Chương 63

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 63
Tác giả: Thập Tê | Biên tập: Chan
Bạch Du định nghỉ tới mùng 7 Tết mới mở cửa hàng, nhưng Tạ Vũ Xuyên thì không được rảnh rỗi như vậy. Mới mùng 3 Tết, cậu đã bị buộc phải khai trương trở lại.
Lý do là vì có một du khách từ nơi khác đến thành phố D, tình cờ xem được video mà Tạ Vũ Xuyên đăng lên mạng xã hội, liền háo hức muốn thử trượt tuyết. Ban đầu, Tạ Vũ Xuyên chỉ định mở cửa riêng cho người này, nhưng các fan khác cũng thấy bài đăng và lập tức đổ xô đến, khiến cậu bị mắc kẹt trong cửa hàng không thoát ra được.
Vào dịp Tết, nhiều thanh niên trẻ không biết đi đâu chơi. Trong khi đó, khí hậu và điều kiện tự nhiên lý tưởng của thành phố D đã giúp khu vực quanh đây hình thành rất nhiều khu trượt tuyết. Giới trẻ vốn thích những trò mới mẻ, nên vài năm gần đây, trượt tuyết đã trở thành hoạt động “phải thử” mỗi dịp Tết.
Doanh thu của Tạ Vũ Xuyên trong vài ngày Tết gần bằng cả một tháng thấp điểm vào mùa hè. Tiểu Hải đã xin nghỉ sớm để đi du lịch, nên Bạch Du đành bất đắc dĩ được gọi tới, trở thành nhân viên tạm thời cho cửa hàng “Núi Tuyết”.
Bạch Du không rành về chuyên môn, nhưng nhiều cô gái đến cửa hàng chủ yếu chỉ để chụp ảnh, nên thường nhờ anh tư vấn xem bộ đồ trượt tuyết nào hợp với ván trượt hơn.
Tiễn xong một nhóm khách, Tạ Vũ Xuyên bắt đầu sắp xếp lại những bộ dụng cụ bị bỏ sót. Còn Bạch Du thì nằm bò trên quầy thu ngân, mải miết vẽ tranh.
“Đang vẽ gì vậy?” Bạch Du đang tập trung vẽ, đến mức không nhận ra Tạ Vũ Xuyên đã đến bên từ lúc nào.
Anh giật mình, theo phản xạ che bức tranh lại, rồi khi nhận ra là Tạ Vũ Xuyên mới thở phào, xoay sổ vẽ đưa cho cậu xem.
Tạ Vũ Xuyên liếc anh với ánh mắt hơi nghi hoặc, rồi cúi đầu nhìn tranh.
Trong tranh là một người mặc áo thun đơn giản, nghiêng người tựa vào kệ hàng, ánh mắt chăm chú nhìn về phía một bóng người mờ nhòa phía trước.
“Là em à?” Tạ Vũ Xuyên ngạc nhiên hỏi. Cảnh tượng này dường như vừa mới xảy ra — đúng là lúc cậu đang nói chuyện với khách.
“Ừm.” Bạch Du chống tay lên mép quầy, ánh mắt không rời khỏi cậu, “Thế nào?”
Đây là một bức phác họa bằng bút chì, bối cảnh xung quanh chỉ được vẽ phác, mọi điểm nhấn đều tập trung vào nhân vật chính. Không chỉ giống về hình dáng, mà còn toát lên cả thần thái.
Dường như Bạch Du đã từng hình dung khung cảnh này vô số lần trong đầu, nên khi đưa bút xuống mới có thể vẽ nhanh và chính xác đến vậy.
“Đẹp lắm.” Tạ Vũ Xuyên nhận xét chân thành.
Bạch Du ôm sổ vẽ cười khẽ: “Tranh anh vẽ đẹp hay là em đẹp?”
Tạ Vũ Xuyên ít khi đỏ mặt, nhưng lúc này cũng ngượng ngùng gãi đầu: “Tranh anh vẽ em rất đẹp.”
Trong những ngày nghỉ hiếm hoi, Tạ Vũ Xuyên không muốn lãng phí thời gian. Cậu nhìn dòng xe qua lại ngoài cửa tiệm, rồi bất chợt hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Muốn đi trượt tuyết với em không?”
Bạch Du sớm đã nhận ra Tạ Vũ Xuyên là người hành động nhanh nhẹn.
Đêm khuya bỗng dưng muốn đi xem mặt trời mọc, giờ lại đột ngột rủ đi trượt tuyết.
“À… Được, được.”
Với một người hay do dự như Bạch Du, anh lại thấy thích thú với sự quyết đoán của Tạ Vũ Xuyên. Anh đồng ý rất nhanh, nhưng nghĩ đến việc mình chẳng biết gì về trượt tuyết, giọng nói liền trở nên thiếu tự tin.
“Có em ở đây rồi, sợ gì chứ.” Tạ Vũ Xuyên hoàn toàn không để ý, nói với Bạch Du: “Anh thích bộ đồ nào thì chọn đi, em đi lấy cho anh một bộ ván.”
“Đồ trượt tuyết thì mặc lại bộ hôm đi xem mặt trời mọc cũng được, đừng lãng phí đồ mới.” Bạch Du đã giúp Tạ Vũ Xuyên bận rộn suốt nửa ngày, cũng lướt qua bảng giá, biết rằng một bộ đồ trượt tuyết không hề rẻ.
“Bộ đó em đã mặc rồi,” Tạ Vũ Xuyên không bận tâm, “Anh mặc sẽ không vừa, mặc dù giữ ấm được nhưng vận động sẽ bị vướng.”
Dù Bạch Du từ chối, Tạ Vũ Xuyên vẫn chọn mấy bộ từ giá treo đồ trượt tuyết: “Những bộ này đều được, chất tốt lại nhẹ, anh thử xem.”
Bạch Du cầm đại một bộ lên soi gương. Kiểu dáng và màu sắc quả thật rất đẹp, nhưng với một người mới như anh, giá cả quả thật hơi khó chịu.
“Đâu phải chỉ trượt một lần,” Tạ Vũ Xuyên thấy bộ Bạch Du cầm cũng ưng ý, gật đầu hài lòng, “Mùa đông còn dài, em còn nhiều dịp dẫn anh đi chơi nữa.”
Bạch Du không thuyết phục được Tạ Vũ Xuyên, đành ngượng ngùng nói: “Cái đó… để anh đưa tiền cho em nhé.”
Tay Tạ Vũ Xuyên đang treo quần áo bỗng khựng lại. Cậu tiện tay gạt hai bộ sang một bên, rồi nhét bộ còn lại vào giá.
Cậu nghi ngờ mình có nghe nhầm không, quay người lại, nét mặt mang theo chút không thể tin nổi: “Chẳng lẽ em làm còn chưa đủ tốt hả?”
Câu nói mang rõ ý tự trách, nhưng Tạ Vũ Xuyên lại nghiến răng, buông ra với vẻ bực bội.
Bạch Du biết mình lỡ lời, lập tức ngồi phịch xuống ghế sofa phía sau, hai tay giơ ra ngăn cậu lại, nửa người trên ngả ra phía sau.
“Anh sai rồi.” Anh ngoan ngoãn xin lỗi, giọng nói mềm nhũn, không còn chút khí thế nào.
Tạ Vũ Xuyên sợ anh ngã quá, một tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của anh, rồi bất ngờ hôn lên môi anh một cái.
“Anh cứ ỷ vào việc em chịu được cái kiểu này của anh.”
Bạch Du ngoan ngoãn ngẩng đầu để cậu hôn, cho đến khi Tạ Vũ Xuyên khẽ th* d*c, cúi xuống cắn nhẹ vành tai, anh mới cười cười né đi.
Trên đường không đông xe, Tạ Vũ Xuyên giữ tốc độ ổn định, chưa đầy nửa tiếng đã tới một khu trượt tuyết.
Dù vài năm gần đây trượt tuyết ngày càng được ưa chuộng, nhưng vẫn là môn thể thao khá kén người chơi.
Lúc này, trên sân có không ít khách, phần lớn tập trung ở đường trượt dành cho người mới. Khu vực cáp treo dẫn lên đ*nh dốc thì gần như vắng bóng.
Tạ Vũ Xuyên bảo Bạch Du đứng dưới đường trượt nâng cao đợi, trước khi đi còn kiểm tra lại quần áo trượt tuyết trên người anh lần nữa.
“Lát nữa nhớ đeo kính, cổ áo cũng buộc chặt thêm chút.”
Tạ Vũ Xuyên dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần. Bạch Du ngoan ngoãn kéo kính xuống, chỉ còn lộ ra nửa gương mặt trắng nõn.
“Chờ em nhé.” Tạ Vũ Xuyên véo nhẹ cằm anh rồi hôn lên đó, sau đó kẹp ván trượt lên vai, bước về phía cáp treo.
Bộ đồ trượt tuyết mà Tạ Vũ Xuyên chuẩn bị cho Bạch Du giữ ấm rất tốt. Anh đứng giữa tuyết mà chẳng thấy lạnh chút nào, nhưng đợi mãi không thấy ai xuống, bắt đầu thấy hơi buồn chán.
Lúc này, Tạ Vũ Xuyên đã xuống khỏi cáp treo. Cậu đứng trên đ*nh đường trượt nâng cao, đặt ván xuống, điều chỉnh thiết bị rồi cố định hai chân lên ván đơn.
Vài hôm trước vừa có một trận tuyết lớn, tuyết trên đường trượt cực kỳ tơi xốp, mỗi lần gió thổi qua là lại tung lên từng lớp hoa tuyết.
Tạ Vũ Xuyên nghiêng người, không báo hiệu, lao thẳng xuống dốc. Ván trượt dưới chân lập tức bắn tung lên một màn tuyết mịn.
Đúng lúc Bạch Du đang sốt ruột ngóng nhìn, một bóng người màu đen bỗng lao ra từ sườn dốc, xoay vòng vài vòng trên không, rồi đáp xuống con dốc cao một cách vững vàng. Phía sau cậu, tuyết văng lên như làn khói trắng do ván trượt tăng tốc tạo ra, rồi tan dần vào không khí theo từng động tác nhảy của cậu.
Khoảnh khắc đó, Bạch Du cảm thấy máu trong người như muốn đông lại — từ kích động chuyển sang căng thẳng.
Anh biết Tạ Vũ Xuyên là tay trượt tuyết cừ khôi, những động tác như vậy trước khi quen anh, cậu đã thực hiện vô số lần. Nhưng anh vẫn không kiềm được nỗi lo sợ, hai tay vô thức ôm chặt ngực.
Chỉ đến khi Tạ Vũ Xuyên trượt vào đoạn bằng phẳng hơn, cậu mới giảm tốc độ, cố ý đổi cạnh liên tục khiến động tác trông như đang khiêu vũ trên tuyết. Bạch Du đứng xa xa nhìn, dần nhận ra người đang trượt về phía mình.
Ngay trước khi đến đích, Tạ Vũ Xuyên đột ngột tăng tốc, tuyết bắn lên cao. Bạch Du mơ hồ thấy người đó lao thẳng về phía mình, chưa kịp quyết định có nên né hay không thì người trượt bất ngờ phanh gấp. Lớp tuyết bị hất lên rơi trúng người Bạch Du, không lệch một ly.
Tạ Vũ Xuyên cười, kéo kính trượt tuyết lên. Ánh nắng chiều chiếu xuống làm nổi bật đôi mắt sắc sảo của cậu. Phía sau là cả vùng tuyết trắng lấp lánh, khiến trái tim Bạch Du đập thình thịch — từ căng thẳng chuyển sang hạnh phúc.
Tạ Vũ Xuyên dùng răng cắn găng tay tháo ra, rồi nói với Bạch Du: “Giữ giúp em cái này.”
Bạch Du ngoan ngoãn đón lấy đôi găng cậu vừa ném sang, ngay sau đó là bàn tay ấm áp của Tạ Vũ Xuyên áp lên má mình: “Có lạnh không?”
Bạch Du lắc đầu trong lòng bàn tay cậu, không kiềm được mà dụi mặt sát hơn.
Tạ Vũ Xuyên nắm tay Bạch Du đi đến quầy mượn đồ bảo hộ. Chủ khu trượt tuyết là bạn cậu quen khi tham gia các hoạt động ngoài trời. Vừa thấy Bạch Du đi cùng Tạ Vũ Xuyên, anh ta rõ ràng sững người một chút, rồi nhướng mày đầy ẩn ý nhìn cậu.
“Này cậu nhóc…” Anh ta chưa nói hết câu, ánh mắt đã đảo qua lại giữa hai người, cười khẽ: “Khá đấy.”
Bạch Du lúc đầu còn ngại ngùng, định rút tay ra khỏi tay Tạ Vũ Xuyên, nhưng vừa động thì cậu đã siết chặt hơn, nét mặt bình thản, thản nhiên.
Thế là Bạch Du đột nhiên không giãy nữa, bắt chước Tạ Vũ Xuyên, cũng mỉm cười lễ phép với ông chủ khu trượt tuyết.
Tạ Vũ Xuyên mượn một bộ bảo hộ đầu gối, khuỷu tay, và cả miếng đệm bảo vệ hông.
Bạch Du không thể từ chối, đành ôm mặt để Tạ Vũ Xuyên buộc miếng bảo hộ hình rùa màu xanh lên lưng mình.
Tạ Vũ Xuyên giả vờ không thấy sự xấu hổ của Bạch Du, còn cố tình vỗ hai cái lên mai rùa phía sau anh, rồi nhận xét: “Ừm, mềm thật.”
Tạ Vũ Xuyên chuẩn bị cho Bạch Du một đôi ván trượt hai tấm — loại dễ dùng hơn so với ván đơn mà cậu vừa dùng.
Cậu xách một đôi giày trượt tuyết, bảo Bạch Du ngồi lên ghế nghỉ, rồi rất tự nhiên quỳ xuống, định cởi giày cho anh.
“Để anh tự làm.” Bạch Du ngại ngùng né tránh, ánh mắt lấp ló sau kính trượt tuyết liếc quanh xem có ai đang nhìn không.
Tạ Vũ Xuyên không nói gì, đợi Bạch Du cởi xong giày rồi mở đôi giày trượt tuyết ra, giữ lấy cổ chân anh định xỏ vào. Khi cảm thấy mắt cá anh hơi rút lại, cậu nhắc nhở: “Đừng né, giày này anh không tự mang được đâu.”
Nghe vậy, Bạch Du mới ngoan ngoãn không giãy nữa.
Tạ Vũ Xuyên tỉ mỉ xỏ giày cho Bạch Du, sau đó kéo phần váy tuyết của quần phủ ra ngoài giày, rồi giải thích: “Như vậy tuyết sẽ không lọt vào bên trong.”
Cậu kiên nhẫn dạy Bạch Du cách cố định chân lên ván hai tấm, và cách điều khiển để di chuyển trên tuyết.
Bạch Du lắng nghe rất nghiêm túc, cố gắng thực hiện đúng từng động tác. Nhưng lần đầu trượt, anh vẫn mất thăng bằng và ngã nhào — may là miếng bảo hộ hình rùa phía sau đã cứu anh.
Bạch Du đứng dậy, phủi tuyết, chỉnh lại kính trượt tuyết rồi nói: “Để anh thử lại lần nữa.”
Hai người luyện tập hơn hai tiếng trên đường trượt. Bạch Du gần như đã thành thạo kiểu trượt hình chữ V để giảm tốc. Nhưng trong lần trượt cuối cùng, anh không phanh kịp, ngã nghiêng sang một bên.
Anh nằm trên tuyết một lúc không chịu đứng dậy. Tạ Vũ Xuyên vội trượt tới, liền bị Bạch Du nằm dưới đất ném một nắm tuyết thẳng vào mặt.
Tạ Vũ Xuyên biết anh cố tình trêu mình, lập tức yên tâm. Nhưng chưa đợi Bạch Du ngồi dậy, cậu đã đẩy anh ngã lại vào tuyết, rồi cả người đè lên.
Bạch Du cười đến mức chỉ còn thở hổn hển, hơi thở phả ra làm lớp kính trượt tuyết mờ trắng xóa. Anh không nhìn rõ động tác của Tạ Vũ Xuyên, chỉ nghe tiếng sột soạt khe khẽ bên tai.
Anh vỗ nhẹ bảo Tạ Vũ Xuyên đứng dậy, ai ngờ lại bị đè chặt hơn.
Sau đó, Bạch Du cảm thấy kính trượt tuyết trên mặt bị ai đó tháo xuống. Ánh sáng chói chang phản chiếu từ tuyết khiến anh nheo mắt. Vừa khép mi lại, anh đã cảm nhận được một thứ gì đó mát lạnh chạm lên mí mắt, rồi trong khoảnh khắc kế tiếp, thứ cảm giác đó phủ lên đôi môi hơi hé của anh.
Hết chương 63