Đoàn Nô Lệ

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny mơ thấy một ngọn núi.
Một vách đá sắc nhọn cao chót vót, đứng cô độc giữa những đỉnh núi thấp bé xung quanh, như một lưỡi cưa cắt vào bầu trời đêm. Ánh trăng dịu dàng ôm trọn ngọn núi, khiến nó tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, đầy ám ảnh.
Bên một bờ dốc, một con đường mòn len lỏi, bám vào vách đá. Vài tảng đá cuội nhô lên lởm chởm trên nền tuyết. Bên phải con đường là một vách đá cao ngút ngàn, một bức tường kiên cố không thể xuyên phá. Còn bên trái, là một vực thẳm đen kịt trải dài vô tận. Từng cơn gió mãnh liệt quét vào ngọn núi không ngừng, như tiếng gào thét trong bất lực.
Bỗng nhiên, mặt trăng biến mất khỏi bầu trời, thay vào đó là mặt trời dần mọc lên từ phía Tây, bay ngang qua bầu trời rồi lặn xuống hướng Đông. Những bông tuyết nhảy lên từ mặt đất và quay ngược trở lại những đám mây đã sinh ra chúng. Sunny nhận ra mình đang thấy thời gian quay ngược.
Chỉ trong một chớp mắt, hàng trăm năm trôi vụt qua. Tuyết tan chảy, để lộ một con đường cũ kỹ. Sunny lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy đống xương người rải rác khắp đường. Một thoáng sau, đống xương biến mất, thay vào đó là một đoàn xe nô lệ, di chuyển thụt lùi về phía chân núi với tiếng dây xích va vào nhau loảng xoảng.
Thời gian chậm lại, dừng hẳn, rồi quay lại quỹ đạo bình thường của nó.
[Kẻ Khát Khao! Chào mừng đến Ma Pháp Ác Mộng. Hãy chuẩn bị cho Thử Thách Đầu Tiên...]
'Cái... cái quái gì thế này?'
Bước. Bước. Rồi thêm một bước nữa.
Một cơn đau đã hơi dịu đi từ lòng bàn chân đang rỉ máu của Sunny, cả người cậu thì run lên vì lạnh. Bộ quần áo vải thô gần như vô dụng trước từng cơn gió lạnh buốt xương nơi đây. Nhưng đau đớn nhất lại là cổ tay cậu: bị xiềng xích cứa vào da, từng cơn đau như dao cắt nhói lên mỗi khi miếng kim loại lạnh lẽo chạm vào, lột đi từng mảng da nhỏ.
'Hoàn cảnh quái quỷ gì vậy chứ?'
Sunny nhìn quanh, một chuỗi xích dài uốn lượn theo con đường quanh co, hàng chục người với đôi mắt vô hồn – những nô lệ khác giống cậu – bị xích lại với nhau theo khoảng cách cố định. Trước mặt cậu là một người đàn ông vai rộng, lưng đẫm máu, bước đi nặng nhọc. Phía sau là một thanh niên với đôi mắt gian xảo nhưng đầy tuyệt vọng, không ngừng lẩm bẩm mắng chửi bằng thứ tiếng gì đó mà Sunny không biết, nhưng lạ lùng thay cậu vẫn hiểu được. Cứ cách một đoạn, lại có một kỵ sĩ trang bị giáp trụ và vũ khí cổ xưa đi ngang qua, lườm nguýt đám nô lệ.
Rõ ràng là tình huống này quá tồi tệ.
Sunny hoang mang hơn là hoảng sợ. Tình huống này hoàn toàn không giống với Ác Mộng Đầu Tiên mà cậu từng nghe kể. Thông thường, những Kẻ Khát Khao mới được chọn sẽ thấy mình ở một tình huống có khá nhiều quyền quyết định: họ có thể là thành viên của tầng lớp thượng lưu hoặc thuộc về một nhóm chiến binh nào đó, được trang bị đầy đủ vũ khí và vật dụng cần thiết để đối đầu thử thách.
Bắt đầu với thân phận một nô lệ bất lực, trong xiềng xích và chỉ còn nửa cái mạng, có thể nói là cách xa lý tưởng đến nửa vòng thế giới.
Nhưng những thử thách Ma Pháp tạo ra thường công bằng. Như viên cảnh sát lớn tuổi đã nói, nó tạo ra thử thách, chứ không phải án tử hình. Vì vậy, Sunny khá chắc rằng, để cân bằng cho khởi đầu tồi tệ này, phần thưởng nếu có thể hoàn thành sẽ là thứ gì đó rất hậu hĩnh. Ít nhất cũng phải là một Phân Loại mạnh mẽ.
'Xem nào... phải làm như thế nào đây?'
Nhớ lại những bộ truyện tranh đọc hồi nhỏ, Sunny tập trung suy nghĩ về những từ như "trạng thái", "bản thân" và "thông tin". Quả nhiên, khi cậu tập trung, những ký tự kỳ lạ hiện lên trong không khí trước mặt. Một lần nữa, cậu ngạc nhiên khi bản thân có thể đọc được những ký tự từ bảng chữ cổ đại này.
Cậu nhanh chóng lướt mắt xuống phần mô tả Phân Loại của mình... rồi ngay lập tức mất bình tĩnh.
'Cái? Cái đéo gì thế này?'
***
Tên: Sunless
Tên thật: -
Cấp bậc: Kẻ Khát Khao
Hồn Tâm: Ngủ Yên
Kí Ức: --
Tiếng Vang: --
Thuộc Tính: [Định Mệnh], [Dấu Ấn Thần Thánh], [Đứa Con Của Bóng Tối].
Phân Loại: [Nô Lệ Đền Thờ]
Mô Tả Phân Loại: [Nô lệ là những cá thể vô dụng, không có kĩ năng đặc biệt gì đáng nhắc đến. Nô lệ đền thờ cũng vậy, chỉ là hiếm thấy hơn nhiều.]
Cạn lời, Sunny ngơ ngác nhìn những ký tự, cố tự thôi miên bản thân rằng mình đã đọc nhầm. Chắc chắn không thể nào xui xẻo đến mức này... phải không? 'Không có Phân Loại nào là vô dụng... cái đệch!'
Trong lúc mải suy nghĩ, cậu hụt bước và loạng choạng, cơ thể kéo theo sợi xích nặng trịch khiến cậu suýt ngã. Ngay lập tức, tên gian xảo phía sau lưng cậu thét lên:
"Thằng khốn nghiệt chủng này! Bước đi cho đàng hoàng mau!"
Sunny vội vàng bỏ qua những ký tự chỉ mình cậu thấy được, cố lấy lại thăng bằng. Một giây sau, cậu lại bước đi đều nhịp với đoàn nô lệ – nhưng trước đó cậu đã vô ý kéo căng dây xích thêm một lần.
"Cái thằng chó này! Tao giết mày bây giờ!"
Người đàn ông to lớn phía trước Sunny bật cười khẩy, không thèm quay đầu lại.
"Cần gì? Những kẻ yếu thì sẽ chết trước khi mặt trời mọc mà thôi. Ngọn núi sẽ lấy mạng họ."
Vài giây sau, ông ta nói tiếp:
"Nó cũng sẽ lấy mạng ngươi và ta. Chỉ là mất lâu hơn thôi. Thật sự không hiểu đám Đế Quốc nghĩ gì, bắt chúng ta phải di chuyển trong cái lạnh này."
Tên gian xảo hít một hơi thật sâu rồi gắt:
"Tự nói cho bản thân đi ông già ngu ngốc! Tao sẽ sống!"
Sunny khẽ lắc đầu, cố tập trung để không ngã lần nữa.
'Một cặp đôi dễ chịu'
Bỗng nhiên, giọng nói thứ ba chen vào, phát ra từ đâu đó phía sau. Giọng nói này nghe nhẹ nhàng và thông minh.
"Thời điểm này trong năm, thời tiết ở ngọn núi này thường ấm áp hơn nhiều. Chúng ta chỉ gặp xui xẻo thôi. Mà vả lại, tôi khuyên cậu không nên làm hại chàng trai trẻ này."
"Tại sao?"
Sunny khẽ nghiêng đầu, im lặng lắng nghe.
"Không nhìn thấy những dấu ấn trên da cậu ta sao? Đám người chúng ta rơi vào cảnh nô lệ vì nợ nần, phạm tội hay xui xẻo. Còn cậu ta mới sinh ra đã là nô lệ. Chính xác hơn là một Nô Lệ Đền Thờ. Không lâu trước đây, Đế Quốc vừa mới hủy diệt ngôi đền thờ cuối cùng của Thần Bóng Tối. Tôi đoán đó là lý do nhóc này ở đây."
"Thì sao chứ? Sao chúng ta phải sợ một vị thần yếu ớt, nửa bị lãng quên? Ông ta còn không cứu nổi ngôi đền của mình."
"Đế Quốc được che chở bởi Thần Chiến Tranh hùng mạnh. Đương nhiên họ không ngại thiêu rụi vài ngôi đền. Nhưng đám người như chúng ta thì chẳng ai che chở cả. Cậu thật sự muốn liều lĩnh chọc giận một vị thần sao?"
Người đàn ông vai rộng gầm gừ, nhưng không trả lời.
Cuộc đối thoại của họ bị gián đoạn khi một người lính cưỡi con ngựa trắng xinh đẹp đi qua. Mặc bộ áo giáp bằng da, với một cây giáo và kiếm ngắn, trông rất quý tộc và cao sang. Điều khiến Sunny khó chịu là gã khốn đó còn khá đẹp trai nữa chứ. Nếu như đang đóng phim Hàn, thì tên lính kia chắc chắn là vai chính.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Giọng nói không có sự nạt nộ thường thấy, thậm chí còn có vẻ quan tâm.
Khi mọi người chần chừ, giọng nói nhẹ nhàng ban nãy trả lời:
"Không gì cả thưa ngài. Chúng tôi chỉ mệt và đói mà thôi. Nhất là chàng trai trẻ này. Chuyến đi này thực sự quá khó khăn với người trẻ như vậy."
Người lính nhìn Sunny với ánh mắt thương hại.
'Nhìn cái gì chứ? Tuổi tao với mày chắc cũng ngang nhau mà thôi!'
Đương nhiên Sunny chỉ nghĩ trong đầu mà thôi.
Người lính thở dài, lấy ra một bình nước từ thắt lưng rồi đưa cho Sunny.
"Cố chút nữa đi, bé trai. Chúng ta sắp dừng lại nghỉ đêm rồi. Uống chút nước đi."
'Bé trai? Con nít?'
Vì cơ thể gầy gò và vóc người bé nhỏ, hậu quả của thiếu dinh dưỡng, Sunny thường bị người ta lầm tuổi. Thường thì cậu cũng không ngại lợi dụng điểm đó để kiếm lợi cho mình, nhưng bây giờ, vì một lý do không rõ, nghe người ta gọi mình là con nít khiến cậu rất khó chịu.
Nhưng mà, cậu đang khát nước.
Đang chuẩn bị nhận lấy bình nước, một tiếng roi vang lên chát chúa, và Sunny cảm thấy một cơn đau thấu xương. Cậu ngã xuống, một lần nữa kéo theo sợi dây xích khiến tên nô lệ gian trá phía sau lưng cậu la oai oái.
Một người lính khác, lớn tuổi hơn và giận dữ hơn, dừng ngựa cách họ vài bước. Cái roi xé toạc lớp áo sau lưng và cắn vào da thịt cậu chính là của tên này. Không thèm nhìn đám nô lệ, ông ta lườm tên đồng nghiệp trẻ tuổi, ánh mắt hiện rõ sự khinh miệt.
"Cậu nghĩ mình đang làm gì vậy hả?"
Gương mặt người lính trẻ tối sầm lại.
"Tôi chỉ cho thằng bé này chút nước thôi."
"Nó sẽ nhận nước của nó cùng với đám còn lại khi chúng ta dựng trại!"
"Nhưng mà..."
"Ngậm cái miệng cậu lại! Đám nô lệ này không phải bạn cậu. Hiểu chưa? Chúng còn không phải là con người. Đối xử với chúng như người thì chúng sẽ bắt đầu tưởng tượng linh tinh."
Người lính trẻ nhìn về phía Sunny, rồi cúi đầu và đeo bình nước lại vào thắt lưng.
"Đừng để ta thấy cậu kết bạn với đám nô lệ lần nữa. Nếu không lần kế tiếp, cái roi này sẽ nếm máu của cậu đó!"
Như để nhấn mạnh lời nói của mình, người lính lớn tuổi vung cái roi giữa không khí, tiếng vang chói tai thể hiện sự đe dọa và giận dữ. Sunny nhìn ông ta bỏ đi với một sự thù hận được giấu kín.
'Không biết bằng cách nào, nhưng tôi phải khiến ông chết đầu tiên.'
Rồi cậu quay lại liếc nhìn người lính trẻ đang đi phía sau với cái đầu vẫn chưa ngẩng lên.
'Còn thằng này, mày là đứa thứ hai.'