Chương 85: Lời Ru Giữa Cơn Mưa

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Chương 85: Lời Ru Giữa Cơn Mưa

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường hầm tối tăm cuối cùng cũng khép lại, Dorian nhìn thấy Merman đứng chờ ở lối ra.
Điều kỳ lạ là dù không một tia sáng, Dorian vẫn nhận ra hắn rõ mồn một. Chiếc áo khoác trắng của Merman loang lổ những vệt đen sẫm – anh biết đó là máu. Cũng như anh, hắn giờ đây tả tơi, lấm lem, như vừa thoát khỏi cõi chết.
Dorian lao vào vòng tay Merman, giọng anh khản đặc, run rẩy như tiếng người bên bờ vực. Anh gọi tên hắn, níu chặt như kẻ chìm nghỉm bám lấy cành củi trôi.
Ý thức Dorian vẫn còn mơ hồ. Có lẽ anh đã thì thầm điều gì đó vào tai Merman, nhưng hắn chỉ nhìn anh với ánh mắt xót xa, không đáp lại. Hoặc có lẽ, hắn cũng không thể nói gì.
Không còn thời gian để chần chừ. Trước khi những kẻ kia kịp truy đuổi, Merman đã dìu Dorian lặn xuống biển.
Lối ra không phải đất liền – mà là một vùng nước mặn. Chỉ khi cơ thể chìm vào làn nước lạnh buốt, Dorian mới chợt tỉnh ra.
Họ bơi rất lâu. Thể lực Dorian cạn kiệt dần, còn Merman dường như chẳng biết mệt. Cuối cùng, gần như là bế anh suốt quãng đường dưới nước. Hắn không ngừng quan sát Dorian, mỗi khi thấy anh thiếu oxy, liền truyền hơi thở cho anh – thuần thục như một sinh vật biển thực thụ.
Khi bình minh vừa ló dạng nơi chân trời, Merman đưa Dorian lên bờ. Đó là một bãi biển hoang vắng, nhưng kỳ lạ thay, một chiếc máy bay đã sẵn sàng chờ đợi.
Họ leo lên, người ướt sũng. Merman lấy khăn tắm chuẩn bị sẵn, quấn chặt quanh người Dorian, rồi cẩn thận thắt dây an toàn cho anh.
"Chúng ta sắp đến rồi, em cố lên một chút nữa nhé," hắn nhìn sâu vào mắt Dorian, nhưng anh chỉ đáp lại bằng ánh nhìn trống rỗng, hơi thở yếu ớt.
Merman hôn nhẹ lên môi Dorian – một nụ hôn an ủi. Rồi hắn khởi động máy bay, cất cánh giữa không trung. Tay lái ban đầu còn vụng về, khiến thân máy rung lắc. Nhưng chẳng bao lâu, hắn đã làm chủ hoàn toàn, điều khiển thiết bị lao về phía dãy vách núi xa tít tắp.
Ở nơi đó, Dorian thấy một ngôi nhà gỗ cổ kính, như thứ đồ cổ lưu giữ từ hàng thế kỷ trước. Nhưng xét đến vị trí, có lẽ đây là biệt thự nghỉ dưỡng của một tỷ phú tìm về thiên nhiên.
Merman dìu Dorian xuống, bước vào trong. Hắn bảo anh ngồi chờ ở phòng khách, rằng khi bồn tắm đã đầy nước nóng sẽ gọi anh vào.
Dorian vâng lời một cách máy móc. Cho đến khi được bao bọc trong làn nước ấm, cùng giọng nói dịu dàng của Merman bên tai, những dây thần kinh căng thẳng đến mức sắp đứt mới từ từ được xoa dịu.
Không sao đâu.
Dorian biết, họ đã trốn thoát. Họ an toàn rồi.
Nhưng anh cúi nhìn bàn tay mình – nơi từng dính đầy máu đã bị nước biển tẩy sạch từ lâu, không còn dấu vết nào. Như thể những sinh mạng nhỏ bé, vô tội ấy chưa từng tồn tại. Anh cố nắm lấy điều gì đó, cứu vớt điều gì đó – nhưng chẳng thể làm được gì.
Một con cá voi đầu tròn liều lĩnh đập đầu vào tấm kính bể quan sát...
Những chiếc đuôi cá, những cánh tay, bàn chân người bị cắt cụt, không thể nhận dạng...
Những cơ thể dị dạng đang hấp hối trong máy duy trì sự sống...
Những người phụ nữ nằm bất động trong phòng điều trị vô danh...
Những người cá bị cắt đuôi...
Bao nhiêu lương tâm phải bị chôn vùi, nhân loại mới có thể lạnh lùng thực hiện những tội ác này?
Dorian vẫn nhớ rõ khoảnh khắc anh rút phích cắm của những thiết bị duy trì sự sống. Tiếng dây cáp rơi xuống vang giòn như tiếng khóc chào đời – nhưng cũng là lời vĩnh biệt cuối cùng của một linh hồn.
Anh thực sự đã làm đúng sao?
Dorian không biết. Có lẽ, anh cũng đang làm điều giống như lũ quỷ trong viện dưỡng đó –
Ngụy trang thành Chúa, rồi tự ý định đoạt sự sống chết của sinh mệnh.
"Tôi xin lỗi... Tôi xin lỗi..."
Anh không thể kìm nén thêm nữa. Dorian co ro trong chiếc bồn tắm cũ kỹ, ố vàng, rồi bật khóc nức nở.
Merman cởi chiếc áo ướt sũng, mái tóc ướt đẫm nhỏ nước xuống sàn, nhưng hắn chẳng buồn lau. Hắn chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh bồn, nhìn Dorian, không nói một lời.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng sột soạt tí tách vang lên.
Trời đang mưa.
Em có nghe thấy mưa không? Nó rơi xuống mái hiên gỗ, vọng lên âm thanh trầm buồn như tiếng chuông tang.
Em có nghe thấy gió không? Nó gầm thét từ biển khơi, rồi chạy đến gõ nhẹ lên nắp quan tài, như đang ngâm một bài điếu văn.
Em có nghe thấy tiếng hát không? Nó đến từ chính cổ họng người yêu em, cất lên bản bi ca xoa dịu linh hồn.
Dorian chợt ngừng khóc. Anh ngước nhìn Merman – người đang ngồi bên cạnh, khẽ ngâm một giai điệu vô danh. Giọng hắn đặc biệt lạ, trầm ấm, khàn khàn, như sóng biển vỗ vào bãi cát, cuốn theo sỏi đá.
Merman tháo mũ, gỡ khẩu trang, cởi bỏ chiếc áo khoác. Dorian chưa từng thấy hắn như thế này –
Chiếc quần trắng ướt đẫm dính sát vào đôi chân dài, cơ bắp cuồn cuộn, khi chéo lên trông như một chiếc đuôi cá tuyệt mỹ.
Mái tóc xám nhạt xõa dài sau lưng, ướt sướt dính trên da trắng bệch và tấm lưng rắn chắc, tạo nên những đường cong mê hoặc như xúc tu sống động.
Còn gương mặt tuấn tú ấy – Dorian băn khoăn, tại sao hắn lại chọn làm việc ở "viện dưỡng" của Robert? Với khuôn mặt này, hắn có thể trở thành ngôi sao mạng, được hàng ngàn người theo dõi. Nếu Dorian tình cờ xem livestream của hắn, có lẽ anh đã tặng hắn một món quà nhỏ...
Anh cứ mộng tưởng lung tung, rồi bất giác chìm vào đôi mắt xám bạc sâu thẳm kia. Như thể họ đang thì thầm điều gì đó, gọi tên nhau bằng một biệt danh nào đó – nhưng Dorian chẳng hiểu gì cả.
Tiếng hát của Merman vẫn vang lên, du dương như tiếng Siren, khiến đôi mắt Dorian dần mơ màng.
Anh không rõ ai là người vươn tay trước. Và anh cũng chẳng còn quan tâm.
Bỗng nhiên, nước trong bồn bắn tung tóe. Dorian vòng tay siết chặt cổ Merman, kéo hắn xuống bồn tắm, cắn môi hắn như dã thú, thèm khát chiếm đoạt tất cả. Nếu có thứ gì có thể tê liệt nỗi đau tinh thần như một liều thuốc giảm đau, thì Dorian tin – đó chính là điều anh đang làm.
Những lớp sóng nước liên tục trào ra khỏi thành bồn, dâng lên rồi hạ xuống.
Dorian ghì chặt tay lên tấm lưng rộng của Merman, tay kia cào mạnh lên thành bồn sứ, phát ra tiếng rít chói tai.
Anh cảm thấy mình hoàn toàn bị mê hoặc bởi người trước mặt. Anh chìm vào một thế giới xám bạc – như ánh trăng rơi xuống mặt biển, lực nổi đưa anh bay lên, trọng lực lại kéo anh chìm xuống.
Trong căn phòng tắm chật hẹp, những âm thanh đỏ mặt vang vọng. Dorian cảm thấy xấu hổ, anh biết mình nên im lặng – nhưng anh đang cực kỳ khoái cảm.
"Dorian, Dorian của tôi..."
Merman thì thầm bên tai anh, như đang niệm một thần chú kích tình. Hắn dường như biết rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể Dorian. Mỗi nơi hắn chạm vào đều khiến anh run rẩy không kiềm chế. Khi Merman nhẹ nhàng xoa khuỷu xương sống nhô lên sau lưng anh, Dorian bật lên tiếng rên khẽ.
"Chịch em đi, Silver... mạnh hơn..."
Một nụ hôn dữ dội rơi xuống, cắt ngang mọi lời vừa thốt ra, mọi lời chưa kịp nói.
Dorian mơ hồ nhận ra mình có lẽ đã gọi nhầm tên. Nhưng anh không còn chắc nữa. Dù sao, Merman cũng chẳng sửa lại.
Sự kích thích ngày càng mạnh, khiến Dorian buông bỏ hoàn toàn suy nghĩ. Anh cảm thấy linh hồn rời khỏi thân xác dơ bẩn, nặng nề này. Anh có được đôi cánh, bay lên thiên đàng – đạt đến sự tự do, sự giải thoát.
Khi nước trong bồn gần cạn, Merman bật vòi sen, cùng Dorian ngửa mặt đón dòng nước xối xuống. Cả hai chủ động đắm mình trong cơn mưa nặng hạt, như đang ngâm mình trên dòng sông Jordan, tham dự lễ rửa tội – để linh hồn được tha thứ.
Mưa vẫn chưa ngừng rơi.