Bão Tuyết Đêm Đông Chí

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Bão Tuyết Đêm Đông Chí

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện (đăng trên Weibo)
Tác giả:
Miêu Đại Phu
Dịch:
Luồng gió rét đột ngột lùa vào từ bên ngoài làm cánh cửa gỗ mở sầm, khiến người đứng sau cửa giật mình. Vị khách hoàn hồn, cười ngượng nghịu nhìn Lý Gia Đồ và đồng nghiệp của cậu, nói: "Nghe bảo đêm đến sẽ có bão tuyết, nào ngờ mới chiều mà nhiệt độ đã giảm sâu thế này rồi."
Bão tuyết? Lý Gia Đồ và đồng nghiệp quay sang nhìn nhau, rõ ràng chưa hề hay biết tin này trước khi đến đây. Giờ đây khi đã biết tin, cậu nhíu mày, thầm lo lắng không biết chuyến tàu về có bị hủy vì bão tuyết hay không.
"Về cơ bản, tôi muốn giữ lại thiết kế ban đầu của ngôi nhà, nhưng vẫn cần có những nét riêng biệt so với các tòa nhà xung quanh, kiểu không quá nổi bật nhưng vẫn có cá tính riêng." Trong căn nhà cũ hở gió bốn bề, vị khách miêu tả rõ yêu cầu của mình cho hai nhà thiết kế, "Chỗ này ban đầu có ba cây chuối dựng thành tấm chắn đã bị thiêu rụi. Trong quá trình tu sửa, tôi muốn xây một cái cổng như cổng Linh Tinh[1], nguyên vật liệu sẽ là đá thời Tống tôi thu mua từ nơi khác về với kỹ thuật giống như thời Tống. Chuyện này e rằng phải nhờ thầy Lý đây dốc sức và giám sát thật kỹ lưỡng, ha ha."
Lý Gia Đồ đang định ngồi xuống để ngắm kỹ những nét chữ khắc trên bệ đá, nghe vậy bèn mỉm cười với vị khách. Vị khách nọ xoa tay, đưa mắt nhìn quanh đình viện và phòng ốc cũ kỹ từng bị lửa thiêu, thở dài một hơi rồi lên tiếng xã giao với cậu và đồng nghiệp: "Mời thầy Lương qua bên này để tôi trình bày ý tưởng thiết kế nội thất luôn."
Một trận hỏa hoạn kinh hoàng đã tàn phá hai căn nhà cũ thuộc sở hữu của hai chủ nhân khác nhau. Chúng là nhà xây cuối thời nhà Thanh, trong đó có một căn vốn sở hữu một tiểu đình viện. Hiện tại, vị khách này đã mua lại cả hai mảnh đất, gộp chúng lại làm một và đang cải tạo thành một quán trà vừa phục vụ lưu trú vừa kinh doanh. Vào thời điểm nhận được đơn hàng này, công ty của Lý Gia Đồ đang thực hiện một dự án hợp tác với Ủy ban Thành phố. Tuy nhiên, sau khi nghe xong yêu cầu, cậu và đồng nghiệp vẫn quyết định ghé qua xem xét.
Lý Gia Đồ nhặt một khúc gỗ dưới đất, từ cái hố đá ngày xưa từng trồng chuối. Cậu cẩn thận xem xét, quả nhiên phát hiện ngoài mùi đất cháy khét còn vương vấn cả rễ cây chuối. Cậu sững sờ.
Gió lại đập rầm rầm vào một cánh cửa sổ cũ nát ở tầng hai, cứ như thể nó sắp bị thổi bay bất cứ lúc nào. Lý Gia Đồ vứt khúc gỗ, cảm thấy ngón áp út khó chịu. Cậu để tay dưới ánh mặt trời yếu ớt nhưng chẳng thấy gì ngoài cảm giác nhức nhối trên da. Xem ra một cái dằm gỗ đã đâm vào da từ lúc nào không hay. Lý Gia Đồ tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út, nhét vào túi và cố bóp nặn chỗ vết thương đang đau nhưng chẳng ích gì, chỉ khiến chỗ đó đỏ tấy lên mà cơn nhức vẫn không thuyên giảm. Cậu lại đeo nhẫn vào.
Tô Đồng: Nghe nói có bão tuyết, nhiều chuyến tàu tối nay phải dừng hoạt động. Đêm nay em có về nhà được không đây?
Đọc tin nhắn của anh, Lý Gia Đồ chau mày, lòng đầy lo âu. Cậu vùi đầu tìm thông tin về chuyến tàu mình định đi. Hiện tại chưa có thông báo dừng hoạt động, nhưng cậu cũng không thể chắc chắn điều gì. Cậu trả lời:
Nếu không có tàu, em sẽ đi xe khách tuyến cố định về. Em nhất định sẽ về, anh nhớ mua bánh trôi nhé.
"Xem ra tuyết sắp rơi thật rồi, mới có mấy giờ mà trời đã tối sầm lại." Vị khách và đồng nghiệp bước ra khỏi căn nhà cũ nát. Ông ta cảm thán, rồi quay sang nói chuyện với Lý Gia Đồ, trình bày yêu cầu của mình chi tiết hơn.
Cái dằm đâm vào ngón áp út cứ âm ỉ nhắc nhở cậu phải về nhà thật nhanh. Không biết Tô Đồng lại gửi tin nhắn gì đến, Lý Gia Đồ không thể lấy điện thoại ra xem vì đang trao đổi với khách hàng. Mãi đến khi cậu và đồng nghiệp lần lượt xác nhận lại tất cả các yêu cầu với ông ta, đảm bảo không có bất kỳ hiểu lầm nào giữa đôi bên, thì đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Vị khách nhiệt tình mời cả hai đi ăn tối, nhưng hai người chẳng hẹn mà cùng từ chối. Lý Gia Đồ đang định cùng đồng nghiệp ra bến xe ở trấn để bắt xe khách về thành phố rồi đi tàu về. Thế nhưng, cậu lại nhận được thông báo từ ứng dụng: chuyến tàu cậu định đi đã bị hủy. Cậu nhíu mày, thầm nghĩ, cuối cùng vẫn phải đi xe khách tuyến cố định mà thôi. Tuy nhiên, lúc cậu định nói quyết định này cho Tô Đồng thì lại đọc được tin nhắn anh gửi cách đây ba tiếng. Anh nhắn:
Đi xe tuyến cố định giữa ngày bão tuyết còn nguy hiểm hơn nhiều. Giờ anh xuất phát qua chỗ em đây, chắc sẽ đến Tô Châu trước khi tuyết rơi.
Đọc xong, tim Lý Gia Đồ như hẫng đi một nhịp. Cậu nghe đồng nghiệp hỏi: "Lát nữa em về Hàng Châu bằng cách nào? Tàu vẫn chạy chứ?"
"Ừm..." Cậu ngập ngừng không biết nên nói thật hay không, cuối cùng vẫn đáp: "Tô Đồng qua đón em rồi."
Đồng nghiệp nhướn mày ngạc nhiên, cười khẽ: "Được thôi. Vậy em có về Tô Châu cùng anh không?"
Lý Gia Đồ lại chần chừ. Cậu nghĩ một lúc rồi đáp: "Anh chờ một chút, em gọi hỏi xem anh ấy đi đến đâu rồi."
Nếu không gặp chuyện gì bất ngờ trên đường đi thì Tô Đồng hẳn đã chạy xe tới Tô Châu sau ba tiếng đồng hồ rồi. Sau một thoáng đợi máy, lòng cậu mừng rỡ khi cuộc gọi được nhấc máy: "A lô? Anh đến đâu rồi? Anh lái xe qua đây thật sao?"
"Anh tới Ngô Giang rồi, em vẫn đang ở với đồng nghiệp đấy à?" Tô Đồng hỏi.
Lý Gia Đồ quay lại nhìn đồng nghiệp. Anh ta đã đoán được ý từ nét mặt cậu, bèn chỉ tay về phía quầy bán vé và vẫy chào cậu. Lý Gia Đồ cười áy náy, cũng vẫy tay chào rồi trả lời Tô Đồng: "Anh ấy về Tô Châu rồi ạ."
"Vậy chúng ta gặp nhau ở đâu đây?" Anh đề nghị: "Ngã ba ở cổ trấn nhé?"
Cậu biết khu vực đó nên hẹn luôn địa điểm với Tô Đồng, nhưng anh ấy lái xe đến thì biết đỗ ở đâu bây giờ? Lý Gia Đồ cuốc bộ đi về. Gió mỗi lúc một mạnh, thổi tóc cậu bay tán loạn. Hai bàn tay đút trong túi siết chặt thành nắm đấm, cái dằm ở tay phải vẫn gây nhức. Ban đầu cậu còn đang đau đầu nghĩ xem sẽ về nhà bằng phương tiện gì, giờ Tô Đồng đến đây thì không những không thể về nhà mà cậu còn phải lo cả chỗ ở cho hai người đêm nay.
"Hắt xì!" Cậu sờ mũi, hình như ngửi thấy mùi bã rượu, nhưng nhìn quanh quất lại chẳng thấy quán nào bán rượu. Dù không tìm ra nơi phát ra mùi rượu, nhưng cậu lại thấy một chiếc xe từ từ lăn bánh lại gần mình từ phía sau, và người lái xe chính là Tô Đồng. Cậu mỉm cười vẫy tay với anh.
"Bất ngờ chưa, ngạc nhiên chưa, mình không cần về nhà nữa." Lý Gia Đồ ngồi vào xe, đường hô hấp được thông thoáng nhờ hơi ấm từ hệ thống sưởi bên trong xe. Cậu hít nhẹ mũi.
Tô Đồng sờ má cậu, cất giọng quan tâm: "Lạnh không?"
Nơi làn da được anh chạm vào vẫn còn vương hơi ấm. Lý Gia Đồ vuốt nhẹ, cười mỉm: "Không." Vừa dứt lời, cậu nghe thấy tiếng 'bụp' kèm theo tiếng mèo kêu liên tục. Lý Gia Đồ trố mắt, nhìn anh đầy kinh ngạc. Sau khi được anh gật đầu xác nhận, cậu tươi cười nhoài người ra sau, gọi: "Đồ Đồ ơi?"
Chú mèo đang kêu không ngừng nghỉ lúc này đã bò ra khỏi thùng carton và nhảy phốc lên cánh tay Lý Gia Đồ. Nó cọ cọ làm nũng vào khuỷu tay cậu sau khi được cậu ôm vào lòng. Lý Gia Đồ xoa cái đầu nhỏ của nó, cọ mũi mình vào mũi nó, hỏi với giọng mừng rỡ: "Sao anh lại đem nó theo?"
"Đông chí mà để nó ở nhà một mình thì tội nghiệp lắm. Đằng nào anh cũng lái xe qua đây rồi, nên tiện thể đem nó theo luôn." Tô Đồng vươn tay gãi mèo, hỏi: "Giờ mình đi đâu đây? Ăn tối trước nhé?"
Lý Gia Đồ trầm ngâm giây lát rồi đề nghị: "Hay mình đỗ xe rồi dạo quanh cổ trấn một vòng đã. Ban ngày em thấy ở đó có nhiều nhà nghỉ lắm, tối tìm một chỗ cho phép mang mèo ngủ lại một đêm là được." Cậu bế mèo, nhìn nó và nói, "Mày là cái đồ phiền phức nhất đó."
"Meo!" Đồ Đồ dụi mũi vào cậu.
Tiếc thay, cơn bão tuyết đã khiến vô số nhà nghỉ trong trấn phải đóng cửa sớm. Hai người đi một hồi mà chẳng biết còn chỗ nào nhận khách không. Trong lúc đi, cậu lại ngửi thấy mùi rượu. Quay sang hỏi Tô Đồng, anh cũng bảo mình có ngửi thấy.
Có lẽ là mùi rượu từ một quán nào đó bay ra, nhưng họ mãi chẳng tìm ra nơi phát ra mùi hương ấy. Cuối cùng, cả hai cũng đặt chân tới một nhà nghỉ nhỏ gần cây cầu đá. Tô Đồng đẩy cánh cửa gỗ đang khép hờ, bước vào hỏi xem có nhận khách không. Lý Gia Đồ ôm Đồ Đồ đứng đợi bên ngoài một lát, tóc cậu lại rối bù lên vì gió. Chốc lát sau, Tô Đồng ra ngoài vẫy cậu vào. Cuối cùng, hai người cũng đã tìm được chỗ nghỉ chân.
"Hai cậu đến đây du lịch à?" Bà chủ nhà trọ cầm chìa khóa dẫn họ vào trong, "Ăn chưa?"
Tô Đồng trả lời: "Chưa ạ."
"Mùa đông ít khách lắm, mai lại là Đông chí nữa nên tôi cứ nghĩ hôm nay vắng hoe chứ." Bà mở một gian phòng, đứng ngoài cửa nói: "Nhìn này, phòng ngay cạnh sông, rộng rãi lắm. Nhưng lát nữa tôi phải về nhà, nhà tôi ở xa đây. Các cậu ra vào nhớ đóng cửa bên ngoài cẩn thận nhé. Các cậu không ra ngoài buổi tối đâu nhỉ? Tuyết rơi nên bên ngoài lạnh lắm!" Bà nói xong, thấy hai người không có ý kiến gì về phòng ốc thì chủ động giao chìa khóa. "U chu choa, hai cậu đi chơi mà còn mang cả mèo theo à. Cưng quá đi!"
Bà chủ vừa chơi với mèo vừa liệt kê những quán ăn tối quanh khu này. Sau khi bà rời đi, Lý Gia Đồ ngồi nghỉ trên giường, ngẩn ngơ trông ra bầu trời màu tím ngoài ô cửa kính. Sực nhớ đến cái dằm ở ngón áp út, cậu tháo nhẫn ra, bật đèn bàn để soi kỹ.
"Sao thế?" Tô Đồng tiễn bà chủ đi xong thì ngồi đối diện cậu, hỏi đầy quan tâm.
Lý Gia Đồ vẫn cúi đầu khảy khảy chỗ sưng tấy, lầu bầu: "Em bất cẩn bị dằm đâm phải rồi. Xem ra phải lấy kim khều ra thôi."
"Đưa anh xem nào." Anh nắm tay cậu giơ lên trước mặt, nhíu mày xót xa khi thấy chỗ sưng tấy, "Em ngồi lại gần hơn đi." Đoạn, anh xoay người, dịch đèn lại gần thêm chút nữa.
Lý Gia Đồ làm theo lời, ngồi sát anh, nhìn anh cúi đầu tìm cái dằm. Mặc dù lúc anh chạm vào vết thương làm cậu hơi đau, nhưng cậu chẳng bận tâm. Không biết dáng vẻ Tô Đồng đang nghiên cứu vết thương của cậu, hay dáng vẻ cậu đang ngắm anh, trông nghiêm túc hơn nữa. Lý Gia Đồ nhấc tay còn lại khẽ khẩy đuôi tóc anh, tim cậu mềm đi trông thấy khi bắt gặp một sợi tóc bạc xen lẫn trong đó.
"Ơ." Thấy cái dằm sắp được lấy ra khỏi da, Lý Gia Đồ bỗng nhiên muốn hôn trán Tô Đồng nhưng lại không thành. Anh ngẩng lên nhìn cậu đầy vẻ trách móc, thế nhưng cậu lại nắm lấy ngón tay anh, ghé sát lại hôn anh.
Tô Đồng bật cười xoa tóc cậu, bảo cậu ngốc, rồi lại giơ tay cậu lên lần nữa. Lý Gia Đồ tận mắt chứng kiến một cái dằm trắng nhỏ xíu bị Tô Đồng nặn ra từ da mình. Nó nhỏ đến nỗi gần như không thể nhìn thấy, vậy mà anh vẫn tìm ra.
"Xong." Tô Đồng đeo nhẫn lại cho cậu, mỉm cười tủm tỉm.
"Cảm ơn anh." Lý Gia Đồ ôm chú mèo đang ngắm cả hai nãy giờ vào lòng mình.
Bấy giờ có tiếng gõ cửa vang lên, hai người nhìn nhau đầy thắc mắc. Tô Đồng đứng dậy mở cửa. Lý Gia Đồ ngồi trên giường, ngửi thấy mùi rượu. Cậu không biết ai đến, chỉ thấy anh đứng ngoài cửa nói chuyện hồi lâu với người đó, chủ yếu là những lời từ chối và cảm ơn.
"Bà chủ hả?" Đợi anh cảm ơn người ta xong và quay về phòng, cậu đoán.
Tô Đồng xách một chai rượu nhỏ và hộp đựng cơm, trả lời với vẻ vừa cảm động vừa bất đắc dĩ: "Bà chủ bảo hôm nay chỉ có hai vị khách là chúng ta, nên chia một phần rượu và cơm canh đến đây."
"Thật hả?" Lý Gia Đồ ngạc nhiên cầm hộp, mở ra xem thì đúng là nửa con cá vược cùng mấy món ăn kèm và hai bát cơm.
Tô Đồng mở cửa sổ, không khí lạnh buốt lập tức tràn vào phòng, mặt anh cũng dính tuyết lành lạnh. Anh hơi sững lại, cúi người ló đầu ra ngoài xem rồi lẩm bẩm: "Tuyết rơi thật rồi." Vừa dứt lời, anh ngửi thấy mùi rượu mình từng ngửi thấy đang lan tỏa trong phòng. Anh ngoảnh lại, hóa ra Lý Gia Đồ đã rót rượu vào chén trà.
Rượu Đông Dương màu xanh lục nhạt tỏa ra mùi ngọt lịm. Tô Đồng khép cửa sổ, ngồi ở đầu bàn đối diện và nhận chén rượu Lý Gia Đồ đưa cho anh bằng hai tay. Rượu vẫn còn ấm, cầm trên tay mang đến cảm giác ấm áp lạ thường. Hai người ngồi đối diện nhau trong thinh lặng, hơi rượu lan tỏa làm ấm lòng. Bỗng Lý Gia Đồ khẽ thở dài, quay ra nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ. Cánh cửa kính thường bị gió bão đập tạo thành tiếng động ghê rợn, càng làm nổi bật vẻ thư thái trong căn phòng. Khi quay đầu lại, cậu bắt gặp miếng cá anh gắp vào bát cơm của mình.
"Tuyệt vời quá." Lý Gia Đồ đặt chén xuống, bưng bát lên ăn.
Tô Đồng đang ăn, nghe vậy thì ngẩng đầu lên: "Hả?"
Cậu cười, lắc đầu ý bảo không có gì đặc biệt. Thế nhưng, đối với cậu, đó đã là một điều đặc biệt nhất trên đời rồi. Cậu đáp: "Thật tuyệt vời khi có anh ở đây, bên cạnh em."
KẾT THÚC
[1] Một loại cổng thời xưa, thường thấy ở miếu Khổng Tử. Người ta cho rằng Linh Tinh là Văn Tinh trên trời, mang ý nghĩa ví Khổng Tử như tinh tú hạ phàm.