Chương 24: Mì cắt

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịu dàng, nhiệt tình, đôi khi lại có chút tính trẻ con khó đoán, đó là những gì Phương Đường cảm nhận về Kiều Vũ sau vài tháng quen biết. Là một người tốt, cô chống tay lên đầu, ngắm nhìn Kiều Vũ đang nằm ngược trên giường. Gương mặt anh tuấn với những đường nét thanh tú được tô điểm thêm bởi hàng mi dày đang khẽ khép lại. Nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc của Kiều Vũ khi làm việc, anh trên sân khấu tựa như vầng trăng sáng chói duy nhất giữa màn đêm. Ánh sáng từ vầng trăng ấy, từng cử chỉ, hành động đều thu hút mọi ánh nhìn của khán giả bên dưới, khiến họ không thể rời mắt. Một người như vậy, sao có thể thích mình được cơ chứ?
Phương Đường nhớ lại thời đại học, cũng từng có người bạn nam chặn cô lại tỏ tình.
“Cậu nói cậu thích tớ, thế cậu thích tớ ở điểm nào?” Cô tò mò hỏi đối phương.
Cậu ta cười hì hì: “Cậu xinh lắm. Trường mình ít con gái, tớ thấy cậu là xinh nhất.” Lời đáp thật thà đến mức quá đáng ấy khiến Phương Đường nghẹn lời, không biết phải phản ứng thế nào.
“Nhưng tớ không quen biết cậu.”
“Ai cũng đều từ người lạ trở thành người quen mà, trước tiên cứ làm quen với nhau như bạn bè đi, biết đâu lại rất hợp nhau đấy.”
Cũng đúng.
“Ok.”
“Vậy chúng ta trao đổi phương thức liên lạc nhé.” Hai người trao đổi số điện thoại với nhau.
Sau đó, Phương Đường thường xuyên nhận được tin nhắn từ cậu ta, thi thoảng cũng đi ăn cơm cùng một vài bạn học khác. Cho đến một hôm, Phương Đường vì có việc đột xuất nên đến điểm hẹn sớm hơn, và nghe thấy cậu ta nói chuyện với những người bạn nam khác.
“Lừa mấy đứa con gái quá dễ, mày chỉ cần nói với cậu ta cảm thấy cậu ta rất xinh thì cậu ta liền đưa ngay số điện thoại cho mày. Phương Đường đó cũng thế, đợi thêm một thời gian nữa là lừa đến tay rồi…”
Lý Hinh sau khi biết chuyện thì tức giận bất bình: “Dù gì cũng là bạn học cùng lớp, vậy mà lại bàn tán sau lưng người khác. Đi, mình đi tìm cậu ta!”
Phương Đường kéo tay cô ấy lại: “Không cần đâu, cứ cho vào danh sách đen là được rồi.” Sau này không làm bạn nữa, không cần loại bạn không biết tôn trọng người khác là gì.
Vì vậy, sau đó có thanh niên khác tỏ tình, Phương Đường đều không cho số điện thoại. Thẻ người tốt đã phát quá nhiều lần, dần dần thành thói quen rồi.
Buổi chiều, cơn gió hiu hiu luồn qua chiếc chuông gió bên cửa sổ, phát ra âm thanh leng keng, vừa yên tĩnh vừa tươi đẹp. Phương Đường ngồi bên giường, trông chừng Kiều Vũ đang thiếp đi vì bệnh: “Anh thích em ở điểm nào thế?” Có phải cũng chỉ vì ngoại hình hay một cảm giác mới mẻ?
Miệng lẩm bẩm tự nói, bất giác cô đã hỏi thành tiếng.
“Anh cũng không biết.” Câu hỏi nhỏ như tiếng muỗi kêu ấy vậy mà không ngờ lại nhận được câu trả lời.
Phương Đường ngạc nhiên nhìn Kiều Vũ, người cũng đang mở mắt chăm chú nhìn cô: “Đàn anh…” Anh không phải đang ngủ say sao?
Kiều Vũ rõ ràng không hề ngủ say. Anh nghe thấy câu hỏi của Phương Đường, chuẩn bị thỏa mãn lòng tò mò của cô: “Có lẽ em sẽ không tin, nhưng lần đầu tiên anh gặp em ở nhà thầy, anh đã biết mình thích em rồi. Cảm giác đó giống như…” Kiều Vũ nhăn mặt nghĩ khoảng hai giây: “Lucky Strike.”
“…” Phương Đường càng bất ngờ hơn, vậy mà lại là tiếng sét ái tình vốn dĩ không đáng tin trong truyền thuyết, và Kiều Vũ cứ thế đã thú nhận rồi.
“Anh cảm thấy không cần thiết phải giấu em, viện cớ làm gì. Nếu như kiên quyết nói gì đó thì…”
Như nghĩ đến chuyện vui nào đó, nụ cười thoải mái hiện rõ trên môi Kiều Vũ: “Em nấu món chân giò Đông Pha siêu ngon. Anh cực kỳ thích dáng vẻ nghiêm túc khi nấu ăn của em, quá đẹp.”
Nghe lời tỏ tình ở khoảng cách gần vốn đã dễ gây ngại ngùng, Phương Đường còn nghe thấy Kiều Vũ khen ngợi mà không hề che giấu, cô xấu hổ đỏ mặt. Gương mặt cô đỏ bừng như quả táo Fuji trong tay bé gái, cánh tay vốn đang chống đầu buông thõng xuống, hai tay đung đưa không biết nên đặt vào đâu cho phải.
Kiều Vũ đưa tay nắm lấy tay phải cô, đặt lên tấm chăn, ngón tay anh nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay cô. Mặt Phương Đường càng đỏ hơn.
“Đừng sợ.” Anh nhẹ giọng an ủi cô: “Anh bảo đảm với em là anh không làm gì cả, nhưng anh là người bệnh nên cần nắm tay một lúc.”
Đàn anh Kiều lại nghĩ đi đâu thế này, Phương Đường không vui lườm anh.
“Anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Phương Đường không biết nên đáp lời thế nào, bèn chuyển sang chủ đề khác: “Sao tự nhiên lại bị cảm thế?”
Kiều Vũ nhếch khóe miệng: “Đỡ nhiều rồi. Có thể là do trước đó thức khuya tập kịch nói mà không điều chỉnh trạng thái nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng bệnh vài hôm là không sao ấy mà. Đúng rồi, buổi tối anh muốn ăn mì cắt thịt bò, trong bếp có sẵn bột mì đó~”
“…” Người này sao lại biết cô định nói nếu bệnh đỡ hơn thì cô sẽ về nhỉ, không ngờ lại tranh nói trước, chặn mất lời người khác. Đành vậy, người bệnh là trên hết. Trước mặt đàn anh Kiều, không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô nhân nhượng rồi. Phương Đường nghĩ bản thân cô kiểu gì cũng sẽ có ngày nhượng bộ thành thói quen, và sau này, suy nghĩ của cô đã được chứng minh là hoàn toàn chính xác.
Căn bếp nhà Kiều Vũ rộng rãi nhưng cũng đầy đủ tiện nghi, không giống với cách trang trí phóng khoáng của đa số đàn ông độc thân. Căn phòng chuyên dùng để nấu nướng này nằm cạnh phòng khách và sân hiên, được trang trí một cách tinh tế và độc đáo. Để phù hợp với phong cách tổng thể của căn nhà gỗ nhỏ, nơi này đã được cải tạo thành kiểu nửa lộ thiên. Sân hiên liền kề đặt một bộ bàn ghế gỗ tròn, khăn trải bàn phong cách đồng quê đung đưa nhẹ theo gió. Từ đó có thể thấy chủ nhà rất coi trọng việc ăn uống.
Phương Đường nhớ lại lúc quay chương trình, Kiều Vũ hỏi cô liệu anh có thể theo cô học nấu ăn không. Nhìn thế này thì anh có chỗ nào không biết nấu đâu chứ? Dụng cụ bếp được sắp xếp gọn gàng trong tủ, nguyên liệu nấu ăn chất đầy tủ lạnh, từ sốt cà chua California đến cá biển Iceland. Cô bật cười lắc đầu, đàn anh Kiều này thật là…
Các bước để làm món mì cắt thịt bò thực ra không khó, chỉ khó ở bước nhào bột. Người miền Bắc có một loại thiên phú bẩm sinh với các món mì, nhào bột, kéo sợi mì cứ như là bản năng của họ vậy. Đáng tiếc, Phương Đường là người miền Nam điển hình. Bình thường, cô vẫn có thể tự xử lý việc cán vỏ sủi cảo hay bánh trôi, nhưng nhào bột mì thì hơi khó đối với cô.
Để nhào được bột mì cắt chuẩn cần có độ cứng và độ dai phù hợp. Coi như đang học hỏi, Phương Đường thấy còn dư dả thời gian nên tiện thể luyện tập, liền mở điện thoại tra công thức. Món mì cắt ở vùng X nổi tiếng nhất, vậy thì chọn cái này để luyện tập đi. Cô xắn tay áo lên, mặc tạp dề vào rồi chui vào tủ đựng đồ trong bếp. Quả nhiên, cô lôi ra một bao bột bánh mì cao gluten to tướng, nhìn thấy bên cạnh còn có hai bao bột mì gluten trung và gluten thấp nữa, trong lòng cô cạn lời. Đàn anh Kiều sống một mình mà ăn hết nổi thật sao?
Cô đổ bột mì vào thau, thêm chút muối và nước lọc, dùng đũa khuấy đến khi bột bắt đầu kết dính. Đổ rồi lại đổ, khuấy rồi lại khuấy, Phương Đường vung tay phải lên, lặp đi lặp lại vài lượt để nhào bột cho cứng lại. Dùng đũa gắp lên một cục bột, có thể thấy kết cấu thô ráp. Cô dùng tay ra sức nhào bột, chấm tay vào nước rồi nếm thử bột, “bụp bụp bụp, bốp bốp bốp” — tiếng đập bột vang vọng khắp bếp. Ai da, không đủ sức rồi, Phương Đường vừa nhào vừa không nhịn được bật cười. Sau này phải tập nâng tạ thêm mới được. Tiếp theo là bước ủ bột. Cô lấy một chiếc khăn ẩm phủ lên thau, rồi lấy điện thoại ra hẹn giờ ba mươi phút.
Không thể lãng phí thời gian trong lúc chờ đợi, cô bắt đầu lấy một cái nồi khác để nấu thịt bò. Kiều Vũ vẫn đang ốm, dù đã khá hơn nhưng cũng không được lơ là. Món bò kho cay đương nhiên không thể làm, vậy còn món bò hầm măng thì sao? Vừa hay cô mang theo ít măng khô. Cô quyết định xong thì đem măng khô đi rửa sạch rồi ngâm cho mềm. Thịt bò cắt xong cũng được cho vào nồi bắt đầu nấu.
Lúc này, thời gian ủ bột cũng đã hết, cô tiếp tục nhào bột.
Khối bột được nặn thành hình chữ nhật với bề mặt láng mịn, dùng dao cong cắt không gặp trở ngại gì. Phương Đường vui vẻ dùng khăn tay lau mồ hôi toát ra do nhào bột. Đồng thời, trong lòng cô lại một lần nữa châm biếm, nhà đàn anh Kiều cũng có đủ loại dụng cụ quá đi, đến cả dao cong cũng có.
Cô nhìn công thức dạy nấu ăn có ghi cách cắt sợi mì bằng dao: “Giữa dày, viền mỏng, góc cạnh rõ ràng, hình dáng như lá liễu”. Nhưng sợi mì cô cắt ra vẫn cảm thấy chưa được ưng ý, thôi thì sau này cố gắng nhiều hơn nữa vậy.
Lúc này, trên bếp gas phát ra tiếng lách tách, thịt bò đã sôi và nổi bọt máu. Cô vớt thịt bò ra, thay bằng một cái nồi gang lớn, đổ một ít dầu vào, bắt đầu xào thịt bò. Giữa chừng, cô cho thêm măng đã ngâm nở vào chảo, đảo cùng thịt bò. Khi thịt bò đã đổi màu, cô thêm quế, lá thơm, thảo quả, cam thảo và các loại gia vị khác, rồi lại thêm nước vào nấu tiếp. Khi tắt bếp, món ăn gồm thịt bò, măng và nước sốt này chính là phần nước chan tuyệt hảo cho món mì cắt.
Mùi thơm của măng hầm thịt bò từ nồi tỏa ra, bay khắp căn bếp ba vòng rồi lại lan ra ban công và phòng khách. Kiều Vũ trong phòng ngủ ngửi thấy mùi thơm thoảng qua bên cửa sổ, giấc mơ của anh cũng trở nên ngọt ngào và đầy hương vị. Được thưởng thức món ngon thật hạnh phúc, cảm giác như được từ địa ngục bước lên thiên đường vậy.
Lúc này, Phương Đường bỏ sợi mì đã cắt xong vào nồi nước sôi, bắt đầu luộc mì. Nước mì sùng sục, chẳng mấy chốc hai tô lớn mì cắt thịt bò măng đã hoàn thành. Mùi thơm đậm đà kích thích vị giác khiến nước miếng tiết ra. Phương Đường gõ cửa phòng Kiều Vũ: “Đàn anh, ra ăn tối đi.”
“Đến đây.”
Trên bàn ăn ngoài ban công đã bày sẵn hai tô mì và một đĩa nhỏ củ cải muối.
“Nghe nói người dân thành phố ven biển phía Đông có thói quen ăn mì kèm củ cải muối, nên em làm thêm ít dưa muối ăn liền. Không ăn nhiều được thì nếm thử một chút cho biết.” Đối với căn bếp đa năng của nhà Kiều Vũ, Phương Đường đã hoàn toàn bình thản. Việc nhìn thấy vại muối dưa ở góc bếp không còn làm lay động trái tim kiên cường của cô nữa.
Kiều Vũ trộn đều mì trong tô, đưa lên miệng một miếng lớn. Sợi mì cắt trơn ngoài, dẻo trong, mềm mà không dính, càng nhai càng thơm, kết hợp với thịt bò xào măng mang đến ma lực kỳ diệu. Anh lại gắp một miếng củ cải muối rồi từ từ thưởng thức. Vị chua giòn của dưa muối vô cùng kích thích vị giác, khiến anh không tự chủ mà đã ăn hết quá nửa tô mì.
Phương Đường cũng ăn say sưa một cách khác thường. Hiếm khi được làm món mì đại diện của thành phố X, bát mì cắt thịt bò lâu ngày mới gặp khiến tâm trạng cô vô cùng thoải mái. Liếc nhìn trộm người bên cạnh đang ngửa mặt húp mì ừng ực, cô cảm thấy thật tốt đẹp và tự tại. Phương Đường không giỏi xử lý các vấn đề tình cảm, không chỉ vì thiếu kinh nghiệm, mà phần lớn do tính cách lý trí cao hơn tình cảm. Cũng chính vì thế, khi Kiều Vũ bất ngờ dồn cô vào tường, cô mới phản ứng theo cách đơn giản và thô bạo như vậy. Ngược lại, cô cảm thấy biết ơn sâu sắc từ đáy lòng cho khoảnh khắc hai người thoải mái ở bên nhau này. Một mối quan hệ không được xử lý đúng đắn sẽ để lại ít nhiều tiếc nuối. Cô không muốn vì thế mà đánh mất một người bạn, hơn nữa cô không hề ghét Kiều Vũ, chỉ là không biết phải làm thế nào mà thôi.
Ở một mức độ nào đó, Kiều Vũ thậm chí còn hiểu Phương Đường hơn chính cô. Anh vội vã muốn tiếp cận cô, nhưng sau sự chống đối mãnh liệt của cô, anh đã lựa chọn cách chuyển tiếp tự nhiên, không truy vấn câu trả lời của cô nữa.
Sau bữa tối, Phương Đường dọn dẹp căn bếp gọn gàng, chuẩn bị quay về nhà. Bầu trời hoàng hôn rực rỡ, làn gió mát mẻ khẽ thổi bên tai.
“Đàn anh, em về đây.”
“Được, chú ý an toàn nhé.” Vẫn là nụ cười dịu dàng đó.
Phương Đường nhìn Kiều Vũ đứng bên cánh cửa. Hình ảnh căn nhà gỗ giữa rừng, người ấy đứng một mình như tranh vẽ, khắc sâu vào tâm trí cô, mãi chẳng thể xóa nhòa.