Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chuyện về nữ sinh bỏ tuyển thẳng đi làm chủ
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một mùa xuân nữa lại về, sân trường Đại học T nhộn nhịp sinh viên vội vã đến lớp, từng nhóm hai ba người trò chuyện rôm rả trên lối đi.
Hôm ấy, trời trong xanh, nắng đẹp, không khí trong lành. Trên con đường lớn trong khuôn viên trường, hai nam sinh vừa đi vừa trò chuyện.
“Ê, mày nghe gì chưa? Có người năm tư từ bỏ suất tuyển thẳng lên cao học đấy!” Nam sinh mặc đồ xanh nghiêng đầu tám chuyện với nam sinh cao gầy bên cạnh.
“Trời đất, ai mà ngáo thế? Suất tuyển thẳng đâu phải muốn bỏ là bỏ được!” Nam sinh có dáng người cao giật mình.
“Còn ai vào đây nữa, Phương Đường của Học viện Khoa học Sinh học chứ! Mày không biết à? Hôm qua, Giáo sư Lý còn cố tình chặn Giáo sư Phương ở cổng căng tin vì chuyện này đấy.”
“Thật á? Giáo sư Lý và Giáo sư Phương cãi nhau luôn ư? Đúng là sự kiện chấn động, sao tao lại bỏ lỡ nhỉ!” Giọng điệu của nam sinh có dáng người cao đầy vẻ tiếc nuối. Bởi lẽ, hai nam thần kỳ cựu của Học viện Khoa học Sinh học xuất hiện cùng lúc, đây là cơ hội nghìn năm có một đó.
“Tối qua tao rủ mày đi chơi mà mày không đi, giờ hối hận chưa?”
“Tại lâu lắm mới được con gái rủ đi ăn cơm mà! Nhanh kể đi, sau đó thì sao?”
“Kết quả là Giáo sư Phương chẳng thèm bận tâm, còn cười tít mắt bảo rằng mình ủng hộ Phương Đường lập nghiệp, khiến Giáo sư Lý tức đến phát điên.” Giọng điệu của nam sinh mặc áo xanh cực kỳ hả hê.
“Giáo sư Phương cũng tuyệt thật đấy! Ôi, sao tao không có một người bố như vậy nhỉ…”
“Phải nói làm gì nữa.”
“Sau này mà có thi cao học, tao cứ thi thẳng vào lớp Giáo sư Phương cho rồi, cảm giác thầy ấy dễ tính thật.”
“Hay đấy, tao cũng nghĩ thế!”
Thôi không nói chuyện hai nam sinh kia nữa, chúng ta quay lại buổi trưa hôm qua nhé. Thật ra chuyện là thế này: Tiếng chuông báo hết tiết cuối buổi sáng vang lên. Phương Nghị, tức Giáo sư Phương, sau khi giảng bài xong, thong thả xách cặp ra khỏi tòa nhà giảng đường. Trên đường rẽ vào căng tin, ông tình cờ gặp đồng nghiệp Lý Minh, tức Giáo sư Lý. Hai người vừa đi vừa hỏi han nhau.
Mối quan hệ đồng nghiệp của họ vốn dĩ khá tốt. Nhưng cùng công tác trong một học viện, lại cùng được mệnh danh là “nam thần” của Học viện Khoa học Sinh học, nên giữa họ khó tránh khỏi chút cạnh tranh ngầm. Bốn năm trước, sau khi con gái Phương Đường của Phương Nghị đậu vào Học viện Khoa học Sinh học với số điểm cao ngất ngưởng, không chỉ năm nào cũng giành học bổng, cô còn cùng nhóm sinh viên đại học đạt giải nhì cuộc thi cấp quốc gia, từ đó trở thành nhân vật nổi tiếng, có tầm ảnh hưởng trong trường. Điều này luôn khiến Lý Minh cảm thấy không thoải mái. Thằng nhóc nhà mình mới học cấp hai, phải đợi bao nhiêu năm nữa mới lật ngược được tình thế này chứ! Nhưng rồi ông ấy lại nhanh chóng nảy ra một ý tưởng khác.
Một ngày nọ, khi Phương Đường học năm ba, Giáo sư Lý chợt nảy ra một ý nghĩ. Cuối kỳ này sẽ bắt đầu xét suất tuyển thẳng cao học rồi. Phương Đường quả thực là một hạt giống tốt của ngành Hóa sinh, không thể bỏ qua. Nhưng nếu mình có thể mời Phương Đường làm nghiên cứu sinh của mình, chẳng phải sẽ mượn chuyện này để lấn át Phương Nghị hay sao? Lý Minh tính toán rành rọt trong đầu, như thể đã nhìn thấy cảnh Phương Nghị phải nói chuyện cẩn trọng và nhỏ nhẹ với mình, tâm trạng ông ấy bỗng chốc tốt hơn nhiều. Ông lập tức chạy đến phòng thí nghiệm tìm Phương Đường, muốn hỏi cô đã chuẩn bị đơn xin xét tuyển thẳng lên cao học chưa. Kết quả là vừa hỏi thì đã có chuyện, Phương Đường không hề có ý định xin xét tuyển cao học! Giáo sư Lý bám theo cô cả buổi chiều cũng không hỏi ra được điều gì. Chẳng lẽ cô không muốn suất tuyển thẳng vì muốn đổi trường để thi cao học? Nhưng ngành nghiên cứu thực nghiệm sinh học của Đại học T đã thuộc top đầu cả nước rồi, nếu muốn đổi thì còn đổi đi đâu được nữa? Chẳng lẽ cô định đi du học? Nhưng nhìn cũng không giống.
Thế là trưa hôm đó, khi bắt gặp Giáo sư Phương trên đường, ông ấy hỏi một cách rất tự nhiên: “Chuyện Phương Đường không xin tuyển thẳng lên cao học là sao vậy?”
Giáo sư Phương bình tĩnh đáp: “Thì không xin thôi.”
“Không xin ư... vậy định thi nghiên cứu sinh hay đi du học?”
“Con bé nói nó muốn lập nghiệp.”
“Cái gì cơ!”
Giáo sư Phương khó hiểu liếc Giáo sư Lý: “Chẳng phải hiện nay sinh viên lập nghiệp đang rất thịnh hành sao?”
“Thịnh hành thì thịnh hành, nhưng cũng không thể chạy theo trào lưu một cách mù quáng chứ. Sinh viên học Sinh học thì có thể lập nghiệp gì được, có mấy ngành phù hợp để khởi nghiệp đâu chứ!”
“Ai mà biết được, con bé tự có kế hoạch là được rồi.”
“Tôi nói này ông Phương, ông làm bố thì phải quản lý con bé chứ, đừng để nó làm loạn, không lo nghiên cứu cho tử tế. Đó là nhân tài do quốc gia dốc sức bồi dưỡng, không thể lãng phí được đâu.” Giáo sư Lý sốt ruột nói.
Nghe câu này, Giáo sư Phương lại không vui, ông nheo mắt nói: “Dưa ép không ngọt, con bé không có đam mê nghiên cứu mà ông giữ nó lại mới là lãng phí.”
Giáo sư Lý tròn mắt ngạc nhiên, sao hai bố con nhà này đều như vậy chứ.
Giáo sư Phương vỗ vai Giáo sư Lý: “Học viện còn nhiều học trò giỏi lắm, hay để tôi giới thiệu cho ông vài đứa nhé?”
Chuyện này, thật vô lý hết sức!
Thật ra, Phương Đường cảm thấy mình rất vô tội trong chuyện này. Nhiều năm nay, người trong nhà đã không còn lạ gì với cái tính thích cạnh tranh và so bì của ông bố mình và Giáo sư Lý. Hai gia đình vốn sống gần nhau, ở tầng trên và tầng dưới cùng một tòa nhà trong khu nhà ở dành cho cán bộ của Đại học T. Họ so sánh từ việc con nhà ai ra đời trước, cho đến việc con nhà ai được khen nhiều hơn khi họp phụ huynh. Thế là Phương Đường và Lý Tiểu Minh bị vạ lây, mệt mỏi đến mức không còn muốn yêu đương nữa. Đơn cử như việc Phương Đường chuẩn bị lập nghiệp, cô đã có kế hoạch hoàn chỉnh từ lúc mới vào đại học không lâu. Bận rộn từ trong ra ngoài, chạy đôn chạy đáo mấy vòng, người nhà đã biết từ lâu, thậm chí không ít bà con hàng xóm cũng biết, vợ của Giáo sư Lý, dì Vương và Lý Tiểu Minh cũng biết cả. Ấy vậy mà chẳng có ai đề cập chuyện này trước mặt Giáo sư Lý. Chính vì vậy mới có cảnh Giáo sư Lý vò đầu bứt tai như đã thấy. Sau khi bị Giáo sư Lý giữ lại khuyên nhủ cả một buổi chiều, Phương Đường mới chợt nhận ra ý đồ xấu của ông bố mình. Rõ ràng ông biết Giáo sư Lý quý người tài và muốn hơn ông, khả năng cao là ông ấy sẽ tìm đến mình, thế mà vẫn cứ giả vờ không biết, chẳng hé lộ chút tin tức nào, nhất định phải đợi đến lúc Giáo sư Lý chạy đến hỏi thì mới chịu nói. Đúng là xấu tính thật.
Nhờ vào cái giọng to khỏe của Giáo sư Lý, chẳng mấy chốc, thông tin về sự kiện ở căng tin đã lan truyền khắp nơi. Buổi livestream trực tiếp về sự kiện đó trên diễn đàn trò chuyện BBS của Đại học T đã trở thành điểm nóng trong những lời bàn luận của các bạn học mê tám chuyện, được ghim trên trang chủ. Tiêu đề nổi bật là “Vì cớ gì mà hai nam thần đình đám của Học viện Khoa học Sinh học lại đại chiến giữa đường?”
Chủ thớt: Thích hóng chuyện nhất (11:58:44 11-02-2015)
Hai nam thần đình đám của Học viện Khoa học Sinh học cãi nhau giữa đường! Một vở kịch đặc sắc đã diễn ra trưa nay, trước cổng căng tin số hai, hướng về đại lộ rợp bóng cây! Hãy theo dõi thêm nhiều nội dung đặc sắc trong livestream trực tiếp tại hiện trường của chúng tôi, tuyệt đối đừng rời đi nhé!
Theo tiết lộ từ bạn học A – người có mặt tại hiện trường, Giáo sư Phương đang đi một mình trên đường, Giáo sư Lý tập kích giữa đường, hai người họ xảy ra tranh chấp vì vấn đề gì đó không rõ…
Phản hồi: Đầu óc nhạy bén (12:00:01 11-02-2015)
Nghe nói hình như là chuyện “tuyển thẳng cao học”, “lập nghiệp” gì đó?
Phản hồi: Truyền thuyết Đại học T (12:03:01 11-02-2015)
Tôi cá 10 tệ, chắc chắn có liên quan đến con gái của Giáo sư Phương.
Phản hồi: Chuột bạch của Học viện Xây dựng (12:05:06 11-02-2015)
Cá 10 tệ ít quá, tôi cá 100 tệ là liên quan đến Phương Đường.
Chủ thớt: Thích hóng chuyện nhất (12:09:44 11-02-2015)
Bạn ở trên thông minh thật, chính là Phương Đường. Hiện giờ, Giáo sư Lý của chúng ta đã bỏ đi vì bị Giáo sư Phương chọc tức rồi, còn Giáo sư Phương đang tiếp tục di chuyển về hướng căng tin số hai.
Phản hồi: Đầu óc nhạy bén (13:00:01 11-02-2015)
Chắc không phải em Đường không xét tuyển thẳng cao học mà lại đi lập nghiệp, Giáo sư Lý thấy tiếc nên đi tìm Giáo sư Phương đấy chứ?
“Đầu óc nhạy bén” quả không hổ danh, chỉ nói vài câu đã tìm ra được chân tướng. Phương Đường cạn lời, rời mắt khỏi diễn đàn trên điện thoại. Mới đó mà bình luận đã chuyển sang trang mới. Cô ước chừng, chắc là fan của Giáo sư Lý và Giáo sư Phương đã đổ bộ rồi. Nhờ phúc của ông bố, lần này mình cũng nổi tiếng luôn, Phương Đường bất lực nghĩ.
Trong xã hội hiện nay, việc có một người bố làm giáo sư không phải là tin tức gì to tát, đi thi giành giải cũng là thi theo nhóm, vậy mà Phương Đường có thể trở thành nhân vật có tầm ảnh hưởng ở Đại học T, tất cả đều có nguyên nhân. Mọi người đều biết, Đại học T là một ngôi trường trọng nam khinh nữ, à nhầm, nam nhiều nữ ít. Cư dân thành phố C đều biết các trường đại học của thành phố này có ba báu vật: gái xinh Đại học S, trai đẹp Đại học T, học sinh siêu giỏi trên đồi của Đại học Z. Đại học T là trường Đại học Khoa học Công nghệ top đầu thành phố C, thậm chí là toàn quốc. Tỷ lệ nam nữ cực khủng là 9:1. Thế nên câu “cứ năm cặp thì có một cặp gay” là nói đúng nơi này luôn đấy.
Trong một ngôi trường như thế này, nữ sinh chỉ cần hơi ưa nhìn một chút là đã được chú ý hơn so với các bạn học bình thường. Đại học T không thiếu học sinh siêu giỏi, nhưng là một cô gái đánh bại phần lớn nam sinh để giành vị trí top đầu thì muốn không nổi cũng khó. Phương Đường có một khuôn mặt trái xoan xinh xắn, khi cười, đôi má ửng hồng như trái táo chín, trông vô cùng đáng yêu. Thành tích học tập cũng giỏi, nên từ khi vào trường đã nhận được vô số sự chú ý của các bạn học. Thêm nữa, sau này lại xảy ra câu chuyện trớ trêu kia.
Sinh viên học ngành Sinh học đều biết, khi vào khoa Sinh học có nghĩa là đã bước nửa bước chân vào phòng thí nghiệm, không thể thiếu việc sẽ làm bạn với động vật. Hôm nọ, chuột trắng, chuột đen trong phòng thí nghiệm số 2 bỏ trốn tập thể, đàn anh trực phòng thí nghiệm hôm đó vô cùng rối rắm, gọi điện thoại khắp nơi để tìm viện trợ từ bên ngoài. Phương Đường nhận được một cuộc gọi từ đàn chị Lý, cô vội vàng sửa soạn chạy đến phòng thí nghiệm. Lúc chạy đến đại lộ rợp bóng cây, vừa khéo nhìn thấy một cái bóng đen thui nhanh nhẹn lao về phía cô, chẳng phải là...
Phương Đường giật mình, lập tức xoay người, một pha lao tới đầy điệu nghệ, ha ha, tóm được rồi nhé!
“Ê!”
“Bộp…”
“Chít chít!”
“Ối giồi ôi!”
Bốn âm thanh gần như vang lên cùng lúc. Chưa kịp vui mừng vì bản lĩnh nhanh nhẹn và mạnh mẽ của mình thì Phương Đường lại phát hiện, ơ, hình như cô tông phải người khác rồi…
Đúng vậy, vì mải miết đuổi bắt con chuột nên Phương Đường không hề chú ý đến hai người đang đứng ở bên đường. Không may hơn nữa, một trong hai bạn học kia – người đang đứng, còn đang vác chiếc máy quay phim có dán logo của đài truyền hình trường học… Thế là, bạn học Phương Đường, tay săn chuột cừ khôi của chúng ta, đã nổi tiếng rồi.
Từ lúc chương trình livestream của kênh truyền hình trường học phát sóng cảnh Phương Đường bắt chuột, cho đến khi diễn đàn trường học xuất hiện bài đăng cắt từ đoạn video “Người đẹp chuyên ngành Hóa sinh anh dũng bắt chuột”. Sự kiện bắt chuột là một cú nổ lớn trong cuộc sống học đường tẻ nhạt của các học bá trường Đại học T. Thường ngày, các nam sinh khối ngành khoa học công nghệ chỉ biết học và học, khó lắm mới có niềm vui! Thế là đủ loại sản phẩm ăn theo liên quan cũng xuất hiện, như “Câu chuyện không thể không nói giữa tôi và con chuột”, “Người đẹp cứu chuột”, “Bạn dám yêu một cô gái học ngành Sinh hóa không?”, “Em Đường, em thật dũng cảm, làm bạn gái anh nhé!”, v.v… Những bài viết chế giễu, hùa theo như vậy mà ở Đại học T bùng nổ suốt mấy tháng liền. Thậm chí còn có mấy cậu nam sinh suốt ngày ru rú trong nhà còn bí mật lập hẳn một “Hậu viện hội của em Đường”, fanclub lấy tên là: “Bé Chuột cưng”.
Vì vậy, sau khi “sự kiện căng tin” bùng nổ, Phương Đường – người vốn vừa mới yên ổn trở lại sau vụ bắt chuột và định sống khiêm nhường một chút – lại nổi tiếng thêm lần nữa. Đi trên đường mà cũng có bạn học nhận ra, chạy đến hỏi: “Em Đường không bắt chuột nữa, chuyển sang làm đầu bếp à? Dùng chuột để nấu ăn hả?”
“Em Đường, anh ủng hộ em!”
“Em Đường, ăn cơm ở chỗ em có được giảm giá không? Ha ha!”
“Em Đường, em đúng là mẫu người phụ nữ lý tưởng, cho anh làm quen với!”
…
Người hóng hớt có, tò mò có, tiện thể tỏ tình cũng có, đủ kiểu người. Thành ra về sau, hễ nghe thấy ai ngoài đường gọi mình, cô chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Ngược lại, mấy bạn trong đài truyền hình trường và báo chí sinh viên thì vừa nghe đến tên Phương Đường đã cười tủm tỉm, cô bạn này thật là chân thực, lại mang tin nóng cho chúng ta rồi!
Sau này, khi trò chuyện với Giáo sư Phương về chuyện đó, cô vẫn còn ấm ức. Cô ví von rằng, nghe mấy lời đồn đại ấy chẳng khác nào hồi trước trên báo và mạng xã hội đâu đâu cũng đăng tin “một sinh viên xuất sắc nào đó sau khi tốt nghiệp đại học lại đi bán thịt heo”, khiến cô cảm giác như mình cũng đi bán thịt heo thật rồi.
Nửa năm sau, cô bạn Phương Đường vốn được mọi người chú ý ấy rốt cuộc cũng mở được một quán ăn Tứ Xuyên gia truyền. Buổi trưa một bàn, buổi tối một bàn, công việc làm ăn náo nhiệt, khách khứa dần dần từ trong trường lan ra ngoài trường. Điều này khiến đám đông quần chúng lúc trước không hiểu chuyện, chỉ nghĩ cô đang đùa, bỗng chốc trở nên ngơ ngác.
Đùa ư?
Ai mà đùa với các người chứ!
Phương Đường – cô bạn xưa nay chưa từng nói đùa – đến ngày quyết toán giữa năm, sau khi tính xong lợi nhuận, bưng một cốc cà phê pha thêm đường, mỉm cười hớn hở.