Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi
Chương 18: Giếng Sâu Bí Ẩn
Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Thánh Đá thẳng tay tiêu diệt con bách trưởng và xác nhận suy đoán của Sunny rằng không thể huấn luyện nó theo cách đó, cậu không còn nhiều việc để làm nữa.
Đêm vẫn còn dài, nhưng cậu đã đạt được mục đích của mình. Giờ đây, cậu có thể tự do làm theo ý mình... nhưng chẳng có nhiều lựa chọn cho lắm trong thành phố bị nguyền rủa này.
Cậu có thể tiếp tục đi săn, tận hưởng sức mạnh vừa có được. Với Thánh Đá dưới sự chỉ huy, Sunny sẽ có thể nhuộm máu khắp những phế tích này. Tuy nhiên, suy nghĩ đó dù hấp dẫn đến mấy, vẫn khiến cậu cảm thấy khó chịu.
Việc săn mồi ở nơi địa ngục này đòi hỏi sự kiên nhẫn và chuẩn bị kỹ lưỡng. Cậu chỉ có thể sống sót được đến bây giờ bằng cách cẩn thận thăm dò các bãi chiến trường tiềm năng từ trước và quan sát con mồi từ bóng tối để nắm rõ điểm mạnh, điểm yếu của chúng. Không bao giờ xông vào chiến đấu cho đến khi hoàn toàn chắc chắn về cơ hội chiến thắng của mình.
Dù có Thánh Đá hay không, phạm vào những quy tắc này sẽ khiến cậu mất mạng. Và với tâm lý hơi... bất ổn hiện tại, Sunny không tin mình có thể tiếp tục cẩn trọng một khi những chiến thắng dễ dàng cứ liên tục đến. Cậu cứ phải tiến lên một cách chậm rãi.
Nhìn quanh phế tích tĩnh lặng, Sunny hơi mỉm cười. Thật ra thì cậu đang không cách Thư Viện quá xa...
Cậu đúng là đã biến việc săn Sinh Vật Ác Mộng thành nghề nghiệp, nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là một nghề. Cũng như bất kỳ thanh niên hiện đại nào khác, cậu cũng có sở thích.
Trong thời gian rảnh rỗi, Sunny thích khám phá những khu phế tích.
Cảm giác thỏa mãn ấm áp mà cậu trải nghiệm sau khi tìm thấy hang ổ ẩn giấu của Chim Non Trộm Cắp Đê Tiện chưa từng rời khỏi trí nhớ của cậu. Có điều gì đó thật sự thu hút người ta khi tìm thấy một mảnh lịch sử bị lãng quên và xâu chuỗi chúng lại với nhau. Có lẽ Sunny đã thừa kế đam mê này từ thầy Julius, hoặc có lẽ nó vốn đã ngủ sâu trong trái tim cậu.
Dù thế nào đi chăng nữa, cậu rất thích việc khám phá thành phố cổ đại này. Nơi này tràn đầy những bí ẩn, lớn có, nhỏ có. Sau hàng nghìn năm đã trôi qua, phần lớn dấu vết đã bị dòng thời gian tàn nhẫn xóa mờ. Nhưng bằng cách nhìn đúng nơi và vận dụng tư duy logic, kiến thức cùng trí tưởng tượng, người ta có thể gắn kết lại những mảnh sự thật nhỏ bé.
Mỗi lần những manh mối tưởng chừng rời rạc khớp lại với nhau thành một bức tranh rõ ràng, Sunny cảm thấy một sự hưng phấn dễ chịu. Điều thú vị là bức tranh đó nói về điều gì quan trọng hay vô dụng thì cũng chẳng sao cả.
Nói thật thì cậu thích việc tìm hiểu về những chi tiết nhỏ nhặt về cuộc sống thường ngày của những cư dân thành phố cổ này hơn là tìm hiểu về nguồn gốc của tai ương đã giáng xuống họ – mặc dù điều sau lại liên quan trực tiếp đến sự sống còn của cậu.
Lấy ví dụ, cậu rất tò mò để biết thêm về nữ tư tế trẻ tuổi, chủ nhân của căn phòng mà cậu đã biến thành hang ổ bí mật. Những thứ mà cô để lại cho cậu biết rất nhiều về cách người dân thành phố này từng ăn mặc và cách họ suy nghĩ về thế giới, lấp đầy trí tưởng tượng của cậu bằng những hình ảnh về những con phố đông đúc và những nhà thờ trang nghiêm. Nhưng vẫn chưa đủ.
Dự án khám phá gần nhất của cậu là những tàn tích của một thư viện đồ sộ. Đương nhiên, chẳng còn cuốn sách hay cuốn sổ nào lưu lại sau hàng nghìn năm trong bóng tối bị nguyền rủa này. May mắn là, những người từng sống trong thành phố trước thảm họa rất thích khắc đá. Cậu đã bỏ ra rất nhiều thời gian để nghiên cứu những bức tường chạm khắc còn nguyên vẹn, cũng như những mảnh bích họa còn sót lại.
Đặc biệt có một bức bích họa hoành tráng và đầy thách thức, bao phủ toàn bộ sàn đại sảnh thư viện. Đáng buồn là nó gần như hoàn toàn bị đá rơi vùi lấp. Sunny đã dọn được một chút, nhưng phần lớn những viên đá từ nóc nhà sập xuống quá nặng để cậu có thể di chuyển. Có lẽ Thánh Đá sẽ may mắn hơn trong việc này.
Đây là một kế hoạch phù hợp, nhưng mà, vì lý do gì đó, Sunny lại cảm thấy miễn cưỡng một cách kỳ lạ với việc quay lại thám hiểm thư viện vào đêm hôm nay.
'Hửm... còn gì khác để làm không?'
Cậu nhảy khỏi trụ đá và đến gần con bách trưởng đã chết để cắt lấy một ít thịt và mảnh hồn của nó.
Nghĩ lại thì... nghĩ lại thì, điểm được đánh dấu trên tấm bản đồ thô sơ mà cậu tìm thấy trên người tên chỉ huy đội thợ săn cách đây không quá xa.
Có lẽ cậu có thể đến xem thử.
Sunny lắc đầu kịch liệt.
'Không, không... tấm bản đồ đó chắc chắn là giả. Phải không?'
Cố gắng dập tắt ngọn lửa tò mò bất an trong lồng ngực, Sunny tập trung vào việc trước mắt. Nhưng khi thu thập xong thịt và mảnh hồn, khao khát đi theo bản đồ lại trỗi dậy.
'Và nếu như nó không phải là giả, thì còn tệ hơn nữa. Ai biết được thứ kinh dị gì mà đám ngu ngốc đó đang tìm kiếm chứ?'
Chắc chắn không có kho báu hay bí mật quan trọng nào ẩn giấu ở đó. Chuyện này đầy rẫy mùi nguy hiểm. Đúng hơn là đầy mùi của thứ gì đó đen tối, đáng sợ và vô cùng độc ác.
Sunny thở dài.
'Nhưng thật lòng thì xem thử một chút cũng chẳng hại gì? Chỉ nhìn chút thôi... chuyện gì có thể xảy ra chứ?'
Lặng lẽ bước qua đống đổ nát, Sunny cẩn thận tiến về phía điểm đánh dấu trên bản đồ. Vì một lý do kỳ lạ nào đó, có vẻ như rất ít Sinh Vật Ác Mộng chọn nơi hẻo lánh này làm địa bàn săn mồi trong thành phố. Giống như có gì đó thúc đẩy chúng tránh xa nơi này.
Nghĩ vậy, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Sunny sợ hãi. Trong tình huống bình thường. Nhưng với Thánh Đá ẩn mình trong bóng của cậu, cậu cảm thấy can đảm hơn một chút.
Ít nhất thì cậu sẽ có thể bỏ chạy nếu như có chuyện gì xảy ra.
Đến gần tòa nhà to lớn từng tráng lệ, Sunny leo qua bức tường đã sụp đổ và thấy mình đang ở trong một sân đất tối tăm và hoang vắng.
Ở trung tâm sân, có một cái giếng. Cái miệng tròn mờ mịt như một vết thương trên mặt đá, chứa đựng không gì khác ngoài bóng tối trống rỗng. Miệng giếng bị một tấm lưới sắt hoa văn kỳ lạ che phủ. Nó chắc hẳn nặng vài tấn, như thể có ai đó đang cố gắng ngăn cản thứ gì đó nhấc nó lên khỏi vị trí để miệng giếng không bị hở ra.
Sunny nuốt nước bọt trước khi tiến đến gần và nhìn qua tấm lưới. Cái giếng sâu tĩnh mịch đến mức cậu không thể nhìn thấy đáy.
...Có lẽ nó còn không có đáy.
Nhặt một viên đá nhỏ, Sunny thả nó xuống. Miệng giếng đen ngòm nuốt chửng viên đá, khiến nó biến mất.
Nhiều giây trôi qua, nhưng không có âm thanh viên đá chạm vào thứ gì.
Sunny còn chuẩn bị thử lại lần nữa, nhưng rồi...
Cái giếng cất tiếng.
Một âm thanh du dương, mê hoặc một cách kỳ lạ vang lên từ đáy sâu đen tối, lấp đầy tai Sunny bằng sự ngọt ngào.
"A, một vị khách..."
Cậu lùi lại, mắt mở to vì sợ hãi.
'Không. Không phải trò đùa!'
Sunny muốn quay người bỏ chạy, nhưng có điều gì đó ngăn cậu làm theo bản năng mách bảo. Cậu cảm thấy rời đi mà không tìm hiểu thêm sẽ là một quyết định sai lầm.
Và giọng nói nghe thật... thật giống giọng người...
Giống như giọng của ai đó muốn kết bạn.
Cậu lắc đầu, cố gắng thoát khỏi ảo tưởng.
'Đám ngu ngốc kia định làm gì chứ?! Chúng làm gì bên trong tòa lâu đài chết tiệt kia?! Mình cần phải cảnh báo Nephis... không, chờ đã... cần phải tìm hiểu thêm trước. Mình phải cố tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây, nhưng nếu có dấu hiệu nguy hiểm, mình sẽ chạy.'
Nghiến răng, Sunny bắt bản thân đứng yên.
Một giây sau, cái giếng thì thầm tiếp:
"Tuyệt làm sao. Lâu lắm rồi chưa được cho ăn, lâu lắm rồi..."