Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 82: Lời Hứa Trong Bóng Tối
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiều hôm sau, Dorian ngồi chờ Merman trong khu vườn nhỏ.
Anh vẫn ngồi trên chiếc ghế dài quen thuộc, nhưng lần này xung quanh người anh tràn ngập một bầu không khí u ám. Giữa khu vườn tràn đầy sức sống, Dorian như một thân cây duy nhất đang dần héo úa.
"Có chuyện gì vậy?" Merman hỏi, giọng điệu bình thản như mọi khi, nhưng Dorian vẫn cảm nhận được sự lo lắng ẩn sâu trong đó.
"Bác sĩ Merman, tôi muốn nói với anh một chuyện… một chuyện rất kinh khủng. Tôi… tôi cảm thấy không khỏe lắm."
Dorian không dám nhìn thẳng vào mắt Merman khi thốt lên những lời này. Anh có cảm giác như đang kéo một người vô tội vào vũng lầy của một âm mưu đen tối. Nhưng lạy Chúa, anh không biết còn ai khác để cầu cứu.
"Tất nhiên, cậu có thể nói bất cứ điều gì với tôi. Đừng sợ, Dorian, tôi sẽ giúp cậu."
Merman ngồi xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng vén mái tóc rối che khuất mắt Dorian ra sau tai. Đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước và tràn đầy bất lực khiến anh trông như một con cá nhỏ mắc cạn, đang tuyệt vọng quẫy đuôi trên bãi biển.
Cuối cùng, Dorian cũng dám nhìn thẳng vào Merman. Anh không kìm được mà đắm chìm vào đôi mắt xám bạc kia: "Tôi không chắc việc này có đúng không… Tôi không muốn gây rắc rối cho anh..."
"Không sao cả, đây là vinh dự của tôi."
Merman liếc nhanh về phía bụi cây rậm rạp, rồi quay đầu nhìn Dylan – người đang mải mê làm việc trước thiết bị đầu cuối – trước khi hỏi Dorian: "Cậu có tin tôi không?"
Dorian ngơ ngác nhìn hắn.
Merman đưa bàn tay phải ra phía trước. Bàn tay thon dài, nhợt nhạt, không đeo găng – bàn tay từng cầm theo một viên kẹo.
"Tôi sẽ giúp cậu kiểm tra. Cậu có tin tôi không?" – chủ nhân của bàn tay ấy nói, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, tựa như tiếng hát dụ dỗ của quái vật biển Siren vang lên giữa đại dương mênh mông.
Con tàu của Dorian đã lạc lối trong biển sương mù từ lâu. Anh sắp chết chìm trong vùng biển kinh hoàng này. Tiếng hát của Siren là tia sáng duy nhất còn sót lại – anh không còn lựa chọn nào khác.
Vì thế, Dorian đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay Merman, mang theo chút quyết tâm liều lĩnh: "Tôi tin anh."
Bàn tay Merman rộng lớn và rắn chắc hơn anh tưởng. Hắn nắm lấy tay Dorian, dẫn anh vòng qua Dylan – đúng vậy, Dylan dường như chẳng để ý đến họ, vẫn cắm cúi vào công việc – rồi đi qua một lối đi bí mật, dừng lại trước một căn phòng treo biển "Phòng chứa dụng cụ vệ sinh".
Merman mở cửa, nhanh chóng kéo Dorian vào trong.
Căn phòng nhỏ hẹp, ánh sáng mờ mịt, thoang thoảng mùi nấm mốc bám trên những dụng cụ lau dọn. Nhưng không thể phủ nhận, đây là nơi lý tưởng để giấu kín một bí mật.
Dorian không nhận ra mình vẫn đang nắm chặt tay Merman, cho đến khi hắn dùng tay còn lại khóa cửa, rồi nhẹ nhàng vỗ má anh.
"Xin lỗi vì phải đưa cậu vào đây. Chúng ta không thể đến phòng bệnh – khắp nơi đều có camera giám sát." Đôi mắt xám của Merman lộ ra sau lớp khẩu trang, nói lời ấy như một lời thì thầm.
"Tôi biết… tôi hiểu…" Tim Dorian đập thình thịch. Anh ngượng ngùng khi nghe tiếng thở gấp của chính mình vang vọng trong không gian chật hẹp. Dù cùng đi, Merman lại hoàn toàn bình tĩnh, đứng trước mặt anh như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo – không tiếng thở, cũng chẳng nghe thấy nhịp tim.
Lạ kỳ làm sao, Dorian luôn cảm thấy một nỗi căng thẳng mơ hồ. Anh thoáng nghĩ thời gian dành riêng cho họ sẽ chẳng còn lâu. Vì vậy, sau vài giây do dự, anh cắn răng, thốt lên:
"Tôi… có thể sẽ biến thành một con quái vật."
Nói xong, anh quay người, cởi áo bệnh nhân, để lộ tấm lưng trần trước mặt Merman.
Dorian nín thở chờ đợi phản ứng.
Anh là người đầu tiên biết bí mật này. Những bác sĩ khám cho anh trong hai ngày qua đều bị anh đuổi đi vội vã – chẳng ai phát hiện ra điều gì.
Anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sáng hôm qua, anh vừa tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng vì cơn đau dữ dội ở lưng, thì ngay lập tức lại rơi vào một cơn ác mộng khác –
Cơ thể anh đã đột biến!
Dorian linh cảm rằng nếu Dylan hay Robert biết về phần cơ thể "khác thường" này, anh sẽ không bao giờ được quay lại phòng bệnh – cũng chẳng bao giờ được gặp Merman nữa.
Anh im lặng chờ đợi. Phía sau lưng không có động tĩnh nào. Có lẽ chỉ vài giây, nhưng với Dorian, nó dài như cả một thế kỷ.
"…Rất đáng sợ phải không?" Dorian không nhịn được hỏi, giọng run rẩy. Anh sợ hãi – sợ mình thật sự sẽ thành quái vật, và sợ hơn cả là Merman sẽ hét lên rồi bỏ chạy khỏi căn phòng tối tăm, chật chội này.
"Có đau không?" Một lúc sau, Merman hỏi.
Dorian định trả lời rằng nếu không ấn vào thì cũng không đau lắm. Nhưng đột nhiên, anh cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo, mềm mại chạm vào những gai xương nhô lên trên lưng. Cảm giác k*ch th*ch tê dại khiến anh suýt khuỵu ngã. May là Merman đã kịp ôm lấy anh từ phía sau, giữ chặt gáy, ép anh áp người vào tường.
"Không… ưm… Merman… Mer…"
Dorian bị ép sát vào vách tường. Khi nhận ra Merman đang từng chút hôn lên cột sống dị dạng của mình, cả thể xác và tâm hồn anh đều run rẩy dữ dội vì khoái cảm mãnh liệt. Anh cảm thấy mình sắp ngất đi bất cứ lúc nào.
"Chẳng đáng sợ chút nào cả, Dorian. Nó rất đáng yêu."
Dorian mơ hồ nghe thấy lời thì thầm ấy bên tai. Anh muốn phản bác, muốn nghi ngờ thẩm mỹ kỳ lạ của Merman, nhưng không thốt nên lời. Anh vẫn đang chìm đắm trong dư vị của khoái cảm vừa kinh hoàng vừa ngọt ngào, thở dốc, cơ thể co giật.
Anh cảm thấy mình như đang khóc, nhưng không thể kiểm soát được. Cũng không thể phân biệt được – thứ khiến anh phát điên rốt cuộc là phản ứng kỳ lạ của cơ thể, hay là sự nhẹ nhõm, hạnh phúc khi được Merman chấp nhận?
"Chẳng… đáng yêu gì hết… một chút nào cả… Tôi sắp thành quái vật rồi…"
"Đừng khóc, Dorian. Cậu khóc, tim tôi tan nát mất." Merman nhẹ nhàng kéo áo xuống, nhưng vẫn ôm chặt vòng eo ngày càng gầy guộc của anh, tay kia tiếp tục vỗ về. "Tôi đã kiểm tra rồi. Cậu không phải quái vật. Cậu rất bình thường."
Lúc này, tâm trí Dorian bị nỗi sợ ám ảnh, nên anh không nhận ra bầu không khí mập mờ đang bao trùm căn phòng chật hẹp.
Anh vội lau nước mắt bằng mu bàn tay, quay lại nhìn Merman, hỏi lần nữa: "Thật… thật vậy sao? Tôi không đột biến gì sao? Nhưng… thế còn cột sống của tôi thì sao?"
Dorian không kìm được nữa, anh bắt đầu kể cho Merman nghe mọi nghi ngờ của mình về viện dưỡng bệnh.
"Anh biết không, họ nói tôi vào đây để điều trị một loại virus mới kỳ quái nào đó. Nhưng tôi đã điều trị hơn một tháng rồi, chẳng thấy tiến triển nào cả!"
Hằng ngày, anh phải uống hàng đống thuốc viên, viên nang, rồi truyền dịch liên tục. Hồ sơ ghi rằng chúng điều trị viêm phổi, đau dây thần kinh… nhưng Dorian không tin vào những lời vô lý ấy. Nếu thật sự hiệu quả, anh đã chẳng phải trốn ở đây, khóc lóc như lúc này.
Merman nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt Dorian. Giọng nói khàn khàn vang lên từ sau khẩu trang, mang theo một vẻ mê hoặc kỳ lạ: "Ý cậu là, sau khi uống thuốc, các triệu chứng không giảm, mà còn nặng hơn?"
Dorian ngước lên, ánh mắt bất lực: "Đúng vậy. Họ rất kỳ lạ. Viện này rất kỳ lạ. Tôi bị quan sát như một con vật thí nghiệm – anh biết mà, mỗi người đều phải ghi chép nhật ký công việc. Loại virus nào có thể gây đột biến ở người? Tại sao phải theo dõi bệnh nhân từng ngày? Chắc chắn có vấn đề!"
Anh càng nói càng kích động, gần như muốn hét lên. Merman ôm lấy gáy anh, thì thầm trấn an: "Suỵt… bình tĩnh, Dorian. Có lẽ chúng ta nên nhìn vấn đề từ một góc độ khác. Cậu đã mất năm năm ký ức, đúng không? Cậu hoàn toàn không biết tại sao mình lại vào viện này?"
Dorian gật đầu, cố nén giận và sợ hãi xuống tận đáy lòng.
"Vậy thì… có một khả năng," Merman dừng lại một chút, "cậu vốn dĩ không hề bị bệnh?"
Lời nói ấy như một cú nhấn dừng, cắt đứt hơi thở dồn dập của Dorian, biến anh thành một cỗ máy lỗi lập trình trong tích tắc. Anh chỉ biết nhìn Merman bằng đôi mắt xanh xám, không chớp.
Căn phòng nhỏ trở lại im lặng. Chỉ có tiếng bụi lơ lửng trong không khí là âm thanh duy nhất.
Merman bước lại gần, nhìn sâu vào biểu cảm của Dorian, rồi tiếp tục thốt lên những lời như thần chú xuyên qua lớp khẩu trang:
"Cậu đã nghĩ đến điều này từ lâu rồi phải không? Có lẽ ngay từ đầu, cậu đã không bệnh. Thứ khiến triệu chứng nặng thêm không phải virus… mà là những loại thuốc không rõ nguồn gốc cậu đang uống?"
"Họ đang quan sát cậu. Theo dõi sự thay đổi của cậu. Ghi lại nỗi đau của cậu. Họ không thương xót cậu – dù tất cả đều là đồng loại."
Merman nâng má Dorian, chạm vào hai đại dương xanh xám ấy. Ở đó, hắn thấy hy vọng tắt lịm, lý trí sụp đổ, linh hồn rạn nứt – nhưng hắn không dừng lại.
"Đây không phải lỗi của cậu, Dorian. Chính những con quỷ đó đang lừa dối, lợi dụng cậu. Cậu vô tội. Cậu không đáng phải chịu tổn thương này."
"Nhưng tôi có thể làm gì?" Dorian thì thầm tuyệt vọng. "Magmendy, cha dượng tôi… chỉ cần ông ta còn sống, tôi sẽ không thể thoát khỏi nơi này..."
"Đừng sợ, Dorian." Merman dịu dàng trấn an.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng Dorian dường như thấy ánh sáng lập lòe trong mắt Merman – ánh mắt thèm khát, chỉ có kẻ săn mồi mới có.
Anh nghe thấy Merman hứa:
"Tôi sẽ đưa cậu ra khỏi nơi này."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, lý trí Dorian trở lại: "Không được… Tôi không thể để anh mạo hiểm. Anh không biết Magmendy mạnh đến mức nào… Tôi sẽ hại chết anh mất."
"Tôi không quan tâm." Merman trả lời không chút do dự. "Chỉ cần cậu nói, Dorian, tôi sẽ làm bất cứ điều gì vì cậu."
Dorian ngỡ ngàng nhìn hắn, gần như không dám hỏi: "Nhưng tại sao? Anh không cần phải làm mọi thứ vì tôi."
Lông mi dài và dày của Merman khẽ rung. Hắn đưa tay lên, từ từ tháo khẩu trang xuống.
"‘Tại sao’ ư?" – hắn nói, "Tôi nghĩ em biết lý do mà."
Đây là lần đầu tiên Merman tháo khẩu trang trước mặt Dorian. Đúng như anh đoán – khuôn mặt dưới lớp vải là một dung mạo tuyệt đẹp, thánh khiết như vầng trăng bạc lơ lửng trên biển khơi, vừa thuần khiết, vừa quyến rũ đến mê hoặc. Mỗi ánh nhìn là một lần chìm sâu xuống đáy đại dương.
Không hiểu vì sao, khi khuôn mặt ấy hiện ra, Dorian bỗng thấy lòng mình thầm đồng ý:
Phải, chính là khuôn mặt như vậy.
Rõ ràng họ mới quen nhau một tháng. Rõ ràng Dorian chưa từng thấy diện mạo thật của Merman.
Vậy cảm giác quen thuộc này đến từ đâu?
Khi ánh mắt họ giao nhau, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.
Dorian cảm giác linh hồn mình như bị hút đi. Anh không kìm được mà ngửa đầu, hôn lên đôi môi tái nhợt ấy.
Đó không phải nụ hôn thoáng qua. Mà là một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt, quấn lấy nhau, tràn ngập d*c v*ng.
Dorian bám chặt vào vai và lưng Merman. Anh thèm khát, run rẩy. Linh hồn anh rung lên trong hạnh phúc dưới mỗi lần v**t v* của đối phương.
Cuối cùng…
Cuối cùng cũng đến.
Họ ôm nhau thật chặt, môi lưỡi quấn quýt, không còn khe hở nào.
Trong cơn choáng váng, Dorian lại nghe thấy ảo giác thính giác. Nhưng lần này, anh chỉ nghe thấy một giọng nói – tiếng khóc trầm lắng, đầy xúc động của một người đàn ông:
【Dorian, đừng rời bỏ tôi nữa.】