Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 87: Lời Hứa Dưới Mưa
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Kẹo Mặn Chát
"Cha mẹ tôi không ở lục địa này." Merman hôn nhẹ lên đầu ngón tay Dorian. Mỗi lần thân mật xong, hắn đều trở nên cực kỳ dính người, cứ phải hôn từng bộ phận trên cơ thể Dorian mới chịu buông tha, như một chú chó con háo hức đánh dấu lãnh thổ.
Dorian hơi ngạc nhiên: "Vậy họ đang ở Eastern Union phải không?"
"Ừm..." Merman ậm ừ đáp lại.
Trong bóng tối, Dorian quay đầu lại, ánh mắt đầy tò mò nhìn chằm chằm vào Merman: "Ý anh là, anh đến Western Union một mình sao?" Dù sao thì Merman trông vẫn rất trẻ, Dorian cá là hắn chưa đến 25 tuổi.
"Không, nơi này có rất nhiều tộc nhân của tôi." Nói xong, Merman lại cúi xuống hôn lên cánh tay Dorian.
Tộc nhân — cách nói nghe thật cổ xưa.
Dorian đoán chắc Merman xuất thân từ một gia tộc quý tộc cổ kính, tồn tại hàng thế kỷ, loại gia tộc mà tiền bạc dồi dào đến mức như hái táo: chẳng cần với tay cao quá đầu, bởi trọng lực tự nhiên đã khiến trái táo rơi thẳng vào lòng bàn tay. Cũng vì thế mà Merman có thể tự do đến Western Union, sở hữu biệt thự cổ, có riêng một chiếc máy bay, chẳng cần lo lắng về công việc hay sinh nhai — tất cả đều hợp lý.
Nhưng việc Merman có đủ khả năng và tài lực để giúp Dorian trốn chạy là một chuyện. Còn việc Dorian có thật sự thoải mái khi nhận sự giúp đỡ ấy hay không, lại là chuyện khác.
Thực tế, Dorian luôn nghĩ đến việc đền đáp Merman. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn gì ngoài chính bản thân mình. So với thân thể hoàn hảo của Merman, Dorian cảm thấy mình mới là người được hưởng lợi nhiều hơn — huống chi anh còn có thể biến thành một “quái vật” bất cứ lúc nào.
Anh hoàn toàn lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Một mặt, anh không muốn liên lụy Merman. Hắn đáng lẽ nên sống một cuộc đời tốt đẹp, chứ không phải trốn chui trốn lủi trên những ngọn núi hoang cùng Dorian, giữa lúc chẳng biết Magmendy sẽ làm những điều tàn ác đến mức nào. Mặt khác, nếu anh cứ thế rời bỏ Merman, thì khác nào kẻ tiểu nhân qua cầu rút ván?
Dorian do dự, khẽ nói: "Nếu… em muốn nói là, nếu anh cảm thấy mệt mỏi với hiện tại, anh có thể rời đi bất cứ lúc nào. Em… em rất biết ơn mọi điều anh đã làm cho em. Anh đã làm quá nhiều rồi, giờ đây em có thể tự lo được… Đau quá! Merman!"
Merman cắn mạnh vào bả vai Dorian. Một giây trước tay hắn còn đang nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng và chân anh, giây sau đã siết chặt Dorian như những sợi dây leo quấn quanh.
"Dorian, em lại muốn rời bỏ tôi lần nữa!"
Đau đớn đi kèm những nụ hôn dồn dập. Những lời nói ấy dường như đã kích hoạt một công tắc bạo lực trong Merman. Hắn trở nên thô bạo, như muốn nghiền nát Dorian vào lồng ngực mình.
Dorian không quá để tâm đến từ "lần nữa" trong lời nói của Merman. Anh biết rõ người yêu cũ đã từng bỏ rơi hắn, nên vội vã phân định ranh giới: "Sao em có thể rời anh được? Nếu không có anh, giờ này em vẫn còn đang chịu khổ trong cái địa ngục chết tiệt ấy! Em thề trước Chùa, em chưa từng có ý nghĩ như vậy!"
Merman hơi bình tĩnh lại. Hắn cọ đầu vào hõm vai Dorian — một cử chỉ hoàn toàn là làm nũng. Với thân hình cao lớn hơn hai mét, động tác ấy trông có phần buồn cười, nhưng giọng nói lại đầy nỗi buồn.
"Dorian, em sẽ không bao giờ hiểu được em quan trọng với tôi thế nào đâu. Xin em, đừng rời bỏ tôi..."
Dorian thật sự không hiểu. Bạn thử nghĩ xem: anh không một xu dính túi, không nghề nghiệp, cắt đứt với gia đình, bị truy lùng, thân thể bệnh tật, có thể sắp biến thành quái vật… Anh không biết mình có chỗ nào đáng để Merman nhớ nhung đến vậy. Đôi khi anh cảm thấy tình yêu của Merman quá mãnh liệt, như thể họ đã yêu nhau từ hàng trăm năm trước.
Anh muốn hỏi tại sao, nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại bởi một cảm giác quen thuộc, đáng sợ.
*Please…*
Một giọng nói quá đỗi quen thuộc.
Như thể từ rất lâu rồi, cũng có ai đó từng van xin Dorian như vậy. Nhưng anh chẳng thể nhớ nổi. Ký ức năm năm ấy dường như đã bị xóa sạch khỏi tâm trí.
Nếu cuộc đời Dorian là một cuốn nhật ký, thì những trang từ 2351 đến 2356 đã bị một bàn tay vô hình xé nát, chỉ để lại những khoảng trống lởm chởm. Anh chỉ có thể cảm nhận mờ mờ về quá khứ bị mất, bằng cách chạm vào những vết rách ấy.
Các bác sĩ ở "viện điều dưỡng" chưa từng quan tâm đến việc anh mất trí. Magmendy đã vứt bỏ anh, ngay cả Merman cũng chưa từng hỏi. Dường như không ai quan tâm đến ký ức bị mất của Dorian — ngay cả bản thân anh cũng thường quên mất điều đó.
Nhưng liệu những ký ức ấy thực sự không quan trọng?
Tại sao anh lại mất trí nhớ? Tại sao anh lại trở thành vật thí nghiệm trong viện đó? Dorian mờ mờ cảm thấy mình từng biết câu trả lời — nhưng rốt cuộc là gì?
Anh im lặng. Sự im lặng khiến Merman lo lắng. Hắn lại bắt đầu hành hạ Dorian, ép anh phải hứa đi hứa lại rằng sẽ không bao giờ rời xa mình.
Không lâu sau, họ đã làm từ trên giường đến tận phòng tắm — Merman đặc biệt thích nơi này, đặc biệt thích chiếm hữu Dorian dưới làn nước ấm từ vòi sen. Và hơn hết, đôi chân Dorian sẽ thoải mái hơn khi ở trong nước. Thế nên so với phòng ngủ, họ thường quan hệ trong bồn tắm.
Khi Dorian kiệt sức trở lại giường, trời gần sáng. Có lẽ ánh sáng đầu ngày đã nhen nhóm thêm chút sức lực trong anh. Dorian cuộn tròn trong vòng tay Merman, rồi khẽ hỏi:
"Anh có tin linh hồn tồn tại không?"
Câu hỏi có vẻ quá huyền bí, Merman không trả lời ngay. Hắn mở mắt, chăm chú nhìn Dorian, như thể đang dò xét biểu cảm của anh. Dorian biết hắn đang lo lắng, đang chọn từ ngữ cẩn thận để tránh chạm vào vết thương — những trải nghiệm kinh hoàng ở viện điều dưỡng. Nhưng lúc này, Dorian lại cố chấp muốn tự mổ xẻ nỗi đau ấy, theo cách nhẹ nhàng hơn.
"Ý em là… nếu một ngày em chết đi, linh hồn em sẽ ở lại thế gian này, hay tan biến cùng cơ thể?"
Merman im lặng. Dorian gần như muốn bỏ qua chủ đề. Thực ra, điều anh muốn hỏi là: những vật thí nghiệm kia có được yên nghỉ sau khi chết? Họ có thể tự báo thù? Và họ có thể tha thứ cho Dorian vì đã rút phích cắm thiết bị duy trì sự sống không? Nhưng làm sao Merman có thể trả lời?
Tuy nhiên…
"Tôi tin." Merman nói khẽ, nhưng kiên định. "Tôi tin linh hồn tồn tại."
Dorian kinh ngạc quay sang nhìn hắn. Ánh mắt họ giao nhau trong ánh bình minh mờ ảo.
"Nếu em chết, linh hồn em sẽ hóa thành một con cá nhỏ giữa đại dương. Và tôi sẽ tìm thấy em, Dorian. Dù em biến thành hình dạng nào, dù em đi đâu — cuối cùng tôi vẫn sẽ tìm thấy em." Giọng Merman khàn khàn, đầy nỗi nhớ thương. Hắn đặt tay Dorian lên ngực mình, hôn nhẹ lên môi anh.
Khi tình yêu mãnh liệt chẳng thể tìm được lối thoát, nó sẽ trào ra từ khe môi, đổ vào lồng ngực người yêu. Những nhịp tim đập thình thịch chính là chứng nhân.
Dorian biết mình nên đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả đam mê. Nhưng bỗng nhiên anh nhớ đến điều gì đó, không kìm được buột miệng:
"Vậy là anh theo giáo phái Thần Biển à?"
— Quả thật phá hỏng hết không khí!
Dorian vừa nói xong đã muốn cắn đứt lưỡi mình. Nhưng vì đã hỏi rồi, anh đành bù đắp: "Xin lỗi… Em, ờ… em không có thành kiến gì với tôn giáo đâu. Chỉ là… anh đột nhiên nói đến chuyện trở thành cá và quay về biển, nên em nghĩ ngay đến… ừm…"
Đúng vậy, anh nhớ đến lời Merman từng nói trước đó — về sự khác biệt giữa hắn và người yêu cũ trong một vài quan điểm. Nếu sự khác biệt ấy đến từ tín ngưỡng, thì cũng dễ hiểu.
Dorian bắt đầu cảnh giác. Đã có vết xe đổ, anh nhất định phải tránh.
"Không phải kiểu giáo phái Thần Biển đó." Merman nói, giọng rõ ràng không hài lòng. Nhưng hắn vẫn chọn trả lời: "Chúng tôi không bao giờ rao giảng rằng con người nên đến biển để kết thúc cuộc đời. Chúng tôi chỉ nói: *quay trở lại biển*."
"Ừm… có gì khác nhau không?" Dorian thành thật hỏi. "Con người không có mang, xuống biển cũng sẽ chết đuối mà thôi."
"Biển sẽ không giết ai cả! Biển là mẹ — người mẹ nuôi dưỡng mọi sự sống!" Merman bỗng kích động, như thể đang cố giải thích một chân lý nào đó, nhưng không biết diễn đạt ra sao.
"Được rồi, được rồi, em đổi cách hỏi." Dorian vỗ nhẹ lưng Merman, trấn an: "Giả sử con người không chết đuối, thì chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ xuống biển?"
"Sẽ biến thành cá." Lại là giọng nói chắc nịch. Dorian cảm nhận được — Merman không đơn thuần đang đọc lại tín điều, mà hắn *tin* điều đó đến từng sợi lông.
"Nguyên bản của chúng ta là cá. Khi trở về biển, chúng ta sẽ thành cá trở lại." Merman nghiêm túc giải thích.
Một cách nói khá thú vị.
Dorian bật cười, đùa: "Vậy tất cả chúng ta sẽ mọc đuôi và thành người cá sao?"
"Một số người sẽ thành người cá. Một số thì không." Merman nắm lấy tay Dorian, đặt lên môi mình và hôn lên nó: "Có em, có tôi — chúng ta sẽ thành người cá. Còn *bọn họ* thì không."
Merman nhấn mạnh từ "bọn họ". Dorian hiểu ngay hắn đang ám chỉ những kẻ ác trong viện điều dưỡng. Hắn đang an ủi Dorian bằng một góc nhìn khác — rằng kẻ xấu sẽ luôn bị trừng phạt.
Dorian biết đây chỉ là lời an ủi ngọt ngào. Nhưng trong lòng anh vẫn thấy dịu lại. Anh tò mò hỏi: "Vậy *bọn họ* sẽ thành gì?"
"Họ sẽ trở thành chất dinh dưỡng. Thành thức ăn cho sinh vật biển, nuôi dưỡng cả đại dương." Đôi mắt xám bạc của Merman lấp lánh dưới ánh bình minh. Giọng hắn nhẹ nhàng, chậm rãi, như kể một câu chuyện cổ tích trước giờ ngủ: "Biển sẽ phán xét từng linh hồn. Giữ lại những gì thuần khiết, gột rửa những gì tội lỗi. Chỉ có biển mới làm được điều đó."
Bỗng dưng, giọng nói trở nên lạnh lùng: "Bất kỳ linh hồn nào có ý đồ giả mạo, chiếm đoạt, hay cướp đoạt quyền lực — chắc chắn sẽ bị loại bỏ."
Dorian nghe mà say mê. Cuối cùng, anh tóm tắt: "Vậy ý anh là, chỉ có biển mới có thể biến con người thành người cá. Con người không thể tạo ra 'người cá nhân tạo' bằng bất kỳ công nghệ khoa học nào, đúng không?"
"Đúng." Merman gật đầu, lại tiếp tục làm nũng, cọ hai má vào lòng bàn tay Dorian: "Vì thế, đừng tự trách mình nữa, Dorian. Những 'người cá nhân tạo' ấy không sống được lâu. Việc em làm… chỉ giúp họ được giải thoát sớm hơn. Họ sẽ tái sinh trong biển cả."
Một tảng đá nặng trong lồng ngực Dorian nhẹ nhàng hạ xuống. Anh nhắm mắt, gạt đi hơi ẩm nơi khoé mắt.
Anh biết đây là tín ngưỡng của giáo phái Thần Biển. Là lời an ủi từ người yêu. Nhưng anh vẫn cảm thấy nhẹ nhõm. Cái roi quất vào linh hồn anh đã biến mất. Xiềng xích trên tay chân được tháo gỡ. Mọi vết thương đều được chữa lành.
"Cảm ơn… Cảm ơn anh, Merman..."
.
Dorian và Merman đã sống sáu ngày yên bình trong căn biệt thự cổ kính nhỏ bé này. Đêm thứ bảy, trời đổ mưa lất phất. Dorian bỗng nhiên tỉnh giấc khỏi cơn mơ. Anh vội quay sang tìm Merman — và ngay lập tức, bàn tay ấm áp của đối phương đã nắm lấy tay anh.
"Suỵt — Dorian, e rằng chúng ta phải rời khỏi đây thôi."