Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Lời cầu hôn giữa nắng chiều
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại truyện 3-6
Tác giả:
Miêu Đại Phu
Dịch:
Dú
Nơi làm việc hai anh chị tiền bối chọn nằm rất gần học viện Mỹ thuật và ở tầng có thể nhìn ra khuôn viên tấp nập. Lý Gia Đồ vừa bước vào đã cảm thấy thân quen đến lạ. Cậu ngẫm nghĩ thật kỹ thì ngỡ ngàng nhận ra dọn hết đồ đạc trong căn nhà cũ của Tô Đồng đi cũng sẽ ra bố cục như hiện tại: Một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh, chỉ là thiếu một căn bếp mở.
"Em thấy sao? Đây là căn đã đầy đủ tiện nghi cơ bản có chất lượng tốt nhất so với mức giá ở địa điểm này rồi." Tăng Nhã Nhữ hỏi ý kiến cậu, cười mỉm, "Nhưng chúng ta vẫn phải tự thiết kế phần nội thất."
Lý Gia Đồ cười: "Chuyện dễ với anh chị thôi nhỉ?"
Lại Thành Xuân vờ kinh ngạc: "Làm gì có? Em là giám đốc mà định khoanh tay đứng nhìn hả?"
"Thiết kế nội thất thì em chịu đó." Cậu nói thật, "Anh hỏi chị là biết."
Tăng Nhã Nhữ thản nhiên nói: "Ít nhất cũng phải đặt mấy vật dụng đã chứ, không thì chẳng làm việc được mất, phần mặt tiền cứ để đó xử dần. Gia Đồ, chiều nay em rảnh thì qua cửa hàng bán vật dụng nhé? Chị với Thành Xuân phải đi làm giấy tờ."
"Vâng." Lý Gia Đồ gật đầu đồng ý, điện thoại trong túi lại rung lên lần nữa.
Lại Thành Xuân nói đùa khi thấy cậu rút điện thoại ra: "Hôm nay bận ghê nhỉ."
Cậu cười áy náy, giải thích: "Nhà em định nuôi một con mèo, đã lên mạng đặt nhiều đồ cho nó từ hôm qua nên hôm nay họ giao đến hết." Quả nhiên toàn nhận được mã vận đơn.
Lại Thành Xuân cũng nuôi mèo trong nhà, nghe vậy thì rất mừng: "Giống gì vậy?"
"Mèo hoang tình cờ gặp ngoài đường, giống mèo mướp thông thường, mới ba tháng tuổi, giờ vẫn bé xíu." Lý Gia Đồ miêu tả hình thể mèo bằng tay.
Anh ta nghĩ một lát rồi nói: "Nếu chăm sóc chu đáo thì giống mèo mướp này khi lớn sẽ cưng lắm. Chưa kể là chúng có tính độc lập, thông minh và rất nghịch ngợm."
Nghe vậy, cậu phì cười: "Bây giờ nó cũng đã cưng lắm rồi."
"Nhớ chăm nom kỹ vào nhé, bọn mèo mướp sẽ rất khó thích nghi nếu đổi chủ." Lại Thành Xuân đưa lời khuyên chân thành với tư cách là một người có kinh nghiệm nuôi mèo.
Tăng Nhã Nhữ cười: "Anh cứ yên tâm, em ấy chung tình lắm, và anh bạn nhà em ấy cũng vậy."
Câu trên làm cậu cúi đầu cười ngại ngùng.
Điện thoại Tô Đồng cũng rung liên hồi trong giờ làm việc, báo hiệu hàng loạt mã vận đơn giống như của Lý Gia Đồ.
Anh tắt thông báo điện thoại, đến trước giờ trưa mới mở ra đọc thì thấy có gần mười tin nhắn đến.
Tô Đồng tranh thủ hoàn thành mọi công việc thư ký giao cho mình buổi sáng để chiều có thể đến phòng khám thú y đón Đồ Đồ cùng Lý Gia Đồ như đã hẹn, nào ngờ lại nhận được tin nhắn của cậu, nói rằng chiều phải qua cửa hàng vật dụng.
"Vậy anh sẽ đi đón nó nhé? Hay tối nay mình đi chung?" Anh gọi điện qua hỏi.
Lúc bấy giờ, cậu đã trên đường đến cửa hàng vật dụng, đành trả lời: "Đợi em đặt đồ xong rồi mình đi chung đi? Chiều nay anh bận gì không thì mình chọn vật dụng với nhau luôn. Anh nghĩ sao?"
Tô Đồng nghĩ mình cũng chẳng định ở công ty chiều nay nên đồng ý ngay tắp lự: "Được, em lái xe qua đón anh nhé?"
"Em sắp tới nơi rồi, anh xuống đi." Lý Gia Đồ đáp.
Anh chau mày: "Sao vậy? Em đã trên đường đến đây rồi cơ à? Lỡ anh không đi thì sao?"
Cậu cười thản nhiên: "Không đi thì coi như em ghé thăm anh thôi. Nhớ anh."
Bữa cơm bỗng trở nên ngọt ngào hơn, như thể anh đang nhấm nháp vị đường từ cuộc gọi này. Trong quá trình đó, tinh bột phân giải thành đường khiến vị ngọt bám hết vào răng. Tô Đồng tủm tỉm cười: "Vậy lái nhanh hơn một chút nhé."
Lượng khách trong giờ hành chính ở cửa hàng không nhiều bằng cuối tuần, khách đến mua sắm trông cực kỳ nhàn nhã.
Nhóm Tô Đồng đã có kế hoạch từ trước nên đối chiếu và lựa chọn từng món một rất nhanh chóng ngay khi đến khu vực đồ gia dụng. Có lẽ Lý Gia Đồ có tình cảm sâu sắc với mái ấm đầu tiên của hai người, nên trong tiềm thức, cậu có xu hướng chọn những vật dụng tương tự như trước đây.
Ban đầu, anh chưa nhận ra xu hướng chọn đồ của cậu, phải đến khi biết bố cục của văn phòng, đáp án mới trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đây là lần thứ hai hai người cùng dạo cửa hàng vật dụng để trang trí một căn phòng, nhiều năm sau lần đầu tiên. Vào thời điểm đó, anh quyết định sẽ định cư tại đây, mua căn nhà này, còn Lý Gia Đồ thì tất bật trang trí tổ ấm mới cùng anh khi vừa mới vào đại học.
Vì văn phòng là nơi làm việc nên họ chủ yếu chọn đồ dùng thực dụng thay vì nhiều đồ trang trí. Hai người chọn rất nhanh, đặt mua hết toàn bộ đồ dùng trước bữa tối.
Lý Gia Đồ bắt đầu nảy sinh tình cảm với vài món đồ khác, lúc thì vô thức đứng trước chiếc bàn ăn A, lúc lại dừng chân ở giá sách B.
Tô Đồng dần nhận ra suy nghĩ của cậu. Anh cầm thẻ đi ra quầy thanh toán, đợi cậu từ từ ngắm nghía cho thỏa rồi quay về tìm mình.
"Tô Đồng hả?" Lúc sắp đến lượt thanh toán, anh chợt nghe một giọng nói lạ gọi mình từ phía sau.
Tô Đồng ngạc nhiên quay lại, bắt gặp một người đàn ông trạc tuổi mình đang tiến đến, mỉm cười chào: "Còn nhớ tôi là ai không?"
Gần hai mươi năm không gặp, vài gương mặt tưởng chừng đã bị chôn vùi trong ký ức, gần như quên lãng, bỗng nhiên xuất hiện, khiến tim Tô Đồng đánh thịch. Sau đó anh thấy ngài ngại khi sực nhớ đến đám cưới mà mình chỉ gửi phong bì: "Lâu rồi không gặp ông."
"Tuần trước tôi cưới mà chẳng thấy mặt ông đâu hết!" Bạn cũ cất giọng quan tâm, "Chúng nó bảo ông bận việc gia đình, giờ sao rồi?"
Đó chính là cái cớ anh bịa ra, giờ bị bạn hỏi thẳng mặt làm anh phải cúi mặt ngượng ngùng, đáp: "Giờ thì hết bận rồi. Ông thì sao? Cưới xong không đi hưởng tuần trăng mật sao?"
Anh bạn cũ cười xấu hổ: "Vợ tôi lấy về xong chê nhà cửa, nay phải chạy ra mua đồ gia dụng mới đây." Dứt lời, anh chỉ tay ra xa.
Tô Đồng nhìn theo thì trông thấy một cô gái có ngoại hình bình thường đang tiến lại gần cả hai. Anh rất bất ngờ khi bạn cũ lại lấy một người con gái như vậy vì anh nhớ mang máng năm xưa cậu ta cứ mãi yêu thầm cô bạn xinh nhất trường.
Anh bạn cũ chưa kịp giới thiệu hai người với nhau thì khách đứng sau Tô Đồng đã giục anh thanh toán. Tô Đồng đành cười áy náy với cặp vợ chồng mới cưới rồi thanh toán hóa đơn trước.
"Đây là bạn cùng bàn với anh thời cấp ba, hiện đang là kỹ sư trưởng của một công ty lớn. Hay không?" Anh bạn cũ giới thiệu với vợ đầy tự hào.
Cô vợ đưa tay ra, chào lịch sự với Tô Đồng: "Chào anh."
"Chào cô." Tô Đồng bắt tay cô, tay cô rất ấm.
Anh bạn cũ tò mò: "Ông đi dạo cửa hàng này một mình sao?"
Anh lắc đầu, giải thích: "Không, tôi đi cùng bạn." Trong lúc trò chuyện, anh thoáng thấy Lý Gia Đồ đang đi về phía họ.
Cậu không ngờ Tô Đồng lại gặp người quen tại cửa hàng vật dụng này, nhưng cậu lại chưa gặp cặp nam nữ trước mặt mình bao giờ. Sau màn chào hỏi xã giao, cậu nhìn họ một cách hiếu kỳ.
Tô Đồng bèn giới thiệu với cậu đây là đôi vợ chồng mới cưới từ cuối tuần trước.
"Chúc mừng anh chị ạ." Cậu gửi lời chúc muộn màng.
Cặp vợ chồng này rất thân thiện, và nhìn họ lúc nào cũng toát lên vẻ hạnh phúc, vui vẻ sau đám cưới. Thế nhưng đã lâu rồi Tô Đồng và người bạn cũ ấy không gặp nhau, nên một khi đã nói chuyện thì khó lòng dứt ra được, dù chỉ là nửa câu. Tóm lại là họ không thể nói chuyện ngắn gọn. Vậy là anh viện cớ phải đi đón mèo ở phòng khám, chào tạm biệt hai vợ chồng rồi cùng Lý Gia Đồ ra về.
Tiết trời buổi chiều tà vẫn nóng hầm hập và hanh khô, khiến nước trên phần da lộ ra dưới nắng bốc hơi nhanh, gây cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Tô Đồng rảo bước trong bãi đỗ xe ngoài trời. Mãi đến khi đến xe của mình, anh mới ngỡ ngàng nhận ra mình đã để lạc mất Lý Gia Đồ.
Trái tim anh thắt lại, anh quay phắt tìm kiếm bóng dáng cậu trong cơn hoảng loạn. Thậm chí cho tới tận khi cậu đã tiến đến trước mặt anh, anh vẫn chưa thể làm dịu ngay sự sốt ruột vô cớ của mình.
"Anh chưa khởi động xe hả?" Lý Gia Đồ hỏi anh đầy thắc mắc.
Tô Đồng hoàn hồn, lấy chìa khóa mở xe.
Anh phải tận mắt chứng kiến Lý Gia Đồ ngồi vào xe một cách bình thường rồi đứng bên ngoài vài giây mới vào theo.
"Tiền mua vật dụng sẽ do quỹ chung chi trả, em sẽ chuyển khoản lại tiền cho anh sau." Lý Gia Đồ cài dây an toàn, nói với anh như thế.
Tô Đồng nhíu mày, quay sang nhìn cậu đang cúi đầu gấp giấy kraft, bất giác mím đôi môi khô.
Ô tô để ở ngoài nắng quá lâu nên nhiệt độ trong xe vẫn cao ngất ngưởng dù đã bật điều hòa và gió lạnh phả ra liên tục.
Gió điều hòa thổi thẳng vào mặt Lý Gia Đồ làm tóc mái cậu tung bay và hàng mi như cũng đang run rẩy. Sau giây lát, có lẽ đã cảm nhận được ánh nhìn của anh cứ mãi dừng ở gò má mình, cậu quay sang đưa chiếc nhẫn giấy đã gấp xong cho anh và nói: "Lấy em nhé."
Tô Đồng chau mày ngay khi cậu vừa dứt lời. Anh nhìn cậu chằm chằm với nét mặt nghiêm nghị và đôi mày nhíu thành hình chữ xuyên (川). Thế nhưng Lý Gia Đồ vẫn cầm chiếc nhẫn giấy giản đơn và nhỏ bé ấy với ánh mắt không phải cố chấp nhưng lại hết sức kiên quyết.
Sau thoáng nhìn nhau, cuối cùng Tô Đồng cũng bật cười bất đắc dĩ, nắm tay cậu và nói: "Lại đây."
Cổ tay cậu đau nhói khi anh siết chặt. Tô Đồng lúc nào cũng thích siết tay cậu như vậy, kể từ xưa đến nay rồi. Đôi môi anh đặt trên môi cậu lúc bấy giờ hơi khô, khiến cậu khá sửng sốt và thả lỏng hơn nhiều. Ánh dương chói lòa chiếu khắp khoang xe, rèm mi cậu bất giác run rẩy, không thoát nổi ánh nắng.
Nụ hôn đầu tiên của hai người diễn ra trong xe, trên con đường người đi kẻ lại. Và hiện giờ cũng y thế. Dường như Tô Đồng vẫn sẽ dám làm điều ấy, cho dù bao nhiêu năm có trôi qua đi chăng nữa.
Trong nụ hôn, Tô Đồng dần dịch hẳn sang ghế của cậu. Lý Gia Đồ tựa lưng vào ghế, quyến luyến nụ hôn đó. Nó như một bí mật khó có thể công khai, ấp ủ thứ tình yêu cuồng dại. Chiếc lưỡi mềm của anh nấn ná trong miệng cậu, còn tay anh thì ôm lấy eo cậu.
Khi nhoài người đè lên, anh bất cẩn đụng phải chốt khiến ghế phụ hạ xuống ngay tức thì. Trong cơn bối rối, Lý Gia Đồ chau mày, muốn đeo nhẫn vào ngón trỏ của anh nhưng cuối cùng lại làm nó bị rách.
Thứ duy nhất có thể làm cậu phân tâm cuối cùng cũng biến mất. Lý Gia Đồ động tình, dang tay ôm người đang đè trên mình và hé môi đón nhận sự đê mê như vũ bão mà anh mang đến.
Ráng chiều dừng chân trên lưng Tô Đồng, khiến tấm lưng vạm vỡ của anh phơi bày sau lớp áo sơ mi tông nhạt và được Lý Gia Đồ vuốt ve.
Gió lạnh đang thổi từng cơn từ sau lưng Tô Đồng, ấy vậy mà lồng ngực dính sát người cậu lúc này lại nóng như sắp bốc lửa. Cậu trở nên dịu dàng và ngoan ngoãn đến lạ, ngay cả khi bị hôn đến khó thở, cậu cũng chẳng đẩy anh ra.
Gỡ bàn tay đang nắm chặt của cậu, Tô Đồng chạm phải lòng bàn tay ướt mồ hôi. Nóng quá. Ban đầu vành tai sau của Lý Gia Đồ vẫn hơi mát, nhưng rồi chẳng mấy chốc cũng nóng ran, đỏ rực sau phen liếm mút của anh.
"Ưm..." Lý Gia Đồ vốn đã khó chịu khi bị đè, nay còn bị Tô Đồng ngậm cả tai làm khuấy đảo sự bình tĩnh trong lòng cậu. Cậu bắt đầu cựa mình vì khó chịu, anh cũng dừng cuộc tấn công ngay tức khắc và chuyển sang ôm chặt cậu vào lòng.
Lý Gia Đồ vừa thở hổn hển vừa cảm nhận nhịp thở nặng nề của người đang đè trên mình. Cậu ngẩn người một chốc rồi hoàn hồn, hỏi nhỏ: "Mình về nhà luôn sao? Nhưng còn phải đến phòng khám nữa mà."
"Anh sẽ lấy em." Hồi lâu sau, anh thì thầm bên tai cậu.
Cậu sững sờ, quay sang nhìn anh với vẻ ngỡ ngàng.
Tô Đồng chống vai cậu, từ từ ngồi lại ghế, gạt hơi mạnh những sợi tóc lòa xòa dính trên trán cậu bởi mồ hôi và cười dịu dàng: "Hoặc là anh cưới em. Tóm lại là lúc nào em muốn kết hôn với anh, anh cũng đồng ý cả."
Lý Gia Đồ nhìn anh ngơ ngác. Cậu như một đứa trẻ bỗng nhiên được cho cả hộp kẹo sữa, ngỡ ngàng đến nỗi chẳng biết nên tỏ thái độ như thế nào cho phải. Mãi sau, cậu mới cười thẹn thùng, nói: "Thú thật là từ trước đến giờ em luôn nghĩ chúng mình đã kết hôn từ lâu rồi ấy chứ."
Nghe thế, Tô Đồng cười thản nhiên. Anh cúi đầu cọ lên vầng trán vẫn còn rịn mồ hôi nóng của cậu, cất giọng bùi ngùi giữa làn hơi thở hầm hập: "Em hoàn toàn xứng đáng được yêu."
Dường như đang có muôn vàn tia sáng tỏa ra từ sau lưng Tô Đồng và hóa thành những dải màu tuyệt đẹp trong mắt Lý Gia Đồ. Và khi nhìn thấy mồ hôi rịn trên chóp mũi lẫn trán anh, cậu còn mê mẩn đến mức phán rằng ngay cả chúng cũng đẹp. Lý Gia Đồ vươn tay che đôi mắt quá đỗi xinh đẹp của Tô Đồng, rèm mi anh khi chớp khẽ phẩy nhẹ qua đầu ngón tay với cảm giác ôn hòa và mềm mại.
Anh cũng duỗi tay lại che nhưng lại chạm môi cậu trước rồi mới dịch lên mũi và cuối cùng là mắt. Đấy là gương mặt anh đã ngắm nhìn hơn mười năm qua, là bảo vật anh đã đánh đổi bằng chút dư tàn tuổi thanh xuân của mình. Và chính người ấy đã lấp đầy những chỗ trống lẫn khiếm khuyết của anh trước đây.
Bác sĩ ở phòng khám thú y cuối cùng cũng gặp được hai người chủ, mà lòng bùi ngùi khôn xiết vì cứ sợ lòng nhiệt tình của họ sẽ tan biến chỉ sau một đêm và bỏ mặc chú mèo con tại phòng khám không ai chăm sóc.
Cả Tô Đồng lẫn Lý Gia Đồ đều thấy lúng túng vì đến muộn. Họ xin lỗi bác sĩ mấy bận rồi mới đưa Đồ Đồ về bằng lồng.
Lý Gia Đồ ngồi ghế sau chăm sóc mèo, chơi với nó say sưa.
Tô Đồng cứ buồn cười mỗi khi nghe cậu gọi tên nó, sau cùng mới không kìm lòng được mà hỏi: "Em định đặt tên này cho nó thật đấy à?"
"Chẳng phải chính anh đặt còn gì?" Lý Gia Đồ thắc mắc.
Đúng là vậy nhưng lúc đó Tô Đồng thật lòng chẳng ngờ đến việc Lý Gia Đồ gọi bé mèo mướp bằng cái tên đó lại đem đến cảm giác ấy. Tranh thủ lúc xe dừng đèn đỏ, anh xoay người lại, thế nhưng còn chưa kịp nói câu nào đã bị cậu hôn rồi.
"Về nhà sẽ không có thời gian để mắt tới anh đâu." Hôn xong, Lý Gia Đồ vỗ nhẹ má anh rồi lại ôm mèo trêu chọc nó tiếp.
Tô Đồng cạn lời, thoáng thấy đèn xanh đã sáng, anh bèn nói trước khi đạp chân ga: "Đêm nay em vẫn là của anh, bớt bận tâm đến con mèo đó đi."
"Anh đừng hẹp hòi thế!" Cậu cười khanh khách, "Cá của anh ở chung phòng ngủ với chúng mình mà em có bao giờ ý kiến gì đâu."
Tô Đồng dỗi: "Ủa rồi cá với mèo giống nhau sao?"
Chú mèo con mới nhận nuôi lúc nào cũng dính Lý Gia Đồ như sam, thậm chí lúc cậu ngồi vẽ trong thư phòng cũng quyết bám chân cậu không rời. Và chẳng hiểu sao nó lại sợ Tô Đồng một phép. Mỗi khi anh lại gần, nó sẽ phóng đi như bay và nấp vào lòng Lý Gia Đồ.
Do đó, Tô Đồng chẳng thể lại gần cậu được.
Đoán chừng tình cảm chủ tớ sâu nặng giữa hai 'tên' này sẽ không có chuyện phai nhạt nhanh chóng, anh chẳng buồn đợi Lý Gia Đồ về phòng ngủ sau khi vẽ xong nữa mà chỉ nói một câu "Tháng sau anh sẽ được nghỉ phép năm" rồi bỏ về phòng.
Lý Gia Đồ xoay người trong sự kinh ngạc. Thấy anh đã khuất dạng, cậu cúi nhìn bé thú cưng mới nhận nuôi.
Cậu bị phân tâm, nhìn ảnh thành cổ Chỉ Châu với vẻ mất tập trung. Lúc bắt gặp tấm ảnh chụp giáo đường Thiên Chúa, cậu dừng con trỏ chuột và ngẩn người một chốc.
"Đêm nay tao không ngủ với mày đâu, mày ngủ một mình đi nhé. Mà kể cả sau này cũng vậy, nên mày phải từ từ làm quen đi nha. Ngoan." Lý Gia Đồ bế mèo, đặt nó xuống ổ.
Vẻ tội nghiệp sau khi bị cô lập của bé mèo con trông rất đáng thương trong mắt Lý Gia Đồ. Cậu chẳng đành lòng, ngồi xổm vuốt đầu nó. Cậu chợt muốn ôm nó vào phòng ngủ nhưng lại gạt bỏ ý nghĩ đó khi nghĩ đến đám cá Tô Đồng nuôi trong đó.
Cậu đưa một món đồ chơi nhồi bông cho bé mèo, mang máng đoán ra được hình dáng thứ đó khi bị nó nghịch tan tành. Nhưng dù sao món đồ này cũng làm mèo con phân tâm, Lý Gia Đồ rón rén bỏ đi.
Về phòng, cậu thở phào khi thấy Tô Đồng đang ngồi dựa đầu giường đọc sách.
Anh liếc cậu, cười khẽ: "Tưởng anh đã ngủ say như chết rồi sao?"
"Em chẳng dám nghĩ gì cả." Lý Gia Đồ đóng cửa, vừa tiến lại gần giường vừa cởi đồ ra.
Tô Đồng khép sách, nhổm dậy chào đón nụ hôn của cậu lúc cậu quỳ xuống giường.
Tô Đồng vừa hôn vừa trượt xuống nằm trên chiếc giường mềm mại. Lý Gia Đồ nhổm người, lướt hôn nhẹ giữa hai hàng mày và mũi anh.
Đèn chưa tắt, Lý Gia Đồ trong đôi mắt Tô Đồng dường như thật diễm lệ.
"Em trông thấy một giáo đường ở Chỉ Châu." Lý Gia Đồ kéo anh dậy, còn mình thì ngoan ngoãn ngồi xuống, lẳng lặng ngắm anh.
Tô Đồng xoay người đè cậu xuống gối mềm, cũng đặt nụ hôn dịu dàng lên giữa hàng mày cậu.
"Bao giờ anh nghỉ phép thì mình đi." Trong lúc hôn, Lý Gia Đồ nhoẻn cười ngây ngô, "Mình làm lễ cưới nhé, được không anh?"
"Được thôi." Tô Đồng mỉm cười đồng ý.
KẾT THÚC NGOẠI TRUYỆN 3