Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 24
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhiệt độ quả nhiên đã giảm xuống hơn mười độ. Rất nhiều học sinh không ngờ mùa đông lại đến nhanh như vậy, chưa kịp chuẩn bị đủ quần áo ấm ở trường. Đám người tập thể dục đón đợt gió lạnh cũng co rúm lại, tranh thủ lúc chưa chính thức tập, họ túm tụm lại ôm nhau sưởi ấm, rồi sau khi tập xong là nhanh chóng giải tán.
Buổi tập chạy tiếp sức đáng lẽ được tổ chức sau buổi tập thể dục, nhưng vì Trương Cạnh Dư không chịu nổi cái lạnh nên đành phải hủy bỏ. Lý Gia Đồ cùng đám bạn bước nhanh đến căn tin ăn sáng sưởi ấm, tính toán xem liệu tối nay có thể bắt xe buýt về nhà lấy quần áo thu đông rồi quay lại trường trước buổi tập thể dục sáng sớm hay không.
Người giúp việc nhà La Tử Hào đã mang áo lông và áo khoác đến cho cậu ta từ sáng sớm. Chu Thư Uyên đi cùng cậu ta về ký túc xá không ngừng xuýt xoa ngưỡng mộ, vào lớp gặp ai cũng kể lể.
Thật ra từ lúc tỉnh dậy, Lý Gia Đồ đã nhận được tin nhắn của mẹ, hỏi cậu có lạnh không, có muốn mẹ mang đồ đến không. Cậu suy nghĩ dù sao cũng đang trong giờ làm việc, để ba mẹ cố tình kiếm cớ rời khỏi chỗ làm thì thật phiền phức, Lý Gia Đồ bèn vờ từ chối.
Sau tiết đọc sách đầu giờ sáng, cậu đã hơi buồn ngủ. Đàm Hiểu Phong đến nộp quyển thí nghiệm tuần, thấy cậu có vẻ uể oải, bèn cởi áo khoác đưa cho cậu.
"Ông không lạnh sao?" Lý Gia Đồ vừa mặc áo cậu ta vừa hỏi.
Đàm Hiểu Phong nhún vai, kéo mũ áo lông trùm kín đầu, "Lông dê thật đó, lại còn đong đầy tình mẹ."
Dự báo thời tiết nói tuần này vẫn sẽ tiếp tục lạnh đến cuối tháng. Những học sinh đã bắt đầu chuẩn bị cho khai mạc đại hội thể dục thể thao không khỏi lo lắng không biết ngày đó sẽ mặc đồ biểu diễn thế nào để vào hội trường.
"Chết rồi chết rồi, tôi phải mặc một bộ bối tử bằng tơ lụa này, thứ Tư tuần sau có khi tôi chết cóng mất." Chu Ý Trăn ôm túi sưởi tay, hối hận vô cùng.
Phùng Tử Ngưng hỏi, "Không phải cuối tháng mười một đại hội mới khai mạc à? Sao lúc ấy lại không nghĩ đến những món đồ giữ ấm mùa đông?"
Chu Ý Trăn đành trả lời, "Ai mà biết năm nay lại lạnh sớm thế chứ? Cũng tầm này năm ngoái, tớ còn mặc áo cộc tay cơ mà! Hơn nữa, cuối tuần trước nhiệt độ vẫn còn hai mươi bảy, hai mươi tám độ kia mà!"
"Cậu ấy đóng vai Tiết Bảo Thoa chuẩn không cần chỉnh luôn." Cô nàng bên cạnh giải thích.
Chu Ý Trăn trừng mắt lắc đầu, "Tớ có chết cóng cũng được, nhưng phải chết sớm hơn Đại Ngọc!"
Cô bạn phải đóng vai Lâm Đại Ngọc nghe xong, cười ha hả hai tiếng.
"Đúng rồi, Chu Ý Trăn nè, cậu lấy cốc nước nóng này ở đâu ra thế?" Cô gái đóng vai Vương Hi Phượng hỏi.
(*Chú thích: Tiết Bảo Thoa, Lâm Đại Ngọc, Vương Hi Phượng đều là nhân vật trong tiểu thuyết "Hồng Lâu Mộng")
Chu Ý Trăn thản nhiên nói, "Tớ đến tổ bộ môn tiếng Anh lấy được đó." Giữa những ánh mắt đầy ẩn ý và những tiếng "ồ" ngầm hiểu, cô nàng càng nói với giọng điệu hùng hồn hơn, "Gì thế? Tớ bị thầy bóc lột như một dân công thấp cổ bé họng, chẳng lẽ xin một cốc nước cũng không được sao?" Thầy Khâu được nhắc đến chính là giáo viên tiếng Anh của lớp họ.
Chu Thư Uyên nheo mắt, "Tớ thấy cậu diễn Phượng tỷ được đó, miệng lưỡi lanh lợi."
Đang nói chuyện thì thầy Khâu đi vào từ cửa sau, thấy đám học trò tám chuyện rôm rả, hỏi đang nói chuyện gì mà vui thế.
Chu Thư Uyên tố cáo trước, "Bạn này vừa mới nói thầy bóc lột bạn ấy như dân công thấp cổ bé họng đó ạ?"
"Không phải à? Dân lao động năm mới còn được tiền mừng tuổi, còn tớ thì có được gì đâu chứ ~" Chu Ý Trăn trách móc.
Thầy Khâu dở khóc dở cười, đành chịu thua mà nói, "Đúng đúng đúng, vất vả Chu đại tiểu thư suốt ngày bôn ba vì Khâu mỗ thế này rồi."
Cô nàng nhíu mày, đắc ý liếc mắt đưa tình sang Chu Thư Uyên, khiến cậu ta suýt nôn ọe thì cô nàng mới nhảy xuống khỏi bàn, "À, bài tập nghe viết tiếng Anh tiết đọc đầu giờ sáng đã nộp đủ rồi ạ." Nói xong liền đưa vở cho thầy.
Hai tiết Anh liên tục Lý Gia Đồ đều không để tâm nghe. Khi tiết học bắt đầu, có học sinh than thở không biết có thể ở yên trong lớp mà không phải ra ngoài không, nhưng vì không thể làm trái quy định của nhà trường, nên rất nhiều nam sinh đi ra ngoài hành lang, tụ tập lại ở một góc.
Cả đám chen chúc nhau bên cái cột ở góc tường, những người bị đẩy ra thì lùi lại phía sau. Lý Gia Đồ vẫn không hiểu nổi trò chơi xuất hiện vào mùa thu đông này rốt cuộc là vui ở chỗ nào, nhưng cậu, một học sinh lớp mười, cũng vô duyên vô cớ bị kéo vào đứng chen chúc chung.
Thời tiết mùa hè oi bức, ngay cả việc tay chạm vào đùi cũng thấy khó chịu, nhưng khi nhiệt độ vừa hạ lại chỉ mong được ôm nhau thành một nhóm.
Nếu Lý Gia Đồ không phải đi nộp chồng bài thi trắc nghiệm mỗi tuần, e rằng cũng sẽ bị đám La Tử Hào kéo vào góc tường. Một số phụ huynh của học sinh ở nội thành tranh thủ giờ học mang quần áo ấm đến cho con. Lý Gia Đồ không khỏi lo lắng liệu tối nay có thể xin nghỉ học được không. Cậu bước hụt một bậc thang, giật mình tỉnh lại trong hoảng hốt, bỗng thấy đầu đau không chịu nổi.
"Sao mặc ít vậy? Em chưa nhận được quần áo hả?" Một giáo viên từ tổ nghiên cứu va phải cậu, cực kỳ ngạc nhiên hỏi.
Cậu lúng túng trả lời, "Vâng, còn chưa có ạ." Cậu thầm biết thầy giáo này không nhận ra mình nên cũng không giải thích nhiều.
Một giáo viên khác của tổ Hóa học nghe thấy thì nói với đồng nghiệp vừa bước vào cửa, "Bọn trẻ bây giờ đều như thế, thích sĩ diện chứ không thích ấm áp."
"Em có việc gì không? Đến tìm ai vậy?" Vị giáo viên vừa rồi quan tâm đến cậu ngồi xuống bàn làm việc của mình, vặn nắp chai nước, uống một hơi dài.
Lý Gia Đồ đứng cạnh cửa nhìn vào bên trong, phát hiện Tô Đồng không có ở đó, bèn nói, "Em đến nộp bài thi ạ." Nói xong thì bước vào văn phòng, đặt chồng bài thi lên bàn của Tô Đồng.
Chắc là thầy vừa mới rời đi một lát. Di động còn đặt trên bàn. Gió ấm từ điều hòa trong văn phòng giáo viên tỏa ra, bàn làm việc của Tô Đồng lại ở ngay cạnh chiếc điều hòa cây. Lý Gia Đồ đứng một lúc lâu, cảm thấy gió ấm thổi vào gáy dưới chiếc mũ áo.
Lý Gia Đồ chần chừ hai giây rồi đặt chồng bài thi xuống dưới điện thoại của anh. Lúc định đi, điện thoại bỗng rung, cậu nhìn màn hình thấy tên Lê Phương hiện lên cuộc gọi đến thì giật mình.
"Hửm? Em đến rồi à?" Tô Đồng trở lại từ bên ngoài, nhìn thấy Lý Gia Đồ đứng bên cạnh chỗ làm việc của mình thì thuận tay cầm điện thoại lên, hủy cuộc gọi, mở WeChat gửi tin nhắn thoại, "Đợi chút nữa gọi lại cho."
Lý Gia Đồ hối hận vì đã không rời đi sớm hơn một chút. Khi được hỏi có việc gì, cậu bèn nói, "Bài thi đã nộp đủ rồi ạ."
"À..." Tô Đồng ngồi xuống, tùy tiện đặt điện thoại sang một bên, mở bài thi nhìn một chút.
Lý Gia Đồ mím đôi môi khô khốc vì mất nước, lúc anh ngẩng đầu nhìn về phía cậu thì nói, "Em về trước thầy nhé."
Vẻ ngạc nhiên lướt qua đôi mắt Tô Đồng. Anh gật đầu nhưng trước khi cậu định đi thì gọi cậu lại.
Lý Gia Đồ quay người, nhìn anh với vẻ đầy thắc mắc.
Tô Đồng hiếm khi do dự đến thế, dường như anh đang suy nghĩ không biết rốt cuộc nên nói gì. Điều này làm Lý Gia Đồ căng thẳng từ tận đáy lòng, dù cậu cũng không biết mình có gì đáng để Tô Đồng phải cân nhắc.
"Ừm... Trong lớp có bật điều hòa không?" Anh hỏi.
Lý Gia Đồ thầm hụt hẫng một chút. Cậu biết điều Tô Đồng muốn nói không phải là chuyện này, "Vẫn chưa bật ạ, theo quy định phải dưới mười độ mới được bật."
Tô Đồng liếc mắt sang vị trí bên cạnh, "Lấy chiếc ghế dựa đó rồi ngồi giúp tôi sửa bài thi. Mặc phong phanh như vậy, không thể ở trong lớp được đâu."
Cậu ngạc nhiên một lúc lâu mới đáp lời, lấy chiếc ghế làm việc ở bên cạnh, ngồi xuống vị trí trống mà Tô Đồng đã nhường.
Bàn làm việc của giáo viên rất rộng rãi, nhưng những thứ lặt vặt trên bàn lại quá nhiều, khiến mu bàn tay Lý Gia Đồ chạm phải ngón tay của Tô Đồng lúc cậu tìm sách bài tập và bút đỏ.
Lần đầu tiên, anh không hề hay biết, nhưng Lý Gia Đồ cũng không rút tay về. Sau đó, Tô Đồng chạm phải, không khỏi cúi đầu nhìn xuống, rồi theo bản năng hoàn toàn nắm lấy tay cậu. Anh nhắc nhở: "Sao lại lạnh như vậy?"
Đầu ngón tay của Lý Gia Đồ khẽ giật, nhưng anh không nhận ra vì cậu đã rút tay về quá nhanh.
"Sắp lạnh cóng hết rồi kìa, không có quần áo để mặc sao?" Tô Đồng nhìn cậu đầy vẻ kỳ lạ, "Đây là đồ của Đàm Hiểu Phong hả? Sáng nay thầy thấy cậu ấy mặc."
Cậu gật đầu, "Cậu ấy cho em mượn ạ."
"Không có đồ?" Tô Đồng hỏi xong bèn đứng dậy đi tới cái tủ ở một góc văn phòng, tìm hai cái cốc dùng một lần, rót nửa cốc nước nóng vào cả hai.
Lý Gia Đồ nhận cốc nước nóng anh đưa, cầm để làm ấm tay, "Hai tuần rồi em chưa về nhà. Lần trước về nhà, em không ngờ trời lại lạnh nhanh đến vậy."
"Vậy à..." Tô Đồng nhíu mày, suy nghĩ rất lâu rồi mới nói tiếp, "Bảo ba mẹ em tối nay đưa đồ đến đây đi. Hôm nay mới thứ ba, mấy ngày sau em chịu sao nổi?"
"Vâng." Cậu gạch một đường màu đỏ trên sách bài tập trước mặt.
Tô Đồng không làm việc của mình nữa. Sau khi sắp xếp cho Lý Gia Đồ rồi thì cầm điện thoại ra ngoài.
Anh cũng không rời khỏi phòng làm việc mà đứng ngoài hành lang văn phòng để gọi điện thoại. Thời gian của cuộc gọi này rất ngắn, chưa đầy ba phút đã kết thúc. Lý Gia Đồ sửa xong hai quyển vở bài tập thì nhìn thấy anh trở lại, hoàn toàn không thể đoán được anh đã nói gì qua điện thoại từ vẻ mặt bình thường đến mức khó hiểu kia.
Thời tiết rét lạnh đột ngột khiến văn phòng của các giáo viên không khỏi trở nên rôm rả, thư giãn hơn. Từ những giáo viên đã về hưu nhưng được mời ở lại làm việc, cho đến những gương mặt mới ngoài hai mươi tuổi, trong tổ Hóa học, đa số đều là giáo viên nữ.
"Còn tưởng là thực tập sinh đến từ trường đại học nào đó cơ!" Cô giáo ngồi cạnh bàn làm việc của cậu, đang cầm tách trà, mỉm cười nói.
Cô giáo khác ở bàn đối diện hỏi, "Tiểu Tô là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, ưu tú của thành phố à?"
Tô Đồng xấu hổ, lúng túng đáp lại, "Vâng."
"Tiếc là không ở lại Bắc Kinh!" Cô giáo kia tiếc nuối cứ như chính mình là người chịu thiệt vậy.
Lao Anh đứng phía sau Tô Đồng nghiêm túc nói vọng một câu, "Tiểu Tô!"
"Ôi." Tô Đồng vội xoay ghế lại.
Bà trừng đôi mắt sáng ngời, đầy thần thái của mình, cực kỳ nghiêm túc, "Đến thành phố lớn, không thì đến những nơi có trình độ giáo dục phát triển như Sơn Đông hay Giang Tô đi. Còn trẻ mà cắm chân ở cái nơi nhỏ bé này làm gì? Đúng là mai một nhân tài!"
"Phụt ~ Cô Lao ơi, cô nói vậy mà để thầy hiệu trưởng nghe được thì không hay lắm đâu. Trường mình mới tổ chức sinh nhật 115 tuổi đó!" Cô giáo đang cầm cốc nước nóng nói đùa.
Lao Anh không khách sáo liếc cô nàng một cái, rồi nói thẳng vào trọng tâm, "Trình độ giáo dục ở Tây Nam chúng ta thấp, đây chính là sự thật tàn khốc!"
Tô Đồng khiêm tốn lắng nghe lời giảng dạy rất lâu, suy nghĩ một lúc mới đáp, "Thật ra em cũng biết là năng lực của mình vẫn còn nhiều thiếu sót, cũng không phải nhân tài như cô nói... Nhưng tạm thời cứ xem như, em đã bước chân ra từ nơi này, nên em hi vọng có thể dùng sự cố gắng của mình để giúp đỡ thêm nhiều đứa trẻ tốt nghiệp từ nơi đây, sau đó bước ra trở thành những nhân tài có ích chân chính."
Lao Anh nghe thấy thì sững người một chút, rồi chớp mắt, không quá chắc chắn, thăm dò, "Tiểu Tô, em thật sự tình nguyện làm giáo viên?"
Không hiểu vì sao, Tô Đồng không trả lời. Lý Gia Đồ ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêng trầm mặc của anh. Anh khẽ cắn môi, khiến đôi môi vốn không có nhiều sắc đỏ ấy hơi ửng lên, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ nở một nụ cười nhạt, không chút ý cười, cũng không nói ra đáp án.