56. Chương 56: Bé thiếu gia

Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Trì Ngư bất chợt mở to mắt, chưa kịp phản ứng thì nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn của Cố Uyên đã kết thúc từ lúc nào.
Mi mắt cậu còn vương chút ẩm ướt vì ngỡ ngàng, im lặng nhìn Cố Uyên, dường như đang chờ đợi một lời giải thích. Thế nhưng Cố Uyên lại tỏ ra thản nhiên như chưa có chuyện gì, hoàn toàn không giống người vừa làm điều gì đó mờ ám.
"Chúc hai người hạnh phúc nhé."
Chủ tiệm làm tóc rõ ràng đã chứng kiến cảnh thân mật của hai người, nhìn vành tai đỏ ửng của Chu Trì Ngư rồi trêu chọc: "Cậu bé đáng yêu quá chừng, giống như búp bê Tây phương vậy."
Chu Trì Ngư đưa tay lên, khẽ lau khóe môi mình một cách cứng nhắc, mãi mới lắp bắp nói được một câu: "Đi thôi."
Điểm đến tiếp theo của hai người là trung tâm nghiên cứu sinh học, nơi Cố Uyên thường xuyên điều trị. Chu Trì Ngư ngồi không yên ở ghế phụ, trong đầu cứ vẩn vơ nghĩ đến nụ hôn vừa rồi, mặt nóng ran.
Nụ hôn đó... hình như không giống với nụ hôn cưỡng ép tối hôm qua.
Nụ hôn hôm nay giống như là... đang tán tỉnh vậy.
Cậu liếc nhìn "thủ phạm" bên cạnh, rồi khẽ ho một tiếng: "Lần sau đừng tùy tiện động vào em."
Vừa dứt lời, cậu liền im bặt, nét mặt lộ rõ sự bối rối.
Tại sao lại có cảm giác như đang làm nũng với Cố Uyên vậy?
Cố Uyên nghiêng đầu nhìn cậu, trong mắt ánh lên ý cười: "Tối nay muốn ăn gì?"
"Tối hả? Tất nhiên là em muốn ăn đồ ăn Mỹ chính hiệu rồi." Chu Trì Ngư lập tức bị phân tán sự chú ý, hoàn toàn quên mất chuyện ban nãy Cố Uyên chẳng thèm đáp lại lời cảnh cáo của mình.
"Gần chung cư có một quán thịt nướng Mỹ nổi tiếng, em có hứng không?" Cố Uyên nhẹ nhàng đạp phanh dừng xe, rồi dùng ngón tay khẽ móc vào cổ tay Chu Trì Ngư: "Nghe nói đánh giá rất cao, chắc chắn em sẽ thích."
"Được đó." Mắt Chu Trì Ngư sáng rỡ, hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui sắp được ăn ngon. "Tối nay chúng ta vừa đi dạo phố vừa ăn nhé."
"Không thành vấn đề."
Cố Uyên giơ tay chỉnh tóc mái vương bên tai cho Chu Trì Ngư, tâm trạng cũng dần vui lên theo sự phấn khởi của đối phương.
"Cắt tóc xong rồi, giờ không còn là cún con xù lông nữa."
"Anh mới là cún ấy." Chu Trì Ngư tự luyến vuốt lại kiểu tóc mới của mình: "Đây là vẻ đẹp kiểu phong trần, rất thời thượng, rất "Leo" luôn."
"Đúng vậy đấy." Cố Uyên nhướng mày nhẹ, nổ máy xe: "Hy vọng ba mẹ anh nhìn thấy kiểu tóc mới của em có thể nhận ra em."
"Ủa? Em thay đổi dữ vậy luôn à?"
Nửa tiếng sau, Chu Trì Ngư và Cố Uyên đến phòng thí nghiệm.
Bạch Ôn Nhiên và Cố Thành đã biết trước kết quả thí nghiệm, may mắn là không có gì nguy hiểm, chỉ là mẫu DNA bị tạp nhiễm, còn cơ thể Cố Uyên thì hoàn toàn khỏe mạnh.
"Tiểu Uyên."
Bạch Ôn Nhiên vừa định báo tin tốt lành thì bất chợt nhìn thấy thiếu niên đi sau Cố Uyên: "Vị này là?"
"Tiểu Ngư?" Cố Thành bất ngờ nở nụ cười rạng rỡ: "Sao con lại sang Mỹ vậy?"
Bị Cố Thành nhận ra ngay lập tức, Chu Trì Ngư hết sức tự hào, chạy đến ôm lấy cánh tay ông, làm nũng nói: "Lần này con sang Mỹ là để ở bên anh Uyên đợi kết quả. Ai ngờ tối qua anh ấy ngủ say như chết, không thèm nghe máy của con, suýt nữa con đã phải tìm đến hai người để nhờ giúp đỡ rồi."
Cố Thành xoa đầu Chu Trì Ngư, xúc động nói: "Vẫn là con hiểu và thương tiểu Uyên nhất."
"Tất nhiên rồi." Chu Trì Ngư cười rạng rỡ nhìn Bạch Ôn Nhiên, rồi quay lại đứng sát bên Cố Uyên: "Chúng con là người một nhà mà."
Bác sĩ điều trị chính của Cố Uyên đã lâu không gặp Chu Trì Ngư, thấy cậu lớn phổng phao như vậy thì nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Ngư mang dòng máu của nước nào thế? Mấy năm nay càng ngày càng đẹp trai đó."
"Bà ngoại con là người bang Georgia. Ông ngoại là con lai Trung Quốc và Áo." Chu Trì Ngư vừa trả lời vừa cầm một quyển bệnh án trên bàn lên xem một cách nghiêm túc.
"Thì ra là vậy." Bác sĩ Imie nhìn chằm chằm quyển bệnh án trong tay cậu rồi tiếp tục báo cáo tình trạng sức khỏe của Cố Uyên với mọi người. Ông đề nghị nhân cơ hội này nên làm một đợt kiểm tra tổng quát cho Cố Uyên.
"Con nghĩ vẫn nên làm kiểm tra tổng quát một lần thì hơn." Chu Trì Ngư ngẩng đầu nhìn Cố Uyên, ánh mắt lo lắng: "Lúc đó con mới yên tâm được."
Cố Uyên nhìn cậu chăm chú, môi khẽ cong lên: "Ừ."
Bạch Ôn Nhiên và Cố Thành nhìn nhau, vẻ mặt thoáng chút bất ngờ.
Kiểm tra sức khỏe tổng quát khác với kiểm tra thông thường, có rất nhiều hạng mục, ngoài việc cần kiểm tra tình trạng cấy ghép phổi và hiệu quả của liệu pháp gen thì cũng đòi hỏi Cố Uyên phải tích cực phối hợp mới có thể hoàn tất. Điều quan trọng là, những phương pháp kiểm tra này thường gây đau đớn, nên mấy năm nay Cố Uyên mới chỉ làm một lần.
"Vậy tức là đồng ý rồi sao?" Bác sĩ điều trị chính cũng tỏ vẻ bất ngờ. Ba năm trước, khi làm kiểm tra sức khỏe tổng quát, dù khả năng chịu đau rất tốt nhưng Cố Uyên suýt nữa đã bỏ cuộc điều trị.
"Ừ." Cố Uyên lấy bệnh án từ tay Chu Trì Ngư: "Xem ra tôi phải ở lại Mỹ thêm vài ngày nữa rồi."
"Em cũng có thể ở lại mà!" Chu Trì Ngư cười tươi rói, vội vàng đảm bảo: "Em là học sinh giỏi toàn diện, thầy cô chắc chắn sẽ đồng ý."
"Tiểu Ngư giỏi quá." Giọng khen dịu dàng của Cố Uyên vang lên bên tai Chu Trì Ngư, khiến cậu theo phản xạ né tránh ánh mắt đối phương, khẽ mỉm cười rồi cúi đầu nhìn đôi giày thể thao của mình.
Thật ra... cũng không cần phải khen như vậy. Nghe cứ như đang dỗ con nít đó.
Bạch Ôn Nhiên thấy hai đứa tình cảm tốt đẹp như vậy, trong lòng cũng thấy cảm động. Nếu Cố Uyên đã đồng ý, bà lập tức bắt tay vào chuẩn bị để phòng thí nghiệm sẵn sàng cho đợt kiểm tra sức khỏe tổng quát sắp tới.
Cố Uyên trả lại bệnh án cho bác sĩ, rồi kéo tay Chu Trì Ngư: "Ba mẹ, chúng con đi trước nhé. Tối nay con muốn dẫn tiểu Ngư ra ngoài chơi một chút."
Cố Thành giữ họ lại: "Tiểu Ngư hiếm khi sang Mỹ, tối nay về nhà ăn cơm đã."
Nghe vậy, Cố Uyên quay sang nhìn Chu Trì Ngư, như thể muốn hỏi ý cậu.
"Vậy cũng được ạ. Vậy mai chúng con đi ăn thịt nướng sau."
Chu Trì Ngư từ nhỏ đã biết cách làm người lớn vui lòng. Thấy lịch trình thay đổi, cậu lập tức chạy đến bên Cố Thành, thân mật khoác tay ông: "Chú Cố, mấy hôm không gặp, trông chú lại càng phong độ đấy ạ."
Cố Thành nghe Chu Trì Ngư nịnh nhiều lần rồi nên không còn tin hoàn toàn nữa, nhưng vẫn vui vẻ. Nhìn kiểu tóc mới của cậu, ông hỏi: "Tiểu Ngư sao lại cắt tóc kiểu này?"
Chu Trì Ngư chớp chớp mắt: "Cháu bắt chước Leonardo đó ạ."
Cố Thành ngẩn người, quay sang hỏi Bạch Ôn Nhiên: "Em thấy giống không?"
Bạch Ôn Nhiên cười mỉm: "Không giống."
"Aiii, nhưng anh con nói giống mà." Chu Trì Ngư giả bộ than thở.
Bốn người cùng bước ra khỏi phòng thí nghiệm, Chu Trì Ngư cố tình than thở một câu vang vọng cả hành lang: "Xem ra chỉ có anh mới hiểu con."
Một giọng nói dịu dàng, nhẹ nhàng vang lên: "Là do anh chiều em đấy."
...
Bữa tối hôm đó, Cố Thành rất coi trọng, ông sắp xếp đầu bếp chính nấu toàn món sở trường của mình. Tất nhiên Chu Trì Ngư ăn uống rất vui vẻ, đến cuối bữa thì no căng, nằm trên ghế dài ngoài sân nhỏ, mắt mơ màng nhìn lên bầu trời đầy sao.
Cố Uyên bưng ly nước trái cây giúp tiêu hóa đi đến: "Uống một chút đi, đừng để khó tiêu."
"Cảm ơn anh." Chu Trì Ngư chu môi, không hề có ý định tự giơ tay ra, rõ ràng là muốn Cố Uyên phục vụ.
Ánh mắt đen nhánh của Cố Uyên ánh lên vẻ yêu chiều, đột nhiên hắn cảm thấy chuyện tỏ tình hôm đó chưa hẳn đã là điều tồi tệ. Ít ra thì bây giờ, ở bên nhau họ cũng tự nhiên hơn nhiều.
Hắn lấy ống hút ra, cắm vào ly rồi dùng ngón tay dài thon đưa cốc nước đến bên môi Chu Trì Ngư: "Bé thiếu gia, mời uống nước trái cây."
Chu Trì Ngư vui vẻ cười, hớp mấy ngụm: "Chua ghê nha."
"Bên trong có nhiều sơn trà mà, không chua mới là lạ." Cố Uyên kiên nhẫn, tiếp tục cúi người đưa ly nước lại gần: "Uống thêm vài ngụm nữa."
"Không muốn uống nữa... trừ khi..." Chu Trì Ngư lẩm bẩm: "Anh cho thêm đường cho em đi."
Cố Uyên cười như không cười: "Không thành vấn đề."
Ly nước trái cây đã thêm đường được mang đến rất nhanh. Cố Uyên phục vụ chu đáo, lại một lần nữa đưa đến bên môi Chu Trì Ngư: "Bé thiếu gia tiểu Ngư, thử xem nào?"
Dù vẫn thấy chưa đủ ngọt, nhưng Chu Trì Ngư cũng không dám đòi hỏi quá nhiều, đành hào phóng uống nửa ly rồi tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cố Uyên uống phần còn lại của ly nước, rồi thuận thế ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh, thoải mái ngả người và chăm chú nhìn Chu Trì Ngư.
Mùa này, trong không khí vẫn còn đôi chút oi bức, nhất là ở những nơi có nhiều cây xanh rậm rạp.
Chu Trì Ngư cau mày, đưa tay xua đi mấy con côn trùng phiền toái trước mặt. Trong lúc vô thức mở mắt, ánh mắt cậu bắt gặp ánh mắt đầy tình cảm của Cố Uyên.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, có một luồng cảm giác kỳ lạ như dòng điện len lỏi từ lưng Chu Trì Ngư lan dần ra trước ngực.
Cậu khẽ nuốt nước bọt, lặng lẽ quay mặt đi. Nhưng đầu ngón tay khẽ run đã vô tình để lộ tâm trạng của cậu lúc này.
Cố Uyên mỉm cười, ánh mắt nóng rực chăm chú dừng lại trên đôi tay đang nhẹ nhàng lắc lư trên thành ghế dài của Chu Trì Ngư.
Tay của Chu Trì Ngư thật đẹp, các khớp xương mảnh dẻ, lòng bàn tay hơi ửng đỏ, khỏe mạnh, như được phủ bởi cánh hoa anh đào lấp lánh sương sớm, vừa mềm mại vừa đáng yêu.
Sau một thoáng do dự, Cố Uyên nhẹ nhàng nắm lấy những đầu ngón tay mảnh khảnh ấy. Khi Chu Trì Ngư hoảng hốt nhìn sang, trong ánh mắt Cố Uyên càng dâng trào tình cảm nồng nàn, sâu đậm hơn bao giờ hết.
Hắn cúi người xuống, nâng bàn tay ấy lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn dịu dàng.