Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 22: Những giọt nước mắt và lời thú nhận
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suốt buổi chiều, Bạch Du ngồi thu mình, đầu cúi gằm xuống. Ngón tay trỏ của anh cứ cào mạnh lên lòng bàn tay phải, đến nỗi da nơi đó sưng tấy lên.
Tạ Vũ Xuyên quỳ xuống trước mặt anh, nhẹ nhàng tách những ngón tay đang bị thương ra, nắm chặt lấy bàn tay anh rồi dùng ngón cái vuốt nhẹ lên vết thương đỏ rực.
Bỗng nhiên, một giọt nước mắt rơi xuống chiếc quần jeans của Bạch Du. Rồi giọt khác, rồi những giọt cứ thế tuôn rơi, như hạt ngọc đứt khỏi dây, để lại những vệt nước trải dài trên vải. Tạ Vũ Xuyên vừa xót xa, vừa bất lực. Lần đầu tiên, cậu không biết phải làm sao để an ủi anh.
Cậu đưa tay nâng cằm Bạch Du lên, định lau nước mắt cho anh, nhưng anh lại nghiêng người tránh đi. Bạch Du cắn chặt môi, dùng mu bàn tay lau mặt một cách thô bạo, nhưng lại dùng sức quá mạnh khiến mí mắt bị ống tay áo len cọ đỏ lên.
“Anh trốn tránh cái gì?” Giọng Tạ Vũ Xuyên khàn khàn, cậu chỉ có thể hỏi bằng những hơi thở nhẹ nhàng.
Bạch Du lắc đầu, không muốn trả lời.
“Bạch Du!” Tạ Vũ Xuyên gọi đầy đủ tên anh, vừa nói xong thì bỗng sặc, không nhịn được ho khan dữ dội.
Bàn tay lạnh ngắt của Bạch Du đặt lên lưng cậu, vỗ nhẹ theo nhịp để cậu dễ chịu hơn. Gương mặt anh vẫn cứng nhắc, mắt không hề nhìn về phía cậu.
“Bạch Du.” Tạ Vũ Xuyên gọi lần nữa, giọng cậu cương quyết: “Nhìn tôi.”
Lông mày Bạch Du nhíu lại, rõ ràng đang tìm cách tránh né. Sự bối rối trong lòng khiến Tạ Vũ Xuyên càng thêm sốt ruột. Cậu siết chặt hơn bình thường khi nắm lấy má anh.
Bị hành động đột ngột đó làm giật mình, Bạch Du khẽ kêu “a” một tiếng, rồi lầm bầm: “Tạ Vũ Xuyên, cậu làm tôi đau.”
Tạ Vũ Xuyên lập tức buông tay, rồi nhẹ nhàng xoa xoa lên chỗ vừa bóp, lo lắng hỏi: “Còn đau không?”
Bạch Du gạt tay cậu ra, lần đầu tiên trong ngày hôm nay ngước mắt nhìn thẳng vào cậu, giọng nghiêm túc hỏi: “Cậu không có gì muốn hỏi tôi à?”
Tạ Vũ Xuyên nghe không rõ, vẫn đang quỳ, liền nghiêng người đến gần hơn. “Những lời người phụ nữ kia nói, cậu đều nghe thấy rồi đúng không? Không có gì muốn hỏi tôi à?” Bạch Du không còn ý định giả vờ ngây ngô nữa. Có những chuyện, không nói ra không có nghĩa là chưa từng xảy ra. Anh muốn biết thái độ của Tạ Vũ Xuyên.
Tạ Vũ Xuyên nắm lấy nắm đấm đang siết chặt của Bạch Du. Bạch Du định rút tay ra, nhưng giãy vài cái vẫn không thoát được, ngược lại còn suýt nữa trượt khỏi ghế.
Tạ Vũ Xuyên nhanh tay đỡ lấy anh, nhẹ giọng hỏi: “Vậy những điều cô ta nói là thật à?”
Cổ tay yếu ớt của Bạch Du bị cậu giữ chặt, ngón tay chạm nhẹ đúng vào chỗ mạch đập. Tạ Vũ Xuyên không phân biệt nổi rung động dưới đầu ngón tay là từ Bạch Du hay từ chính mình.
Bạch Du lúc đầu gật đầu, rồi lại lắc đầu, sợ cậu không hiểu, đành mở miệng giải thích: “Đồng tính là thật, bị đàn ông đè lên là giả.”
Câu nói đó vừa thô tục vừa hạ cấp, bị chính miệng Bạch Du thốt ra chẳng khác nào muối xát vào vết thương. Lại còn do chính anh tự tay rắc lên, đau đến mức khiến anh không nhịn được mà hít một hơi thật mạnh, tủi thân đến mức phải mím chặt môi để không bật khóc.
Tạ Vũ Xuyên thật sự không thể chịu nổi khi thấy Bạch Du rơi nước mắt. Cậu đứng dậy ôm chặt anh vào lòng, liên tục xoa nhẹ cổ anh để anh thả lỏng, môi kề sát tai anh nhẹ giọng hỏi: “Người đàn ông đó là bạn trai anh à?”
Nghe vậy, Bạch Du lập tức phản ứng như một chú cún nhỏ dựng ngược lông, ngẩng đầu từ trong ngực Tạ Vũ Xuyên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi mẹ nó căn bản không hề quen biết hắn!”
Đây là lần đầu tiên Tạ Vũ Xuyên nghe Bạch Du chửi thề, mà mức độ dữ dằn này còn chưa bằng đứa cháu học tiểu học bên dì của mình.
Cậu không nhịn được bật cười, bàn tay đang đặt ở cổ Bạch Du siết nhẹ thêm một chút, khiến Bạch Du khó chịu khẽ hừ một tiếng. Lúc này cậu mới dịu giọng dỗ dành: “Không được nói bậy.”
Bạch Du không hiểu tại sao sau khi nghe mấy lời ghê tởm đó mà Tạ Vũ Xuyên vẫn có thể dịu dàng với mình như vậy. Dường như anh có thể cảm nhận được hơi thở của cậu phả vào vành tai mình, thậm chí cái cảm giác mềm mại ấy giống như cậu ấy đang hôn lên tai mình vậy.
“Tạ Vũ Xuyên, cậu đang làm gì đấy?” Bạch Du muốn ngẩng đầu nhìn mặt cậu, nhưng lại bị cậu giữ chặt đầu áp vào ngực. “Tôi là đồng tính luyến ái, cậu không nghe thấy à?” Vò đã mẻ không sợ rơi, Bạch Du không nhịn được nói.
“Nghe thấy rồi.” Tạ Vũ Xuyên vừa dịu giọng dỗ dành Bạch Du, nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ giận dữ. Cậu liếc qua gã đàn ông đang đứng đó, ánh mắt rồi lại rơi lên người phụ nữ bên cạnh, khiến cô sợ hãi nép sau lưng gã đàn ông kia.
Không lâu sau, cảnh sát đến nơi và dẫn hai kẻ gây rối đi. Để ngăn người phụ nữ kia nói bậy, Tiết Vi Vi cũng đi theo luôn.
Khi cánh cửa vừa đóng lại, Bạch Du vỗ nhẹ lưng Tạ Vũ Xuyên, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn cậu.”
Tạ Vũ Xuyên quay đầu sang một bên, hạ giọng ho khan. Bạch Du nhìn dáng vẻ cố nén của cậu, lo lắng hỏi: “Cậu bị bệnh à?”
Tạ Vũ Xuyên cũng không giấu giếm, bẻ một viên ngậm ho bỏ vào miệng, nói: “Bị cảm thôi, không sao. Thật ra hôm nay tôi không đến, là Tiểu Hải nói với tôi là anh đến đưa bánh, tôi sợ nó ăn hết nên mới vội chạy đến.”
Bạch Du không ngờ vì mình mà Tạ Vũ Xuyên bị gián đoạn thời gian nghỉ ngơi, trong lòng thấy áy náy.
“May mà hôm nay tôi đến.” Viên ngậm trong miệng Tạ Vũ Xuyên bị cắn phát ra tiếng “rắc rắc”, hơi thở phả ra cũng mang theo mùi bạc hà nhè nhẹ. “Nếu không thì ngay cả việc anh bị người ta bắt nạt tôi cũng chẳng biết.”
“Đâu có ai bắt nạt tôi.” Bạch Du phản bác. “Cậu không đến thì tôi cũng đã chuẩn bị báo cảnh sát rồi.”
Tạ Vũ Xuyên gật đầu tỏ ý công nhận, sau đó hơi nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, có thể kể cho tôi nghe không?”
Bạch Du cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, vô duyên vô cớ bị vu oan như vậy, thế là anh kể lại toàn bộ những lời mà người phụ nữ kia đã nói khi bước vào tiệm cho Tạ Vũ Xuyên nghe.
Cũng giống như Bạch Du nghĩ, Tạ Vũ Xuyên nghi ngờ có người đã lấy trộm ảnh của anh, nhưng rốt cuộc là ai làm, mục đích là gì, e rằng chỉ có thể nhờ cảnh sát điều tra mới rõ.
Bạch Du sao lưu đoạn ghi hình từ camera trong tiệm, rồi cùng cảnh sát quay về đồn. Tạ Vũ Xuyên lái xe theo sau, còn Lang Dịch ở lại trông tiệm và đồng thời liên hệ với vài người bạn làm cảnh sát để nhờ giúp đỡ điều tra.
Với tư cách là người báo án, Bạch Du chỉ cần đến làm biên bản rồi có thể rời đi. Tạ Vũ Xuyên đứng trong sảnh lớn của đồn cảnh sát, đi tới đi lui, vừa nghe thấy có tiếng người nói chuyện đã lập tức bước nhanh lại gần.
Bạch Du đang cảm ơn viên cảnh sát phụ trách vụ việc, đối phương cũng dặn dò vài câu rồi cho anh về.
Tạ Vũ Xuyên lấy chiếc khăn quàng cổ vẫn cầm trong tay quàng lên cổ Bạch Du, rồi móc từ túi áo khoác ra một bình cà phê còn ấm nóng, nhét vào tay anh.
“Cầm trước làm ấm tay, lát nữa lên xe sẽ không lạnh nữa.”
Bạch Du ngơ ngác đứng yên tại chỗ, trông chẳng khác gì một đứa trẻ không biết tự lo cho bản thân. Anh chợt có một suy nghĩ không thực tế, liệu có phải Tạ Vũ Xuyên cũng thích anh một chút không, nếu không thì sao lại tốt với anh như thế.
Ý nghĩ ấy vừa mới nhen nhóm trong đầu thì đã lập tức bị anh bác bỏ. Tạ Vũ Xuyên là trai thẳng, điều này từ ngày đầu quen nhau Bạch Du đã biết rõ.
“Tạ Vũ Xuyên,” Bạch Du hơi cứng nhắc né tránh bàn tay đang định kéo khóa áo giúp mình của cậu, quay đầu giận dỗi nói: “Cậu có thể đừng đối xử tốt với tôi như thế được không?”
Bây giờ, trước mặt Tạ Vũ Xuyên, có thể nói là Bạch Du đã chẳng còn chút thể diện nào. Anh rất biết ơn vì cậu không có bất kỳ thái độ kỳ thị nào khi biết về xu hướng tính dục của mình, nhưng anh cũng không thể chấp nhận việc cậu ấy dù biết rõ anh thích người cùng giới mà vẫn làm ra những hành động dễ khiến người ta hiểu lầm.
Thế nhưng Tạ Vũ Xuyên không hề dừng lại chỉ vì Bạch Du từ chối, cậu vẫn kéo khóa áo lên cho anh, sau đó hỏi: “Anh có bạn trai chưa?”
Bạch Du không hiểu rốt cuộc Tạ Vũ Xuyên đang muốn làm gì. Nếu mục đích là để sỉ nhục anh, vậy thì cậu ấy đã thành công rồi.
Lúc này, Bạch Du yếu ớt vô cùng, lại buộc phải tỏ ra như thể mình chẳng hề quan tâm. Chỉ là, nếu trên mặt anh không đẫm những giọt nước mắt tủi thân thì có lẽ còn lừa người được một chút.
Tạ Vũ Xuyên chỉnh lại cổ áo cho Bạch Du, nâng khuôn mặt anh lên, kéo anh lại gần mình, ánh mắt cậu chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ của Bạch Du như thể đang ngắm nhìn một món báu vật vô giá.
Tất cả những gì gọi là lý trí, là giữ khoảng cách, Tạ Vũ Xuyên cảm thấy đầu óc mình chắc chắn có vấn đề mới có thể đưa ra quyết định như thế. Giờ phút này, cậu chỉ muốn ôm lấy Bạch Du thật chặt, hôn lên đôi mắt đẫm nước và đôi môi mềm mại ấy, để lại dấu vết trên chiếc cổ trắng ngần kia, khiến bất kỳ ai cũng không dám mơ tưởng đến chiếc bánh ngọt của mình nữa.
Tạ Vũ Xuyên sợ mình sẽ lây bệnh cho Bạch Du nên chỉ dám dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên phần môi đầy đặn của anh.