Chương 145: Tự do lựa chọn

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 145: Tự do lựa chọn

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong một tầng hầm dưới lòng đất, một buồng ngủ kim loại nằm im lìm trong sự tĩnh lặng. Không gì có thể phá vỡ sự yên tĩnh ấy, và cũng không có ánh sáng nào xuyên qua bóng tối bao trùm nơi đây suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Cho đến tận bây giờ.
Đột nhiên, buồng ngủ bỗng trở nên sống động, và một loạt ánh sáng bật lên trên bề mặt. Một vết nứt xuất hiện trên lớp hợp kim nhẵn bóng, để lộ những đường nét của chiếc nắp nặng nề. Chiếc nắp trượt ngang sang một bên, và một luồng sáng rực rỡ xua tan bóng tối trong căn phòng dưới lòng đất.
Những hơi nước lạnh buốt bay ra từ bên trong buồng ngủ. Rồi, một bàn tay tái nhợt vươn ra từ bên trong, nắm chặt mép kim loại, dễ dàng bóp méo lớp hợp kim cường lực.
Sunny chật vật leo ra khỏi buồng ngủ chỉ trong vài giây, rồi đặt chân xuống những tấm kim loại mát lạnh trên sàn nhà. Ngay giây tiếp theo, cậu loạng choạng rồi ngã khuỵu xuống, buột miệng kêu lên một tiếng.
"Chết tiệt thật!"
Sunny nằm vật ra sàn vài giây, cố gắng hiểu tại sao mình đột nhiên mất thăng bằng. Rồi, mắt cậu chợt lóe sáng.
"Khoan đã... mình lại có thể nói chuyện? Mình lại có thể nói chuyện!"
Một nụ cười vui vẻ chậm rãi nở trên môi cậu. Đương nhiên... cậu đã trở lại thành con người! Cậu đã quay trở lại cơ thể của chính mình. Đương nhiên, việc cố gắng di chuyển như một ác ma cao lớn sẽ khiến cậu mất thăng bằng...
Với nụ cười rạng rỡ, Sunny nhanh nhẹn bật dậy và cúi xuống, thích thú ngắm nhìn thân hình mảnh mai, tái nhợt của mình. Rồi, cậu đột nhiên xoay người, thực hiện vài cú đấm đá nhanh như chớp.
"A, về nhà đúng là tốt mà!"
Cậu cảm thấy thật nhẹ nhàng, thật nhanh nhẹn, thật linh hoạt... nhưng quan trọng hơn cả, thật sự là chính mình. Cứ như có một gánh nặng khổng lồ vừa trút bỏ khỏi vai, thậm chí là theo nghĩa đen, vì bóng chủng chắc chắn phải nặng ít nhất gấp ba lần Sunny. Trở thành một ác quỷ cao lớn, hùng mạnh tuy có những ưu thế riêng, nhưng cậu vẫn thích phiên bản nhỏ gọn của mình hơn.
Sunny không chỉ nhẹ hơn nhiều, mà cậu còn trở thành một mục tiêu nhỏ hơn để kẻ địch đâm chém. Và mặc dù việc chỉ có hai tay có vẻ khá bất tiện và vụng về, thì việc thoát khỏi lớp vỏ phi nhân loại đúng là rất sung sướng.
Ngoài ra, Sunny bây giờ là một Bậc Thầy, cơ thể thon gọn của cậu có thể tung ra sức mạnh mà bóng chủng khó lòng đạt tới. Chưa kể đến việc cơ thể này bây giờ gần gũi với bóng tinh đến mức nào, và kết quả từ việc đó sẽ bùng nổ ra sao.
Vào lúc này, Sunny cực kỳ hài lòng với vóc dáng và chiều cao tự nhiên của mình. Chỉ sau khi bị ép biến thành một con quái vật to xác thì cậu mới học được cách trân quý toàn bộ những lợi ích của việc nhỏ bé, nhẹ nhàng, nhanh nhẹn và linh hoạt.
Hít vào một hơi không khí được lọc sạch hoàn hảo, cậu thở ra một cách thỏa mãn và liếc nhìn phần kim loại bị móp ở mép buồng ngủ. Cậu đã vô tình làm hư hại lớp hợp kim cường lực kia chỉ vì nắm quá mạnh. Làm quen với sức mạnh mới của mình sẽ mất một thời gian...
Trong một giây, Sunny cảm thấy hơi xót xa vì tổn thất cậu vừa gây ra cho cỗ máy đắt tiền. Thay thế tấm kim loại đó sẽ không hề rẻ. Đương nhiên là nó nằm trong khả năng của cậu... dù vậy...
Nhưng rồi, cậu khẽ nghiêng đầu.
"Khoan đã... tại sao mình phải quan tâm chứ?"
Tại sao cậu lại lo lắng về buồng ngủ xa hoa đó? Cậu không còn cần đến nó nữa!
Cậu đã là một Bậc Thầy... một Người Thăng Hoa thực thụ. Nếu Sunny muốn tiến vào Cõi Mộng, cậu có thể đi đến đó bằng chính cơ thể vật chất. Cơ thể cậu sẽ không còn bị bỏ trống rỗng và không có sức phòng thủ ở thế giới thực nữa. Hơn thế nữa...
Cậu có thể bỏ lại Cõi Mộng phía sau, mãi mãi. Nếu cậu muốn, cậu có thể không bao giờ quay trở lại cái địa ngục đó. Cậu có thể chỉ ở lại trong sự dễ chịu và an toàn của thế giới thực, tận hưởng mọi thứ nó có thể mang lại nhờ vào sự giàu có, với tư cách là một công dân, và địa vị trong xã hội.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi bị Ma Pháp Ác Mộng lây nhiễm, Sunny có thể tự do từ chối nó. Cậu đã giành được quyền được lựa chọn. Cậu... cậu không còn là một nô lệ cho sự tùy hứng của thế giới nữa.
Trong lúc này...
Cậu có thể tập trung vào thương nghiệp và mở một cửa hàng Ký Ức thực sự, đúng như cậu hằng mong muốn. Với kho đồ đã tích lũy cùng kiến thức về ma thuật, việc tạo ra một doanh nghiệp thành công sẽ không thành vấn đề. Sunny sẽ có thể trở nên giàu nứt vách và tận hưởng một lối sống xa hoa, hay thậm chí là xa xỉ mà không phải mạo hiểm tính mạng hay bận tâm về cách duy trì nó bao giờ nữa.
Cậu có thể ngủ trên chiếc giường thật, mơ những giấc mơ thật.
Đó chẳng phải là cái kết đẹp đẽ và hạnh phúc nhất cho một con chuột đường phố vô gia cư đến từ khu ổ chuột sao?
Sunny đứng sững lại, nhìn chằm chằm về phía xa xăm. Chậm chạp, một nụ cười nhợt nhạt hiện lên trên mặt cậu.
"Ừm... cứ như thể chuyện đó có thể xảy ra ấy..."
Bằng cách nào đó, cậu không cho rằng tách bản thân khỏi Ma Pháp sẽ dễ dàng đến vậy. Kể cả nếu như cậu học được cách sống với bản chất khó lường của Thuộc Tính [Định Mệnh], thì vẫn còn có những yếu tố khác cần phải cân nhắc.
Là một Bậc Thầy nhận được đánh giá Tài Nguyên Chiến Lược Đặc Biệt (SSA), cậu chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý cao nhất từ những thế lực đang điều khiển nhân loại. Cả chính phủ lẫn những Đại Gia Tộc đều sẽ không để cậu yên... đặc biệt là nhóm sau. Sunny nghi ngờ rằng cậu sẽ sớm nhận được một chuyến ghé thăm 'thân thiện' từ một đại diện của những gia tộc thống trị kia trong tương lai gần.
Nhờ vào sự hỗ trợ kín đáo của Bậc Thầy Jet, họ phần lớn đã bỏ qua cho Sunny khi cậu chỉ là một Người Thức Tỉnh đầy triển vọng. Bây giờ khi cậu đã chứng minh tài năng và nâng bản thân lên địa vị đáng kính nể của một Người Thăng Hoa, những gia tộc đó sẽ không ngồi yên nữa.
Ít nhất là, họ sẽ nhắc nhở cậu rằng việc cố gắng trở thành một vị Thánh mà không thề trung thành với một trong số họ là điều không thể chấp nhận được.
Và rồi còn có cả rắc rối với Đền Thờ Đêm...
Thánh Tyris đã nói cô ấy sẽ dàn xếp mọi việc với gia tộc Valor, nhưng Sunny không biết những nỗ lực của cô ấy thành công đến mức nào, và liệu cậu có được che chở khỏi những hậu quả do việc Mordret đã trốn thoát hay không. Kể cả khi không có nhân chứng nào khác để kể lại chuyện đã xảy ra trong Thành Trì bị phá hủy, cậu vẫn không dám giả định rằng một Đại Gia Tộc không có những biện pháp nào khác để tìm ra sự thật.
Và cuối cùng...
Là Nephis.
Mặc dù Sunny tin rằng Ngôi Sao Thay Đổi sẽ không lạm dụng sức mạnh mà cô ấy có trên người cậu, cậu cũng không thể hoàn toàn chắc chắn.
Tệ hơn nữa, bất cứ sự chắc chắn nào cậu có đều là dựa trên Nephis mà cậu từng biết.
Ai có thể nói rõ nhiều năm bị cô lập trong cái địa ngục đáng sợ ở Cõi Mộng sẽ tác động thế nào đến tâm trí của cô ấy?
Sunny cúi đầu xuống, rồi thở dài. "Không... mình vẫn sẽ giàu có và lười biếng một ngày nào đó, cho dù có chuyện gì xảy ra... tất cả bọn họ rồi sẽ thấy!"
Dòng suy nghĩ của cậu đột ngột bị gián đoạn, vì ngay giây kế tiếp, cả căn nhà đột nhiên rung chuyển, và một tiếng gầm hồ hởi vang vọng từ đâu đó phía bên trên.
Sunny giật mình, ngước lên nhìn với đôi mắt mở to.
"Cái... cái quái gì thế?!"