tay này từng chạm vào cổ anh, giờ đây lại đặt lên chân anh, siết nhẹ như chiếc cùm sống.
Rồi nó từ từ di chuyển lên trên, dọc theo xương chân Dorian — có lẽ dùng từ “sờ nắn” thì chính xác hơn. Nhưng hắn chạm quá nhẹ, như thể Dorian là một nụ hoa vừa chớm nở. Chỉ cần đầu ngón tay miết nhẹ, cũng có thể để lại dấu tích xé nát những cánh hoa mềm yếu.
“Shhh——”
Khi tay hắn chạm đến đầu gối, Dorian rốt cuộc không chịu nổi, co mạnh hai chân lại. Anh giả vờ đau đớn, nhưng thực ra chỉ để che giấu những phản ứng xấu hổ nơi cơ thể.
“Xin lỗi, tôi làm đau cậu sao?”
“Không… không sao. Tôi nghĩ là… đỡ hơn rồi.” Dorian hận mình sao lại lắp bắp lúc này. Anh chui tuốt vào chăn, trùm kín người. “Kết thúc chưa? Tôi muốn nghỉ.”
“Được rồi. Chúc cậu một giấc mơ đẹp.”
Chốc lát sau, Dorian nghe tiếng cửa mở rồi đóng. Anh nhớ lại dáng vẻ lúng túng của mình, xấu hổ đến nghẹt thở.
Sao lại phản ứng ngu ngốc như vậy chứ?
Nhưng chỉ vài giây sau, Dorian bất ngờ bật dậy khỏi giường. Anh vội xô cửa ra, định gọi bác sĩ quay lại, nhưng hành lang trống rỗng, không bóng người.
Chết tiệt!
Anh tiếc nuối quay về, uể oải ngồi xuống giường.
Anh thậm chí còn chưa hỏi tên người đó!
Ngồi im, Dorian không khỏi nhớ đến đôi mắt xám bạc ấy.
Ước gì ngày mai anh ta sẽ quay lại.
Anh mở bàn tay, nhìn viên kẹo gói cẩn thận nằm trong lòng. Nó nhắc anh rằng mọi chuyện vừa rồi là thật — không phải giấc mơ.
Dorian cẩn thận bóc lớp giấy màu, đưa viên kẹo hình đuôi cá nhỏ nhắn vào miệng.
Vị ngọt đậm đà tan ra, lan khắp khoang miệng.
Anh dùng đầu lưỡi ấn nhẹ lên viên kẹo, cảm nhận hình dáng chiếc đuôi cá, rồi đưa mảnh giấy gói lên, hướng về phía cửa sổ.
Ánh sáng xuyên qua lớp giấy, nhuộm cả căn phòng một sắc màu ấm áp.
Chỉ còn lại vị ngọt, và một cảm giác dịu dàng chẳng thể gọi tên.
--------------------
Tác giả có điều muốn nói:
Yêu lại lần hai nhó