Công Việc Bẩn Thỉu

Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny mất vài giây để khiến trái tim đang đập loạn xạ của mình bình tĩnh lại. Sau đó, cậu nhìn quanh. Tình hình... tốt hơn hẳn cậu mong đợi. Cậu thật sự đã không nghĩ đến trường hợp đường hầm do Rắn Lam tạo ra chỉ chìm một nửa. Cắt thịt của một Quái Vật Vĩ Đại không hề dễ dàng, và làm vậy dưới nước lại càng khó hơn. Hơn nữa, giờ đây cậu không còn bị hạn chế trong việc sử dụng Bước Bóng Tối nữa.
Nhưng quan trọng nhất, là cậu có thể triệu hồi Hòm Hám Của. Mở chiếc rương kim loại dưới nước sẽ khiến không gian chứa đồ bên trong ngay lập tức ngập nước. Giờ khi họ đứng trên nơi vững vàng, tình hình đã khác... đương nhiên, đường hầm có thể bị ngập bất cứ lúc nào, nên họ phải làm nhanh chóng.
Sunny nhìn Nephis và nở một nụ cười.
"Làm nhanh thôi!"
Những tia sáng xoáy lên quanh họ, hình thành những Ký Ức. Ngọn lửa của Neph biến thành một chiếc lồng đèn giấy, và một chiếc rương hợp kim không nhỏ hiện ra trên bề mặt màu hồng của xương con Quái Vật Vĩ Đại.
Một giây sau đó, vũ khí của họ hiện ra, và...
"Ta biến thành một con dao chặt thịt sao? Haizz... đúng là một sự sỉ nhục..."
Sunny suýt kêu thành tiếng khi một hình dạng quen thuộc hiện ra từ bóng tối. Tội Lỗi An Ủi chán chường nhìn về phía bộ dạng lôi thôi của Sunny, rồi nó lắc đầu. Nó vẫn đang mặc Vải Liệm Hoàng Hôn Thất Sủng, và hoàn toàn khô ráo.
"Thằng ngốc chết tiệt."
Sunny thì thầm một tiếng chửi thề và ra lệnh cho những cái bóng quấn vào thanh kiếm ngọc nguyền rủa, thứ vừa mới hoàn toàn hiện ra. Rồi, cậu gầm lên:
"Trời đất ơi, suýt nữa thì làm ta đau tim."
Nephis đứng hình một giây và nhìn cậu với biểu hiện hơi ngạc nhiên.
"Ồ... tôi đã làm vậy sao? Xin lỗi..."
Mắt Sunny trợn tròn.
"Không, không phải cô! Tôi không nói chuyện với cô... thôi, đừng bận tâm."
Tội Lỗi An Ủi nhìn Sunny với một nụ cười nhếch mép, đầy vẻ ghét bỏ.
"Ta phải nói. Nơi này khá kỳ lạ cho một buổi hẹn hò. Thu hoạch thịt quái vật từ bên trong cơ thể nó... ta hy vọng ngươi ít nhất sẽ không ép buộc cô gái tội nghiệp kia tự mình nấu nướng sau đó nữa."
Cố gắng phớt lờ tên khốn đó, Sunny mở nắp Hòm Hám Của và đi đến gần hơn bức tường của đường hầm thịt. Dằn xuống cảm giác kinh tởm, cậu nghiến răng và đâm kiếm ra trước.
Rất là kỳ lạ. Thịt Rùa Đen đúng là có vị rất tuyệt vời. Nhưng mà nguồn gốc của nó... thật sự... kinh tởm...
'Chết tiệt.'
Một trong những ma thuật của Tội Lỗi An Ủi khiến nó vô cùng sắc bén, và nó còn được cường hóa bởi những cái bóng thêm vào đó nữa. Vậy mà, chém vào thịt của con Quái Vật Vĩ Đại đã chết kia giống như đang cố cắt đá bằng một con dao gỉ sét vậy.
Sunny đã biết rằng thu hoạch thịt con rùa không hề dễ, ngay cả việc nhai nó đã khó khăn đến mức nào rồi. Nhưng mà, độ khó thật sự của việc cố cắt ra một tảng thịt to của thứ kinh tởm này còn ghê gớm hơn cả cậu mong đợi. Độ bền bỉ của nó khi chưa được nấu chín đơn giản là nực cười.
'Nếu điều này đã khó, thì làm sao mình có thể chiến đấu với những thứ tương tự trong tương lai?'
Không còn lựa chọn nào khác, Sunny tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. Những cơ bắp săn chắc căng lên dưới làn da cậu trong lúc cậu dồn toàn bộ sức lực vào đó, và thanh kiếm ngọc từ từ, khó nhọc cứa sâu hơn. Nephis cũng gắng gượng không kém, dùng một thanh dao găm sắc bén thay vì thanh kiếm của cô. Lưỡi dao tỏa sáng, và gương mặt cô trắng bệch. Nhưng dù vậy, tiến độ của cô cũng chẳng nhanh hơn cậu là bao.
Hòn đảo tối tăm tiếp tục rung lắc và chấn động quanh họ, khiến nước tràn vào đường hầm tung tóe khắp nơi. Cắt thịt khó, và làm vậy trong lúc cố giữ thăng bằng lại càng khó khăn đặc biệt. Cho dù là vậy, họ tiếp tục, đôi lúc dùng lẫn nhau làm hỗ trợ.
'Mất quá nhiều thời gian...'
Sunny đã hy vọng có thể lấp đầy Hòm Hám Của đến tận miệng, nhưng mà giờ cậu nhận ra tham vọng đó phi thực tế đến mức nào. Ở tốc độ này, sẽ rất tốt nếu họ có thể thu hoạch đủ để dùng trong vài ngày. Đương nhiên, miễn là trận chiến giữa Rắn Lam và con bướm ghê rợn kia không kết thúc hoặc di chuyển về phía họ, thì vẫn còn thời gian.
Và sau khi cậu ném tảng thịt đầu tiên vào miệng chiếc rương kim loại, cái xác Rùa Đen lại rung chuyển. Nhưng mà, lần này thì có gì đó khác về sự rung động đó – thay vì bị đẩy sang một bên, Sunny suýt chút nữa bị hất tung lên.
Nephis và cậu đột ngột ngừng lại, nhìn lẫn nhau. Miệng Sunny đột nhiên rất khô.
"...Chúng đang ở ngay bên dưới chúng ta."
Toàn bộ kế hoạch này dựa vào việc cơ thể khổng lồ của con Rùa Đen sẽ bảo vệ họ khỏi hai sinh vật đang chiến đấu. Giờ thì, khu vực chiến đấu đã thay đổi, và những sinh vật đã ở bên dưới hòn đảo tối tăm.
Điều đó có nghĩa là chúng đang di chuyển về phía đầu con rùa.
Mắt Neph sáng rực trong bóng tối khi phản chiếu ánh sáng từ con dao găm nóng cháy của cô. Cô yên lặng một giây.
"Cậu tính làm gì?"
Sunny dừng lại một chút, rồi nghiến răng.
"Chúng ta đã chịu rủi ro rồi. Quay về tay trắng chỉ khiến mọi thứ vô nghĩa. Chúng ta sẽ phải chờ một cơ hội để làm lại lần nữa, và thậm chí nếu cơ hội đó xuất hiện, thì lúc đó chúng ta sẽ yếu hơn hẳn. Vậy nên... cứ tiếp tục. Dù sao thì, tôi có thể kéo chúng ta trở lại xuyên qua màn đêm."
Nephis gật đầu đồng ý, để hai người họ quay lại với công việc xẻo thịt rùa gian nan. Cả hai người họ lúc này đều căng thẳng hơn nhiều.
Vài tảng thịt nữa rơi vào Hòm Hám Của, và cùng lúc, những làn sóng va chạm truyền qua hòn đảo cho thấy trận chiến của hai sinh vật kia đã đến gần đầu con rùa hơn.
Sau một lúc, Sunny hạ thấp hai tay đẫm máu xuống và nhăn nhó.
"Đủ rồi. Nguy hiểm quá."
Đóng lại chiếc rương kim loại, cậu hủy nó đi và đứng yên một giây, tập trung vào giác quan của cái bóng kiêu ngạo. Cậu đã để nó lại với Thánh và Ác Mộng, nên nó đang có tầm nhìn tốt về vùng nước hỗn loạn quanh đầu Rùa Đen.
...Mặt nước trước đó vốn đã hỗn loạn, nhưng giờ đây, nó cơ bản là đang sôi sục. Những bọt máu nổi lên rồi chìm xuống như một biển trong cơn bão, và hai cái bóng khổng lồ có thể được nhìn thấy ở sâu bên dưới, đang quấn lấy nhau.
Chúng đang ở ngay dưới miệng vết thương ở cuối cổ con rùa.
'Đến lúc phải rời đi.'
Nắm lấy tay Neph, Sunny kéo cả hai người họ vào bóng tối.
Nhưng mà...
Không có gì xảy ra.
Những cái bóng vẫn hư ảo và không thể nắm bắt, cứ như thể cậu chưa từng sở hữu khả năng chìm vào vòng tay tối tăm của nó.
Sunny sững người, rồi chậm rãi cúi xuống.
Cậu vẫn đang đứng trên khối xương màu hồng trơn trượt.
Bước Bóng Tối đã không thể kích hoạt.