Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 97: Lời Xin Lỗi Muộn Màng
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Kẹo Mặn Chát
Những xúc tu tóc đang co quắp của Merman từ từ tách ra, hé lộ một bên mắt đẫm đau thương. Trước mắt hắn là một họng súng đen ngòm. Trong khoảnh khắc, hắn ngẩn người, cố hiểu thứ Dorian đang cầm — rồi nhận ra: đó là vũ khí của con người, một khẩu súng lục.
Những giọt nước mắt ngọc trai, vốn mang linh hồn riêng, giờ đây khao khát Dorian hơn cả chính hắn. Hắn không thể ngăn nổi chúng.
Hắn muốn thốt lên, muốn nói với người yêu trước mặt rằng mình chính là "Merman", hay, đúng hơn, là "Silver" — cái tên hắn yêu thích hơn nhiều. Bởi vì tất cả người cá giống đực đều là "Merman", nhưng chỉ có "Silver" là duy nhất, là dành riêng cho hắn.
Nhưng làm sao?
Làm sao có thể để Dorian nhìn thấy bộ dạng tan nát này?
Làm sao dám tự mình thừa nhận rằng lần này lại dối gạt anh thêm một lần nữa?
Vết thương do hòn đá mà Dorian ném vào trán Silver đã lành từ lâu, không để lại sẹo. Nhưng cảm giác đau đớn ấy vẫn còn đó — thật sự rất đau, đau đến nghẹn tim, đau đến muốn chết ngay tại chỗ. Cái bóng lưng quay đi của Dorian ngày ấy đau hơn cả ngàn mũi dao cứa vào lòng.
Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.
Silver muốn xin lỗi, muốn được Dorian tha thứ, muốn được người mình yêu thương trọn vẹn. Nhưng tại sao giờ đây, hắn lại bị chính người ấy chĩa súng vào đầu?
Lại bị trừng phạt sao?
Silver buồn bã nghĩ.
Nhưng Dorian à… tôi thật sự rất đau.
Dưới lòng đại dương, mọi sinh vật sống theo bản năng.
Cá hồi sinh ra đã mang trong mình sứ mệnh vượt biển, nhảy thác, ngược dòng để về nơi tổ tiên sinh ra. Trên hành trình ấy, chúng đối mặt với gấu nâu, cá mập Porbeagle, lưới giăng, lưỡi câu — anh em chúng lần lượt ngã gục, nhưng không ai dừng lại. Những cá thể sống sót cuối cùng về đến quê nhà, giao phối, đẻ trứng, rồi cống hiến trọn đời bảo vệ thế hệ mới cho đến khi chết.
Không con cá hồi nào từng dừng vẫy đuôi và tự hỏi: chuyến đi này có ý nghĩa gì? Cũng như không người cá nào từng phản bội bạn đời đã chọn.
Nếu từng loài sinh vật có xương được Đấng Tạo Hóa khắc ghi đặc điểm riêng, thì trên xương đuôi người cá hẳn sẽ có dòng chữ nhỏ: *chung thủy không đổi dời*.
Silver không cảm thấy mình sai. Hắn chỉ kém may mắn — bạn đời hắn chọn lại là một sinh vật sống trên cạn.
Thông thường, khi người cá tìm thấy người mình yêu dưới biển, họ sẽ bắt đầu hành trình tán tỉnh.
Nếu Dorian sống dưới biển, Silver sẽ đầu tiên lượn quanh anh, cất tiếng hát, rồi từ từ tiếp cận. Nếu Dorian không cảm thấy bị xúc phạm mà đuổi đi, hắn sẽ khẽ chạm vây đuôi mình vào đuôi người yêu, dùng xúc tu chọc nhẹ vào vây lưng anh...
Toàn bộ quá trình hình như dữ dội, như thể "chiến đấu" qua nhiều hiệp. Người cá không bao giờ nương tay với kẻ theo đuổi, còn kẻ theo đuổi thì luôn dè dặt, sợ làm tổn thương người mình thương.
Có thể ban đầu Dorian sẽ vung vuốt sắc, nhe nanh ra đe dọa — nhưng không sao cả. Silver sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ lấy lòng anh bằng cách săn mồi giúp, làm sạch bụi bẩn trên vảy, rồi tặng anh những viên ngọc trai đẹp nhất mà hắn từng khóc ra.
Nếu Dorian vui, anh sẽ giữ lại ngọc trai để trang trí tổ. Nếu anh không vui, có lẽ sẽ ném thẳng trước mặt hắn.
Silver sẽ buồn, nhưng đó là quy luật tự nhiên. Bạn có thể dốc lòng, nhưng chấp nhận hay không là quyền của người kia.
Người cá sẽ không ngừng theo đuổi bạn đời mình — cho tới khi người ấy chọn người khác, hoặc cho tới khi người ấy chết.
Silver sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì Dorian.
Bản năng mách bảo họ yêu như vậy. Không đồng loại nào sẽ chế giễu hắn vì si mê, hay cười nhạo vì mù quáng.
Đó là bánh răng di truyền mà Đấng Tạo Hóa gài vào tâm trí họ từ thuở sơ khai. Khi họ nhìn thấy người yêu, bánh răng ấy tự động quay.
Bánh răng của Silver bắt đầu vận hành cách đây hai mươi ba năm — khi hắn mắc kẹt vào dây nhựa trên bãi cạn.
Một tai nạn ngớ ngẩn. Vừa mải đuổi theo con mồi, vừa mất tập trung, đuôi bị cuốn vào tấm lưới nhựa bỏ đi. Người cứu hắn là một đứa trẻ nhỏ — một con người, nhưng lại có hơi thở mang mùi đồng loại.
Silver yêu đôi mắt của đứa trẻ ấy. Hai vũng nước xanh xám như những đợt sóng biển dâng, là đại dương thật sự.
Còn một khoảng thời gian ngắn nữa Dorian mới trưởng thành và đồng hóa. Nhưng tuổi thọ người cá dài gấp nhiều lần nhân loại — Silver sẵn sàng chờ đợi.
Đó là khoảng thời gian vừa ngọt ngào, vừa đau đớn.
Hắn luôn trốn sau tảng đá ngầm, lặng lẽ tìm kiếm bóng dáng người yêu.
Như cá hồi nhận ra giọt nước sông mẹ giữa hàng triệu lít biển, người cá dễ dàng nhận ra mùi hương người yêu giữa đại dương mênh mông.
Họ đã lướt qua nhau hàng trăm lần. Nhưng giác quan con người thô mộc, Dorian không thể phát hiện ra dấu vết của hắn. Còn Silver thì rụt rè, chưa sẵn sàng, mãi không dám xuất hiện.
Hắn không ngờ Dorian lại bước vào cái hang kim loại do nhân loại xây sáu năm trước. Dù cùng vùng biển, nhưng từ đó, họ chẳng còn cơ hội gặp nhau.
Khối kiến trúc khổng lồ của nhân loại chìm dưới đáy biển, như một con thú tham lam nuốt chửng sinh vật biển, thải ra rác thải độc hại. Và trên biển, có hàng ngàn con quái vật như vậy.
Biển cả đang khóc. Mẹ đang khóc. Chúng nhất định phải bị dọn sạch.
Lần đầu thử không thể thành công. Tất cả người cá tự nguyện lao vào khu nghiên cứu đều hiểu rõ điều đó. Nhưng không sao — những ai sống sót sẽ truyền lại kinh nghiệm cho đồng loại.
Và rồi, Silver cuối cùng cũng đến được bên Dorian.
Hắn quan sát, thăm dò. Để lấy lòng người thương, hắn khoác lên mình lớp vỏ ngây thơ, vô hại, ngốc nghếch.
Silver luôn biết Dorian đang nghĩ gì.
Đó là món quà biển cả ban cho người cá.
Không cần ngôn ngữ phức tạp, không cần ký hiệu khó hiểu — người cá hiểu nhau qua cảm xúc. Một tiếng kêu đơn giản cũng đủ truyền tải thông điệp.
Những xúc tu nhạy bén cũng giúp ích trên cạn. Nhân loại chậm chạp, yếu ớt. Silver dễ dàng thăm dò sở thích Dorian, hết lòng lấy lòng, từng bước dẫn anh rơi vào lưới tình, thỉnh thoảng lại phân tâm xử lý vài con cá lai tạp.
Dù có vài chuyện ngoài ý muốn, nhưng không gì đáng ngại. Dorian nhanh chóng say mê hắn — và cuối cùng, Silver đưa được người yêu về biển.
Hắn thật sự mong câu chuyện dừng lại ở đó. Trên hòn đảo ấy.
Trong tâm trí Dorian, hắn sẽ mãi là vật thí nghiệm ngây ngô, không hiểu ngôn ngữ con người. Khi ấy, Dorian sẽ luôn yêu hắn.
Nhưng những thứ nhân tạo đáng ghét của loài người liên tiếp xuất hiện, chiếm lấy tâm trí Dorian, khiến anh hoài niệm — và khiến Silver bất an.
Vậy nên, việc hắn ném tất cả xuống vách đá sâu có gì sai?
Hắn muốn giữ Dorian lại — có gì sai?
Hắn không cố ý lừa dối, không cố ý để lộ bản chất tàn ác. Hắn chỉ muốn...
*"Tôi xin lỗi... Tôi chỉ muốn em yêu tôi."
Nhưng Dorian không thể hiểu.
Silver chưa từng coi thường xã hội hay văn hóa nhân loại, chứ đừng nói đến việc từ chối học ngôn ngữ của họ.
Con người đã cắt đứt dây rốn với biển. Họ không nghe được tiếng lòng của mẹ, không cảm nhận được tiếng gọi đồng loại.
Họ tạo ra "ngôn ngữ" — dùng ký tự và âm điệu phức tạp để giao tiếp, để thể hiện bản thân. Nhưng thực ra, họ chỉ làm mọi thứ rối rắm hơn. "Ngôn ngữ" không phải cầu nối thấu hiểu. Nó là sương biển — nói càng nhiều, càng lạc vào sương mù. Dù hét to đến đâu, người ngoài cũng chỉ nghe được thông tin méo mó, rời rạc.
Vì thế, xung đột nảy sinh. Chiến tranh bắt đầu.
Họ từ bỏ chiếc cân thăng bằng của mẹ, đặt mình làm trung tâm, cố dùng đòn bẩy cạy mở Trái Đất.
Rồi đến một ngày, họ sẽ nhận ra: khối bùn họ cạy lên chỉ nặng bằng chính họ. Khi ngã xuống, bùn sẽ phủ kín cơ thể — trở thành ngôi mộ không bia.
Nhưng không sao cả.
Dù sớm hay muộn, con người cũng sẽ trở về biển. Và Dorian của Silver cũng sẽ về — chỉ cần thời gian.
Người cá không bao giờ bỏ cuộc. Nếu Dorian yêu đất liền, Silver sẽ bỏ đuôi, bước lên cạn. Nếu Dorian muốn một bạn đời biết nói, Silver sẽ uốn lưỡi, học ngôn ngữ nhân loại.
Vì thế, hắn đã ăn một loại "thuốc độc" — thứ cực kỳ nguy hiểm với người cá.
Nó mọc dưới đáy vách đá tối tăm, trông như rong biển bình thường. Nhưng nếu nhổ lên, bạn sẽ thấy rễ nó là một quả cầu phát sáng. Truyền thuyết gọi đó là nguồn gốc sự sống, trứng của linh hồn. Nếu dùng tên nhân loại, Silver nghĩ — có lẽ là "Thor".
Hắn không quan tâm nó là gì. Hắn chỉ biết Thor giúp hắn thực hiện ước nguyện.
Nếu nuốt Thor dưới biển, người cá sẽ chết ngạt — từng có kẻ tò mò thử và mất mạng. Nhưng nếu ăn trên bờ, người cá sẽ rụng vảy, rụng vây, mọc chân, hóa hình người — hiệu lực một ngày một đêm.
Tuy nhiên, chẳng ai ngu ngốc làm vậy. Thor thiêu đốt cổ họng, khiến vảy rụng hàng loạt. Nếu dùng thường xuyên, có thể mất đuôi vĩnh viễn.
Nhưng Silver không quan tâm. Hắn phải đến bên Dorian, cứu người yêu đang mất trí.
Lần này, hắn hành động cẩn trọng hơn. Hắn cho Dorian thấy bản chất tàn ác của nhân loại, đồng thời giấu kín thân phận mình.
Khi Dorian nói anh thích cái hang nhân tạo mà Silver cố ý chọn, hắn vui đến mức suýt lộ đuôi.
Lần này sẽ tốt hơn. Dorian lại yêu hắn, không còn ghét bỏ quá trình tiến hóa. Mọi thứ đang đi đúng hướng — nhưng rồi, vấn đề lại đến từ chính hắn.
Mười bốn ngày.
Silver dùng cơ thể làm thước đo, biết Thor chỉ dùng được tối đa mười bốn ngày. Cơ thể hắn suy yếu, nội tạng dần kiệt quệ. Nếu không dừng lại, không trở về nước — hắn sẽ chết.
Hắn buộc phải rời Dorian, trốn trong bồn tắm dưới tầng hầm để phục hồi. Nhưng hắn tuyệt đối không thể quay về biển lúc này.
Hắn nghĩ mình chỉ cần ba ngày. Nhưng đã lâu rồi không trở về hình dạng đuôi cá, lại thêm chất độc ngấm sâu — hắn nằm bất tỉnh trong bồn tắm, mê man suốt ngày đêm.
Cho tới khi tiếng rít đau đớn của Dorian đánh thức hắn.
Silver lặng lẽ xử lý những con cá lai tạp, rồi theo kế hoạch, nuốt Thor để hóa hình người. Quá trình lột vảy, mọc chân diễn ra nhanh, dù đau đớn tột cùng — nhưng hắn chịu được. Hắn còn dự trữ rất nhiều Thor trong bồn tắm.
Chỉ cần mọc lại hai chân, hắn có thể tiếp tục chạy trốn cùng Dorian. Họ có thể đi bất cứ đâu.
Nhưng tại sao Thor lại không hiệu nghiệm?
Hắn nuốt liền ba viên "thuốc độc" — nhưng ngoài việc vảy bong tróc, rụng một bên vây, cơ thể càng suy yếu — không có biến đổi nào khác.
Có lẽ đây là trừng phạt của biển. Vì đã phản bội. Vì đã dối gạt người yêu.
Hắn khoác lớp vỏ nhân loại, giả làm bác sĩ, đóng vai Đấng Cứu Thế — tất cả đều là tội lỗi của hắn.
Silver sẵn sàng chịu mọi hình phạt. Chỉ có một điều hắn không thể chấp nhận: để Dorian thấy hắn lúc này.
Lúc này, trong mắt người yêu, hắn trông như thế nào?
Chắc hẳn là xấu xí, quái dị.
*"Silver, anh làm tôi quá thất vọng."
*"Cút đi! Đồ lừa đảo!"
*"Silver, tôi sẽ không bao giờ tin anh nữa!"
*"Vốn chẳng có tình yêu nào cả..."
*"Tất cả đều không phải do tôi tự nguyện. Chỉ là trò tự lừa dối của anh. Tôi chưa từng yêu anh!"
Silver nhìn chằm chằm vào họng súng lạnh lẽo, như thể bị đá trong tay Dorian đập trúng lần nữa. Tim hắn nứt toác, máu tuôn xối xả.
Đau quá, Dorian... đau quá...
Hắn khẽ đặt một xúc tu tóc lên nòng súng, nhẹ nhàng, chậm rãi. Bằng giọng khàn đặc, hắn thì thầm:
"Dorian... tôi xin lỗi..."