Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác

Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny bước đi trong những sảnh đường trống rỗng của lâu đài, chìm trong bóng tối. Mỗi nơi cậu đi qua, ánh trăng mờ ảo tan biến, bị nuốt chửng bởi dòng thủy triều hắc ám. Bước chân cậu lặng lẽ, và tâm trí cậu cũng vậy.
Đưa bàn tay đeo găng tơ đen lên, cậu miết những ngón tay theo những chạm khắc tinh xảo, chẳng buồn nhớ lại những sự kiện được khắc trên tường đá. Chúng là những chiến thắng và vinh quang của cậu, khắc ghi vào trang sử... nhưng mọi thứ đều đã quá xa xôi và diễn ra từ rất lâu rồi, vào bình minh của Thời Đại Anh Hùng.
Cậu cũng từng là một vị anh hùng, chiến đấu với tàn tích của những kẻ Tha Hóa khắp thế giới trần tục. Cậu đã không hề ngần ngại và không biết sợ hãi, can đảm và bất khuất, tràn đầy niềm tin và hy vọng.
...Thời Đại Anh Hùng đã kết thúc, nhưng Sunny vẫn còn tồn tại.
Đến tận bây giờ, tất cả những kẻ hầu và chiến binh của cậu đã từ lâu rời đi, mang theo những thứ kho báu mà cậu không còn quan tâm đến nữa. Sảnh đường của lâu đài chỉ còn lại bóng tối, và không gì khác.
À thì... trừ một tên ngu ngốc trung thành, quá cố chấp để hiểu ý người khác.
'Xin lỗi, nhóc. Ngươi đáng lẽ nên tìm đến một chủ nhân tốt hơn...'
Chết tiệt... tại sao đột nhiên tim cậu lại đau đến vậy? Sunny mở cổng dẫn ra sân, không buồn đóng lại khi rời đi. Tòa lâu đài này chắc chắn sẽ sớm bị một Lãnh Chúa Xích khác chiếm lấy. Hoặc thậm chí có lẽ là bởi một nhóm trộm cắp vặt vãnh nào đó... dù sao thì cậu cũng chẳng mấy bận tâm.
Đứng trong bóng tối, Sunny chần chừ, rồi rút ra hai con dao giấu trong cẳng tay. Một con dao dường như được làm từ một mảnh thủy tinh ma quái, con còn lại là từ một khối than xinh đẹp.
Một con dao được Lãnh Chúa Ánh Sáng tin tưởng giao cho cậu, con còn lại là do cậu cướp đi.
Cơn ác mộng mà cậu vừa thấy chắc là vì cảm giác tội lỗi mà cậu thậm chí còn không biết mình đang mang. Nhưng tại sao lại thấy có lỗi chứ? Chỉ có thằng ngu ngốc kia mới đáng bị đổ lỗi vì đã để con dao rơi vào tay Sunny.
Và chắc chắn, hai huynh đệ đó sẽ không đủ b**n th** để nghĩ ra thứ ghê tởm đến vậy... ít nhất là vẫn chưa.
Sunny thở dài và lắc đầu, thờ ơ với số phận của những kẻ bất tử khác. Rồi, cậu khẽ quay người và nhìn một bóng hình cao lớn xuất hiện trong hắc ám.
Một con ác ma cao lớn với làn da xám nhạt, bốn tay, và cặp sừng cong tiến đến gần cậu và cúi đầu, một biểu hiện buồn bã khiến những đường nét dã thú trên gương mặt nó trở nên vặn vẹo.
Sunny mỉm cười.
"Đừng có trông ủ rũ thế này, nhóc. Ngươi biết là ngày này rồi cũng phải đến."
Ác ma không trả lời.
...Hắn cũng không thể làm thế.
Lại thở dài, Sunny tra con dao than vào vỏ, rồi đưa nó cho sinh vật cao lớn, kẻ chần chừ vài giây rồi nhận lấy nó với vẻ sợ hãi và tôn kính.
"Cẩn thận đừng làm rơi. Một vị thần đã tạo ra nó đấy, biết không? Nó là thứ rất quý giá... đủ quý đến mức ngay cả ngươi cũng không hợp dùng nó. Những kẻ khác sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi nếu chúng phát hiện."
Cậu nhìn về phía đông bắc, cân nhắc gì đó, rồi nói thêm.
"...Mang nó đến Đền Thờ Chén Thánh và đưa nó cho Trinh Nữ Chiến Tranh. Nói với cô ta... nói với cô ta rằng chúng ta sẽ gặp lại, ở Cõi Bóng Tối. Đó là mệnh lệnh cuối cùng ta dành cho ngươi, nhóc. Sau đó, ngươi được tự do."
Ác ma nắm chặt tay, rồi chậm chạp lắc đầu.
Sunny bật cười.
"Dù vậy, mọi chuyện sẽ là như thế. Giờ thì, đi đi! Chủ nhân ra lệnh cho ngươi!"
Sinh vật cúi mình, rồi buồn bã gầm lên, và biến mất trong bóng tối.
Sunny nhìn hắn rời đi. Chẳng mấy chốc, con ác ma đã rời khỏi lâu đài, vượt qua những ngọn đồi xanh mát, và leo xuống một sợi xích dẫn ra khỏi hòn đảo.
Đảm bảo sinh vật đã đi mất, Sunny gọi lại những thực thể bóng tối của mình rồi tặc lưỡi.
"Tsk. Hắn ta thậm chí không ngoảnh đầu lại một lần. Đúng là đồ quỷ nhỏ vô tâm..."
Dứt lời, cậu đi về phía cổng lâu đài, theo sau là một biển bóng tối.
Trong lúc bước đi, một con ngựa ô xinh đẹp hiện lên từ trong đó, bờm của nó đen như đêm, với những cái sừng dài mọc ra từ đầu và những chiếc răng trông giống sói hơn là của một con ngựa bình thường.
Mắt con ngựa cháy lên những ngọn lửa đỏ thẫm đầy đe dọa.
Sunny mỉm cười.
"Chào, ông bạn già. Để ta cưỡi ngươi lần cuối được chứ?"
Cậu nhảy lên yên ngựa, rồi thúc con thú cưỡi phi đi với tốc độ khủng khiếp. Họ bay qua bóng tối, và vượt qua sợi xích lúc lắc giữa hai bầu trời tăm tối, nhảy từ đảo này đến đảo khác, tràn đầy vui vẻ và sung sướng vì tốc độ.
'A... đây là một thứ mình sẽ nhớ.'
Sau nhiều thế kỷ bị đè ép bởi gánh nặng đè nén của kiến thức và nghĩa vụ, Sunny cuối cùng đã tự do và bình yên. Bầu trời đêm trên cậu rộng lớn và xinh đẹp, và bầu trời bên dưới cũng vậy.
Mọi thứ hoàn hảo... trừ một thứ. Tại sao tim cậu phải đau đến vậy chứ?
Chắc chắn, cậu không còn nuối tiếc gì...
Chỉ trước khi bình minh đến, họ đến một hòn đảo hoang vắng và hẻo lánh. Sunny nhảy xuống khỏi lưng ngựa, vỗ lưng nó, và nói tạm biệt. Con thú cưỡi biến thành một cái bóng rộng lớn lan tỏa, và biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại.
Con ngựa đen thậm chí còn cố tình che giấu nỗi buồn quằn quại của nó, để không khiến người đã tạo ra nó cảm thấy gánh nặng, và không khiến cuộc tạm biệt của họ trở nên cay đắng.
Sunny bất động vài giây, rồi đi đến mép đảo.
Ở đó, cậu tháo dây buộc bộ áo dài của mình và để ngực trần, quỳ xuống, nhìn vào Bầu Trời Bên Dưới hắc ám và bất tận, nhìn những ngọn lửa thần thánh đang cháy sâu thẳm bên dưới.
Những người khác không biết điều đang chờ đợi bọn họ... không ai cả, có lẽ trừ Solvane, người đã định đoạt số phận của họ bằng chính bàn tay tàn nhẫn của nàng. Nàng đã biết hậu quả của lựa chọn tàn nhẫn đó? Hay là đã quá mù quáng để có thể nhìn thấy điều đó?
Dù sao đi nữa, Sunny không muốn là một phần của điều sắp đến. Cậu luôn tự hào về việc bản thân là một kẻ hèn nhát và lươn lẹo, vậy nên, cậu chọn cách giải thoát dễ dàng.
...Mặt trăng đã biến mất, và mặt trời vẫn chưa mọc. Trong khoảnh khắc tăm tối nhất, cậu bị vây quanh bởi không gì khác ngoài bóng tối và tiếng gió rít.
Một tiếng thở dài sâu sắc thoát ra khỏi môi.
''...đến như sương, biến mất như sương.''
Dứt lời, Sunny giơ một tay lên và, không hề chần chừ, đâm con dao than xinh đẹp xuyên qua lớp vảy tinh xảo của con rắn trên ngực mình.
Trong lúc cơn đau khủng khiếp nhấn chìm tâm trí, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên mặt cậu.
"Tự do...ta cuối cùng...đã...tự do...''
Cơ thể cậu lung lay, rồi ngã xuống vực thẳm bất tận của Bầu Trời Bên Dưới, biến mất khỏi mép đảo ngay khi ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện ở đường chân trời.
Sunny ngã xuống bóng tối tuyệt đối.
Được bao bọc trong sự ôm ấp dễ chịu của bóng tối, cuối cùng, cậu đã chết.
Sunny thức dậy. Ngực cậu đau, vì một lý do nào đó... nhưng cậu không thể cho phép bản thân ngủ thêm nữa.
Đã đến lúc đối mặt với ngày mới...
'...Cái quái gì? Chẳng phải... chuyện này cảm thấy vô cùng quen thuộc sao?'