207. Viên Đá Nhỏ Gây Lở Đất

Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel

Viên Đá Nhỏ Gây Lở Đất

Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

207 - Viên Đá Nhỏ
Trong suốt phần còn lại của vòng lặp, Sunny nhận thấy Cassie vẫn có gì đó không ổn. Những thay đổi tuy tinh tế nhưng Sunny dễ dàng nhận ra. Dù sao thì, cậu đã trải qua những thử thách này quá nhiều lần rồi... bất cứ điều gì khác thường đều lập tức thu hút sự chú ý của cậu.
Cassie rõ ràng đang hơi mơ hồ – không khác gì lần đầu tiên cậu mơ hồ nhận ra điều gì đó. Nếu không, cô hẳn đã nhận ra rằng việc liên tục có cảm giác déjà vu trên một hòn đảo mà thời gian không ngừng lặp lại phải có ý nghĩa nhất định.
Nhưng rồi, cô có lẽ chỉ đơn giản cho rằng đó là do vòng lặp thời gian và không bận tâm thêm nữa. Chỉ có Sunny mới biết rằng cô gái mù này đang hành xử khác biệt so với những vòng lặp trước.
“Tại sao chuyện này lại xảy ra?”
Cassie bị phân tâm bởi trạng thái tinh thần kỳ lạ của mình, còn Sunny thì bị phân tâm bởi Cassie. Cả nhóm đã tiêu diệt lũ quái vật trong hang, băng qua hệ thống hang động và tiêu diệt bầy rết đen.
Cuối cùng, họ leo ra khỏi hẻm núi và tiến vào khu rừng sương mù.
Giờ đây, khi màn đêm buông xuống, Sunny thấy việc di chuyển về phía trước dễ dàng hơn nhiều. Cậu đang ở trong môi trường quen thuộc của mình. Cậu cũng có thể theo dõi chuyển động của những Sinh Vật Ác Mộng sống trong khu vực này của hòn đảo, chưa kể cậu đã biết trước khả năng của chúng.
Một số thứ họ phải tránh bằng mọi giá, một số thì có thể đối phó được. Tránh những thứ nguy hiểm là điều dễ dàng, và việc tiêu diệt những thứ còn lại cũng không quá khó. Với kiến thức và yếu tố bất ngờ, cả nhóm tiến triển nhanh chóng.
Cuối cùng, đến lúc Sunny ra hiệu mọi người chậm lại và đi trước. Xua tan sương mù khỏi một khu vực nhỏ phía trước, cậu gọi:
“Effie! Đừng có…”
Ngay khi cậu cất tiếng, một cây giáo xám lóe lên lao về phía cậu với tốc độ khủng khiếp, như thể được bắn ra từ một cỗ máy công thành.
Kìm lại một tiếng thở dài, Sunny né sang một bên và dễ dàng tóm lấy ngọn giáo bằng tay không. Sức mạnh của cú ném từ Effie đủ đáng sợ để kéo cậu lùi lại vài bước, nhưng cậu vẫn giữ thăng bằng dễ dàng.
“…ném cái ngọn giáo chết tiệt đó về phía tôi!”
Nephis và Jet vừa kịp phản ứng. Họ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào vũ khí chết chóc trong tay cậu.
Nhưng Cassie… không có vẻ quá ngạc nhiên. Đôi môi mềm mại của cô khẽ mấp máy, như thể đang thì thầm điều gì đó với chính mình.
Bóng dáng Effie đã hiện ra, đứng trong màn đêm.
“N-ngốc?”
Sunny khịt mũi.
“Còn ai khác nữa? Đến đây, lấy lại cây giáo của cô đi. Nặng quá.”
Phần còn lại của vòng lặp diễn ra mà không có biến cố lớn nào xảy ra. Dù sao thì, Sunny không có tâm trạng để thử bất cứ điều gì nguy hiểm – cậu bận rộn tính toán đủ loại khả năng, cố gắng nghĩ ra những biện pháp mới, và quan sát Cassie.
Đôi lúc, cậu cũng nhìn Effie.
Nữ thợ săn sôi nổi ban đầu hơi khó hiểu, nhận thấy cậu không hề phản ứng với những lời trêu chọc của cô. Nhưng sau khi Jet giải thích về việc thời gian lặp lại cho cô, cô hiểu được tại sao Sunny lại có vẻ khác thường.
Vén tóc ra sau tai, Effie ngượng ngùng nhìn cậu.
“À… vậy là cậu đã nghe hết những lời đùa này rồi? Vài chục lần? Ờ… chết tiệt thật… tôi không nghĩ mình lại dễ đoán đến thế…”
May mắn là, có Nephis ở đó để bối rối thay cậu. Nhìn nữ thợ săn giải thích chuyện đã xảy ra với mình, Sunny không khỏi suy nghĩ về Effie.
Đó là… một việc cực kỳ ngu ngốc mà cô đã làm. Mang thai giữa một cuộc chiến tranh không hề thông minh chút nào. Kể cả nếu đó là vô ý, kết quả vẫn không thay đổi. Dù vậy…
Cậu đại khái có thể hiểu được. Niềm đam mê rất dễ bùng cháy trên chiến trường, và ngay cả những người thông minh nhất cũng thường mắc sai lầm khi họ không suy nghĩ rõ ràng. Trời biết cậu đã đưa ra không ít những quyết định ngu ngốc. Hơn nữa, thuốc men hiện đại thường không đáng tin cậy đối với Người Thức Tỉnh, đặc biệt là những người mạnh mẽ hơn…
Sunny không biết liệu Effie đã thực hiện các biện pháp để ngăn ngừa chính xác trường hợp này hay không, nhưng kể cả nếu cô đã làm vậy, thì chúng cũng có thể đã thất bại.
Kể cả nếu không phải vậy, thì cậu cũng hiểu được.
Nhưng bằng cách nào mà cô ta lại có thai trong một Ác Mộng? ‘…Thật sự chỉ là xui xẻo mà thôi. Một trận lở đất tai hại bắt đầu từ một viên đá nhỏ duy nhất.’
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ môi cậu.
Quả thật, Effie chưa từng có ý định thách thức Ác Mộng Thứ Ba. Cô là người duy nhất ở đây vì một loạt những sự kiện bi kịch mà không ai có thể đoán trước được.
Chắc chắn nó đã bắt đầu không lâu sau khi cô phát hiện tình trạng của mình. Lúc đó, lực lượng chính phủ hộ tống Theo Gót Đổ Nát chưa từng có ý định tham gia trận chiến quy mô lớn kia. Họ chỉ đến đó làm người quan sát… vậy mà, khi ba Cổng Vĩ Đại mở ra trong trận chiến Đầu Lâu Đen, Effie không có lựa chọn nào khác ngoài việc thoát vào Cõi Mộng, cũng như những Bậc Thầy và Thánh khác có mặt vào lúc đó.
Trong Sa Mạc Ác Mộng, Bậc Thầy Muông Thú đã cho cô một lối thoát. Nhưng mà những thành viên của nhóm lúc đó vẫn không có kế hoạch thách thức một Hạt Giống. Mục tiêu của họ là đến Kim Tự Tháp Đen… Effie chắc hẳn đã cho rằng họ sẽ thoát ra hoặc là chết trong vài ngày, nhiều nhất là vài tuần mà thôi. Việc cô có thai đáng lẽ sẽ không trở thành vấn đề.
Không như những người còn lại, Effie đã mất một đội. Những đồng đội ban đầu của cô đều đã chết trong hầm mộ bên dưới Thành Phố Hắc Ám. Ý nghĩ trở thành người sống sót duy nhất một lần nữa… chắc chắn đã không thể chịu nổi.
Nên, cô chọn ở lại với bạn bè mình.
Chỉ sau khi Bậc Thầy Muông Thú, Seishan, Morgan, và Ngài Gilead rời đi thì quyết định đi theo Mordret vào Ác Mộng mới được đưa ra. Đến lúc đó thì, lựa chọn duy nhất mà Effie có là cùng họ thách thức Hạt Giống… hoặc là một mình ở lại trong sa mạc để không trở thành gánh nặng cho đồng đội mình.
Nhưng mà kể cả nếu như cô lựa chọn phương án sau, thì những thành viên của nhóm nhất định sẽ không cho phép cô tự sát vì sự cân nhắc lệch lạc cho sự an toàn của họ.
Và giờ thì mọi chuyện là như vậy.
Sunny nhìn đi và thở dài lần nữa.
‘…Chắc chắn là đã rất khó khăn với cô ấy.’
Effie luôn mang vẻ mặt vô tư, nhưng mà cậu biết đằng sau đó, cô đã phải chịu đựng đau khổ và gian truân không kém bất cứ ai trong số họ… nếu không muốn nói là nhiều hơn. Đưa ra những quyết định mà cô đã làm, dù đúng hay sai, không thể nào là dễ dàng được.
Thật ra thì, ngược lại mới đúng. Mỗi bước trên con đường này chắc chắn đã đầy sợ hãi, nặng nề, và khó khăn.
‘Mình phải đưa cô ta thoát khỏi cái nơi địa ngục này.’
Họ sẽ giải quyết những chuyện khác sau khi thời điểm đến.
…Cuối cùng, vòng lặp này cũng kết thúc.
Và khi vòng lặp tiếp theo bắt đầu, Sunny bị giật mình bởi một âm thanh bất ngờ.
Nhìn ra sau, cậu thấy Cassie đánh rơi Ánh Sáng Dẫn Đường, nó rơi xuống sàn và lăn đi.
Biểu cảm của cậu đông cứng lại.
Bước về phía cô gái mù, Sunny lưỡng lự một giây, rồi hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
Cassie chậm rãi quay người đối mặt cậu và hít một hơi thở run rẩy.
Những lời của cô chính xác là thứ cậu đã mong đợi được nghe thấy:
“Sunny. Mình… mình… mình nhớ rồi.”