Chương 49: Môi Trường Của Sát Thủ

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 49: Môi Trường Của Sát Thủ

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong vài phút, Sunny chỉ nằm im trên mặt đất, để mặc nước mưa xối xả vào mặt. Thỉnh thoảng, một tia chớp xé toang bầu trời, khiến cả vùng trời bừng sáng chói lòa. Ngoài những khoảnh khắc ấy ra, bóng tối nhấn chìm tất cả. Nếu không nhờ Thuộc Tính, cậu khó lòng nhận ra Nephis và Cassie đang ở ngay cạnh mình.
Sau một lúc, một cảm giác khó chịu lại trỗi dậy trong đầu cậu. Có gì đó không ổn. Sunny cau mày, cố gắng tìm hiểu nguồn gốc cảm giác đó. Cuối cùng, cậu nhận ra là do cái bóng của mình. Nó đang cố gắng thu hút sự chú ý của cậu đến một điều gì đó.
"Làm ơn, để tao nghỉ một chút đi. Tao chỉ muốn nằm yên một lúc."
Cậu mệt đến mức không muốn cử động. Cả cơ thể lẫn tâm trí đều kiệt sức. Thế nhưng, cái bóng vẫn rất kiên trì. Nó kiên quyết muốn cậu phải làm gì đó.
Cuối cùng, Sunny rên rỉ rồi lăn sang nằm sấp, sau đó từ từ đứng dậy. Nephis quay đầu nhìn về phía cậu.
"Có chuyện gì vậy?"
Cậu nhăn mặt.
"Tôi vẫn chưa biết. Có gì đó không ổn."
Cassie rùng mình và tiến lại gần Nephis. Theo cảnh báo của cái bóng, Sunny nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu nguy hiểm quanh đây.
Ngay cả với cặp mắt có khả năng nhìn xuyên bóng tối, cậu cũng không thấy gì lạ cả. Phía trên vách núi này nằm trên mặt biển dông bão một đoạn, tạo thành một mỏm đá nhỏ. Bề mặt gồ ghề, nhấp nhô, với vài đỉnh đá nhọn nhô lên che khuất tầm nhìn. Có một khoảng trống giữa vị trí của họ và một trong những đỉnh đá gần nhất. Giữa khoảng không ấy có vài tảng đá, trụ đất rải rác khắp nơi.
Nephis đứng dậy và triệu hồi thanh kiếm.
"Cậu có thấy gì không?"
Sunny cau mày.
"Không hẳn là..."
Đúng lúc đó, một tia chớp lóe lên, chiếu sáng mỏm đá này chỉ trong tích tắc. Mắt cậu trợn to.
Xung quanh họ, những con Cua Ăn Xác đang nằm im lìm trên mặt đất. Những thứ cậu đã lầm tưởng là đất và đá.
Sunny đứng sững, bị kinh hoàng bao trùm. Tóc gáy cậu dựng ngược. Một, hai, ba... cậu suýt đếm nhầm vì quá hoảng sợ. Nghiến chặt răng, cậu đếm được tới bảy... không, tám con.
Có vẻ như ba người họ không phải là những kẻ duy nhất quyết định chọn vách núi này làm nơi trú ẩn khỏi dòng nước đen. Cậu run rẩy.
Vách đá này là một cái bẫy tử thần...
Nhận ra vẻ mặt cậu không ổn, Nephis căng thẳng:
"Sunny?"
Cậu chậm rãi quay đầu về phía cô và thầm thì:
"Đừng lên tiếng. Đừng cử động. Cứ... ở yên đó."
Cô nghe theo lời cậu, không cần hỏi lý do. Thế nhưng, câu hỏi thầm lặng hiện rõ trên nét mặt cô.
Cassie cũng vậy.
Sunny nhắm mắt và hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu tâm trí đang hoảng loạn. Không có tình huống nào là vô vọng. Mọi vấn đề đều có cách giải quyết. Cậu chỉ cần tìm ra một cách...
Đám Cua Ăn Xác vẫn chưa tấn công họ. Có lẽ chúng đang ngủ hoặc kiên nhẫn chờ đợi cơn bão đi qua, cố gắng không cử động vì sợ sẽ thu hút sự chú ý của những con quái vật còn đáng sợ hơn nhiều. Hoặc đơn giản hơn là chúng còn chưa nhận ra sự hiện diện của ba người họ. Dù sao thì cậu cũng không biết được khả năng nhìn trong bóng tối của đám sinh vật này tốt hay tệ đến mức nào. Chúng có khả năng đó không? Chắc là không, hoặc ít nhất là sẽ không tốt bằng cậu.
Vẫn còn hy vọng.
Sunny mở mắt và nhìn về phía mỏm đá lần nữa. Nhưng lần này, cách nhìn của cậu đã thay đổi. Cậu nhìn thấy bóng tối sâu thẳm, tiếng ầm ĩ của cơn bão nhấn chìm hầu hết các âm thanh khác, và khoảng cách lớn giữa từng con quái vật.
Đây là địa bàn của cậu. Thật sự hoàn hảo cho một cái bóng với ý định ám sát. Chẳng phải cậu đã từng ao ước trở thành một sát thủ thầm lặng sao? Đây là cơ hội của cậu. Cậu chỉ cần thực hiện từng bước một cách hoàn hảo... lẻn trong bóng tối, tấn công mà không để kẻ địch phát hiện, giết từng con bằng một đòn tấn công chuẩn xác.
Sau đó lặp lại với con tiếp theo. Cậu đã biết sẵn điểm mạnh và điểm yếu của chúng – tất cả những gì phải làm là áp dụng kiến thức đó vào thực tiễn. Và ngay cả khi cậu mắc phải sai lầm, vẫn còn những biện pháp dự phòng khác. Tiếng Vang và Nephis có thể tham chiến nếu cậu tự đặt mình vào nguy hiểm.
Đúng vậy, có thể làm được. Nhất định phải làm được.
Sunny nhìn Ngôi Sao Thay Đổi và Cassie.
"Tôi sẽ xử lý."
Trước khi họ kịp phản ứng, cậu như hòa vào bóng tối vậy.
Dưới sự che phủ của màn đêm, Sunny lẻn về phía trước. Bước chân cậu nhẹ nhàng và thận trọng, hơi thở cũng được điều hòa. Cậu nhanh chóng xác định thứ tự tấn công hiệu quả nhất nhằm giảm thiểu khả năng bị phát hiện, rồi tiến đến đối tượng đầu tiên – một con cua to xác nằm ở xa nhất trong đám.
Ẩn mình trong bóng tối, Sunny đột nhiên cảm thấy bình tĩnh và tập trung. Cậu cảm thấy cuối cùng mình cũng tìm thấy môi trường tự nhiên của bản thân.
Khi tiếp cận cái bóng to lớn của con Cua Ăn Xác, cậu bước chậm lại, lượn quanh mục tiêu. Con quái vật vẫn không hề nhúc nhích, hoàn toàn không hay biết gì về mối nguy hiểm đang tiến gần nó từng giây. Sunny nín thở, chuẩn bị đòn tấn công.
Cậu chỉ có một cơ hội duy nhất.
"Phải làm cho đúng!"
Với suy nghĩ đó, cậu âm thầm lao tới.
Một bước, rồi hai bước. Sunny nhảy lên và dễ dàng bám vào mai con quái vật. Lưỡi Kiếm Xanh đã nằm trong tay, bóng đen phủ lên lưỡi thép. Một khắc sau, nó đâm vào điểm yếu trên lưng con Cua Ăn Xác, đâm xuyên lớp giáp chitin và phá hủy bộ não của nó. Tiếng mai vỡ nát khẽ khàng bị tiếng mưa cuốn trôi.
Đã xong.
Sunny cảm thấy một cảm giác chiến thắng trỗi dậy trong lòng và nhanh chóng đè nén cảm giác đó. Đây chưa phải lúc để ăn mừng – bảy mục tiêu khác vẫn đang đợi cậu trong bóng tối.
Cậu rút thanh kiếm ra và nhảy khỏi cái xác.
Sau đó, Sunny cau mày.
Sao Ma Pháp không nói gì? Nó không thông báo cậu đã tiêu diệt mục tiêu, cũng không thông báo cậu đã hấp thụ mảnh bóng.
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, cậu quay đầu lại, nhìn về phía con cua. Cậu vốn lo lắng nó vẫn còn sống... nhưng không phải vậy.
Nó đã chết đến mức không thể chết hơn được nữa.
Thế nhưng khi quan sát kỹ hơn, Sunny nhận ra một điều mà cậu đã bỏ sót.
Và khi đó, gương mặt cậu tái mét.