Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 22
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào ngày kỷ niệm thành lập trường, rất nhiều cựu học sinh từ khắp nơi trên cả nước đã tề tựu, thậm chí có cả những người từ nước ngoài bay về. Vốn dĩ ngôi trường đã tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, nay lại càng thêm rộn ràng, náo nhiệt hơn nhờ sự trở về của các cựu học sinh.
Một số học sinh các lớp sẽ tham gia hoạt động chính của ngày kỷ niệm, cùng với các thành viên Đoàn trường đã túc trực tại các điểm tiếp đón để chào mừng những đàn anh, đàn chị đã tốt nghiệp từ lâu.
Hàng loạt sự kiện như tọa đàm, lễ kỷ niệm, triển lãm tranh ảnh và thư họa được tổ chức liên tiếp. Những chiếc TV LCD tại thư viện và nhà truyền thống của trường đều trình chiếu các video chúc mừng kỷ niệm 115 năm thành lập trường từ các cựu học sinh khắp nơi trên thế giới, cùng với các tư liệu về trường từ thuở mới thành lập đến nay, thu hút không ít những học sinh mới trở về.
Bộ phim lấy bối cảnh học đường do câu lạc bộ Truyền thông và Trung tâm Sách báo thực hiện nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của đông đảo học sinh. Dường như mỗi chiếc TV phát bộ phim này đều có các em học sinh mặc đồng phục vây quanh, xì xào bàn tán rồi lại bật cười khúc khích.
Dù là những bậc tiền bối đã ngoài sáu mươi hay những nhân tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn, tất cả đều được các em học sinh nhiệt tình và thân thiết gọi là "đàn anh", "đàn chị". Trên diễn đàn kỷ niệm thành lập trường, một vài diễn giả được chỉ định đã nhắc đến điều này, bày tỏ cảm giác như được trẻ lại lần nữa.
Họ đã tốt nghiệp, xa trường cũ nhiều năm, ngôi trường cũng đã có nhiều thay đổi. Từ khi thành lập đến nay, trường đã trải qua nhiều thăng trầm, cơ sở vật chất, tên trường cũng đổi thay vài lần, nhưng nền tảng và uy tín thì vẫn vẹn nguyên. Nỗi hoài niệm và lòng biết ơn của các thế hệ học sinh đối với trường chưa bao giờ vơi cạn. Các cựu học sinh đặt kỳ vọng rất cao vào những đàn em nam, nữ đang theo học. Nơi đây đã chứng kiến sự trưởng thành của học sinh, và họ cũng đã chứng kiến sự đổi thay của trường. Thanh xuân của rất nhiều người đã được lưu giữ tại những năm tháng cấp ba này, khiến ngôi trường luôn rực cháy sức sống, vui vẻ hướng tới vinh quang.
Mặc dù buổi tối ngày khai mạc có tổ chức lễ kỷ niệm thành lập trường, nhưng vì là ngày làm việc nên các em học sinh vẫn đi học như thường lệ. Chương trình học hôm nay cũng không giống mọi khi. Không ít cựu học sinh sau khi hội nghị kết thúc đã tự do dạo quanh sân trường, vào thăm các đàn em đang học trong lớp. Cũng có người nhân giờ lên lớp mà trở về phòng học năm xưa của mình, tìm lại vị trí cũ rồi ngồi xuống.
Những hành động như vậy lại nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ các em học sinh. Họ tận dụng giờ học ngắn ngủi để tâm sự với các đàn anh, đàn chị về những câu chuyện thú vị ở trường hiện tại, đồng thời cũng lắng nghe các anh, các chị kể về những kỷ niệm khó quên thời còn cắp sách đến trường. Đợi đến khi tiếng chuông ra chơi vang lên, các cựu học sinh hoặc là nói lời tạm biệt với khóa dưới, hoặc là ngồi vào chỗ trống trong lớp, nghe thêm một tiết nữa.
Các hoạt động kỷ niệm khiến Chu Thư Uyên bận tối mặt tối mũi. Một tuần trước ngày khai mạc, Lý Gia Đồ không thấy cậu ta có lúc nào rảnh rỗi. Sau khi video kỷ niệm thành lập trường chính thức được biên tập xong và đăng tải lên mạng, cuối cùng cậu ta cũng không thể chịu đựng thêm nữa, đã nộp đơn xin rời trung tâm cho Dương Đình Đình, bày tỏ rằng mình không thể một mình kiêm nhiệm thêm cả công việc của ban cán sự.
Tất cả mọi người trong phòng ký túc đều đồng tình với suy nghĩ của cậu ta. Trừ khi là một câu lạc bộ với công việc không quá bận rộn, nếu không thì dù là người có năng lực siêu phàm đến mấy cũng không thể hoạt động đồng thời ở cả ba câu lạc bộ được, huống chi Chu Thư Uyên còn đang đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong Đoàn trường và cả câu lạc bộ Truyền thông.
Ngày khai mạc hôm nay, Chu Thư Uyên ra ngoài trường để chào đón các cựu học sinh, nên chỗ ngồi trong lớp của cậu đương nhiên bỏ trống. Sau khi hết giờ học, vài cựu học sinh đã đến lớp, trò chuyện khá lâu với các đàn em. Khi chuông báo sắp vào học mà không thấy ai rời đi, họ đều tìm chỗ trống trong lớp ngồi xuống.
Lý Gia Đồ đếm đi đếm lại số vở bài tập vài lần, nhưng vẫn chưa xong. Thấy lớp vẫn còn ồn ào, cậu đành đi đến bục giảng, dùng vở bài tập vỗ lên bàn, lớn tiếng hỏi: "Còn ai chưa nộp vở bài tập nữa không? Mau nộp lên đây nhé!" Nói xong, cậu còn lật từng quyển, lọc ra những cái tên thường xuyên không nộp vở.
Có thêm hai quyển vở được nộp lên. Sau khi đếm xong, cậu xác định vở của Chu Thư Uyên vẫn chưa thấy, bèn bảo người ngồi cùng bàn với cậu ta tìm trong đống sách. Cũng không rõ có phải mình nhìn nhầm không, nhưng Lý Gia Đồ cảm thấy lúc cậu đang giục các bạn nộp vở bài tập, có vài người đang trò chuyện với các đàn em đã chú ý đến cậu.
Nếu có thể, cậu cũng không muốn gây sự chú ý như vậy. Đang nghĩ thế thì một cô bạn đã lạch bạch chạy tới nộp vở, nhoài người về phía trước bàn, thì thầm nói cho cậu biết: "Lý Gia Đồ, đàn chị ngồi ở phía sau đang để ý cậu đó, hì hì ~"
Mặt cậu cứng đờ, thoáng nhìn về phía đàn chị khoảng bốn mươi tuổi kia, người vẫn đang đùa giỡn với các đàn em.
Mãi mới thu xong bài tập, cậu vẫn muốn đếm lại lần nữa xem có thiếu ai không.
Trong lớp học bất giác truyền ra tiếng cười và những tiếng xuýt xoa đầy ngạc nhiên. Cậu không hiểu sao bèn ngẩng đầu, phát hiện Tô Đồng đang cầm sách giáo khoa đến lớp, mang vẻ mặt xấu hổ và nụ cười khó xử, phất tay ra hiệu bảo học trò đừng quá kinh ngạc.
Toàn bộ đồng phục trung học phổ thông trong thành phố đã bắt đầu được quy định chung một nhãn hiệu và kiểu dáng từ hai mươi năm trước, nhưng cứ cách vài năm lại đổi mẫu một lần. Tô Đồng mặc bộ đồng phục cũ, chiếc áo sơ mi màu lam nhạt và quần bò rộng thùng thình bao lấy thân hình cao gầy. Để chống lạnh, bên ngoài sơ mi anh còn mặc một chiếc áo thun bông màu đen. Cúc áo không được cài hết, trông thoáng qua cũng không trang trọng lắm. Nếu không phải bộ đồng phục của anh khác biệt so với mọi người, có lẽ sẽ có người vừa liếc mắt một cái đã nhận định anh là học sinh cấp ba thật.
"Thầy ơi, thầy xuyên không từ mười năm trước đến đây ạ?" Chu Ý Trăn đùa.
Tô Đồng cười: "Làm gì có, mười năm trước thầy đâu có đẹp trai như thế này."
Trong tiếng cười vang và âm thanh huýt sáo của cả lớp, Tô Đồng bất đắc dĩ giải thích đây là kết quả dành cho những người thua cuộc trong đêm tụ hội uống rượu của các giáo viên độc thân vào cuối tuần trước. Không chỉ riêng anh mà ngay cả thầy Hoàng và thầy Bành dạy lớp mười cũng phải mặc lại đồng phục cũ.
"Đồng phục của thầy được giữ gìn tốt quá!" Một học trò nói.
Lúc ấy, Tô Đồng cũng vừa đứng bên cạnh bàn của Lý Gia Đồ, quay đầu thoáng nhìn chồng sách chất cao như núi trên bàn: "Hồi ấy với bây giờ cũng giống nhau thôi, thầy cũng chỉ mua vài bộ để thay phiên mặc. Bộ này thì mặc ít hơn." Anh bật cười: "May mà hôm nay không quá lạnh, nếu không đã phải mặc áo khoác rồi. Thầy chỉ có hai cái áo khoác nhưng đều cũ nát rất khó coi."
Một cựu học sinh đến nghe giảng hỏi: "Cậu cũng mới tốt nghiệp đại học không lâu nhỉ?"
"Vâng, năm nay em mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh rồi quay về đây." Tô Đồng hỏi: "Anh học khóa nào?"
Đối phương cười đáp: "Tôi với cậu cũng không cách nhau là mấy, chỉ sớm hơn cậu vài năm thôi. Năm ấy tôi học lớp 12 thì tòa nhà này mới được xây. Tôi đã ngồi ở chính phòng học này để chuẩn bị cho kỳ thi đại học."
Tô Đồng giật mình gật đầu, nghe thấy chuông vào học bèn mỉm cười: "Em lên lớp trước nhé."
Lý Gia Đồ đặt số vở bài tập đã thu xong lên bàn. Chuông vào học vừa vang lên, cậu định về chỗ thì nhìn thấy Tô Đồng đang bước lên bục giảng. Hai người gặp nhau nơi đường đi chật hẹp, nhất thời đều dừng lại.
"Phụt ~" Lưu Mặc Nam nhìn từ bên cạnh, cười nói: "Hai đời hotboy đều không buông tha nhau à ~"
Tô Đồng ngẩn người, dở khóc dở cười giơ cuốn sách giáo khoa trong tay giả vờ đập lên đầu cô học trò. Cô gái lập tức trưng ra vẻ mặt tội nghiệp cầu xin tha thứ. "Lẻo mép." Tô Đồng liếc cô nàng một cái sắc lẻm, thoáng nhìn Lý Gia Đồ, rồi nghiêng người tránh ra, bước về phía bục giảng.
Lý Gia Đồ cực kỳ xấu hổ về chỗ ngồi, dọn đống sách vở mà Tô Đồng đã dựa vào, gãi gãi hai má ngứa ngáy.
Trước khi bắt đầu dạy, Tô Đồng vẫn tranh thủ lúc xoay người viết lên bảng mà cài lại chiếc cúc áo thứ hai và cuối cùng trên áo sơ mi. Anh mặc đồng phục hồi cấp ba, lúc giảng bài lại nghiêm túc và cẩn thận, khiến những học sinh vốn thường ngắm anh lên lớp đều cảm thấy hơi không quen.
Lý Gia Đồ cảm thấy Tô Đồng bây giờ, so với một giáo viên đang dạy đám học trò, thì càng giống một học sinh ưu tú nhất của lớp đang chia sẻ kinh nghiệm học tập cho bạn bè. Khoảng cách với học sinh cũng gần gũi như bạn bè cùng khóa, nhưng vẫn còn chút cảm giác chênh lệch nào đó.
"Trong một nguyên tử, không thể nào có hai electron vừa thuộc phân nhóm chính, vừa thuộc phân nhóm phụ có chuyển động giống nhau. Sự mở rộng của đám mây electron dựa vào quỹ đạo chuyển động tự quay của các electron." Chương trình học đã qua một nửa, có lẽ Tô Đồng vẫn không thấy dễ chịu lắm, vừa cúi đầu nhìn giáo án trên máy tính, vừa cởi hai cúc áo: "Ví dụ như hai electron của nguyên tử Heli chẳng hạn, đều nằm ở lớp thứ nhất, cũng chính là lớp k. Đám mây electron của nó có dạng hình cầu, muốn mở rộng đám mây electron chỉ có một cách là quỹ đạo chuyển động tự quay phải tương phản với nhau."
Lý Gia Đồ nhìn ngón tay đang cởi cúc áo của anh, cúi đầu viết cấu hình electron của Heli lên vở nháp. Cậu liếc sang thì thấy giáo viên chủ nhiệm dẫn hai người đàn ông trung niên vào từ cửa sau, ngồi cuối phòng nhìn Tô Đồng giảng bài, trong lòng thầm kinh ngạc.
Tô Đồng viết xong lên bảng, quay đầu nhìn những vị khách đến bất ngờ, ngạc nhiên chớp mắt một cái, rồi cúi đầu lễ phép chào.
Đám học trò nhìn thấy hành động của anh, đều tò mò quay người nhìn thì phát hiện ra cô chủ nhiệm. Cả đám liền xoay người lại, chăm chú nghe giảng hơn mọi khi.
Thì ra hai người trung niên kia đều quen biết Tô Đồng. Lý Gia Đồ ngồi ở cuối lớp, những lời đàm luận của họ về Tô Đồng đều nghe rất rõ.
"Đã lớn đến chừng ấy rồi." Một trong số đó, người đàn ông béo đeo kính nói: "Hồi tôi còn đi dạy, cậu nhóc kia mới lớn một chút. Trên lưng đeo cặp sách, mang cà mèn, trưng khuôn mặt trẻ con giả bộ thâm trầm tìm thầy Hắc." Ông cười, chỉ ra một độ cao.
Người đàn ông với mái đầu bạc phơ cũng cười theo: "Người cũng trưởng thành rồi, khi đó tôi còn tưởng em ấy sẽ không lớn hơn được là bao, ha ha."
"Lúc giảng bài, thật sự rất giống thầy Hoắc..." Người đàn ông đeo kính có chút cảm khái.
Nghe vậy, thầy Tiền cười nói: "Dù sao cũng là thầy Hoắc nuôi lớn cả mà."
Họ khác với các cựu học sinh khác, vào lớp chỉ đơn thuần là vì muốn nghe Tô Đồng giảng bài. Ngồi ở cuối lớp nghe được khoảng mười phút, để không quấy rầy các học trò đang học, họ lặng lẽ rời đi.
Khi thấy họ rời đi, Tô Đồng lại gật đầu đưa tiễn một lần nữa. Trên mặt anh chợt lóe vẻ bối rối nhưng cũng nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ tự tin, thoải mái.
Tính cả thầy Tiền thì ngay cả những bậc tiền bối này hình như cũng không biết về quá khứ của Tô Đồng. Đối với bọn Lý Gia Đồ, Tô Đồng là giáo viên mới, nhưng đối với những người này, anh là một người đã tồn tại rất lâu trong dòng chảy cuộc đời của họ.
Vào thời khắc này, Lý Gia Đồ mới cảm nhận được rằng khoảng cách giữa Tô Đồng và đám học trò thật sự rất xa. Anh càng giống như những người đã sống cách đây nhiều thế hệ, dù nhìn qua lại trẻ đến mức không đủ sức thuyết phục được điều đó.