Mối Duyên Kỳ Lạ

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Mối Duyên Kỳ Lạ

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Chiều hôm sau, Dorian ngồi đợi Merman trong khu vườn nhỏ.
Dorian vẫn ngồi trên băng ghế dài như mọi lần, nhưng xung quanh anh lại tỏa ra một luồng không khí ủ rũ, như chiếc lá cuối cùng sắp lìa cành.
"Có chuyện gì thế?" Merman hỏi, giọng vẫn bình thản như thường, nhưng Dorian nghe rõ được sự lo lắng trong đó.
"Bác sĩ Merman, tôi muốn nói với anh chuyện quan trọng... chuyện kinh khủng. Tôi... tôi cảm thấy không khỏe lắm."
Nói xong, Dorian không dám nhìn Merman. Cảm giác như mình đang kéo người vô tội vào vòng xoáy của âm mưu tà ác. Nhưng biết làm sao, anh chẳng còn ai để tin nữa.
"Cậu có thể nói hết cho tôi. Dorian, đừng sợ, tôi sẽ giúp cậu."
Merman ngồi bên cạnh, vén mái tóc che mắt của Dorian ra sau tai để nhìn rõ đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ của anh. Ánh mắt ấy khiến anh trông như con cá nhỏ lạc lõng giữa biển khơi, quẫy đuôi tuyệt vọng.
Cuối cùng, Dorian lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt Merman, không thể kiềm chế được nữa:
"Tôi không biết liệu mình có đúng không... tôi không muốn gây rắc rối cho anh."
"Không sao, đây là vinh hạnh của tôi." Merman nhìn quanh, thấy Dylan đang say mê làm việc trên thiết bị đầu cuối, bèn hỏi Dorian: "Cậu có tin tôi không?"
Dorian bối rối nhìn hắn.
Merman đưa tay phải ra, bàn tay thon dài, nhợt nhạt, không đeo găng—vốn từng cầm viên kẹo ấy.
"Tôi sẽ giúp cậu kiểm tra, cậu có tin tôi không?" Giọng nói của hắn nhẹ nhàng, chậm rãi, như tiếng hát của nàng tiên cá dụ dỗ thủy thủ trên biển.
Con tàu của Dorian đã lạc lối trong sương mù từ lâu, và giờ đây anh sắp chìm trong vùng biển nguy hiểm ấy. Giọng hát của nàng tiên cá chính là thứ dẫn đường duy nhất, và anh không còn lựa chọn nào khác.
Vì vậy, Dorian đặt tay mình vào lòng bàn tay của Merman, quyết tâm được ăn cả ngã về không:
"Tôi tin anh."
Bàn tay Merman rộng rãi và rắn chắc hơn Dorian tưởng. Hắn nắm lấy tay Dorian, dẫn anh đi vòng qua Dylan—Dylan dường như không hề nhận ra họ, vẫn chăm chú làm việc. Sau khi đi qua đoạn đường bí mật, hai người tới trước cửa phòng "Chứa dụng cụ vệ sinh".
Merman mở cửa, đưa Dorian vào.
Phòng chật hẹp, ánh sáng mờ tối, thoang thoảng mùi nấm mốc từ dụng cụ vệ sinh cũ. Nhưng đây chắc chắn là nơi để tiết lộ bí mật.
Dorian không nhận ra mình đang nắm chặt tay Merman cho đến khi hắn khóa cửa và nhẹ nhàng vén má anh.
"Xin lỗi vì đã đưa cậu tới đây. Chúng ta không thể đến phòng bệnh vì camera giám sát khắp nơi." Mắt xám của Merman lóe lên qua lớp khẩu trang.
"Tôi biết... tôi biết..." Tim Dorian đập thình thịch, hơi thở gấp vọng trong căn phòng nhỏ. Merman đứng trước mặt anh như tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ, không nghe thấy tiếng thở, cũng chẳng nghe thấy nhịp tim.
Dorian cảm thấy thời gian của họ sắp hết. Sau vài giây do dự, anh nghiến răng nói:
"Tôi có thể sẽ biến thành quái vật."
Nói xong, anh quay lưng, kéo áo bệnh nhân lên, để lộ lưng trần.
Dorian hồi hộp chờ phản ứng của Merman, thở nặng nề.
Đây là người đầu tiên biết bí mật của anh. Những bác sĩ khác bị đuổi đi khi kiểm tra, không ai phát hiện ra điều này.
Dorian không rõ mọi chuyện xảy ra như thế nào. Sáng hôm qua, anh vừa tỉnh khỏi ác mộng đau nhói ở lưng thì lại rơi vào cơn ác mộng khác—cơ thể anh đã đột biến!
Anh cảm giác nếu Dylan hay Robert biết về điều này, chắc họ sẽ không để anh quay lại đây, cũng chẳng cho anh gặp Merman nữa.
Dorian im lặng chờ đợi. Sau lưng không có động tĩnh. Có lẽ chỉ vài giây, nhưng anh cảm như suốt thế kỷ.
"Đáng sợ lắm đúng không?" Dorian không thể ngăn mình hỏi, vừa sợ hãi vừa lo rằng Merman sẽ hét lên bỏ chạy.
"Có đau không?" Chẳng bao lâu, anh nghe thấy Merman hỏi vậy.
Dorian cảm nhận, nếu không ấn vào lưng thì không thấy đau. Nhưng đột nhiên, như bị điện giật, thứ lạnh lẽo và mềm mại chạm vào gai xương trên lưng anh. Anh suýt ngã vì cảm giác kích thích quá mức. May mà Merman ôm lấy anh từ phía sau, giữ chặt gáy ép anh vào tường.
"Không... ưm... Merman... Mer..."
Dorian bị ép nằm sấp, nhận ra Merman đang hôn lên cột sống dị dạng của mình từng chút. Cảm giác kích thích mạnh mẽ khiến toàn thân anh run rẩy, tưởng như ngất đi trong giây lát.
"Chẳng đáng sợ chút nào, Dorian, nó rất đáng yêu."
Dorian nghe thấy câu nói bên tai trong cơn mê sảng. Muốn phản bác, nhưng không thể nói nổi. Anh chìm trong cảm giác kích thích kinh hoàng và hồi hộp, thở hổn hển.
Anh cảm như mình đang khóc, nhưng không thể kiểm soát, cũng chẳng phân biệt nổi thứ khiến mình phát điên là phản ứng kỳ lạ của cơ thể hay niềm nhẹ nhõm khi được Merman chấp nhận.
"Không hề đáng yêu gì hết... Tôi sắp biến thành quái vật rồi..."
"Đừng khóc, Dorian, cậu khóc khiến tim tôi tan nát." Merman nhẹ nhàng hạ áo của Dorian, nhưng vẫn ôm eo anh ngày càng mảnh khảnh, vuốt ve lưng anh: "Tôi kiểm tra rồi, cậu không phải quái vật, cậu rất bình thường."
Lúc này, nỗi sợ hãi che mờ tâm trí Dorian, anh không nhận ra không khí kỳ lạ đã bao trùm căn phòng.
Anh vội lau nước mắt, quay lại đối mặt với Merman:
"Thật sao? Tôi không bị đột biến sao? Nhưng... vậy thì cột sống tôi sao thế?"
Dorian không thể kìm nén nữa, kể cho Merman nghe mọi nghi ngờ về viện điều dưỡng.
"Anh biết không, họ nói tôi vào đây điều trị virus mới quái quỷ gì đó, nhưng tôi uống thuốc hơn một tháng chẳng thấy tiến triển!"
Ngày nào Dorian cũng uống vô số thuốc, truyền dịch liên tục. Phác đồ điều trị ghi có thể trị viêm phổi và đau thần kinh, nhưng Dorian chẳng tin. Nếu thuốc có tác dụng, anh đã không trốn nơi đây khóc như thế.
Merman giúp Dorian lau nước mắt, giọng khàn khàn từ khẩu trang: "Vậy ý cậu là, những thuốc đó không những không khỏi mà càng ngày càng tệ hơn?"
Dorian nhìn vào mắt Merman, trông vô cùng bất lực:
"Phải, họ kỳ lạ lắm. Ngày nào tôi cũng bị theo dõi như thí nghiệm, mỗi nhân viên đều phải viết nhật ký. Rốt cuộc virus nào gây đột biến ở người? Họ cần quan sát hàng ngày—chắc chắn có vấn đề!"
Dorian càng nói càng kích động, muốn hét to. Merman ôm gáy anh, nhỏ giọng an ủi:
"Suỵt —— bình tĩnh nào, Dorian. Có lẽ chúng ta nên nghĩ khác. Cậu mất năm năm ký ức đúng không? Cậu không biết tại sao mình vào viện không?"
Dorian gật đầu, cố gắng dồn nỗi sợ hãi xuống tận đáy lòng.
"Vậy có thể, cậu không hề bị bệnh."
Lời của Merman như sét đánh, khiến Dorian bừng tỉnh. Phòng nhỏ bỗng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng bụi lơ lửng.
Merman tiến gần, quan sát biểu cảm của Dorian, tiếp tục nói như thần chú dưới lớp khẩu trang:
"Từ đầu cậu đã không bị bệnh. Những triệu chứng tồi tệ đi không phải do virus, mà do thuốc không rõ nguồn gốc cậu uống phải."
"Họ đang theo dõi cậu, ghi lại sự biến đổi, nỗi đau của cậu. Họ không hề thương xót, dù tất cả đều là đồng loại."
Merman ôm lấy má Dorian, nhìn vào đôi mắt xanh xám ấy, thấy hy vọng vụt tắt, lý trí sụp đổ. Nhưng hắn không dừng lại.
"Đây không phải lỗi của cậu, Dorian. Chính bọn quỷ đó lừa gạt cậu, lợi dụng cậu. Cậu vô tội, đáng lẽ không phải chịu đựng điều này."
"Nhưng tôi làm gì được?" Dorian tuyệt vọng: "Magmendy, cha dượng tôi, chỉ cần ông ta còn sống, tôi sẽ không thoát khỏi nơi này..."
"Đừng sợ, Dorian." Merman nhẹ nhàng trấn an.
Dorian tưởng là ảo giác, nhưng thoáng thấy ánh huỳnh quang trong mắt Merman—cái nhìn của kẻ săn mồi.
Anh nghe thấy lời hứa:
"Tôi sẽ đưa cậu ra khỏi đây."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lý trí Dorian trở lại: "Không được, tôi không thể để anh mạo hiểm. Anh không biết Magmendy mạnh đến mức nào, tôi sẽ hại chết anh mất."
"Tôi không quan tâm." Merman không chút do dự: "Chỉ cần cậu lên tiếng, Dorian, tôi sẽ làm bất cứ điều gì vì cậu."
Dorian bối rối nhìn hắn: "Nhưng tại sao? Anh không cần phải làm mọi thứ vì tôi."
Mắt Merman rung rung, hắn từ từ tháo khẩu trang, nói: " 'Tại sao' ư? Tôi nghĩ em biết lý do mà."
Lần đầu tiên, Merman tháo khẩu trang trước mặt Dorian. Khuôn mặt ấy vô cùng anh tuấn, thuần khiết như vầng trăng bạc trên biển, vừa hấp dẫn lại vừa ma mị. Mỗi giây nhìn thấy hắn, Dorian lại chìm sâu hơn dưới đáy biển.
Không hiểu sao, khi thấy khuôn mặt ấy, Dorian thầm tán đồng trong lòng:
Phải, chính là khuôn mặt ấy.
Dù mới biết nhau chưa đầy tháng, dù chưa từng nhìn thấy diện mạo hắn.
Rốt cuộc, cảm giác quen thuộc ấy từ đâu đến?
Khi đôi mắt họ chạm nhau, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Dorian cảm thấy linh hồn mình bị cuốn đi, không thể kiềm chế, ngửa đầu hôn lên đôi môi tái nhợt của hắn.
Đó không phải nụ hôn thoáng qua, mà là sự say mê, quấn quýt, tràn đầy dục vọng.
Dorian bám chặt vào vai và lưng Merman, run rẩy vì sung sướng. Linh hồn anh rung lên trong từng cử chỉ của hắn.
Cuối cùng.
Cuối cùng được rồi.
Họ ôm chặt nhau, môi lưỡi hòa quyện không chừa chỗ trống.
Trong cơn mê, Dorian như nghe thấy tiếng khóc của một người đàn ông:
【Dorian, đừng rời bỏ tôi nữa. 】