Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Bữa cơm cuối năm
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi chiều ngày 30 Tết, Lý Gia Đồ cùng ba mẹ về nhà ông bà nội ở khu nội thành cũ, ăn bữa cơm tất niên với chú dì và các em họ.
Lý Quân Trác vẫn là người phụ trách nấu cơm như mọi khi. Lúc ông bận rộn trong bếp, chú hai vẫn chưa đưa vợ con mình về nhà. Ông và chú út, một người nấu ăn trong bếp, một người thái cá ở phòng khách.
Phái nữ trong nhà thì vo bánh trôi. Lý Gia Đồ ngồi cạnh bà nội, ngắm nhìn đôi tay đã già nua, khô gầy, đầy nếp nhăn đang vo chiếc bánh trôi to bằng nửa nắm tay. Bột nếp vương vãi trên tay bà, trông như những vùng đất khô cằn phủ đầy tuyết trắng.
Cô em họ vẫn còn học tiểu học, dù nghỉ đông vẫn bị đống bài tập học thêm vùi đầu. Bà nội chỉ có bằng cấp tiểu học cũng chẳng hiểu vì sao cháu gái mình lại làm nhiều bài tập đến vậy. Bà thương xót nhìn cô bé ngồi trên ghế sofa làm bài tập tiếng Anh, cảm thán: "Hồi Đồ Đồ còn nhỏ đâu có nhiều bài tập như thế."
"Sao giống Đồ Đồ được ạ? Nếu Tinh Tinh có thể thông minh được một nửa Đồ Đồ, con cũng sẽ để con bé thoải mái vui chơi, không cần quản thúc nữa rồi." Dì út vừa đùa với bà nội vừa nặn một chiếc bánh trôi xinh xắn bỏ vào đĩa: "Một lớp nhiều học sinh như thế, sao giáo viên có thể quản lý hết được. Nếu không học thêm bên ngoài thì không theo kịp bài giảng trên lớp mất. Tinh Tinh à, có cái gì không biết thì cứ hỏi anh Đồ nhé."
Cô em họ nhìn anh mình một cái, rồi lại vùi đầu vào tiếp tục làm bài tập tiếng Anh. Mẹ cô bé dùng tay kéo cổ áo con gái lên, nhấc người khỏi ghế sofa rồi quở trách: "Đừng cúi sát đầu như vậy, sẽ bị cận thị đó. Đến phòng ông nội mà làm bài."
Cô bé không cam lòng lắm: "Con không đi đâu."
Bình thường cả nhà Lý Gia Đồ không về nhà ông nội nên hiểu biết về những chuyện xảy ra ở bên này không nhiều lắm. Mẹ cậu vừa vo bánh trôi vừa hỏi: "Bây giờ Duệ Duệ sao rồi? Thành tích ở trường có được không?"
"Aiz, hình như không ổn lắm. Lần trước em có nói chuyện với mẹ thằng bé, nghe nói môn Toán không đạt yêu cầu, 120 điểm Toán mà chỉ thi có sáu mươi mấy điểm, khiến mẹ nó tức không chịu nổi. Thằng bé rất thích chơi máy tính, mỗi tối vừa về đến nhà là lao vào chơi game, chẳng tự giác học chút nào." Dì út vừa định thở dài, bỗng thấy ông nội bước ra từ phòng bếp thì ngậm miệng.
Ông nội vừa nghe thấy hai đứa con dâu đang nhắc tới đứa cháu trai bảo bối của mình, lạnh lùng hừ một tiếng: "Tự giác cái gì chứ? Làm mẹ mà chỉ biết chơi mạt chược, đương nhiên là con cái sẽ học theo rồi. Bình thường nhắc nhở con trai vài câu, nó đều đáp lại 'Không phải suốt ngày mẹ đều chơi mạt chược sao?' Hừ, thì dạy con kiểu gì!"
Dì út ngại ngùng cười, cúi đầu trao đổi một ánh nhìn đầy xấu hổ với mẹ cậu.
Cậu em họ của Lý Gia Đồ mới học lớp 8, là một đứa trẻ sinh non. Hồi cậu ta vừa được sinh ra, vì ngay từ đầu dì hai đã từ chối việc nuôi bằng sữa mẹ, cho nên sau đó khi muốn cho bú thì đã mất sữa, phải bú sữa bò mà lớn lên. Ông nội rất thương yêu đứa cháu trai này. Khi ấy, ông luôn thức dậy rất sớm đến cửa hàng bán sữa mua lô sữa đầu tiên, còn dắt cả Duệ Duệ đi cùng.
Cách nhà ông nội hai con đường là một trường tiểu học cực kỳ nổi tiếng trong nội thành. Nghe nói là vì liên quan đến hộ khẩu thường trú tại địa phương nên Lý Gia Duệ không được đến trường tiểu học này. Thế nên, ông nội vẫn giận dì hai vì không chịu nhập hộ khẩu cho cháu trai mình rất lâu về sau.
Ông nội khinh thường dì hai không có văn hóa này không phải ngày một ngày hai, khi ấy chẳng hề hòa nhã chút nào với con dâu. Dì hai từng lén nói với mẹ của Lý Gia Đồ rằng nếu không phải dì sinh được một thằng con trai thì bây giờ đã sớm bị đá ra khỏi cửa.
Sau đó, ông nội, một người già sáu mươi tuổi, lấy danh nghĩa mời rượu biếu thuốc, nhét một phong bì rất dày vào. Ông đã phải ngồi lì trong phòng làm việc của hiệu trưởng trường tiểu học đó suốt hai buổi chiều, ngay cả nước cũng chưa uống, mới mong lo cho cháu mình vào được trường.
Tuy ông nội rất thương Lý Gia Đồ nhưng với cậu em họ này thì rất mực cưng chiều. Hồi cậu nhóc còn học tiểu học, ngày nào ông cũng đưa đón. Trên đường tan học về, cậu nhóc thích cái gì ngon, thích cái gì hay đều được ông mua cho ngay lập tức. Khi chú hai và dì hai phát hiện ra thì đã không kịp uốn nắn nữa rồi. Cậu em trai họ này lúc còn nhỏ, đi học mà không được đáp ứng yêu cầu nào sẽ khóc lóc, thỉnh thoảng sẽ yên lặng rơi nước mắt, hoặc có khi sẽ náo loạn lên cho mọi người biết.
Cậu em họ này là nam sinh thích khóc nhất mà Lý Gia Đồ từng gặp, khiến sau này khi cậu nhìn thấy con trai khóc cũng chẳng thấy kỳ lạ gì. Một người em họ như vậy, dù học tại một trường tiểu học không tệ nhưng lại không thi đỗ vào trường cấp hai tốt, chỉ vào được một trường cấp hai bình thường trong nội thành.
Đến lúc này, giữa ông nội và con dâu thứ vẫn không thể hòa giải với nhau. Đáy lòng dì hai vẫn luôn oán giận ông nội và bà nội quá cưng chiều con mình, mà ông nội thì thầm trách móc tất cả đều do lời ăn tiếng nói, hành động của vợ chồng con thứ không làm gương cho con cái, thậm chí còn đổ lỗi cho việc Lý Gia Duệ ngày xưa không được bú sữa mẹ.
"Con nhìn Đồ Đồ xem bây giờ nó thế nào? Ba mẹ dạy rất tốt, chẳng giống như vậy chút nào." Ông nội nhắc đến cháu trai, vẫn tức giận và bất bình thay: "Ba mẹ mà chỉ biết uống rượu, đánh bài thì sao con cái có thể học tập tốt được? Thế nên mới nói, đúng là loại người không có văn hóa!"
Dì hai chỉ có bằng cấp hai, trước đây còn xuất thân từ một tiệm làm đẹp nên ông nội vẫn luôn xem thường dì. Lúc nói sau lưng dì hai, ông luôn gọi dì là người không có văn hóa, mà hình như cho đến tận bây giờ, ông cũng chưa từng nghĩ đến cảm nhận của bà nội.
Lý Gia Đồ ngồi bên cạnh cô em họ Tinh Tinh, dạy cô bé làm bài tiếng Anh khiến dì út rất đỗi vui mừng. Lúc ông nội phàn nàn, thương xót cháu trai mình rồi rời đi, dì cười tủm tỉm dặn dò con gái mình: "Tinh Tinh này, cố gắng học hành nhé. Có cái gì không biết cứ hỏi anh con. Anh ở trường học rất giỏi đó, luôn đạt hạng nhất. Con phải học tập ở anh đấy, biết chưa?"
"Vâng!" Tinh Tinh gật đầu lia lịa, ngẩng mặt, giọng non nớt hỏi Lý Gia Đồ: "Anh ơi, từ này ghép như thế nào ạ?"
Lý Gia Đồ nghiêng đầu nhìn đề bài quá dễ trong sách bài tập của cô bé, kiên nhẫn giảng giải, không phản bác lại lời của dì út. Nên nói ra nhỉ? Khi nào thì cậu mới có thể nói cho những bậc trưởng bối chưa hay biết chuyện này, rằng thật ra thành tích của mình đã không còn đứng số một số hai như ngày trước nữa rồi?
Nhưng cậu chưa từng chủ động nói cho người lớn biết tình hình học tập của mình. Những gì họ biết về cậu đều là được mẹ cậu tiết lộ vào ngày lễ Tết khi mọi người quây quần trò chuyện.
Từ trước đến nay, trong miệng của ba mẹ, Lý Gia Đồ luôn đứng thứ nhất, rất tự giác, chưa bao giờ cần ba mẹ dạy dỗ. Thậm chí ba mẹ còn cảm thấy đắc chí vì cậu không phải bỏ ra quá nhiều sức lực mà vẫn đạt được thành tích tốt, tự hào nói với chú dì: "Lý Gia Đồ đi thi chưa từng căng thẳng, nó bảo cứ như làm bài tập mà thôi."
Quả thật Lý Gia Đồ đã từng nói ra lời như vậy, nhưng khi ấy cậu còn quá nhỏ, không biết khiêm tốn, nói hết những gì mình nghĩ.
Tuy bây giờ hình như ba mẹ rất ít nhắc đến cậu với các chú dì, nhưng cậu vẫn là tấm gương của các em. Ngay cả đồng nghiệp trong đơn vị của ba khi gặp ông, nhắc đến con mình cũng đều nói: "Có thể giỏi bằng một nửa Lý Gia Đồ là tốt rồi."
Người mẹ luôn nghĩ đến thanh danh của con mình như mẹ cậu, chỉ sẵn lòng kể ra những chuyện đáng tự hào ra bên ngoài, còn những việc khiến cậu lúng túng thì không hề nhắc đến một lời. Lý Gia Đồ chỉ có thể im lặng lắng nghe những bậc trưởng bối vẫn chưa hay biết chuyện, vẫn xem cậu là cậu của trước kia.
Dì hai luôn bị ông nội nói đến mức không chịu nổi, đã về đến nhà bố mẹ chồng trước cả chồng và con. Đối với con trai mình, hình như dì chưa từng hết chuyện để kể.
Dì hai nhanh chóng gia nhập nhóm làm bánh trôi, nhắc đến con trai mình thì tức giận bất bình lắm, cực kì đau xót: "Em cũng đã cố tình giành máy tính, không cho nó vào mạng. Còn nó thì sao? Trốn trong phòng lấy điện thoại vào mạng! Kiếm nhiều tiền như thế để nó đi học thêm vậy mà chẳng khởi sắc chút nào! Một học kỳ rồi mà thi bốn môn đều trật lất! Môn tốt nhất là tiếng Anh cũng chỉ đạt 95 điểm!"
"Vậy chẳng phải là giáo viên dạy thêm tiếng Anh không tệ đấy chứ?" Mẹ Lý Gia Đồ nói: "Mới học được nửa học kỳ mà thành tích đã lên rồi."
Nhắc đến chuyện này, dì hai càng tức giận hơn: "Chị không biết cô giáo đó thôi, cực kì vô trách nhiệm. Em đưa tiền học hai tháng, cô ta chỉ dạy có mấy buổi mà chẳng giảng bài gì cả, chỉ biết phát bài tập cho học sinh làm. Em đây gọi cho cô ta, nói đề bài tập thì con trẻ mang về nhà cũng có thể làm, cô ta làm như vậy chẳng phải là cố tình lãng phí thời gian dạy à! Ai biết lại bị Duệ Duệ nghe được, nó khóc lóc với em, nói tại sao em lại có thể nói cô của nó như thế! Ôi, em đã tiêu tiền để nó đi học thêm là để nó được nghe giảng. Một cái bàn, một cái ghế, ngồi ở đó làm bài tập thì em còn phải tìm giáo viên làm gì?"
Dì út mở to mắt: "Duệ Duệ lại khóc nữa à?"
"Thật sự là chị chưa từng thấy đứa nào như vậy, khóc lóc cái gì chứ!" Người làm mẹ nhắc đến con mình, nắm chặt chiếc bánh trôi trong tay, xem ra không thể nào đặt chiếc bánh trôi đó vào đĩa được nữa.
Dù trước giờ cơm đã mang không khí như vậy nhưng đến khi những người được nhắc tới đều trở về, mọi người vẫn quây quần bên nhau, hòa thuận ăn bữa cơm tất niên.
Lý Gia Duệ ăn xong thì trốn vào phòng ông nội ngủ. Lúc tiệc giao thừa sắp bắt đầu, Lý Gia Đồ bị mẹ ra lệnh kêu em họ ra ăn hoa quả. Cậu em họ nằm sấp trên giường lười biếng ngồi dậy, trên mặt hằn vết ngủ.
Cô em họ Tinh Tinh còn đang làm đống bài tập vĩnh viễn không thể hoàn thành nổi. Vì để tránh cảnh người lớn chuyện trò rôm rả với nhau, Lý Gia Đồ ngồi cùng cô bé trong thư phòng. Không bao lâu sau, cậu nghe thấy dì hai khuyên bảo con trai mình: "Con học anh họ mình nhiều hơn đi, đừng vừa rời khỏi máy tính đã mệt rã rời như thế. Nhìn Tinh Tinh xem, đến học sinh tiểu học còn biết chăm chỉ, thế mà con thì sao?"
Lý Gia Đồ không nghe thấy cậu ta trả lời như thế nào.
Cậu lấy chiếc điện thoại còn 80% pin ra, bên trong đã có nhiều tin nhắn chưa đọc, đều là những tin nhắn chúc mừng năm mới đến từ nhóm bạn học và bạn bè trên mạng. Ban đầu cậu còn đọc một hai cái, nhưng không bất ngờ lắm vì hầu hết nội dung các tin nhắn đều sáo rỗng, giống nhau. Những người bình thường có quan hệ khá tốt với cậu thì không gửi loại tin nhắn ảo này.
Tô Đồng không gọi điện lại cho cậu.
Vào dịp lễ Tết, hình như mọi người đều bận bịu, hoặc là bận du lịch, vãn cảnh trong cuộc sống đời thực, hoặc là bận chìm đắm trong thế giới ảo trên Internet. Ngay cả tin nhắn nói chuyện trong nhóm cũng ít đi rất nhiều. Rời trường rồi, nội dung bàn luận về giáo viên cũng biến mất. Cô chủ nhiệm gửi tin chúc các học trò năm tới thuận lợi trong nhóm lớp, bên dưới có vài học sinh thường online đáp lại, sau đó thì yên ắng hẳn.
Trang cá nhân của Tô Đồng không cập nhật gì, dòng thời gian hay trạng thái bạn bè cũng không có gì mới. Lý Gia Đồ suy nghĩ vài lần, muốn gửi tin nhắn hỏi anh trước đó tìm cậu là vì chuyện gì, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ. Dù rằng số lần cậu nhớ tới Tô Đồng còn nhiều gấp mấy lần số lần buông xuôi kia.