Chương 33: Cua Ăn Xác

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

'Chết tiệt!'
Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Sunny khi cậu ngã ngửa về phía sau, cái càng khổng lồ kẹp chặt ngay trước mắt, phát ra một tiếng rắc rợn người. Những răng cưa chitin gần đến mức cậu có thể thấy rõ lớp bùn dính trên đó.
Sunny tiếp đất bằng lưng, vừa vặn thoát khỏi đòn tấn công bất ngờ. May mắn là cậu đã né được nó mà không bị thương hay thậm chí mất mạng. Xui xẻo là lúc này cậu đang nằm bệt trên mặt đất, không thể nhanh chóng thoát khỏi tầm tấn công của kẻ địch. Nếu không nhờ phản xạ nhanh nhạy, lồng ngực Sunny đã tan nát bởi đòn đánh kế tiếp.
Cậu vừa chuẩn bị đứng dậy thì cái càng của nó vung ngang. May mắn thay, lần này Sunny đã sẵn sàng: thay vì né tránh hoặc chặn lại, cậu quyết định mượn lực của nó, đưa tay ra tiếp xúc với cái càng, giảm bớt lực va đập.
Cánh tay cậu đau nhức dữ dội, Sunny dùng lực từ cú đánh đó và văng người về phía sau. Ít nhất thì bằng cách này cậu sẽ thoát khỏi tầm với của cái càng kia.
Cậu có lẽ chưa được dạy cách chiến đấu, nhưng có một điều cậu biết rất rõ đó là cách ngã xuống! Thay vì bị gãy cổ hay mất sức vì cú ngã, cậu giữ vững thân thể, nhanh chóng lăn mình mấy vòng rồi dừng lại, giữ khoảng cách an toàn với con quái vật vừa phục kích cậu.
'Cho tao xin lỗi!' Sunny thầm nghĩ, nhớ lại mình đã chê bai Anh Hùng vì đã lăn lộn né tránh Bạo Chúa. 'Thì ra lăn lộn cũng là một kỹ năng chiến đấu quái vật cực kỳ quan trọng!'
Rồi cậu ngước nhìn lên, cố đánh giá tình hình.
Trước mặt cậu, kẻ tấn công cuối cùng cũng lộ diện. Nó chui ra từ lớp bùn, bóng của nó bao trùm lên Sunny đang quỳ rạp. Đôi mắt nhỏ xíu của nó tràn ngập giận dữ, đói khát và thù hận.
Đó là một trong những con quái vật cua mà cậu đã quan sát một lúc lâu. Con quái vật áp đảo cậu với chiều cao gần ba mét, hàm dưới của nó khẽ động đậy, phát ra những tiếng ken két rợn người.
'Sao mày không đi ăn tiệc cùng đồng bọn hả, con cua chết tiệt?!'
Thế nhưng, câu trả lời cho vấn đề của Sunny cũng dễ dàng nhìn ra. Con quái vật trước mắt đang trong tình trạng khá tệ hại: một nửa trong số tám chiếc chân hình lưỡi hái của nó đã gãy rụng, trên lớp mai dày cộm có nhiều vết nứt, từ đó rỉ ra thứ máu xanh đặc sệt. Hơn nữa, một trong hai cái càng của nó đã biến mất, tựa như bị xé toạc khỏi thân.
Nếu không phải vì trạng thái tệ hại này, thì con quái vật đã không cần phải ẩn mình trong bùn, cầu may bắt được những con mồi dễ xơi, mà đã cùng những con cua khác đi rỉa xác con quái vật khổng lồ kia. Sunny chỉ quá xui xẻo khi đi vào đúng chỗ nó đang nằm chờ đợi.
Cậu đã dựa dẫm quá nhiều vào khả năng trinh sát của cái bóng, quên mất nó không thể nhìn rõ hơn một Người Tỉnh Giấc bình thường là bao. Hơn nữa, nó không có trọng lượng và di chuyển không gây tiếng động – đó là lý do tại sao con quái vật không hề phản ứng khi cái bóng lướt qua bẫy của nó vài phút trước.
Mặt khác, Sunny cũng có thể xem là may mắn – theo cùng logic, cậu vốn không thể né đòn tấn công bất ngờ kia nếu con cua không bị thương nặng nề, và đang ở trạng thái chậm chạp.
Nhưng mà có may mắn hay không thì để sau tính tiếp. Lúc này, Sunny có chuyện quan trọng hơn nhiều phải lo, đó là sống sót.
'Về đây!' Cậu ra lệnh cho cái bóng và nhảy sang một bên.
Trong giây tiếp theo, nơi cậu vừa đứng bị đòn tấn công của con quái vật đập nát. Cái càng nặng nề của nó đập vào một trụ san hô, những mảnh san hô đỏ tươi vỡ vụn, bay tung tóe khắp nơi.
Sunny giữ thăng bằng và tiếp tục chạy. Cậu hi vọng sinh vật to lớn, giáp trụ nặng nề và bị thương sẽ không theo kịp tốc độ của mình, thế nhưng không ngờ, nó cũng nhanh đến kinh ngạc. Những chiếc chân lưỡi hái của nó đâm sầm vào lớp bùn nơi cậu vừa đứng, cái càng khổng lồ vung lên giữa không trung, chực chờ cắt đứt cổ cậu bất cứ lúc nào.
Sunny cúi mình né tránh cái càng, cuối cùng cậu cũng có một giây để lấy lại hơi. Mắt cậu nhìn xung quanh, cố tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí. Gần như ngay lập tức, cậu tìm thấy một khúc xương dài, trơn nhẵn và sắc nhọn, do một sinh vật không rõ để lại, đang nhô ra khỏi lớp bùn. Không giảm tốc độ, cậu nghiêng người, nắm lấy nó và dùng hết sức kéo ra.
Khúc xương dài khoảng một mét rưỡi, thon dần về phía đỉnh, tạo thành một mũi nhọn sắc bén. Giống như một cây thương. Vấn đề là, với cả chiều dài của cây thương mới có này, tầm tấn công của Sunny vẫn ngắn hơn so với con quái vật. Cậu cũng nghi ngờ khả năng đâm xuyên lớp mai của nó.
Nói ngắn gọn, cậu phải tiếp cận và nhắm vào một trong những vết nứt trên lớp giáp của sinh vật kia. Nhưng mà, cậu lại không dám. Ở khoảng cách gần như vậy, con quái vật có thể dễ dàng nghiền nát cậu chỉ với sức nặng của thân thể khổng lồ.
Một ý tưởng điên rồ lóe lên trong đầu Sunny.
Hơi bị sốc, cậu không biết đó là do gan dạ hay ngu xuẩn. Dù sao thì cậu cũng không đủ điên để thực sự cân nhắc ý tưởng đó.
Vào lúc đó, cái càng lại vung lên lần nữa. Lần này, Sunny né chậm hơn một chút, và kết quả là chân trái cậu đau buốt. Một lưỡi cưa trên càng của nó đã sượt qua chân cậu. Vải Liệm Kẻ Múa Rối giữ vững phòng ngự, không để cậu bị thương da thịt, nhưng lực va chạm mạnh mẽ vẫn khiến Sunny ngã lăn ra đất.
Không có thời gian để phục hồi.
Mở to mắt, Sunny biết đã đến lúc phải liều mạng. Vì vậy, thay vì né tránh, cậu dừng hẳn lại, để mặc con quái vật dùng càng của nó tóm lấy mình.
Ngay lập tức, một áp lực khủng khiếp đè nặng lên lồng ngực cậu. Sunny cảm thấy mình sắp bị xé làm đôi, nhưng bộ giáp cậu đang mặc, phần thưởng từ việc tiêu diệt Bạo Chúa, đã chống đỡ lại cái càng của con quái vật. Từng cơ bắp trên người cậu căng cứng, cố gắng trì hoãn khoảnh khắc nội tạng bị nghiền nát.
Ngay giây kế tiếp, cái bóng của Sunny từ trên cao ập xuống, quấn chặt lấy Vải Liệm Kẻ Múa Rối. Với khả năng phòng ngự được tăng cường, cậu có thể chống lại lực nghiền ép của con quái vật.
Sunny và con quái vật rơi vào thế giằng co. Chàng trai trẻ không thể thoát khỏi cái càng của con quái vật, trong khi bản thân con quái vật lại không thể xé xác con mồi trong tay mình.
Họ nhìn chằm chằm vào nhau. Rồi một ngọn lửa điên loạn bùng cháy trong mắt con quái vật. Hàm dưới của nó va vào nhau ken két, rồi nó nhấc bổng Sunny lên không trung, đưa đến gần miệng mình, rõ ràng với ý định cắn đứt đầu cậu.
'Sao ai cũng muốn ăn thịt mình thế này? Mình ngon đến vậy sao?!'
Sunny không kháng cự khi nó đưa cậu lại gần hàm của mình. Cậu biết bản thân chỉ có duy nhất một cơ hội để sống sót.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, Sunny để cái bóng chảy tràn đến khúc xương vẫn đang nắm trong tay. Rồi dùng hết sức lực, nghiêng người về phía trước và đâm thẳng khúc xương bằng toàn bộ sức mạnh của mình.
Theo tay cậu vung ra, ngọn giáo xương màu đen vụt tới, đâm thẳng vào con mắt nhỏ xíu của con quái vật, lún sâu vào trong. Con mắt còn lại của nó co rút lại.
Nghiến răng chịu đựng cơn đau không thể tả từ xương sườn, Sunny xoắn mạnh khúc xương, cố gắng gây sát thương tối đa lên não của nó.
Trong vài giây, không có gì xảy ra. Rồi cậu cảm thấy áp lực trên cơ thể cậu giảm bớt.
Cái càng mở ra, Sunny rơi xuống. Ngay khi cậu chạm đất, con quái vật to lớn cũng đổ ầm xuống. Cây giáo xương vẫn cắm sâu vào đầu nó, nhuộm đẫm máu xanh của con cua.
Sunny rên rỉ và thở từng hơi đau đớn.
[Bạn đã giết một Quái Thú Tỉnh Giấc, Cua Ăn Xác]
[Bạn đã nhận được một Ký Ức: Lưỡi Kiếm Xanh]
[...Bóng của bạn đã trở nên mạnh hơn.]