Nô Lệ Bóng Tối - Q3: Hoàng Tử Không Gì Cả
Chương 21: Thành tựu học thuật
Nô Lệ Bóng Tối - Q3: Hoàng Tử Không Gì Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thầy Julius vẫn thế, nhưng ánh mắt Sunny đã thay đổi. Không chỉ bởi những kiến thức cậu học được từ ông thầy già này hóa ra lại quan trọng đến nhường nào đối với sự sinh tồn của cậu, mà còn bởi những cuốn sách lịch sử cậu vừa đọc.
'Mà thầy Julius bao nhiêu tuổi nhỉ?'
Sunny chưa từng nghĩ về điều này, nhưng sau khi biết nhiều hơn về Bất Diệt Hỏa và thế hệ Thức Tỉnh đầu tiên, cậu không thể không nhìn người thầy của mình dưới một góc độ mới. Thầy Julius chắc hẳn cùng tuổi với những nhân vật huyền thoại đó, ít nhất cũng cùng thế hệ. Những người đã sống sót qua thời kỳ tăm tối và bạo lực hơn rất nhiều.
Họ đã sống sót qua tận thế, và xây dựng nên một thế giới mới từ đống đổ nát.
"...Sunny, thằng nhóc của ta!"
Trước khi Sunny kịp phản ứng, cậu đã bị ôm nhiệt tình. Sau đó, thầy Julius đẩy cậu vào một chiếc ghế gần nhất.
"Cuối cùng, nhóc cũng quay lại! Ta chưa từng mảy may nghi ngờ là con sẽ quay lại. Không học trò nào của ta lại để bản thân chết dễ dàng như vậy! Đợi chút, đang nói chuyện gì ấy nhỉ... đương nhiên rồi. Dù sao thì con cũng là học trò của ta!''
Sunny không nhịn được cười khi nghe giọng nói đầy kích động của ông lão. Trước khi đến đây, cậu đã hơi lo lắng rằng thầy Julius thậm chí không nhớ nổi mình.
Mặc dù khóa học của ông không quá nổi tiếng ở Học viện, vị giáo viên hơi điên khùng này chắc chắn đã phải chỉ dạy cả ngàn Người Ngủ trong sự nghiệp của mình. Thêm một người như cậu thì có là gì? Nhưng, may mắn thay, Sunny đã sai.
"Nhưng, nhóc... cả một năm trời! Nhóc thích Cõi Mộng đến mức không muốn quay lại hay sao? Sao không nghĩ đến ông thầy già này sẽ lo lắng chứ? Nhân danh thần thánh, chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Sunny hơi chần chừ, rồi nói với vẻ xin lỗi:
"Ừ thì, thầy Julius... thầy thấy đấy... con bị đưa đến một vùng chưa khám phá của Cõi Mộng. Và Cổng Dịch Chuyển duy nhất ở đó bị canh gác bởi một con kh*ng b* Sa Ngã..."
Ông lão chớp mắt.
"Trời đất ơi! Tồi tệ quá. Vậy con đã làm gì?"
Sunny nhún vai.
"Ừ thì... nói ngắn gọn... con gặp hai cô gái xinh đẹp, hộ tống họ đến một tòa lâu đài cổ đại, dành vài tháng khám phá một thành phố nguyền rủa, thực hiện một chuyến thám hiểm dài và gian nan để tìm một chiếc vương miện ma thuật, giết một con ác quỷ, giúp công chúa trở thành nữ hoàng, tham gia một vài trận chiến, leo lên một tòa tháp độc ác, và cuối cùng là tiếp cận Cổng Dịch Chuyển. Nói chung... con sống sót. Đúng như cách thầy đã dạy."
Thầy Julius cẩn thận lắng nghe, rồi gật đầu vài lần.
"Tuyệt vời! Con làm tốt lắm. Đúng như ta mong đợi từ học trò của mình. Nhưng, Sunny..."
Mắt ông lão đột nhiên sáng lên rực rỡ, đầy vẻ kích động.
"Con nói... con nói gì về một vùng chưa được khám phá?"
Sunny mỉm cười, rồi kích hoạt thiết bị liên lạc.
"Đúng vậy. Thật ra con đã soạn một báo cáo dài về những thứ con nhìn thấy, chiến đấu và phát hiện khi ở đó. Thầy muốn xem không? Con có thể gửi nó cho thầy."
Thầy Julius hơi xấu hổ cúi xuống.
"Một báo cáo? Ồ, con đáng lẽ không cần làm thế... lúc này con chắc vô cùng bận rộn..."
Nhưng mà, ngay cả khi nói vậy, ông lão đã mở tài liệu đó ra. Ngay khi ông ta bắt đầu đọc, mắt ông trợn to, và một nụ cười sung sướng hiện lên mặt.
"...xuất sắc! Quá xuất sắc! Đợi chút, gì đây... con thậm chí còn nhớ trích dẫn ký tự gốc? Đúng là học trò của ta! Tuyệt vời! Hửm... những ký tự được gìn giữ tốt? Cả một thành phố?! Có không... có! Ôi, trời ơi!"
Thầy Julius mất một lúc để đọc lướt qua báo cáo. Trong cả quá trình đó, ông liên tục lẩm bẩm gì đó trong miệng, với giọng điệu càng lúc càng háo hức. Vài thứ Sunny hiểu được, vài thứ thì hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết của cậu.
Như là: "Kiến trúc đá xám... có thể liên quan đến Archon Lang Thang Thứ Ba?". Hay là: "Thứ này tương ứng với Chữ Cái Babel thời đại nào nhỉ?". Hay là: "Chuột! Thứ này sẽ cho tên khốn Sando tự phụ biết những lời nhảm nhí của hắn trong Nguồn Gốc Phổ Quát của Những Nghi Thức sai đến mức nào!" .
Mắt ông lão ngày càng trợn to hơn.
Cuối cùng, ông tắt thiết bị liên lạc và nhìn Sunny với vẻ sung sướng tột cùng.
"Con... làm rất phi thường, Sunny. Đương nhiên báo cáo của con hơi thô ráp ở một vài chỗ và cần rất nhiều chỉnh sửa để có thể xuất bản, nhưng thứ này... thứ này sẽ khiến rất nhiều người vui vẻ! Ta có thể kể ít nhất cả tá những giả thuyết có thể được mở rộng, xác nhận, hoặc là chối bỏ nhờ những dữ liệu mới mà con đưa ra. Và đó chỉ là những thứ ta nhớ ngay tại chỗ! Không kể đến những lợi ích sẽ đến từ những miêu tả chi tiết về nhiều loại Sinh Vật Ác Mộng mà con đã bao gồm."
Thầy Julius tự hào mỉm cười:
"Con thật sự có trái tim của một nhà thám hiểm đó con! Rất ít người có, và trong số họ, thậm chí còn ít hơn nữa có đầu óc như con. Chưa kể đến khả năng thám hiểm vào những vùng chết chóc trong Cõi Mộng và không chỉ sống sót quay trở lại, mà còn có thể nhớ để nhìn xa hơn những gì ngay trước mắt. Nhưng mà nhờ có những người như vậy mà chúng ta mới có thể đào sâu hơn nguồn kiến thức về Ma Pháp."
Ông ta thở dài.
"Đa số những Người Thức Tỉnh chỉ biết chém giết. Họ thường nhìn chúng ta với vẻ xem thường, nhưng đó là nhờ có chúng ta mà họ mới biết được nên chém vào đâu. May mắn là, đây đó cũng có vài bộ óc sáng sủa."
Sunny hơi ngạc nhiên chăm chú nhìn người thầy của mình. Cậu không hề mong đợi một phản ứng mãnh liệt đến vậy. Cậu chỉ viết ra những điều tìm thấy ở Bờ Biển Bị Lãng Quên để khiến ông lão vui vẻ, vì nghĩ rằng họ có cùng sở thích.
"Ờ... xin lỗi? Xuất bản? Ý thầy là gì?"
Thầy Julius nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ hài hước.
"Ôi, đừng lo lắng. Ông già này sẽ không cướp phần thưởng của học trò mình đâu. Ta sẽ giúp con hoàn thiện báo cáo này đạt tiêu chuẩn hoàn toàn miễn phí. Ta thậm chí còn không cần làm đồng tác giả hay bất cứ điều gì, mặc dù ta sẽ rất vui nếu con làm vậy. Ta cần tiền làm gì chứ? Ta đã có quá nhiều tiền đến mức xài không hết rồi..."
Sunny nghiêng đầu, rồi chớp mắt vài lần. Tim cậu đột nhiên trào dâng nhiều cảm xúc.
"Xin lỗi, thầy Julius. Nhưng mà... thầy... thầy vừa nói gì về tiền?"
Ông lão nhìn cậu chăm chú với vẻ mơ hồ.
"Đúng, ta đã nói vậy. Chẳng phải đó là lý do con soạn báo cáo tuyệt vời này? Để nhận điểm cống hiến từ chính phủ?"
Sunny hơi chần chừ, rồi lắc đầu.
"Không? Con, ờ... con chỉ tưởng thầy sẽ thích đọc nó thôi? Con thậm chí còn không biết điểm cống hiến thầy vừa nhắc đến là cái gì."
Thầy Julius nhìn cậu một lúc, rồi bật cười ha hả.
"Ôi, ôi trời. Ta có một học trò quá ngoan! A, con thật sự khiến ta quá vui vẻ, Sunny. Một sự tận tụy thuần túy cho lời kêu gọi cao quý của một nhà thám hiểm! Ta ước gì có nhiều người vị tha như con..."
'Vị tha?! Vị tha là gì?! Trong người mình làm gì có chút lòng vị tha... bản báo cáo ngu ngốc kia thật sự kiếm được tiền sao?!'
Ông lão lắc đầu và nói:
"Chính phủ thưởng khá hào phóng cho những người làm giàu kho kiến thức của chúng ta về Ma Pháp, Cõi Mộng, và Sinh Vật Ác Mộng. Thông tin càng hiếm và càng mấu chốt sẽ nhận được càng nhiều điểm cống hiến. Những điểm đó có thể dùng để đổi lấy nhiều thứ hữu dụng, hoặc đơn giản là chuyển đổi thành tín dụng. Khi tính đến việc chưa từng có ai khám phá Bờ Biển Bị Lãng Quên, và bản báo cáo của con đầy đủ đến nhường nào... ta đoán là con sẽ nhận được một khoản không nhỏ. Con thật sự không biết gì về việc này?"
Sunny chậm rãi lắc đầu.
"Không... không nhỏ chính xác là bao nhiêu ạ? Như nếu con muốn thuê một căn hộ... không, một căn nhà! Nếu con muốn thuê một căn nhà trong khu vực thành phố có không khí sạch, thì phần thưởng đó sẽ đủ để thuê được bao nhiêu tuần?"
Thầy Julius nhìn cậu với ánh mắt kì lạ.
"Thuê nhà? Ví dụ lạ lùng. Sunny, với những dữ liệu độc đáo này, con đâu cần thuê nhà. Chẳng phải mua nhà sẽ dễ dàng hơn sao? Ờ, Sunny?!"
Nhưng mà, Sunny đã không thể lập tức đáp lời.
Cậu đang ngã khỏi ghế.