Chương 47: Tiếng Vang

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

'Tiếng Vang... Là một Tiếng Vang...'
Sunny không tin nổi mắt mình.
Tiếng Vang là một loại phần thưởng cực kỳ hiếm có mà Người Thức Tỉnh có thể nhận được sau khi tiêu diệt Sinh Vật Ác Mộng. Tỷ lệ để sở hữu một Tiếng Vang là vô cùng thấp. Trong thế giới thực, một Tiếng Vang có thể được bán với giá cao không tưởng, bởi vì chúng quý giá hơn Ký Ức rất nhiều.
Không chần chừ thêm giây phút nào, cậu tiến vào Biển Hồn. Ở đó, chẳng có gì khác lạ: mặt trời đen cô độc vẫn lơ lửng trên mặt nước tĩnh lặng. Xung quanh mặt trời là những quả cầu ánh sáng tượng trưng cho Ký Ức của cậu. Lần này, có tất cả ba cái.
Cũng như trước đây, Sunny vẫn có cảm giác có thứ gì đó len lỏi chuyển động ngoài tầm mắt của cậu. Nhưng cậu không bận tâm. Cậu chỉ muốn nhìn thấy Tiếng Vang.
Tiếng Vang cũng được biểu hiện bằng một quả cầu ánh sáng. Nhưng nó lớn hơn rất nhiều và lơ lửng xa hơn so với Bóng Tâm của cậu. Chỉ với một ý niệm, cậu ra lệnh cho nó hạ xuống.
Quả cầu chậm rãi trôi xuống và chạm xuống mặt nước đen. Khi Sunny đến gần, bước đi trên mặt đại dương, ánh sáng nó tỏa ra dần mờ đi, để lộ con quái vật được chứa bên trong.
Một con Cua Ăn Xác to lớn, dữ tợn đứng sừng sững trước mặt cậu. Không còn chút điên dại nào trong ánh mắt của nó... chính xác hơn là không hề có cảm xúc. Bởi vì nó không thực sự còn sống. Nó chỉ là một Tiếng Vang.
Những ký tự xuất hiện trên không trung xung quanh nó.
Tiếng Vang: [Cua Ăn Xác]
Loại Tiếng Vang: Quái Thú.
Tâm Tiếng Vang: Thức Tỉnh.
Thuộc Tính Tiếng Vang: [Khỏe], [Giáp]
Mô Tả Tiếng Vang: [Người lính bị nguyền rủa của một đội quân đã ngã xuống].
Trước khi Sunny kịp nhận ra, một nụ cười rộng ngoác đến tận mang tai đã hiện trên mặt cậu. Con cua đã là của riêng cậu, nó có thể được triệu hồi ra để chiến đấu với kẻ địch, khiêng vác hàng hóa nặng nề hoặc làm nhiều việc khác nữa. Hơn nữa, nó còn hơn chủ nhân một cấp bậc, có nghĩa là nó mạnh mẽ, bền bỉ và đáng sợ hơn nhiều so với thứ mà một Người Ngủ với hồn tâm Ngủ Yên thường có thể sở hữu.
Với Tiếng Vang này, nhiều thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn.
Theo một thôi thúc, Sunny giơ tay lên và vuốt nhẹ lớp giáp chitin màu đen lạnh ngắt. Cậu muốn chạm vào món đồ mới của mình...
Nhưng khoảnh khắc bàn tay cậu chạm vào nó, một chuyện kỳ lạ xảy ra. Biển Hồn bỗng nhiên gợn sóng một chút, và một dòng ký tự mới hiện lên:
[Chuyển đổi Tiếng Vang thành một Bóng?]
Sunny giật mình và rút tay lại.
'Cái quỷ gì vậy?'
Cậu chưa từng nghe nói về việc Tiếng Vang có thể biến thành thứ gì khác, chứ đừng nói là 'Bóng'. Nhưng cậu cũng chưa bao giờ nghe nói về Bóng Tâm và Mảnh Bóng.
'Có vẻ như Phân Loại của mình vẫn còn nhiều bí mật hơn mình tưởng.'
Sunny mím môi và lưỡng lự. Rồi rụt rè nói:
"Có."
Nhưng không có gì thay đổi. Một lúc sau, những ký tự lại thay đổi:
[Không đủ Mảnh Bóng để thực hiện chuyển đổi.]
[Mảnh Bóng cần: 24/100]
Sunny thất vọng cau mày.
'Thì ra còn có cách khác để dùng Mảnh Bóng. Chúng có thể cường hóa tâm hồn của bản thân hoặc làm gì đó kỳ lạ với những Tiếng Vang. Làm sao biết được dùng bên nào mang lại nhiều lợi ích hơn nếu còn không biết sự biến đổi kia có tác dụng gì?'
Một Tiếng Vang cũng đã đủ hữu ích. Sunny cho rằng điều khôn ngoan hơn là nên cường hóa bản thân, ít nhất là hiện tại.
'Thử nghiệm sau vậy.'
Cậu rời khỏi Biển Hồn.
Vì cậu đã thẫn thờ một lúc, Nephis nhìn cậu với ánh mắt thắc mắc im lặng.
Sunny mỉm cười:
"Tôi có được một Tiếng Vang."
Mắt cô mở to hơn.
Cassie thì bộc lộ nhiều cảm xúc hơn nữa.
"Một Tiếng Vang? Cậu thật sự nhận được một Tiếng Vang?!"
"Đúng vậy."
Vì nhóm quái vật phía sau chỉ còn cách họ vài phút di chuyển, Sunny không lãng phí thêm thời gian, liền triệu hồi con Cua Ăn Xác ra.
Con quái thú khổng lồ ngay lập tức xuất hiện trước mặt cậu, dường như được kết nối bằng những tia sáng li ti. Lớp giáp chitin đen chẳng mấy chốc đã hoàn toàn hiện rõ. Theo lệnh của Sunny, nó khẽ nhúc nhích và giơ hai chiếc càng của nó lên.
Nephis quan sát Tiếng Vang với một vẻ mặt không thể đoán được. Rồi, khóe môi cô cong nhẹ.
"Tốt."
Sunny mỉm cười nhìn cô.
"Tôi nghĩ chúng ta có thể cho nó cõng Cassie. Ngoài chiến đấu, đó sẽ là cách nó giúp chúng ta nhiều nhất."
Cô gái mù há hốc mồm.
"Cõng? Giống...giống như thú cưỡi?"
Cậu bật cười và vỗ vào lớp mai của nó.
"Cái tên này cõng một cô gái bé nhỏ như cậu thì chẳng có vấn đề gì đâu. Tin tôi đi! Mấy ngày qua tôi đã leo lên lưng bọn chúng không ít lần rồi. Trên lưng chúng khá rộng rãi đấy. Nhất là khi chúng không cố gắng giết cậu."
Cassie lưỡng lự.
"Ừm...được rồi. Nếu cậu nghĩ vậy là tốt nhất."
Sunny và Nephis nâng cô gái mù đặt lên Tiếng Vang. Rồi họ dùng sợi dây vàng để làm một cái dây cương để Cassie nắm.
Sau khi thu thập những Mảnh Hồn từ hai cái xác, những Người Ngủ lại vội vã rời khỏi con đường đó, vừa kịp tránh một trận chiến khác.
Với Cassie cưỡi trên lưng con Cua, tốc độ của họ tăng lên đáng kể. Sunny và Nephis chạy bộ ở phía trước, cố gắng bù đắp thời gian đã mất trong nửa ngày vừa qua và cố đến điểm cao tiếp theo trước thời hạn một, hai tiếng.
Đôi lúc, họ phải chuyển hướng để tránh một đám quái vật. Nhưng với một con quái vật ở bên phe mình, tâm trạng và suy nghĩ của cả ba đều lạc quan hơn.
Lần đầu tiên kể từ lúc đến nơi này, Sunny cảm thấy có chút bình tĩnh.
Đương nhiên, sự bình tĩnh này cũng không tồn tại quá lâu.
Đến một thời điểm, họ nhận thấy gió bắt đầu thổi mạnh hơn. Gần như ngay lập tức, Cassie yêu cầu họ dừng lại.
Nephis và Sunny đều cau mày nhìn cô. Có vẻ cả hai đều cảm thấy có điềm xấu sắp xảy ra.
"Chuyện gì?"
Cô gái mù thả sợi dây cương.
"Hai người có nghe thấy gì không?"
Họ nhìn nhau rồi lắc đầu.
"Không. Tại sao?"
Cassie nhăn mặt.
"Giúp mình leo xuống khỏi con vật này."
Sau khi được hạ xuống, Cassie đứng yên bất động một lúc, lắng nghe. Lông mày ngày càng nhíu chặt. Cô gái mù cẩn thận quỳ xuống và đặt tai xuống đất.
"Cậu nghe được gì?"
Cassie mím môi.
"Rầm rì."
Đột nhiên, một giọt nước rơi xuống mặt Sunny. Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Những đám mây đen tụ lại với tốc độ đáng kinh ngạc. Chẳng mấy chốc, bầu trời chắc chắn sẽ sớm bị mây đen bao phủ hoàn toàn.
Kể cả mặt trời.
Rồi nó xảy ra...
Cậu trợn to mắt.