Chương 32: Ra quyết định

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Với chiếc bụng đói cồn cào và đầu óc ngập tràn suy nghĩ, Sunny quay lại giữa mỏm đá và ngồi xuống. Một lúc sau, cậu gọi cái bóng của mình:
"Nếu có chuyện gì, đánh thức ta."
Rồi cậu nhắm mắt cố ngủ. Sunny nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
Thế nhưng, giữa đêm, cậu lại bị đánh thức. Sunny bật dậy, dù đầu óc còn mơ màng nhưng vẫn vô cùng căng thẳng. Cậu sợ chủ nhân của xúc tu kia sẽ quay lại tìm mình.
Hoặc có lẽ một sinh vật kinh dị nào đó từ đáy biển đã nhận ra sự hiện diện của cậu và quyết định dùng thịt người làm đồ ăn vặt.
Thế nhưng, mặt biển vẫn yên ắng và tĩnh lặng. Cậu không nghe thấy bất kỳ âm thanh lạ nào xung quanh bức tượng hiệp sĩ.
"Chuyện gì vậy?" Sunny thì thầm hỏi cái bóng.
Cái bóng im lặng chỉ về một hướng.
Quay đầu lại, Sunny nheo mắt. Cậu lập tức nhận ra lý do mình phải thức dậy. Nếu không, cậu đã không thể nhìn thấy...
Ngoài khơi xa, cách đó vài cây số, một ánh sáng nhỏ màu cam lập lòe trong màn đêm. Ánh sáng đó nhấp nhô theo từng con sóng.
Vì quá xa không thể thấy rõ chi tiết, Sunny nhìn chăm chú nó một lúc. Chẳng mấy chốc, ánh sáng biến mất.
"Một Người Ngủ khác ư? Hay là hiện tượng tự nhiên? Hoặc một con quái vật nào đó đang giăng bẫy?"
Những ký ức về các sinh vật biển sâu rùng rợn hiện lên trong đầu cậu.
Lắc đầu, Sunny nằm xuống, cố ngủ tiếp. Thế nhưng lần này, giấc ngủ lại như lảng tránh cậu. Cơn đói dù thoáng qua nhưng vẫn chưa đến mức không thể chịu nổi, tuy nhiên nó đang dần trở nên nghiêm trọng hơn. Cơn khát thì tệ hơn nhiều.
Cuối cùng, cậu thức trắng cho đến lúc mặt trời mọc, và nước biển rút đi.
Ngay khi bình minh vừa ló dạng, những con quái vật kia lại bò ra khỏi nơi ẩn nấp và lao về phía cái xác khổng lồ để tiếp tục bữa tiệc của chúng.
Sunny quan sát chúng một lúc rồi đi về phía đối diện, hướng mà tối qua cậu đã nhìn thấy ánh sáng màu cam.
Cách bức tượng một khoảng khá xa, khoảng năm sáu cây số, mặt đất tự nhiên nhô lên tạo thành một ngọn đồi. Và trên ngọn đồi đó, một trụ san hô khổng lồ đặc biệt mọc thẳng lên trời.
Theo phán đoán của Sunny, những nhánh san hô trên cùng của nó đủ cao để nhô ra khỏi mặt nước vào ban đêm.
Nhiều ý tưởng hiện lên trong đầu Sunny, nhưng cuối cùng, chỉ có hai câu hỏi là quan trọng nhất.
Trước tiên, liệu cậu có thể tìm được đường xuyên qua mê cung để đến đó trong thời gian ban ngày? Và quan trọng hơn nữa, không có gì đảm bảo nguồn gốc của ánh sáng kia là thứ gì đó hữu ích, chứ không phải sẽ dẫn cậu đến cái chết.
Không có đủ thông tin để đưa ra quyết định, Sunny lại quay về quan sát đám quái vật. Tuy nhiên, cậu vẫn cử cái bóng đi thám thính mê cung trong phạm vi mà Điều Khiển Bóng cho phép, hy vọng ít nhất có thể tìm được điểm khởi đầu của lối đi dẫn đến ngọn đồi đó.
Theo lý lẽ, có lẽ cậu sẽ an toàn nhất nếu ở trên bức tượng không đầu này. Vấn đề duy nhất là cậu sẽ chết vì khát và đói.
Cả hai vấn đề đều có thể giải quyết nếu cậu leo xuống. Cậu có thể khử muối khỏi nước biển. Thầy Julius đã chỉ cậu không chỉ vài cách để làm điều đó, bằng cách dùng những vật liệu có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi trong Cõi Mộng. Cậu cũng có thể giăng bẫy và săn một trong những con quái vật cua kia để ăn. Với kích thước của chúng, chỉ một con thôi cũng đủ để cậu ăn cả tuần.
Cậu có thể dễ dàng tưởng tượng lối sống đó: ban ngày đi săn, quay lại bức tượng trước khi đêm xuống. Có lẽ đó là lựa chọn an toàn nhất.
Tuy nhiên, biện pháp này lại thiếu một yếu tố cần thiết: không có không gian để phát triển. Nó phù hợp để duy trì mạng sống của Sunny, nhưng cũng không mang lại hy vọng gì cho cậu.
Nếu cậu chỉ có thể sống quãng đời còn lại trong một khu vực nhỏ bé xung quanh bức tượng không đầu, ăn quái vật và run rẩy mỗi đêm vì sợ hãi bị thứ gì đó ăn thịt ngược lại...
Thì thật lòng mà nói, có khi nhảy xuống tự sát ngay bây giờ còn đỡ hơn.
Điều đó có nghĩa, lựa chọn duy nhất còn lại của cậu là cố gắng tiếp cận nguồn ánh sáng cam kia. Và nếu Sunny thật sự muốn thử, cậu phải làm điều đó trước khi đám quái vật cua ăn xong cái xác khổng lồ.
Nếu làm vậy, ít nhất cậu sẽ không phải lo lắng về chúng trong những khu vực mê cung xung quanh.
Chắc chắn với quyết định này, Sunny lên kế hoạch rời khỏi bức tượng vào ngày mai. Cậu sẽ dùng hết ngày hôm nay để khám phá những lối đi trong mê cung và chuẩn bị tâm lý cho bản thân.
Vậy là cậu nhắm mắt lại, tập trung giác quan vào cái bóng đang di chuyển.
Vào buổi tối, một cơn bão đột ngột đổ bộ trên mặt biển đen. Sunny được cái bóng đánh thức vừa đúng lúc để kịp chuẩn bị trước những cơn gió như muốn nghiền ép và những hạt mưa như chọi đá.
Thường thì mưa luôn khiến tâm trạng cậu xấu đi. Nhưng lần này, cơn khát khiến cậu chỉ nghĩ đến nước ngọt để uống. Hạ thấp người để không bị cơn gió thổi bay khỏi mỏm đá, Sunny hứng nước mưa bằng tay và đợi đến khi chúng đầy. Rồi tham lam uống ngụm lớn.
Từng tia chớp giáng xuống thắp sáng khắp nơi trên mặt biển cuồng bạo. Nếu có ai nhìn thấy Sunny lúc này, thì họ sẽ thấy nụ cười rộng đến mang tai của cậu.
Cơn bão tiếp tục trong vài giờ. Sunny ngồi giữa mỏm đá, chịu đựng cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Không chỉ một lần, một ngọn sóng lớn vỗ vào bức tượng không đầu, suýt chút nữa cuốn cậu đi. Nhưng Sunny bám chặt vào những khe nứt trên mặt đá, bám dính như keo sơn.
Khi ánh bình minh xuất hiện và cơn bão đã tan đi, cơ bắp toàn thân cậu mỏi nhừ.
Nhưng không có thời gian để lãng phí.
Ngay khi đám quái vật tập trung lại cái xác, vài kẻ đến muộn cũng gấp gáp theo sau, cậu trượt khỏi mép đá và bắt đầu uyển chuyển leo xuống.
Sunny phải cảm ơn khóa học Sinh Tồn Hoang Dã một lần nữa, vì cậu cũng được dạy cách leo núi. Thầy Julius rất quả quyết trong việc phải cho học trò mình một khóa học cơ bản về tất cả những kỹ năng di chuyển ngoài tự nhiên. Thêm vào đó, Sunny cũng đã dò xét được cách hiệu quả nhất để leo xuống và ghi nhớ những chỗ bám tay nhờ vào cái bóng của mình.
Sunny nhanh chóng tiếp đất.
Mặc dù rời khỏi bức tượng không đầu sẽ đặt cậu vào nguy hiểm đáng kể, Sunny ngay lập tức cảm thấy tâm trạng tốt hơn. Bị động như mấy ngày qua không hợp với tính cách của cậu. Thế nên bây giờ, cho dù kế hoạch có thất bại thì cậu cũng thất bại khi đang làm thứ gì đó do chính bản thân mình quyết định.
Cố gắng và thất bại tốt hơn nhiều so với việc không thử gì cả.
Lớp bùn đen đủ sâu để khiến bước chân của cậu chậm lại, nhưng không đến mức khiến cậu phải lo ngại. Sau khi rút ra vài kinh nghiệm, Sunny đã có thể đi lại với tốc độ chấp nhận được. Hơn nữa, miễn là cậu đi trong những cái bóng, bước chân của cậu sẽ nhẹ nhàng và yên lặng, không phát ra âm thanh nào khi bước trên bùn.
Cậu đi về một lối đi có thể dẫn cậu đến ngọn đồi ở phía xa, bước vào bóng râm của mê cung đỏ rực này.
Ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ bao phủ lấy tâm trí cậu. Như thể thế giới bên ngoài mê cung không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại những con đường tối tăm, uốn lượn.
'Cứ như không có hồi kết vậy.'
Lắc đầu, Sunny cử cái bóng đi do thám, hy vọng có thể nhận ra những nguy hiểm từ trước, và tiếp tục tiến lên. Bây giờ mạng sống của cậu phụ thuộc vào việc liệu có thể đến được ngọn đồi kia trước khi mặt trời mọc hay không.
Cậu còn không muốn nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu vẫn ở trong mê cung khi nước biển quay trở lại.
Cái bóng di chuyển trước cậu, không gặp bất kỳ trở ngại nào. Đôi khi nó sẽ leo lên cao để tìm kiếm phương hướng và các lối đi khác, giúp Sunny có thể chọn lối đi hiệu quả nhất. Thế nhưng, cậu vẫn phải đi lùi một khoảng cách đáng kể vài lần, vì lối đi dẫn đến ngõ cụt hoặc đến một lối đi dẫn đến hướng khác hoàn toàn.
Mặc dù vậy, mọi thứ có vẻ suôn sẻ.
Sunny thậm chí còn có thời gian để quan sát kỹ lưỡng bên trong mê cung, nhận ra nhiều chi tiết trong cấu trúc của nó, cũng như số lượng xương không rõ nguồn gốc bên dưới lớp bùn khiến cậu khiếp sợ.
Vì mọi thứ diễn ra khá ổn, nên sự đề phòng của cậu hơi giảm xuống. Lỗi đó là do sự kiêu ngạo - với những chuẩn bị từ trước và việc dùng bóng để dò đường một cách điêu luyện, trong tiềm thức Sunny đã tự khen ngợi bản thân và cho rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp mà thôi.
Đó là lý do tại sao, khi mảng bùn ngay trước mặt cậu bắt đầu di chuyển, cậu đã chậm một phần giây trước khi kịp phản xạ.
Một cái càng bật ra từ mặt đất, xé toạc không khí, chuẩn bị cắt cơ thể cậu làm đôi.