Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 48
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây không chỉ là sự trùng hợp, mà đúng hơn là một lời châm chọc. Hồi thi giữa kỳ năm lớp 10 mới vào học, thành tích của Lý Gia Đồ đứng thứ sáu trong lớp. Một năm rưỡi vừa qua, thành tích của cậu lại rơi xuống cuối bảng, cũng ở vị trí thứ sáu.
Điều trớ trêu hơn nữa là môn Hóa của cậu lại đạt điểm tuyệt đối.
Trong đầu Lý Gia Đồ trống rỗng. Cậu lặng lẽ nhét phiếu điểm vào lại phong bì, rồi trở về phòng.
Bữa cơm cuối năm đó, không khí trên bàn ăn vô cùng yên tĩnh. Không phải không có tiếng nói chuyện, vì cha mẹ cậu vẫn trao đổi về công việc thường ngày của họ, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện học hành hay thành tích của Lý Gia Đồ.
Lý Gia Đồ vùi đầu ăn cơm. Cha mẹ không hỏi, cậu cũng không nói.
Có lẽ cha đã xem phiếu điểm rồi, còn mẹ thì không biết cha đã nói với mẹ chưa. Nhìn dấu bưu điện trên phong bì, chắc chắn hôm nay phiếu điểm mới được gửi về đến nhà. Sáng sớm Lý Quân Trác đã đi làm, khi đó chắc hẳn người đưa thư chưa đến, nên chắc chắn cha cậu đã đọc nó khi đang đi lên lầu. Trong khoảng thời gian đó, mẹ cũng không nhận được cuộc gọi nào. Giữa hai người họ không có bất kỳ sự liên lạc nào.
Vậy nên, có lẽ bây giờ mẹ vẫn chưa biết thành tích của cậu. Nếu mẹ biết, bà sẽ nói gì đây?
Ăn xong cơm tối, Lý Gia Đồ nhanh chóng đi tắm. Khi cậu lau tóc bước ra khỏi nhà vệ sinh, cha mẹ cậu vẫn chưa dùng bữa xong. Cậu im lặng quay về phòng.
“Con trai, ban nãy điện thoại con đổ chuông.” Trước khi cậu bước vào phòng, mẹ cậu đang ngồi cạnh bàn ăn quay người lại nói với cậu.
Lý Gia Đồ đáp lời, liếc mắt nhìn về phía cha mình, chỉ thấy ông đang chăm chú ăn cơm, không hề để ý đến cậu. Cậu đóng cửa phòng lại.
Tóc còn nhỏ nước tí tách, Lý Gia Đồ dùng khăn khô lau, cầm điện thoại đặt trên bàn, mở màn hình thì thấy hiện lên cuộc gọi nhỡ của Tô Đồng.
Như chạm phải điện, cậu ném điện thoại lên bàn, nhìn một lúc rồi lại đặt chồng sách lên che đi.
Anh ấy gọi điện đến để làm gì? Để nói cho cậu biết môn Hóa của cậu đã đạt điểm tuyệt đối, hay là muốn hỏi cậu vì sao môn Lý và Toán không đạt tiêu chuẩn, thậm chí môn Lý chỉ thi được 43 điểm?
Dù Tô Đồng có nói gì, Lý Gia Đồ đều có thể tưởng tượng được giọng nói của anh, và cả chất giọng thanh thoát tựa như đã nhuốm màu thời gian, mỗi một âm tiết đều ma mị đến mức khiến thần kinh cậu run rẩy. Và cậu cũng bắt đầu âm thầm run rẩy.
Ngoài cánh cửa kia, cậu cũng không đoán được tình hình đang diễn ra thế nào.
Hình như mẹ cậu đã rửa bát xong, trong phòng khách dường như đang vang lên tiếng phim truyền hình, còn bà thì đang kể tình tiết phim cho cha cậu nghe. Cha cậu xem cùng mẹ, thường bình luận vài câu về những tình tiết trong bộ phim gia đình. So với bình thường chẳng có gì khác nhau cả.
Hai người họ không nói đến phiếu điểm hay kỳ thi cuối kỳ, mà đối với cậu, cha mẹ cũng chưa hề đề cập gì.
Tất cả giống như sự yên lặng trước bão tố, lặng lẽ khắc sâu vào lòng Lý Gia Đồ. Cậu ngồi bên bàn, khép quyển tiểu thuyết còn đang đọc dở, vứt sang một bên, nghĩ một lát rồi lại đặt vào giá sách.
Cậu bắt đầu ngẩn người với mặt bàn sạch sẽ.
Thì ra cảm giác thất bại trong thi cử là như thế này sao? Cậu chưa từng trải qua nên cũng chưa từng nghĩ mình sẽ có tâm trạng thế nào. Đừng nói là thất bại, từ nhỏ đến lớn, có khi nào cậu lại rơi ra khỏi top mười của lớp chứ? Nhưng hơn một năm nay rốt cuộc cậu đã học hành ra sao mà bây giờ lại thành ra nông nỗi này?
Trong đầu Lý Gia Đồ trống rỗng.
Cậu nhớ đến rất nhiều chuyện lộn xộn.
Như hồi tiểu học, cô bạn có thành tích đứng cuối lớp ngưỡng mộ nói: "Thật sự ngưỡng mộ Lý Gia Đồ quá, không cần đọc sách cũng có thể đạt hạng nhất." Hoặc là, hồi cấp hai, không một giáo viên chủ nhiệm nào từng dạy lớp cậu mà không nói với các thầy cô khác rằng: "Em Lý Gia Đồ này, thông minh thì thông minh thật đấy, nhưng mà lười lắm."
Chiếc điện thoại đặt dưới quyển sách đột nhiên vang lên, dọa cậu đang ngồi trên ghế mà giật mình bắn cả người. Cậu cứ như nhìn thấy một quả bom hẹn giờ, cẩn thận đẩy quyển sách ra, nhìn thấy màn hình điện thoại hiện tên của Tô Đồng, lại cuống quýt đặt sách lên che đi lần nữa.
Cửa phòng phía sau bị gõ, không đợi cậu đến mở, mẹ cậu đã mở cửa từ bên ngoài bước vào.
Lý Gia Đồ luống cuống ấn vào nút hủy cuộc gọi, ra vẻ bình tĩnh nhìn về phía mẹ mình đang bước vào phòng, hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"
“Ra ngoài ăn chút hoa quả đi, mẹ cắt cam rồi.” Mẹ cậu tò mò nhìn cậu một cái, hỏi: "Sao lại không nhận điện thoại?"
Cậu đứng dậy nói: "Không sao đâu ạ, là điện thoại quấy rối thôi."
“À...” Bà nhìn thoáng qua bàn, hơi mỉm cười với cậu rồi trở ra phòng khách.
Trước khi rời đi, Lý Gia Đồ bật chế độ im lặng cho điện thoại, và để phòng ngừa mẹ sẽ vào phòng trong khoảng thời gian này, cậu bỏ điện thoại vào trong ngăn kéo. Ngăn kéo có khóa, dù cái chìa khóa đã không thấy tăm hơi đâu nữa, nhưng thực ra, dù có khóa vào cũng vô nghĩa mà thôi.
Lần này khi cậu bước ra khỏi phòng, phiếu điểm kia đã nằm trên bàn trà.
Cậu giả vờ như chưa nhìn thấy, đi vào phòng ăn, ngồi xuống cạnh bàn, lấy một miếng cam ngọt ăn. Lớp da mỏng dính chặt vào phần thịt quả, lúc bóc không chú ý khiến nó bị vỡ, nước cam vương đầy tay.
Lý Gia Đồ không còn hứng thú, ăn xong một miếng cam này rồi đứng dậy rửa tay.
“Không ăn nữa sao? Ăn hết đi con.” Mẹ cậu nhìn cậu bước ra từ phòng bếp, nói.
Cậu lắc đầu: "Không ăn nữa ạ, cơm tối ăn nhiều quá, chưa tiêu hóa hết." Nói xong, cậu vào phòng vệ sinh đánh răng.
Lý Gia Đồ không tài nào đoán nổi hành động bình tĩnh đến lạ của cha mẹ, nhất là mẹ cậu. Lẽ ra như trước kia, chỉ cần thành tích của cậu có chút dao động, mẹ đã lo sốt vó lên rồi cơ mà. Mẹ định khi nào thì mới nói ra? Chẳng lẽ thật sự sẽ không hỏi sao?
Trong lòng cậu trống rỗng, cứ như treo lơ lửng giữa không trung, không có một cảm giác kiên định nào.
Đã muộn rồi, cậu không định để cha mẹ có cơ hội hỏi chuyện thi cuối kỳ nữa, nhưng trước khi cậu đóng cửa lại, mẹ cậu như đột nhiên lấy lại tinh thần, gọi cậu lại: "Đúng rồi, Tô Đồng là ai? Bạn học hả?"
Lý Gia Đồ bỗng chốc cứng người. Cậu cố gắng khống chế sự ngạc nhiên của bản thân, bình tĩnh đáp: "Là thầy dạy Hóa lớp con. Có chuyện gì vậy ạ?"
“Vậy à...” Mẹ cậu mỉm cười, lắc đầu nói: "Vừa nãy thấy người ta gọi điện thoại cho con nên mới hỏi. Con đã gọi lại cho người ta chưa? Thầy có việc tìm con thì vẫn nên gọi lại mới phải."
Cậu cố tình dùng giọng bình tĩnh: "Con gọi lại rồi, không có chuyện gì đặc biệt." Sau đó cậu giải thích thêm: "Con là cán sự môn, thường liên lạc với thầy ấy nhiều."
Mẹ cậu vui vẻ mở to mắt: "Con là cán sự môn Hóa? Sao chưa từng nghe con nhắc đến bao giờ?"
Ngay cả Lý Quân Trác đang cúi đầu đọc tạp chí y học cũng ngẩng đầu nhìn qua.
“Cũng chẳng có gì để nói, chỉ là giúp thầy mấy việc vặt thôi.” Cậu nhún vai: "Con đi ngủ trước nhé."
Đến giờ cha mẹ cũng không hỏi gì, Lý Gia Đồ thuận lợi đóng cửa phòng lại.
Cậu ngồi lại trước bàn học, mở ngăn kéo lấy chiếc điện thoại được nhét sâu bên trong. Điện thoại vẫn được đặt ở vị trí trước đó, chắc mẹ không thể nhân lúc cậu đánh răng mà vào tìm điện thoại, tức là, chắc chắn mẹ đã nhìn thấy cuộc gọi đầu tiên trong lúc cậu đi tắm.
Gọi điện lại cho Tô Đồng ư?
Sau khi lên cấp ba, vì cả ba người trong nhà đều có điện thoại di động nên điện thoại bàn lẫn điện thoại cố định trước đây đều bị cắt. Từ đó về sau, Lý Gia Đồ chẳng gọi cuộc nào ở nhà nữa.
Cậu chưa bao giờ gọi điện ở bên ngoài, còn về phần người ta có gọi đến, cậu cũng nói hết nội dung trong vòng hai phút rồi cúp máy. Nếu mẹ ở nhà, bình thường sau hai phút ấy sẽ hỏi cậu vừa nãy đã gọi điện với ai.
Chuyện này vốn chẳng có gì cả, cậu tự nhủ thầm vô số lần với bản thân, chẳng có gì hết. Nhưng mỗi khi nghe thấy mẹ hỏi câu này, cậu đều kìm nén sự xúc động muốn nói câu "Không liên quan gì đến mẹ" trong lòng, và nói tên người gọi điện đến cho bà.
Nhưng về phần sau đó, mẹ cậu hỏi đã nói những gì, câu trả lời của cậu luôn là: "Không có gì ạ."
Điện thoại đã không sạc cả ngày trời, Lý Gia Đồ nghĩ hay là cứ không sạc, chờ pin hao hết rồi tự động sập nguồn đi nhỉ. Cậu tìm cục sạc, cắm một đầu vào ổ điện, còn chưa kịp cắm đầu kia vào điện thoại thì Tô Đồng đã gọi đến.
Lý Gia Đồ cầm điện thoại, ngơ ngác nhìn tên của Tô Đồng, trong lòng thầm nhủ, đừng nhận.
Trước đây, mỗi lần đều là cậu gọi cho Tô Đồng. Cậu cũng đã từng nghĩ nếu một ngày nào đó, Tô Đồng gọi đến cho cậu thì sẽ thế nào. Nhưng tiếc là, cậu chưa từng nghĩ tới tình huống lại là như vậy.
Lý Gia Đồ không thể nhận cuộc gọi này, bởi vì cậu không tài nào đoán trước được nội dung của nó. Cậu không biết cuộc gọi này sẽ kéo dài bao lâu, sợ mình vừa nghe thấy tiếng Tô Đồng sẽ khóc.
Cậu sẽ khóc ư?
Nếu cậu không thể tránh né mà bước ra khỏi phòng lần này nữa, bị cha mẹ nhìn thấy sắc mặt không đúng của mình thì sẽ là tình cảnh gì đây. Có khi nào cậu lại giống như ba năm trước, bị cha gọi vào thư phòng không bật đèn, hỏi rốt cuộc cậu ở trường đã xảy ra chuyện gì, quen người nào, vì sao lại thích con trai.
Có phải lần này sẽ thêm một câu nữa - Vì sao lại thích thầy giáo của mình?
Lý Gia Đồ đã không rơi một giọt nước mắt nào trong suốt ba năm qua, sau này cậu cũng sẽ không khóc nữa. Ít nhất là sẽ không khóc trước mặt cha mẹ.
Sau khi cuộc gọi của Tô Đồng vẫn không được kết nối, cậu không sạc điện nữa.
Mẹ Lý Gia Đồ làm công việc bếp núc ở một nhà trẻ tư nhân, đã bắt đầu nghỉ đông. Trong khoảng thời gian nghỉ ở nhà này, hầu như Lý Gia Đồ 24 tiếng đều rúc trong nhà, không bước chân ra ngoài.
Một là vì cậu không có nơi nào để đi, hai là vì mẹ cậu ở nhà, mỗi lần cậu ra ngoài đều sẽ bị hỏi đi đâu, đi với ai. So với việc phải trả lời những câu hỏi của mẹ, cậu thà ở nhà còn hơn. Hơn nữa, thành tích của cậu đứng cuối, cậu cũng không thể tìm một cái cớ để ra ngoài, chỉ có thể ở nhà đọc sách mỗi ngày – cho dù cậu có thể đọc vào được hay không.
Trong khoảng thời gian nhàn rỗi này, trong nhà đổi thành mẹ cậu đi chợ mua thức ăn.
Mỗi ngày vào buổi sáng lúc mẹ cậu ra ngoài mua thức ăn, cậu đều mở điện thoại ra. Mỗi lần vào thời điểm này, trong mục tin nhắn của cậu sẽ xuất hiện vài thông báo tin nhắn, cho cậu biết vào thời gian nào của ngày hôm trước, Tô Đồng đã gọi điện cho cậu.
Lúc ban đầu, mỗi ngày Tô Đồng đều gọi mấy lần. Nhưng càng về sau, số lần càng ngày càng ít đi, mãi đến đêm giao thừa, Lý Gia Đồ mở điện thoại cả ngày nhưng không nhận được cuộc gọi nào từ anh.
Có lẽ đã từ bỏ rồi.