Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay khi nữ tiên tri ngã xuống, như thể một gợn sóng vô hình lan ra khắp bóng tối bên trong đền thờ ngập nước. Sunny không nhìn thấy gì, cậu cũng không cảm nhận được thay đổi gì... nhưng một cảm giác bất an đeo bám cậu bấy lâu, về một điều gì đó bất thường trong thế giới, bỗng chốc tan biến, cho phép cậu thở phào nhẹ nhõm.
'Cassie... đã giết bà ta sao?'
Choáng váng, cậu đông cứng trong một tích tắc. Cơ thể ghê tởm của Ô Uế ngã vào nước và biến mất bên dưới bề mặt đen kịt của nó. Sunny không hề nghi ngờ rằng bà ta sẽ xuất hiện từ đáy sâu để điên cuồng đáp trả vào giây kế tiếp... nhưng từng giây trôi qua, và điều cậu lo sợ không xảy ra.
Bề mặt đen bóng vẫn không hề bị phá vỡ.
'Nàng ta... đã làm được.'
Sunny trong chốc lát bị kinh ngạc. Đúng, Nephis đã chọn Cassie để đối mặt với nữ tiên tri – nhưng không phải để giết bà ta. Cô gái mù đáng lẽ chỉ phải giữ chân Ô Uế cho đến khi một trong hai hoặc cả hai người họ dọn dẹp xong kẻ địch của mình và tiếp cận bệ đá.
Từ lúc nào mà Cassie lại mạnh đến vậy? Mặc dù nữ tiên tri là một Sinh Vật Ác Mộng dựa vào năng lực sa đọa hơn là sức mạnh thể chất, nhưng dù sao, một Bạo Chúa Đồi Bại vẫn là một Bạo Chúa Đồi Bại. Giết một sinh vật như vậy là một thành tựu không hề nhỏ, thậm chí là cực kỳ khó khăn, chứ đừng nói đến việc kết liễu chỉ bằng một đòn. Có bao nhiêu Bậc Thầy khác có thể làm được điều đó?
Vậy mà, Cassie đã không chỉ giết bà ta, mà còn làm điều đó một cách dễ dàng đến khó tin.
Sunny cau mày, cảm giác một sự trộn lẫn kỳ lạ giữa bất an và sung sướng. Liệu nàng đã luôn đáng sợ đến vậy, hay đây là kết quả của một năm đơn độc trong Ác Mộng Thứ Ba?
Cậu đột nhiên cảm thấy một chút không thoải mái. Như là... như là cậu không biết một trong những người thân cận nhất của mình rõ như cậu đã nghĩ.
Nhưng Sunny nhanh chóng kéo bản thân ra khỏi trạng thái đó. Trận chiến vẫn chưa kết thúc, và dù chiến thắng đã trong tầm tay, cậu vẫn chỉ cách cái chết đúng một sai lầm.
À thì... có lẽ là một rưỡi sai lầm, nhờ có truyền thừa cấm kỵ của Weaver và Vỏ Cẩm Thạch.
Hào phóng thiêu đốt lượng tinh túy dường như vô tận, cậu dùng Vương Miện Chạng Vạng để kêu gọi nước một lần nữa, và lao về phía kẻ địch tiếp theo.
Khoảnh khắc Sunny đối mặt với một ác ma mạnh mẽ, cậu nhận ra cục diện đã thay đổi. Chết Chìm vẫn mạnh mẽ, tà ác, và chết chóc như trước... nhưng gánh nặng của một tương lai bị thao túng đã biến mất. Nó đã biến mất ngay khi Cassie đâm xuyên cổ nữ tiên tri kia, kết thúc sự thống trị của bà ta.
'Giờ mới được chứ...'
Cậu buộc bản thân tập trung, không chịu thư giãn... Cái quái gì thế này? Kẻ ngốc nào lại dám lơi lỏng khi đối mặt với một bầy Ác Ma Đồi Bại? Kể cả nếu không có nhà tiên tri Ô Uế, thì chúng vẫn đủ sức tàn sát cả một đội ngũ Bậc Thầy hùng hậu.
Những sinh vật này cũng khác với những thủ hạ mà các Bạo Chúa thường điều khiển. Như Cassie đã nói... đám Chết Chìm có tri giác và chọn kẻ mà chúng phục vụ, chứ không phải bị ép buộc. Thường thì, những Bạo Chúa chỉ có thể điều khiển những thủ hạ có Cấp Bậc thấp hơn, nhưng vì đám Chết Chìm tự nguyện theo sau nữ tiên tri Ô Uế, quy luật đó không còn được áp dụng ở đền thờ ngập nước này.
'Đừng kiêu ngạo.'
Cái bóng kiêu ngạo đã đủ tự mãn cho mười kẻ ngu ngốc rồi. Sunny thật sự không muốn chết vì noi theo gương nó.
Bước lên nước, cậu làm chệch hướng một mũi lao bay ra từ bóng tối với tốc độ và sức mạnh đủ khiến một cỗ máy công thành cũng phải hổ thẹn. Rồi, Sunny chuyển trọng tâm và vung lên Tội Lỗi An Ủi, ngọt xớt chém bay đầu Chiến Binh Chết Chìm gần nhất đó.
Cảm thấy khác. Cuối cùng, cậu lại một lần nữa hoàn toàn làm chủ hành động và kết quả của chúng. Sự tự tin mà Sunny suýt bị mất đã quay trở lại. Nhếch mép cười đằng sau mặt nạ đáng sợ, cậu lắng nghe Tiếng Ma Pháp thì thầm bên tai và biến mất vào bóng tối.
Chỉ một giây sau, vô số xúc tu đen vươn ra bao trùm khoảng không trống rỗng nơi cậu vừa đứng. Nhưng Sunny thì đang ở nơi khác rồi, thanh kiếm ngọc của cậu cướp đi thêm một sinh mạng.
Cách cậu không quá xa, Thánh tiếp tục cuộc tàn sát thầm lặng của mình. Không còn gì kiềm chế nàng nữa, hiệp sĩ duyên dáng đã càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Không như Sunny và Quỷ, nàng không thể ẩn mình trong bóng tối, khiến nàng có nguy cơ bị bao vây – đám Chết Chìm không hề yếu hơn những Bóng trầm mặc khác, nên nếu bị những xúc tu của chúng tóm lấy, rất có thể đó sẽ là dấu chấm hết cho nàng.
Tuy nhiên, Thánh quá điêu luyện và tinh ranh để bị hạn chế chuyển động. Nàng dù sao cũng là một bậc thầy chiến đấu lão luyện, có nghĩa là bất cứ chiến trường nào cũng là sân nhà của nàng. Di chuyển với vẻ tao nhã chết người và đọc vị được ý đồ của kẻ địch, nàng không chỉ điều khiển kiếm của mình, mà còn cả không gian xung quanh nàng. Mọi thứ tiến vào phạm vi đó đều nằm trong sự kiểm soát của nàng.
Còn Quỷ thì đang ở giữa đám Chết Chìm và hỗn loạn. Lớp da đen bạc trên cơ thể kim loại của nó có vẻ tỏa ra nhiệt năng, và bao quanh bởi hơi nước bốc lên nghi ngút, Bóng hung hăng chém xuyên qua đám sinh vật bằng móng vuốt rực lửa. Ánh sáng trắng cháy lên trong mắt và miệng nó nhuốm đỏ bởi máu chảy ra từ kẻ địch.
Con Quỷ lửa có vẻ đang tận hưởng không ít. Đây là trận chiến đầu tiên kể từ khi nó trưởng thành, nên nó đang say sưa với sức mạnh cuồng bạo và những kỹ thuật chiến đấu mới học được của mình. Nó cũng có vẻ rất vui vì có cơ hội khoe khoang trước mặt Thánh.
...Chưa kể đến mỗi sinh vật bị giết đều sẽ sớm trở thành bữa tối cho nó. Không như những người khác trong sảnh ngập nước này, Quỷ như đang trên mây và đang sống những giây phút hạnh phúc nhất.
Tiếng Vang đang tàn bạo tàn sát đám Chết Chìm, theo sau là ma nơ canh thép bị thương. Hai người họ ít gây áp lực hơn so với những Bóng của Sunny, nhưng cũng không đến mức cần giúp đỡ.
Đương nhiên, toàn bộ họ đang có một khoảng thời gian dễ thở hơn nhiều bởi vì những Ác Ma Đồi Bại mà họ đang chiến đấu đang bị suy yếu bởi năng lực đáng sợ của Ác Mộng.
Chiến mã hắc ám phủ trong bóng tối kinh hoàng, di chuyển qua sảnh ngập nước nhanh như chớp. Răng nanh, sừng và móng cứng cáp đã phá vỡ và xé xác thật nhiều sinh vật, nhưng nhìn vào ánh đỏ hăm he trong mắt nó, cơn thịnh nộ của con ngựa ô vẫn còn lâu mới nguôi ngoai.
Trận chiến vẫn hiểm trở và ghê gớm...
Nhưng kết quả của nó thì càng lúc càng có vẻ chắc chắn hơn.