Chương 23

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bắt đầu từ chương này trở đi, mình sẽ đổi xưng hô của 2 bạn nam chính: Khi ở riêng với nhau thì xưng tôi-em, khi có người khác nữa thì thầy-em như thường.
Chương 23
Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
--------------
Vì hôm nay là lễ kỷ niệm thành lập trường nên buổi tự học tối bị hủy, đương nhiên bài kiểm tra Hóa cũng được miễn. Câu lạc bộ kịch phải biểu diễn trong buổi lễ, Lý Gia Đồ như thường lệ đến hỗ trợ, phụ trách phần ghi âm. Trước tiết mục kịch, cậu vào hậu trường nhận thiết bị ghi âm, kiểm tra mic và hỗ trợ ghi âm cho các diễn viên.
Dưới sân khấu, người đông nghìn nghịt, ngoại trừ những người ngồi hai hàng ghế đầu có thể nhận ra lờ mờ, còn lại đều không thể phân biệt được.
Khi tiết mục bắt đầu, lời thoại của các diễn viên qua tai nghe cực kỳ rõ ràng. Tâm trạng của họ có vẻ phấn khích hơn một chút so với lúc tập luyện bình thường. Lý Gia Đồ thường nghe thấy một số âm tiết quá cao, chói tai đến mức cậu chỉ muốn tháo tai nghe ra, nhưng những âm điệu kỳ lạ ấy lại khiến khán giả cười vang. Thầy Hiệu trưởng và các vị lãnh đạo trường khác đều rất thân thiện, dù bị học sinh phun tào trong lời thoại cũng vỗ tay cười rộ lên.
Tiết mục của câu lạc bộ kịch kết thúc, Lý Gia Đồ cũng hoàn thành công việc của mình. Cậu nhìn đồng hồ, còn kịp để làm bài tập, bèn nói lời tạm biệt với nhóm bạn còn ở lại xem các tiết mục khác, rồi đeo cặp sách rời đi.
Âm thanh ca hát nhảy múa từ hội trường lan tỏa khắp thư viện, ngay cả tiếng vỗ tay và tiếng cười của khán giả cũng có thể nghe thấy rõ. Lý Gia Đồ làm xong bài tập trong phòng tự học mà lễ kỷ niệm buổi tối vẫn chưa kết thúc. Cậu cầm giày patin thong thả bước đến cửa sau hội trường. Lúc này, số lượng người xem đã giảm đi một chút, nhưng sự nhiệt tình từ cả người biểu diễn lẫn khán giả cũng đủ để làm cái lạnh mùa thu dần ấm áp hơn hẳn.
Thấy buổi lễ sắp kết thúc, để tránh bị kẹt giữa đám đông, Lý Gia Đồ xem xong tiết mục của dàn nhạc trường thì rời đi. Cậu đến cửa thư viện, ngồi xuống bậc thang để thay giày, dựa vào gió đêm mà đoán nhiệt độ những ngày tiếp theo chắc chắn sẽ giảm. Dự báo thời tiết đã thông báo cuối tuần sau, không khí lạnh từ phương Bắc sẽ tràn xuống phía Nam. Mùa đông năm nay đến sớm hơn năm ngoái, không biết Đại hội thể dục thể thao của trường vào những ngày đó sẽ diễn ra thế nào.
Cậu thay giày xong, đi về phía ký túc xá, còn chưa đến căng tin đã thấy Tô Đồng đạp xe phía trước. Lý Gia Đồ bước chậm lại theo bản năng, nhưng trượt được vài bước rồi lại trượt nhanh về phía trước.
"Chào thầy ạ." Cậu trượt đến bên cạnh Tô Đồng.
Tô Đồng quay đầu nhìn thấy cậu, hơi ngạc nhiên, cười đáp, "Thật trùng hợp. Em đi xem buổi lễ à?"
Lý Gia Đồ gật đầu, "Vì câu lạc bộ kịch có tiết mục ạ."
"Em tham gia sao?" Tô Đồng rất ngạc nhiên, "Sao tôi lại không thấy em lên sân khấu nhỉ?"
Cậu cười nói, "Không ạ, em ở phía sau cánh gà, phụ trách ghi âm. Thầy cũng đến xem buổi lễ sao?"
"Ừ, tôi sợ lát nữa đông người quá nên ra trước." Tô Đồng rõ ràng đã đạp chậm lại, nhìn cậu hỏi, "Em mặc ít thế, có lạnh không?"
Quả thật Lý Gia Đồ không ngờ càng tối càng lạnh, nhưng nhiệt độ ấy cậu vẫn chịu được. Cậu lắc đầu, hỏi ngược lại, "Thế thầy không lạnh ạ?" Anh vẫn mặc áo thun và sơ mi như ban ngày, đều rất mỏng.
"Lạnh, nên tôi mới vội về đó." Tô Đồng thành thật nói.
Lý Gia Đồ sửng sốt, cúi đầu cười rộ lên. Cậu bỗng nhớ ra sữa của mình còn chưa lấy, bèn nói, "Thầy, em đến quầy bán đồ ăn vặt lấy sữa đã, em đi trước nhé."
Tô Đồng gật đầu, "Ừ, đi đi."
"Tạm biệt thầy!" Dứt lời, Lý Gia Đồ trượt giày, đi về phía quầy bán đồ ăn vặt.
Lý Gia Đồ đến rất đúng lúc, trong quầy bán đồ ăn vặt yên tĩnh đến mức chỉ còn mấy dì bán hàng đang nói chuyện. Dì thường phụ trách bán sữa thấy có học trò đến chỗ nhận sữa bèn hỏi, "Nhận sữa hả?"
"Vâng." Cậu báo tên và lớp của mình.
Dì bán hàng không đợi cậu giới thiệu đã đưa một lọ sữa bò tươi cho cậu, nói, "Lọ cuối cùng. Cháu ơi, sau này nên đến nhận sớm chút nhé. Sữa tươi uống sớm mới tốt."
"À, vâng ạ..." Lý Gia Đồ xấu hổ cười, lại nói, "Dì ơi, phiền dì hâm nóng lại cho cháu chút nhé."
"Bên ngoài lạnh lắm ha?" Một dì khác hỏi.
Cậu gật đầu, "Nhiệt độ giảm rồi ạ."
Thời gian hâm nóng sữa chỉ có nửa phút, ngón tay Lý Gia Đồ khẽ gõ lên mặt kính quầy hàng một lát, rồi cười lễ phép với dì, "Cảm ơn dì ạ." Bình sữa nhận được rất ấm, không bỏng tay.
Cậu trượt xuống sườn dốc của bậc thang, lúc đi về phía trước, ngó nghiêng thì nhìn thấy Tô Đồng vẫn còn đạp xe, nhất thời khẽ thở phào.
Tô Đồng đạp xe đến trước cửa quầy bán đồ ăn vặt lại gặp học trò của mình, bèn ngạc nhiên nhìn cậu, dừng xe hỏi, "Chẳng lẽ tôi đạp xe chậm đến vậy sao?"
"Không phải đâu ạ." Lý Gia Đồ trượt một mạch, thầm nghĩ nhỡ Tô Đồng đạp nhanh hơn một chút, giờ có khi đã đến dưới ký túc xá, lúc ấy lại không đến lượt cậu đứng đây đợi anh được.
"À, chuyện đó..." Cậu thấy Tô Đồng hạ chân phải xuống xe đạp, bèn vội gọi anh.
Tô Đồng quay lại nhìn cậu, cảm thấy kỳ lạ, "Sao thế? Em không về phòng à?"
"Không phải ạ..." Lý Gia Đồ do dự một lúc, cuối cùng vẫn đưa bình sữa ấm nóng cho anh, "Lọ sữa này mới được hâm nóng."
Anh ngạc nhiên, "Cho tôi sao?"
Lý Gia Đồ theo bản năng cụp mắt xuống, gật đầu.
Tô Đồng bật cười, "Không cần đâu, em cứ giữ lại mà uống đi, cũng đang là thời điểm phát triển chiều cao mà."
"Một ngày không uống cũng không sao đâu ạ..." Thật sự thì Lý Gia Đồ không tìm được cái cớ nào nghe xuôi tai, chỉ có thể cố chấp đưa lọ sữa đến trước mặt anh, "Thầy uống đi, không phải đang lạnh sao?"
Nhìn bộ dạng này của cậu, Tô Đồng thoáng dở khóc dở cười.
Anh nhìn cậu đầy vẻ lạ lùng, "Em đang hối lộ tôi đấy à?"
Lý Gia Đồ ngẩn ra, thẳng thắn gật đầu, "Thầy cứ cầm lấy đi, rồi mỗi lúc tan học ra ít bài tập hơn."
"Thằng nhóc này..." Tô Đồng nhíu mày, nhưng cậu vẫn cố chấp cầm lọ sữa. Một lúc lâu sau, anh khẽ thở dài, nhận lấy lọ sữa, mở ba lô bỏ vào, thầm lẩm bẩm, "Xem như là lần đầu tiên nhận hối lộ vậy."
Lý Gia Đồ buông tay, trái tim cũng thả lỏng, cười nói, "Sau khi về mà thấy nguội rồi thì thầy cứ hâm nóng lại nhé. Mai trực tiếp trả lại cái lọ là được." Nói đến đây, Tô Đồng đột nhiên dùng ánh mắt dò xét bắt đầu quan sát cậu. Cậu thu lại nụ cười, hỏi, "Sao vậy ạ?"
"Em có biết 'Định luật bảo toàn năng lượng'(*) không?" Tô Đồng vừa dứt lời bèn thò tay cầm lấy tay cậu, sau khi buông ra mới nói tiếp, "Tay em ấm, nên chắc sữa đã nguội rồi."
(*Chú thích: Định luật bảo toàn năng lượng, cũng là một định luật nhiệt động lực học (một trong bốn định luật của nhiệt động lực học), phát biểu rằng năng lượng (hoặc đại lượng tương đương của nó là khối lượng tương đối tính) không thể tự nhiên sinh ra hoặc mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác hay truyền từ vật này sang vật khác.)
Lý Gia Đồ ngẩn ngơ, nhất thời không biết nên dùng vẻ mặt gì để đáp lại mới được. Cậu đành cười, nhưng lại là một nụ cười đầy bối rối. Dù vậy, cậu vẫn muốn nói, rằng lòng bàn tay của mình đã không chỉ là ấm nữa.
"Giờ về nhỉ? Chắc buổi lễ cũng xong rồi." Tô Đồng hỏi.
Cậu vội gật đầu, đứng bên cạnh anh đi về phía ký túc xá.
Hôm nay không phải cuối tuần, cũng không có buổi tự học tối nên sân ký túc xá cực kỳ rộn ràng. Các phòng xung quanh vườn hoa trung tâm đều sáng đèn, khắp nơi đều nghe thấy tiếng người ồn ào và âm nhạc hỗn tạp. Và không biết từ phòng nào lại truyền ra tiếng nhịp trống, rất lộn xộn.
Lý Gia Đồ không phải là người cuối cùng về phòng. Trừ Trịnh Đào ra, trong phòng không còn ai nữa. Lúc Lý Gia Đồ vào cửa, cậu ta đang vùi đầu viết gì đó, vừa nghe thấy tiếng động đã hoảng sợ ngẩng đầu nhìn ra ngoài, cứ như một con thú nhỏ bị giật mình.
"À, thì ra là ông đã về." Trịnh Đào thở phào một hơi.
Cậu ngồi xuống bàn học, cảm thấy là lạ, "Làm gì đấy? Đang viết mấy dòng tâm sự à?"
Ai ngờ cậu ta lại thành thật, mặt đỏ như cà chua, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu, "Không phải."
Lý Gia Đồ liếc sang bàn cậu ta, phát hiện ra là bài tập toán, càng cảm thấy khó tin hơn. Nhưng cậu cũng không định để ý xem vì sao Trịnh Đào làm bài tập mà cũng lén lút như vậy, bèn thay giày rồi tìm đồ đi tắm.
"Này, Gia Đồ, ông đi tắm bây giờ luôn à?" Trịnh Đào vẫn lo lắng gọi cậu.
"Ừ, đợi lát nữa mấy đứa kia về lại không tắm được. Với cả nước nóng cũng sắp bị cắt rồi." Nói đến đây, cậu bỗng nghĩ đến chuyện ngày mai phải đi nộp tiền dùng nước nóng. Nhìn mặt Trịnh Đào lộ vẻ khó xử và ấp úng, bèn bất đắc dĩ hỏi, "Chuyện gì?"
Trịnh Đào chần chừ một lúc rồi hỏi, "Ông làm bài tập toán chưa? Tôi, tôi muốn mượn xem một lát..."
Cũng vừa lúc bài tập tối nay Lý Gia Đồ làm là toán, nhưng cậu cũng bất ngờ vì Trịnh Đào lại mượn vở của cậu. Thứ nhất là vì thành tích môn toán của cậu cũng bình thường, thứ hai là vì Trịnh Đào chưa bao giờ hỏi mượn vở bài tập của ai.
"Tôi không dám chắc mình làm đúng đâu." Lý Gia Đồ tìm vở bài tập toán ra đưa cho cậu ta, nhìn cậu ta vui vẻ nhận lấy, hỏi, "Sao ông không hỏi mượn Phùng Tử Ngưng?" Quan hệ hai người ấy không phải là rất tốt à?
Trịnh Đào ấm ức trả lời, "Tôi lại lỡ bảo với cậu ấy là làm xong rồi."
"Hả?" Cậu cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu được lời cậu ta.
Cậu ta bất đắc dĩ thở dài một tiếng, "Cậu ấy với Hiểu Phong đều quá giỏi. Tham gia hai câu lạc bộ, hoạt động mỗi tuần cũng nhiều như vậy mà còn hoàn thành bài tập đúng hạn, còn làm thêm một đống bài luyện tập. Tôi vốn định cuối tuần mới làm toán, nhưng bên câu lạc bộ đã hẹn thầy Tô hướng dẫn chế tạo tinh thể rồi, nên tôi cũng đi, không làm bài được."
"Thế ông cứ bảo với họ là ông chưa làm bài tập xong là được mà?" Lý Gia Đồ cảm thấy chuyện này là lẽ đương nhiên.
Trịnh Đào há miệng th* d*c, hình như lời nói đã đến bên miệng nhưng lại không thốt nên lời, chỉ hóa thành một tiếng thở dài. Cậu ta tán thành gật đầu, "Cũng phải, lần sau mà gặp phải tình huống này, tôi sẽ nói."
Lý Gia Đồ biết cậu ta mắc "Hiệu ứng đoàn tàu" rất nặng, bình thường rất dè dặt, sợ người xung quanh không hài lòng.
(*Hiệu ứng đoàn tàu: 從眾效應, tên tiếng Anh "Bandwagon effect", là một loại tâm lý mà mọi hành động, suy nghĩ đều chịu sự tác động của số đông.)
Vấn đề này vẫn luôn là do Trịnh Đào tự làm khổ mình. Cậu ta cũng từng tâm sự trong một buổi tám chuyện, lúc ấy mọi người đều nói rõ với cậu ta rằng, làm người không cần lúc nào cũng phải để ý đến ánh mắt của người khác. Nếu có người yêu cầu, mà mình tuyệt đối không tình nguyện làm, hay căn bản là không làm được thì từ chối thẳng thừng còn tốt hơn nhiều cách khác.
Vả lại, trên thế gian này có nhiều người như vậy, dù cậu ta có từ chối thì họ cũng có thể tìm những người khác, hoàn toàn không cần phải cảm thấy rằng sự từ chối của mình sẽ khiến người ta phiền lòng.
Mỗi lần Trịnh Đào nghe những lời khuyên bảo đó đều cảm thấy nhóm bạn mình nói cũng có lý, nhưng cậu ta vẫn chưa từng sửa đổi. Cậu ta vẫn luôn như vậy, hùa theo người khác, dường như là một kẻ không có chủ kiến.
Bây giờ nghe thấy Trịnh Đào nói như vậy, Lý Gia Đồ đã đoán được tiếp theo cậu ta sẽ làm gì. Cậu không muốn khuyên cậu ta nữa, cứ tự mình đi tắm trước đã.
Tiền đóng nước nóng đúng là hết sạch rồi. Cậu tắm được một nửa thì hệ thống cung cấp nước chỉ còn chút nước lạnh, lạnh đến mức cậu phải tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng xả hết bọt trên người, tắt vòi hoa sen.
"Hắt xì!" Lúc dùng khăn khô lau cơ thể, cậu phát hiện ra lòng bàn tay mình không còn chút hơi ấm nào, quả nhiên nhiệt độ trên cơ thể đều đã bị nước lạnh hấp thu hết rồi.
Lý Gia Đồ nhìn bàn tay đã được Tô Đồng nắm, không biết giờ anh đã uống chai sữa kia hay chưa.