Chương 2: Cơm Ống Tre

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

◎Món ăn nhà làm tinh tế, mỗi hạt gạo đều đong đầy hương vị.◎
Gió sớm đầu hạ luôn mang đến cảm giác dễ chịu. Sau khi mua đồ ăn xong, Phương Đường hớn hở trở về căn hộ nằm trong khu tập thể. Căn hộ tầng trệt này thuộc dãy nhà riêng biệt gần cổng trường, đã được cô cải tạo thành một quán ăn gia đình nhỏ. Mỗi ngày quán chỉ nhận tối đa hai bàn khách, do thực đơn đặt riêng nên thường là một bàn vào buổi trưa, một bàn vào buổi chiều.
Vài năm trước, khi khu nhà ở của trường học được cải tạo lại, mẹ của Phương Đường là Lưu Ngọc thấy thời cơ thuận lợi nên đã mua lại vài căn hộ từ những gia đình khác trong trường muốn bán nhà. Khi Phương Đường có ý định khởi nghiệp đã tìm đến mẹ mình và được bà làm cho một hợp đồng thuê nhà với giá tám trăm tệ mỗi tháng. Đó là một số tiền thuê rất thấp cho một cửa hàng, mỗi tháng ngoài tiền thuê nhà cô còn đưa thêm một nghìn tệ gọi là tiền phụng dưỡng mẹ. Thời gian đầu mặc dù mỗi tháng đều nhận được trợ cấp dành cho sinh viên khởi nghiệp nhưng vẫn suýt phá sản, dù vậy nhưng Phương Đường vẫn cắn răng kiên trì. May mắn là hàng xóm đều sẵn lòng ủng hộ việc kinh doanh của cô, tuy món ăn có giá hơi cao nhưng bù lại là sự sạch sẽ, an toàn, đủ dinh dưỡng và hương vị thơm ngon. Những đơn hàng giao đến Đại học T đều không tính vào hai bàn khách cố định mỗi ngày, thường là các món ăn quen thuộc trong thực đơn hàng ngày. Rất nhiều các cô, các dì làm việc hành chính ở Đại học T đều đặt cơm tháng cho con cái đang học gần đó để tiện đến ăn trưa, vừa đảm bảo dinh dưỡng.
Đi dọc theo con đường nhỏ rợp bóng cây, tấm biển “Món ăn gia truyền Phương Ký” yên lặng đứng bên vệ đường. Bước vào sân nhỏ có hàng rào bao quanh, Phương Đường đặt những mớ rau tươi vừa mua lên bàn chế biến, cô rửa tay rồi chuẩn bị nấu các món ăn cho hôm nay.
Món Tứ Xuyên cũng giống như phần lớn các món ăn miền Nam Trung Quốc, thuộc trường phái ẩm thực lấy gạo làm thực phẩm chính. Bình thường để làm dậy lên trọn vẹn hương thơm của gạo, Phương Đường không dùng nồi cơm điện trong bếp ăn gia đình, mà cô chọn cách nấu bằng xửng hấp truyền thống. Xửng hấp gỗ sam khi hấp cơm sẽ tỏa ra một mùi thơm nhẹ thấm vào hạt gạo, giúp cho cơm chín mềm, dẻo thơm và rất dễ ăn. Cách nấu là đặt một chiếc nồi lớn lên bếp, cho lượng nước vừa phải, sau đó đổ gạo đã vo sạch vào nấu bằng lửa lớn, khi cơm chín được khoảng năm, sáu phần thì dùng vợt vớt ra cho vào sàng, rồi đặt xửng hấp lên nồi chứa nước, đổ phần cơm đã nấu sơ vào xửng hấp. Hấp bằng lửa lớn như vậy, cơm vừa ngon lại không bị cháy.
Cơm hấp của quán Phương Ký rất được khách yêu thích, các dì gần đó thường dẫn con nhỏ đến gọi cơm hộp, chính vì cơm hấp bằng xửng gỗ thế này khiến bọn trẻ ăn ngon miệng hơn; với trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn thêm được vài bát cơm mới thực sự có lợi.
Nhưng hôm nay Phương Đường không dùng xửng hấp cơm thường ngày, mà lại lấy ra từ trong túi nhiều ống tre rỗng và bắt đầu rửa sạch. Hóa ra hôm nay khách đặt bàn yêu cầu ăn cơm ống tre, nên Phương Đường quyết định đổi toàn bộ các bữa ăn trong ngày thành cơm ống tre. Dù mở quán ăn riêng chuyên các món Tứ Xuyên, nhưng nếu khách báo trước muốn ăn những món địa phương nổi tiếng mà Phương Đường biết nấu, thì cô cũng sẽ thêm vào thực đơn.
Cơm ống tre khác với cơm trắng hấp trong xửng gỗ, thường là món cơm hỗn hợp được nấu từ gạo tẻ và gạo nếp trộn cùng sườn và các món ăn kèm được cắt nhỏ. Phương Đường nghĩ về sở thích của người đặt bàn, cô quyết định làm cơm ống tre lạp xưởng đậu Hà Lan.
Mấy dây lạp xưởng treo trong sân là do Phương Đường cùng mẹ và dì Vương dùng phần thịt thăn heo làm từ trước Tết. Cô làm rất nhiều lạp xưởng vị Tứ Xuyên cay tê và lạp xưởng ngọt kiểu Quảng Đông. Ngoài việc thỉnh thoảng ăn để thỏa mãn cơn thèm, còn giữ lại dùng trong quán, quả nhiên lần này đã phát huy tác dụng. Cô lấy gạo nếp ngâm từ tối hôm trước, thêm gạo tẻ mới ngâm 20 phút vào nấu, cho lạp xưởng thái nhỏ cùng nấm hương và đậu Hà Lan tươi vào bát rồi trộn đều, sau đó đổ vào ống tre đem hấp. Vậy là xong!
Phương Đường lau mồ hôi, rửa tay sạch sẽ, cô cầm một cái ghế nhỏ ra ngồi trong sân nhặt rau, tay vẫn thoăn thoắt không ngừng nhặt rau, miệng thì cười thầm đầy vẻ quái dị: Đợi lát nữa người đó tới nhất định phải chém đẹp một trận. Hừ hừ, là tăng giá, hay nên tăng giá nhỉ.
Buổi trưa, khi Thẩm Thuần và Lưu Tương Linh tới trước cửa quán Phương Ký đã thấy Phương Đường một mình bận rộn dọn dẹp lần cuối, trên mặt vẫn nở một nụ cười kỳ quái.
Rùng mình! Thẩm Thuần bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, dụi mắt vài lần, nhìn lại thì không còn thấy gì nữa. Ừ! Chắc chỉ nhìn nhầm thôi…
Anh ta vừa đẩy cửa cổng vừa gọi Phương Đường: “Đường Đường, anh đến rồi.” Phương Đường ngẩng đầu liếc nhìn rồi mỉm cười đáp: “Ngồi đi, em mang cơm lên ngay.”
“Chà! Em gái Đường Đường vẫn như mọi khi, để anh giúp em.” Thẩm Thuần cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, bảo Lưu Tương Linh ngồi xuống, còn mình thì vào bếp giúp Phương Đường.
Hai người mang ba món mặn và một món canh ra bàn ngoài sân, gồm nấm bào ngư xào, măng xào thịt ba chỉ thái lát, một đĩa rau xào đơn giản, cùng canh trứng rong biển, ăn kèm cơm ống tre, vừa vặn thành một bữa trưa chuẩn cơm nhà nhưng tinh tế hơn.
Lưu Tương Linh vui vẻ vỗ tay, quay sang cười với Thẩm Thuần: “Cậu giỏi thật đấy, tìm được quán ưng ý thế này, mấy món tôi muốn ăn đều có đủ cả!”
Thẩm Thuần mỉm cười đáp: “Cũng phải cảm ơn Đường Đường nữa, cô ấy là con gái duy nhất của cô giáo Lưu Ngọc, truyền nhân của nhà họ Lưu. Cậu cũng biết đấy, chính là chủ quán các món Tứ Xuyên nổi tiếng của nhà họ Lưu ở Tứ Xuyên mấy năm trước.” Mẹ của Phương Đường – bà Lưu Ngọc là một chuyên gia dinh dưỡng lâu năm. Trước kia vì sở thích mà bà từng mở một quán ăn Tứ Xuyên, cũng chính trong thời gian làm chủ quán, bà đã gặp Phương Nghị. Không lâu sau khi sinh Phương Đường, bà Lưu Ngọc chuyên tâm vào công việc chuyên gia dinh dưỡng và chăm sóc con cái nên đã đóng cửa quán.
“Trời ơi, con gái của cô Lưu sao! Thật hân hạnh, hân hạnh quá. Chị là Lưu Tương Linh, nhà sản xuất chương trình “Buổi Hẹn Ẩm Thực” của Đài Truyền hình thành phố C.”
Lần này đến lượt Phương Đường ngạc nhiên: “Chẳng phải là chương trình truyền hình nổi tiếng đó sao! Em vẫn hay xem lắm, đặc biệt thích số phát sóng về các món ăn dân dã của Trường Giang.”
“Ha ha, thật sao? Em thích thì tốt quá rồi.”
Lưu Tương Linh vốn là người dày dặn kinh nghiệm trong giới truyền hình, lập tức bắt chuyện thân thiết với Phương Đường: “Chị ấy à, trong các trường phái ẩm thực Tứ Xuyên thì thích nhất là món của nhà họ Lưu, biến những món cay nồng dân dã thành những món ăn vô cùng tinh tế. Tiếc là sau này cô giáo lui về ở ẩn, nếu không thì đã làm chuyên mục phỏng vấn từ lâu rồi.” Giọng điệu của cô ấy tràn đầy tiếc nuối.
Thẩm Thuần thấy vậy bèn mỉm cười xoa dịu bầu không khí: “Ăn nhanh đi, món ngon mà để nguội thì tiếc lắm.”
Anh ta gắp một đũa cơm lạp xưởng đậu Hà Lan, hạt nào hạt nấy đều căng tròn: “Thơm quá, đúng là cơm ống tre do em nấu có khác.”
Phương Đường bật cười: “Anh Thẩm, lâu rồi không gặp mà anh vẫn giỏi nịnh như xưa, ăn cơm mẹ em nấu từ nhỏ, thử so sánh là biết còn kém xa lắm.”
Cô liếc nhìn đồng hồ, thấy cũng gần đến giờ mấy đứa nhỏ đặt cơm đến lấy, bèn ung dung bước đến chiếc bàn chữ nhật kê sát tường, bắt đầu chia phần cơm mang đi.
“Lần trước cậu nói sẽ dẫn tôi đến quán ăn do em gái cậu mở…” Thấy hai người thân thiết như vậy, Lưu Tương Linh tò mò hỏi: “Đường Đường là em gái cậu à?”
“Không phải em ruột nhưng còn thân hơn cả em ruột.” Thẩm Thuần bắt đầu nói úp mở. Thẩm Thuần và Phương Đường là bạn từ thuở nhỏ, kiểu tình bạn thanh mai trúc mã. Trước đây, gia đình Thẩm Thuần cũng sống trong khuôn viên Đại học T, sau này anh ta sang tỉnh khác học đại học nên gia đình cũng chuyển đi theo. Không ngờ sau khi tốt nghiệp, Thẩm Thuần lại quay về thành phố C và làm phóng viên cho đài truyền hình.
“Bạn nối khố.” Phương Đường không thèm để ý vẻ tự đắc của anh ta, lập tức trả lời luôn cho Lưu Tương Linh: “Chị Lưu thấy bữa ăn hôm nay thế nào ạ?”
“Ngon, ngon lắm!” Lưu Tương Linh nhanh tay gắp thêm hai đũa: “Làm chị nhớ lúc trước đi chùa ăn món chay trong ống tre, mà món của em có thêm lạp xưởng nên ngon hơn nhiều. Ái chà, tiếc là chiều nay chị còn việc, không thì tối nay chị cũng ăn ở đây luôn rồi.”
“Không sao đâu, chị Lưu là người quen của anh Thẩm, nếu mua mang về thì anh Thẩm sẽ chịu trách nhiệm giao tận nơi.”
“Ê!” Thẩm Thuần không ngờ câu đầu tiên đã bán đứng mình, thế mà lại có kiểu em gái như vậy sao!
Lưu Tương Linh nhìn hai người tung hứng thì không nhịn được cười, cô thốt lên: “Ha ha ha, chị không dám tùy tiện với Thẩm Thuần như thế đâu.” Nhìn một cô gái xinh đẹp, khí chất hơn người mà lại nháy mắt như vậy thật là kỳ quặc, Phương Đường cảm thấy ngại ngùng.
Lưu Tương Linh nói đùa xong thì đổi chủ đề: “Phương Đường này, tuần sau chỗ em còn chỗ đặt trước không?”
Lúc này, Thẩm Thuần đang cắm đầu ăn lấy ăn để, cuối cùng cũng có cơ hội chen lời, vội vàng nói thêm vào: “Chị Lưu sắp làm số tiếp theo của chương trình Buổi Hẹn Ẩm Thực, lần này sẽ nói về các quán ăn gia truyền ở thành phố C. Quán của em vừa hay có thể làm ví dụ cho mô hình khởi nghiệp của giới trẻ.”
Thì ra là vậy, cuối cùng Phương Đường cũng hiểu tại sao tuần trước Thẩm Thuần đặt cơm mà giọng điệu lại thần thần bí bí, còn nói là có chuyện tốt, hôm nay đến lại dắt theo một đồng nghiệp nữ xinh đẹp, thì ra là đến để giúp cô kết nối quan hệ.
“Không sai, ban đầu khi Thẩm Thuần nói có một quán ăn gia truyền hương vị khá ổn, chị cũng chỉ định đến xem thử thôi. Nhưng khi biết em là con gái của cô giáo Lưu thì chị hoàn toàn chắc chắn rồi. Bây giờ chị xin chính thức mời em tham gia số tiếp theo của chương trình Buổi Hẹn Ẩm Thực, em có thể đại diện cho ẩm thực món Tứ Xuyên của nhà họ Lưu.”
Thẩm Thuần khá lo lắng Phương Đường sẽ cảm thấy áp lực, cũng nghĩ rằng cô sẽ không thích dựa vào danh tiếng của mẹ là Lưu Ngọc để tham gia chương trình.
Thật ra trong lòng Phương Đường cũng không có gánh nặng gì, dù sao thì cả cô và mẹ đều mở quán vì sở thích và đam mê, chứ không quá câu nệ chuyện danh tiếng. Chỉ cần có thể quảng bá quán ăn, làm ra món ăn ngon, vậy chẳng phải là đủ rồi sao?
“Em thấy được mà.”
Lưu Tương Linh mỉm cười hào hứng: “Vì số phát sóng kỳ tới, bọn chị đã mời một MC đặc biệt, anh chàng này đẹp trai lắm, cũng tốt nghiệp từ Đại học T, chắc chắn hai người sẽ có nhiều chuyện để nói! Giờ đã chốt rồi, chương trình có thể chính thức bắt đầu chuẩn bị. Còn về chi tiết và thời gian cụ thể, mấy hôm nữa chị sẽ gọi điện liên hệ với em.” Nói xong, cô ấy lau miệng rồi chuẩn bị đứng dậy rời đi.
“Đường Đường, nếu em thấy áp lực gì thì nhất định phải nói với anh đấy nhé.” Thẩm Thuần vẫn không yên tâm: “Chiều nay bọn anh còn việc phải quay về đài, em cứ về bàn lại với dì Lưu, có gì nhất định phải liên lạc với anh.”
“Dạ!” Phương Đường nhìn vẻ mặt quan tâm của Thẩm Thuần, cô nở nụ cười chân thành nhất trong cả buổi gặp hôm nay. Nụ cười như vầng trăng non treo trên khuôn mặt khiến cô trông càng thêm đáng yêu.
“Yên tâm đi anh Thẩm, em biết rõ mình đang làm gì mà.” Thẩm Thuần hơn cô ba tuổi, từ nhỏ đã quen chăm sóc cô như một người anh trai, với kiểu quan tâm tự nhiên ấy, Phương Đường thật sự rất cảm kích từ tận đáy lòng.
“Em đó…” Thẩm Thuần nhìn thấy nụ cười đó cũng tạm yên tâm, khẽ xoa đầu cô đầy cưng chiều, vừa lấy ví ra định trả tiền thì nghe Phương Đường cất tiếng: “Anh Thẩm à, dạo này giá ống tre trên thị trường tăng lắm đó, để chuẩn bị cho bữa cơm này em phải lặn lội tìm mãi mới mua được. Anh xem màu xanh ngọc này, vừa đẹp vừa lành mạnh, khi hấp lên mùi thơm dịu nhẹ nữa… Vậy nên tiền cơm này thì anh thấy sao…”
Thẩm Thuần nghĩ bụng: Nói một tràng dài như thế hóa ra là để “trấn lột” mình à. Chẳng trách lúc đến thấy cô cười gian thế, hóa ra không phải ảo giác!
“Ha ha ha…” Lưu Tương Linh nhìn hai người tung hứng thì không nhịn được cười.
“Được rồi, ai cũng không thể chiếm lợi của Đường Đường nhà chúng ta, nhân dịp em khai trương, anh Thẩm tặng em một phong bao lì xì lớn, thế nào?”
“Nếu vậy thì em cảm ơn anh Thẩm nhiều nha.” Phương Đường cười híp mắt.
Thẩm Thuần dở khóc dở cười trước phản ứng của cô: “Tới lúc này mới nghĩ đến anh à, lần sau phải giảm giá cho anh đấy nhé!”
“Chắc chắn rồi.”
Sau khi tiễn hai người ra cửa, Phương Đường nhìn bóng lưng họ dần khuất xa, tay phải vỗ nhẹ ví tiền, trong lòng vui phơi phới. Cô ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy ánh nắng hôm nay cũng đáng yêu lạ thường. Ừm, trời hôm nay xanh thật!
Hôm nay là thứ hai, buổi tối lại không có khách. Xét thấy mình đã vất vả cả sáng và thu hoạch không ít, Phương Đường cũng tự cho phép mình nghỉ ngơi một chút. Sau khi chăm sóc đám trẻ đến lấy suất ăn mang về, cô vừa lẩm nhẩm hát vừa đi đường tắt về nhà.