Chương 44: Giấc mơ của Cassie

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từng cơ bắp rã rời, Sunny lê bước về phía hai cô gái, rồi khuỵu xuống đất. Sau khi lấy lại hơi, cậu quay sang nhìn Cassia.
"Cassie? Cậu ổn chứ?"
Vài giây sau, cô gái mù từ tốn gật đầu.
'Vậy là may rồi.'
Cậu cựa quậy, chần chừ một chút. Cassia trông không ổn chút nào. Gương mặt cô vẫn còn tái nhợt và ánh mắt thì xa xăm. May mắn là cơ thể cô đã ngừng run rẩy. Sunny vốn không giỏi trò chuyện với người khác, đừng nói đến việc an ủi họ. Cậu không biết phải nói gì.
Cậu nhìn về phía Nephis và âm thầm thở dài. Ai mà ngờ có ngày cậu lại trở thành người giao tiếp giỏi nhất trong nhóm chứ? Thật nực cười...
"Cho tôi chút nước được không?"
Cassie quay về phía cậu, cau mày vì bối rối trước câu hỏi. Rồi, cô giật mình mở to mắt.
"Ồ! Xin lỗi. Đương nhiên rồi..."
Cô triệu hồi cái bình nước vô tận và đưa nó cho Sunny. Cậu mỉm cười tỏ vẻ biết ơn và nhận lấy, rồi tham lam uống vài ngụm trước khi đưa cho Nephis. Sau đó, bình nước quay lại với Cassie.
"Cậu cũng uống một chút đi."
Sau khi cô uống nước, cậu ngượng ngùng vỗ vai cô.
"Mọi chuyện có vẻ vẫn ổn mà. Ừm... cậu lại mơ thấy gì sao? Nếu muốn, cậu có thể kể cho chúng tôi nghe."
Cassie chần chừ một lúc rồi nói:
"Mình... không biết. Có lẽ chỉ là một cơn ác mộng."
Sunny và Nephis nhìn nhau. Cả hai đều nghi ngờ thứ mà Cassie thấy chỉ đơn giản là ác mộng. Dù sao thì, người ta thường sẽ không nằm mơ khi ngủ trong Cõi Mộng. Cassie nói tiếp:
"Mình cũng không nhớ rõ. Chỉ có vài thứ chắp vá."
Sunny cẩn thận cân nhắc lời lẽ của mình, không muốn gây áp lực cho Cassie.
"Cậu có thể kể lại những gì mình nhớ. Có lẽ mọi người sẽ có thể cùng nhau giải nghĩa."
Cassia thở dài và e dè gật đầu. Sau một lúc im lặng khá lâu, cô lấy hết can đảm để lên tiếng:
"Ban đầu, mình thấy một... một khoảng hư vô vô tận bị phong ấn bởi bảy lớp. Có một thứ gì đó khổng lồ, vặn vẹo ẩn mình trong bóng tối. Mình có cảm giác nếu nhìn thẳng vào nó, mình sẽ phát điên mất. Trong lúc mình đang sợ hãi, từng lớp phong ấn lần lượt vỡ tan, cho đến khi chỉ còn một lớp cuối cùng. Rồi cả lớp đó cũng vỡ nát."
Cô hơi run rẩy.
"Sau đó... mình không biết. Cứ như tâm trí mình vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh, mỗi mảnh phản chiếu một hình ảnh riêng biệt. Đa phần đều tăm tối và đáng sợ. Một số mình đã quên mất. Còn những cái khác..."
Cassie chìm vào im lặng, cố gắng nhớ lại.
"Mình lại thấy tòa lâu đài nhân loại. Lần này là buổi tối. Có một ngôi sao cô độc cháy rực giữa bầu trời đen, và dưới ánh sáng của nó, tòa lâu đài bỗng chìm trong biển lửa, máu chảy thành sông trong các sảnh đường. Mình thấy một xác chết với bộ giáp vàng ngồi trên ngai; một người phụ nữ cầm ngọn giáo đồng bị nhấn chìm bởi một biển quái vật; một cung thủ cố gắng xuyên thủng bầu trời đang sụp đổ bằng những mũi tên của mình."
Cuối cùng, cô ngước đầu lên, gương mặt đầy vẻ kinh hãi.
"Cuối cùng, mình thấy một tòa tháp đỏ khủng khiếp, khổng lồ. Ở chân tháp, bảy cái đầu bị cắt đứt canh giữ bảy chiếc khóa. Và trên đỉnh, một... một thiên thần đang bị những cái bóng đói khát nuốt chửng. Khi nhìn thấy thiên thần đổ máu, mình bỗng cảm thấy như... như có thứ gì đó vô cùng quý giá, không thể diễn tả bằng lời, đã bị cướp mất."
Giọng nói cô càng ngày càng nhỏ đi.
"Rồi, sự buồn bã, đau đớn và giận dữ khi chút tâm trí còn sót lại cũng biến mất. Đó là lúc mình thức dậy... hình như là vậy."
Nephis và Sunny yên lặng trong một lúc, cố gắng thấu hiểu những gì Cassie vừa kể. Nếu Nephis có bất kỳ suy nghĩ nào, cô cũng không để lộ ra ngoài. Còn Sunny thì hoàn toàn mờ mịt. Cậu thậm chí không biết phải bắt đầu từ đâu để giải thích giấc mộng đó... hay liệu giấc mơ đó có ý nghĩa gì hay không.
Trước đó, hình ảnh mà Cassia thấy về tòa lâu đài khá dễ hiểu. Một pháo đài của nhân loại, và thậm chí còn biết được hướng phải đi để đến được nó. Lần này thì giấc mơ lại tán loạn, đủ loại hình ảnh mơ hồ có lẽ mang ý nghĩa tượng trưng, giống những lời nói của kẻ lừa đảo chứ không như một lời tiên tri đến từ Khả Năng Phân Loại.
Sau cùng cậu đành thở dài.
"Có lẽ nó thật sự chỉ là ác mộng. Những giấc mơ tiên tri trước đây của cậu không giống cái này đúng không?"
Cassie yên lặng lắc đầu.
Sunny gãi đầu.
"Ừ thì... người ta thường không mơ ở Cõi Mộng, nhưng cậu thì khác. Có lẽ đôi khi nhìn thấy một ác mộng linh tinh là tác dụng phụ của Khả Năng của cậu."
Cô gái mù quay về phía cậu, gương mặt có chút nhẹ nhõm.
"Cậu nghĩ vậy thật sao?"
Chần chừ, cậu cố tìm kiếm đúng từ ngữ.
"Tại sao không? Đó là một khả năng."
Nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy rất bứt rứt.
'Một thiên thần sắp chết bị những cái bóng nuốt chửng... nghe rùng rợn quá. Mình nên tránh xa thiên thần trong tương lai. Trời ạ, cuộc đời mình biến thành cái gì thế này. Những lời nói kiểu đó bây giờ lại nghe bình thường chứ không phải điên rồ...'
Cứ thế, họ cuối cùng cũng chuẩn bị đón chào ngày mới.
Một lúc sau, họ ngồi ở bờ tây của mỏm đá, nhìn về phía đám ăn xác bên dưới. Cái bóng của Sunny đang bận rộn đi dò đường đến điểm cao tiếp theo.
"Bọn chúng đông vậy sao?"
Sunny liếc qua Nephis và lắc đầu.
"Không, lúc trước đông hơn nhiều. Có vẻ như chúng sắp ăn xong cái xác. Chắc sẽ không còn trước khi màn đêm buông xuống."
Điều đó có nghĩa là, đến ngày mai, đám quái vật này sẽ lang thang trong mê cung, khiến việc đi lại của ba Người Ngủ càng khó hơn nữa. Biện pháp tốt nhất là rời đi hôm nay để giữ khoảng cách khỏi đám đông trước khi chúng ăn xong bữa tiệc.
Nhưng mà, nếu không dò đường trước, thì có khả năng họ sẽ không đến được nơi an toàn kịp lúc. Cả hai lựa chọn đều tiềm ẩn nguy hiểm.
Nephis cau mày, có vẻ cô cũng đi đến kết luận như cậu.
Sau một lúc, cô lên tiếng:
"Tôi không muốn Cassie phải trải qua thêm một đêm trên bức tượng này. Chúng ta đi thôi."
Sunny suy nghĩ một lát, rồi mở miệng định nêu ý kiến của mình. Nhưng mà, một sự ồn ào bỗng dưng phát ra từ bên dưới ngăn cậu lại.
Bên dưới, nơi nước biển đang rút đi, giữa những cụm san hô vỡ nát, xác con quái vật giống cá mập – chính xác hơn là nửa cái xác – đã gần như bị rỉa sạch. Và giữa những bộ xương trắng của nó, có thứ gì đó lấp lánh trong bùn.
Hai viên pha lê cực kì khổng lồ đang tỏa sáng.
Sunny mở to mắt.
"Đó là..."
"Đúng vậy. Mảnh của hai hồn tâm Siêu Việt."
Siêu Việt... tận hai cái...
Đột nhiên, Sunny cảm thấy tham lam và sợ hãi. Tham lam vì nhớ đến mảnh hồn Siêu Việt hiếm có và quý giá đến nhường nào; sợ hãi vì con cá mập khổng lồ hóa ra lại là một Ác Quỷ Đồi Bại, ít nhất là vậy.
Một con Ác Quỷ Đồi Bại, nếu không bị ngăn cản bởi một Thánh hay một lượng lớn Người Thức Tỉnh, có khả năng tiêu diệt hoàn toàn cả một thành phố. Sunny bây giờ mới nhận ra đêm đầu tiên đó, cậu cách cái chết gần như thế nào.
"Chúng ta có nên..."
"Đợi và lắng nghe."
Cậu nhìn chằm chằm Nephis rồi ngoan ngoãn lắng nghe tiếng rì rầm suýt không nghe nổi của đám Cua Ăn Xác ở phía xa.
Sau một lát, cậu nhận ra sự bất thường trong âm thanh đó.
Nephis bỗng dưng căng thẳng.
"Ở đó."
Cô chỉ về một hướng trong mê cung. Cố tập trung về phía đó, Sunny cuối cùng cũng nhìn thấy hai cái bóng khổng lồ bước ra từ một lối đi rộng lớn.
Một giây sau, những sinh vật sở hữu hai cái bóng đó xuất hiện trong tầm nhìn của họ. Sunny nuốt một ngụm nước bọt.
'Chết tiệt.'
Hai con quái vật trông giống đám Cua Ăn Xác, nhưng không hẳn. Trước hết phải kể đến kích thước của chúng lớn hơn nhiều; dựa trên những con xung quanh để phỏng đoán, chúng có lẽ cao hơn ba mét. Mai của chúng trông dày hơn, có màu đỏ đậm và đen, giống như một bộ áo giáp đẫm máu. Trên cơ thể chúng, những cái gai sắc nhọn mọc ra từ mai, khiến mỗi cử động của chúng càng trở nên nguy hiểm.
Thêm vào đó, thay vì hai cái càng nặng nề, hai cái tay trên của chúng dài và cong ra thành hai cái lưỡi hái xương kinh người.
Sunny cảm thấy một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng của cậu.
"Cái quái gì vậy?"
Nephis nghiêng đầu.
"Chắc là Quái Vật."
Sinh Vật Ác Mộng với một hồn tâm được gọi là "Quái Thú". Chúng nguy hiểm vì mạnh mẽ, nhưng khá ngu đần. Nếu như có thể tiến bộ và được tạo ra với một hồn tâm thứ hai, thì chúng trở thành "Quái Vật". Đám Quái Vật khủng khiếp hơn nhiều và có một dạng trí tuệ vặn vẹo, sơ sài. Chúng là bước tiếp theo trên con đường tiến hóa của Sinh Vật Ác Mộng.
Và có vẻ như hai con này là phiên bản to lớn và nguy hiểm hơn của đám ăn xác.
Sunny và Nephis quan sát bọn chúng tiến lại gần cái xác. Những con ăn xác khác rõ ràng sợ hãi bọn chúng, vội vã tránh đường. Những kẻ chậm trễ bị chúng tàn nhẫn vứt qua một bên hoặc là cắt làm đôi bằng bộ lưỡi hái. Một dòng sông máu xanh chảy ra vào lớp bùn.
'Chúng làm gì vậy? Đến để hấp thụ mảnh hồn sao?'
Cuối cùng, hai con quái vật đi đến cái xác. Mỗi con lấy một mảnh. Nhưng mà, thay vì hấp thụ, chúng chỉ quay người và mang hai viên pha lê quý giá đi. Những kẻ ăn xác khác né đường, nhìn theo mảnh hồn với ánh mắt bé tí, tham lam.
Sunny chớp mắt và nhìn lại Nephis.
"Chúng ta vẫn rời đi sao?"
Ngôi Sao Thay Đổi cau mày, do dự. Sau vài giây, cô lắc đầu.
"Không. Ngày mai chúng ta rời đi."
Rồi quay lại phía tây để quan sát hai con quái vật đang rút đi.
"...Cho bóng của cậu theo dõi chúng."