Chương 26: Ẩn Mình Trong Bóng Tối

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 26: Ẩn Mình Trong Bóng Tối

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny đứng yên một lúc, rồi đảo mắt nhìn về cuối hàng ký tự lấp lánh. Nhanh chóng, mô tả về Neph hiện ra trước mắt cậu. Cậu dừng lại một hai giây rồi đọc:
...Mảnh Hồn: [2478/4000].
Khóe miệng cậu co giật.
'Đương nhiên rồi. Dù sao thì cô ấy cũng đang ở địa ngục giống mình...'
Khoảng cách giữa họ đã được thu hẹp, nhưng không đáng kể là bao. Cậu vẫn ở phía sau... vẫn còn thiếu...
Nhưng ít nhất thì cô ấy vẫn còn sống. Và đang chiến đấu hết sức mình để quay trở lại.
Nếu Neph không chịu bỏ cuộc, thì cậu cũng sẽ phải kiên trì.
Thở dài một tiếng, Sunny quay người nhìn lại bảng ký tự của mình, tìm đến danh sách Ký Ức và Tiếng Vang. Mắt cậu đột nhiên lóe sáng, rồi lại trở nên ảm đạm và có chút chán nản.
'Cái quái gì... làm sao có thể chứ...'
Trong số các Ký Ức, hàng chục Ký Ức mới đang tỏa sáng trong bóng tối. Có vẻ như Ma Pháp vẫn tiếp tục ban thưởng cho cậu ngay cả khi mối liên kết giữa họ bị cản trở bởi ma thuật của Hope. Điều này cũng hợp lý... Việc Sunny không thể liên lạc với Ma Pháp không có nghĩa là nó đã ngừng quan sát từng bước chân của cậu.
Dù sao thì cậu đang ở trong Ác Mộng của nó. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã đặt ra vô số câu hỏi khác...
Không đủ hứng thú để suy nghĩ về chúng, Sunny lặng lẽ đếm số lượng Ký Ức mới.
Ba mươi chín... có tới ba mươi chín Ký Ức! ...Thế nhưng, lại không có lấy một Tiếng Vang nào mặc dù cậu đã tàn sát gần cả ngàn Sinh Vật Ác Mộng. Thậm chí không có một dấu vết nào.
'Không hợp lý... chút nào hết. Đây là gì, đang đùa mình đấy à?'
Có vẻ như vận may của cậu đối với Ký Ức thì phi thường, còn đối với Tiếng Vang thì lại tệ hơn cả mong đợi. Cậu đáng lẽ nên nhận được bốn hay năm cái, ít nhất... nhưng lại không có cái nào.
Sunny nhìn chằm chằm vào bóng tối một lúc, với vẻ mặt ủ rũ. Rồi, cậu thở dài.
'Ừ thì, chẳng sao cả. Nhưng khá tiếc vì đã không nhận được Tiếng Vang cho tên Tư Tế Đỏ. Mình có thể biến hắn thành Bóng... chỉ để có cơ hội giết tên khốn đó lần nữa...'
Cậu kiểm tra những Ký Ức mới, chậm rãi đọc tên và mô tả của từng cái một. Một vài cái tốt, một vài cái tuyệt vời. Nhưng số còn lại thì tệ hơn những thứ cậu vốn đã có. Mục đích duy nhất của chúng là dùng làm thức ăn cho Thánh.
Nhưng lần này cậu không vội dùng chúng làm thức ăn cho ác ma trầm mặc của mình. Thay vì vậy, Sunny chần chừ một lúc lâu, rồi hủy bỏ bảng ký tự. Cậu có những kế hoạch khác cho mớ Ký Ức này.
Mỗi cái đều sở hữu một kiểu dệt độc đáo, mà cậu có thể quan sát và thí nghiệm mà không lo lắng về việc phá hủy một vật phẩm thật sự quý giá. Cậu bây giờ cũng sẽ có thể dùng cây kim của Weaver, thay vì những sợi chỉ hư ảo sắc bén cứ cắt vào ngón tay.
Thỏa mãn với quyết định đó, Sunny ăn hết tuýp kem tổng hợp mà cậu đã lấy ra từ Hòm Hám Của, hờ hững thả vỏ rỗng vào vực thẳm tăm tối của Bầu Trời Bên Dưới, và cử một cái bóng đi trước thăm dò tình hình bên trên.
Mặt trời đang lặn dần về phía chân trời, và màn đêm đang nhanh chóng buông xuống.
Điều đó có nghĩa là cậu sẽ phải di chuyển sớm thôi.
Trong vài ngày kế tiếp, Sunny di chuyển về phía đông nam, ẩn mình trong bóng tối của Bầu Trời Bên Dưới vào ban đêm, và tìm nơi trú ẩn ở mặt dưới những hòn đảo lơ lửng vào ban ngày. Cậu vẫn còn yếu ớt vì những chấn thương và phải thường xuyên dừng chân để nghỉ ngơi, khiến tốc độ di chuyển chậm đi đáng kể.
Trong những ngày đó, Sunny đã có vài phát hiện đáng kinh ngạc.
Đầu tiên là khá dễ chịu và có lợi cho cậu. Hóa ra là có ít hơn hẳn số lượng Sinh Vật Ác Mộng sống ở Vương Quốc Hi Vọng trong thời đại này so với tương lai. Điều đó bao gồm cả đám quái vật đáng sợ sống ở phần tối của những hòn đảo.
Sự vắng mặt của chúng khiến việc ẩn mình bên dưới đảo dễ dàng hơn nhiều cho cậu. Đương nhiên là vẫn có vài thứ khủng khiếp ẩn mình trong bóng tối, nhưng không đủ nhiều để việc tránh né chúng trở nên khó khăn.
Nghĩ lại thì cũng hợp lý thôi. Vùng đất này vẫn chưa hoàn toàn bị phá hủy, và có rất nhiều con người sống trên những hòn đảo lơ lửng. Chính nhờ họ mà đám Sinh Vật Ác Mộng không đông đúc như sau này. Đó cũng là tại sao Solvane và nhóm sùng đạo kia mất cả một thập kỷ hoặc hơn để thu thập đủ quái vật cho những Thử Thách chết tiệt của chúng.
Phát hiện thứ hai thì kém may mắn hơn, và cũng có liên quan đến những cư dân của Vương Quốc Hi Vọng. Cậu vẫn ở trong khu vực Chiến Tranh, khiến cậu gần như không thể xuất hiện ở bề mặt đảo vào ban ngày mà không bị phát hiện. Nhưng phần tối cũng không hoàn toàn an toàn.
Không chỉ một hai lần cậu thấy con người di chuyển trên những sợi xích thiên đường hoặc trong Bầu Trời Bên Dưới. Ẩn mình trong bóng tối, cậu quan sát vài con thuyền bay trong bóng tối vô tận, vài chiếc có buồm trắng tinh, vài chiếc thì có buồm đỏ rực.
Cậu thậm chí còn nhìn thấy hai chiếc thuyền mãnh liệt chiến đấu với nhau, những mũi tên và gỗ cháy rơi xuống vực thẳm như mưa lửa. Cuối cùng, con thuyền buồm trắng đâm sầm vào thuyền buồm đỏ, khiến chiếc thuyền kia bị đứt làm đôi, thuyền trưởng và cả đoàn thủy thủ rơi xuống Bầu Trời Bên Dưới mà chết đi.
Những con thuyền đó trông vừa tương tự vừa khác với chiếc thuyền mà những Người Giữ Lửa đã sửa chữa và dẫn đến Tháp Mun. Chúng nhỏ và chậm hơn nhiều, và không có một cái cây hoành tráng nào mọc ở cột buồm. Con thuyền mà Sunny đã dùng trong vài tuần trông cổ kính hơn rất nhiều, nếu phải so sánh.
Cứ như là bản gốc của những bản sao kém chất lượng hơn này.
...Phát hiện thứ ba có lẽ là thứ bất ngờ nhất.
Nghiền Ép... không hề tồn tại trong thời đại này. Những hòn đảo dâng lên hạ xuống như bình thường, nhưng cho dù chúng bay cao đến mấy, thì vẫn không có lực ép chết người tấn công chúng, đe dọa hủy diệt mọi thứ quá yếu hoặc quá chậm để không kịp chạy trốn.
Nhiều Sinh Vật Ác Mộng mà Sunny đã quan sát trước khi săn chúng trong tương lai, cũng hơi khác. Cậu hiểu được điều này từ lúc ở đấu trường, và xác nhận điều đó khi quan sát những hòn đảo thông qua mắt của các cái bóng sau khi thoát khỏi.
Bây giờ cậu biết tại sao. Nghiền Ép vẫn chưa tồn tại, và vì lý do đó, đám Sinh Vật Ác Mộng vẫn chưa trải qua hàng ngàn năm thích nghi để học cách sống sót dưới gánh nặng đó. Cả cơ thể lẫn hành vi của chúng vẫn chưa thay đổi để phù hợp với lực lượng chết chóc sẽ đe dọa cả vùng trong tương lai, và đó là lý do tại sao cậu thấy chúng vừa quen vừa lạ.
Với kiến thức đó, Sunny chậm rãi di chuyển về phía nam, để lại Đấu Trường Đỏ – và Thánh Solvane – lại càng lúc càng xa phía sau.
Những vết thương dần dần hồi phục, và nhanh chóng, cậu cảm thấy mình không còn hoàn toàn vô dụng trong một trận chiến nữa.
...Vừa đúng lúc, bởi vì những ngày yên bình của cậu sắp sửa kết thúc.