Nô Lệ Bóng Tối - Q3: Hoàng Tử Không Gì Cả
Chương 41: Mộng Cảnh
Nô Lệ Bóng Tối - Q3: Hoàng Tử Không Gì Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộng Cảnh là một nơi không hẳn là thật cũng không hoàn toàn thuộc về Cõi Mộng, mà tồn tại ở một không gian trung gian. Nó được tạo ra và duy trì bởi sự kết hợp giữa công nghệ hiện đại và Khả Năng Phân Loại rất đặc biệt của một Bậc Thầy nào đó – người hiện đã trở thành Thánh. Sức mạnh của hắn có liên quan đến ảo ảnh, và Mộng Cảnh cũng mang đặc tính tương tự.
Một ảo cảnh khổng lồ nơi vô số người có thể cùng tham gia.
Tuy nhiên, ảo ảnh này không hoàn toàn dễ tùy biến, mà hoạt động dựa trên một loạt quy tắc bất di bất dịch. Nó phản ánh hiện thực thay vì một sự thay thế hoàn toàn. Kết quả là, một người bước vào sẽ bị ràng buộc bởi những luật lệ tương tự như trong thế giới thực.
Và vì một trong những luật đó là Ma Pháp Ác Mộng, Phân Loại, Khả Năng, Ký Ức và Tiếng Vang của một người cũng sẽ hoạt động trong ảo ảnh theo cùng cách chúng hoạt động bên ngoài, nhưng có một khác biệt quan trọng. Không ai có thể bị tổn hại, bị thương hay bị giết trong Mộng Cảnh. Ký Ức lẫn Tiếng Vang cũng không thể bị phá hủy.
Điều này có nghĩa là những Người Thức Tỉnh có thể chiến đấu với nhau mà không phải mạo hiểm tính mạng và giữ cho sức phá hoại của những trận chiến đó không ảnh hưởng đến thế giới thực. Đây là công dụng chính của Mộng Cảnh... theo một cách nào đó.
Ban đầu, Mộng Cảnh chủ yếu được các Gia Tộc Truyền Thừa và chính phủ sử dụng để đào tạo những Người Thức Tỉnh tinh anh phục vụ họ, nhưng nó nhanh chóng bị đánh giá là chỉ hữu dụng ở một mức độ nhất định. Mặc dù việc rèn luyện theo cách này có thể mang lại những trận chiến an toàn giữa những Người Thức Tỉnh, nhưng sự mô phỏng về những Sinh Vật Ác Mộng thì không đủ chân thực. Những con quái vật ảo ảnh thiếu đi ý chí và trí tuệ của một sinh vật thật sự.
Vì vậy, Mộng Cảnh đã thất bại trong việc trở thành một công cụ rèn luyện và phần lớn bị bỏ xó.
Tuy nhiên, nó đã bất ngờ đạt được thành công phi thường trong ngành giải trí.
Những Người Thức Tỉnh không thuộc đội ngũ tinh anh được coi là rất hấp dẫn, hữu ích... và mang tính giải trí cao. Những trận chiến trong Mộng Cảnh trở nên rất phổ biến, và sự phổ biến đó đã bùng nổ mạnh mẽ khi công ty phát triển nó nghĩ ra ý tưởng thêm chức năng phát sóng vào các buồng mô phỏng, cho phép đông đảo khán giả – những người bình thường – theo dõi các trận chiến.
Ngày nay, Mộng Cảnh đã trở thành cả một nền công nghiệp với các giải đấu nghiệp dư lẫn chuyên nghiệp, những ngôi sao nổi tiếng và các câu lạc bộ người hâm mộ. Thậm chí còn có một phiên bản dành cho những người không Thức Tỉnh, với môi trường và các cuộc thám hiểm cho phép người ta trải nghiệm những điều tương tự như việc du hành trong Cõi Mộng, đồng thời chiến đấu với những Sinh Vật Ác Mộng.
Sunny không hứng thú với danh vọng, vinh quang và tiền bạc mà việc trở thành một nhà vô địch Mộng Cảnh nổi tiếng có thể mang lại. Dù có quý giá đến mấy, thì cuối cùng nó vẫn chỉ là một món đồ chơi.
Dù vậy, cậu lại cực kỳ hứng thú với món đồ chơi này vì ba lý do rất quan trọng.
Lý do đầu tiên là sự ẩn danh mà Mộng Cảnh mang lại. Gần như bất khả thi để truy tìm người tham gia vào ảo ảnh nếu họ không muốn bị phát hiện, điều này rất hợp ý cậu.
Lý do thứ hai là Khiêu Vũ Bóng. Sunny cần chiến đấu với thật nhiều kẻ địch thành thạo các loại vũ khí và sử dụng nhiều phong cách khác nhau để mài giũa nghệ thuật chiến đấu và khiến nó – cũng như Rắn Linh Hồn – trở nên mạnh mẽ hơn. Nói cách khác, cậu cần tạo ra một thư viện các phong cách để phản chiếu, làm giàu thêm phong cách của bản thân.
Liệu có nơi nào tốt hơn để tìm được hàng ngàn Người Thức Tỉnh sẵn lòng chiến đấu với cậu, mà lại không phải mạo hiểm tính mạng?
Lý do thứ ba thì khá bất ngờ. Thực ra, Sunny chỉ tình cờ phát hiện ra.
Khi mới đến Đảo Xiềng Xích, cậu đã bí mật thử nghiệm Áo Choàng Địa Ngục trong một vài trận chiến với những Sinh Vật Ác Mộng. Bộ giáp mã não hóa ra còn phi thường hơn cậu mong đợi nhiều, nên cậu đã dễ dàng săn được vài sinh vật khủng khiếp. Thế nhưng, có một sinh vật đã thoát khỏi cậu sau khi bị đánh bại hoàn toàn, chủ yếu là do Nghiền Ép sắp đến.
Đó là lúc cậu phát hiện ra cách mà pháp thuật [Hoàng Tử Địa Ngục] thực sự hoạt động. Mô tả của nó nói rằng bộ giáp mã não sẽ trở nên mạnh hơn dựa trên số kẻ địch bị người mặc nó đánh bại... và đúng là như vậy. Pháp thuật không quan tâm đến kẻ địch có chết hay không, nó chỉ cần biết kẻ địch đã bị đánh bại.
Sau khi Sinh Vật Ác Mộng mà Sunny đánh bại trốn thoát, số đếm của pháp thuật đó vẫn thay đổi từ [1215/6000] thành [1216/6000].
Cậu thí nghiệm với vài con khác, đưa chúng đến bờ vực cái chết rồi bỏ đi mà không tung đòn kết liễu. Con số tăng lên [1217/6000].
Nên Sunny đã hy vọng có thể một mũi tên trúng hai đích với Mộng Cảnh – vừa nâng cao kỹ thuật vừa thỏa mãn điều kiện của [Hoàng Tử Địa Ngục] bằng chuỗi chiến thắng liên tục.
Bây giờ khi cậu cuối cùng đã mua được căn nhà của riêng mình và có đủ tài nguyên để mua một buồng mô phỏng, cơ hội thực hiện điều đó đã nằm trong tầm tay.
...Nhưng đầu tiên, cậu cần đuổi Lanard đi đã.
Hai người họ quay lại tầng trệt. Gã đàn ông lùn nhìn quanh rồi hỏi với một nụ cười có vẻ gượng gạo:
"Tôi... tôi hy vọng ngài đều vừa ý?"
Cố gắng không thể hiện sự khó chịu dù việc bị gọi là "ngài" vẫn có cảm giác kỳ lạ, Sunny gật đầu và trả lời một cách thờ ơ:
"Ừm. Nó ổn."
Lanard chần chừ vài giây, rồi nói:
"Tốt. Tuyệt vời! À hèm... Ngài có muốn đăng ký dịch vụ an ninh chủ động của chúng tôi không? Nhiều Người Thức Tỉnh cảm thấy có lợi khi có một đội ngũ an ninh... chuyên dụng... để bảo vệ... ừm..."
Người đàn ông lùn bắt đầu một bài tiếp thị rõ ràng đã được tập dợt từ trước, nhưng dưới ánh mắt hờ hững của Sunny, giọng nói của ông ta trở nên nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn im bặt.
Sunny mỉm cười hỏi:
"Tôi không cần, Lanard. Ông cho rằng có thể bảo vệ... tôi?"
Lanard nuốt nước bọt, rồi lắc đầu.
"Ha! Haha. Không, đương nhiên là không. Tôi đã nghĩ gì vậy chứ? Làm ơn tha lỗi cho tôi, thưa ngài."
Ông ta nhìn sang hướng khác, cố gắng đổi chủ đề:
"Dù sao thì! Nếu không có ai đến, thì tôi sẽ kết thúc mọi chuyện ngay bây giờ. Tôi không muốn... lãng phí quá nhiều thời gian quý giá của ngài!"
Họ ký vài giấy tờ. Tất cả những chi phí đã được trả từ trước, nên đây chỉ là thủ tục... nhưng, dù vậy, việc hoàn thành nghi thức tưởng chừng vô nghĩa này lại khiến Sunny cảm thấy một cảm xúc sâu lắng và mạnh mẽ.
Vài phút sau, Lanard đã rời đi, để cậu một mình trong căn nhà mới.
Căn nhà đầu tiên mà cậu có trong rất, rất nhiều năm.