57. Chương 57: Dù em cần bao lâu, anh cũng sẽ chờ

Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã

Chương 57: Dù em cần bao lâu, anh cũng sẽ chờ

Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên ban công lầu hai, Cố Thành đã quan sát hai người nãy giờ. Lúc nãy, ông đang đọc thư thì bị tiếng cười đùa ồn ào bên dưới thu hút sự chú ý.
"Cố Thành, ba anh có đưa cho anh nghiên mực ngọc phỉ thúy, anh biết để ở đâu không?" Giọng của Bạch Ôn Nhiên ngày càng gần. Cố Thành khẽ nghiêm mặt, xoay người nắm lấy tay vợ: "Anh đưa em đi lấy."
Bạch Ôn Nhiên gật đầu, quay lại nhìn ra ngoài trời: "Tiểu Uyên với thằng bé vẫn còn đang đi dạo ngoài kia à? Dự báo nói hôm nay có mưa, phải gọi hai đứa về mau."
"Để anh nói với hai đứa." Cố Thành mỉm cười dịu dàng: "Hai đứa đều trưởng thành rồi, mình là phụ huynh thì cũng nên bớt lo đi một chút."
Bạch Ôn Nhiên cười và cảm thán: "Bảo hoàn toàn yên tâm thì chắc phải đợi tiểu Uyên cưới vợ sinh con đã. Em cứ thấy chưa lập gia đình thì vẫn cứ như con nít."
Nhớ đến những tháng ngày vất vả mang thai, Cố Thành dứt khoát bế Bạch Ôn Nhiên vào nhà: "Anh thấy tiêu chí trưởng thành không nằm ở việc đã lập gia đình hay chưa, mà quan trọng là người đó có trách nhiệm, có chính kiến, biết bảo vệ người mình yêu."
"Anh nói đúng." Bạch Ôn Nhiên nhẹ nhàng xoa bụng: "Chỉ cần hai đứa khỏe mạnh là tốt rồi, nhìn tiểu Uyên đã chịu khổ nhiều như vậy, em chỉ mong chúng nó bình an."
Cố Thành nhẹ nhàng xoa bóp chân cho vợ: "Ừ, tiểu Ngư cũng vậy."
Ngoài sân, trên chiếc ghế dài trong sân đã không còn ai.
Chu Trì Ngư và Cố Uyên đã ra khỏi nhà, hướng về công viên gần đó. Không khí xung quanh ẩm ướt, hơi nước nhẹ nhàng bao trùm cây cỏ, mùi hương xanh mát thoang thoảng quanh hai người.
"Sắp mưa rồi phải không?"
Chu Trì Ngư giơ tay hứng mấy giọt nước đọng trên lá cây. Nước nhỏ dọc cổ tay cậu chảy xuống.
Cậu lắc lắc tay, phát hiện tay áo mình đã ướt sũng.
"Y như hồi nhỏ vậy." Cố Uyên nắm lấy tay cậu, giúp cậu xắn tay áo gọn gàng lên: "Mỗi lần ở nhà trẻ rửa tay, em đều lén nghịch nước, làm ướt cả quần áo."
"À, cũng có chút ấn tượng." Chu Trì Ngư lầm bầm: "Mỗi lần bị cô giáo tiểu Đường phát hiện đều bị tịch thu sổ tranh dán của em!"
"Ừ." Cố Uyên đổi vị trí, đi về phía có nhiều lá cây che hơn, rồi nắm lấy cổ tay Chu Trì Ngư: "Hình như một học kỳ em chỉ hoàn thành được một lần cuốn sổ ước nguyện."
Dù rất thích cô giáo tiểu Đường, nhưng mỗi lần phạm lỗi, cô vẫn nghiêm khắc tịch thu tranh. Chu Trì Ngư vẽ tranh chậm, lại thường xuyên bị tịch thu nên ít khi hoàn thành trọn vẹn.
May mắn là Cố Uyên luôn là học sinh gương mẫu, tốc độ hoàn thành cuốn sổ ước nguyện rất nhanh, mỗi lần đổi quà đều chọn những thứ Chu Trì Ngư thích. Trong lớp, ai cũng ghen tị vì cậu có một người anh trai như vậy.
"Hứ, anh chỉ giỏi bóc mẽ em."
Mây đen ngày càng kéo thấp xuống. Chu Trì Ngư nhìn về phía bụi cây xa xa, nhỏ giọng nói: "Anh, sắp mưa thật rồi."
Vừa dứt lời, mùi đất ẩm bốc lên, lá cây bắt đầu lay động dữ dội. Không khí trở nên nặng nề, sương mù mỏng bao phủ xung quanh.
Chu Trì Ngư bắt đầu lo lắng: "Mình có nên về nhà không?"
"Anh mang theo cái này." Cố Uyên lấy từ túi ra một cây dù gấp, nhẹ nhàng bung ra, ý bảo Chu Trì Ngư vào đứng cùng.
Chu Trì Ngư cười: "Anh chuẩn bị kỹ càng ghê."
"Dĩ nhiên." Cố Uyên nói với giọng cười: "Muốn ở bên em thêm chút nữa, tất nhiên phải chuẩn bị sẵn. Về đến nhà rồi thì em lại về phòng bỏ mặc anh."
"Ơ? Em đâu có bỏ mặc anh." Dưới màn mưa bụi lất phất trong rừng, Chu Trì Ngư sánh bước bên Cố Uyên. Cậu nhìn thấy tóc Cố Uyên đã ướt nhẹ vì hơi sương, do dự rút khăn giấy ra lau giúp hắn.
"Khi nào anh cần em, chỉ cần tìm em là được, em sẽ không ngó lơ đâu."
Giọng cậu càng lúc càng nhỏ, lời nói bị cơn mưa hòa lẫn vào sương mù, đọng lại trong lòng Cố Uyên rất lâu.
Dưới cây dù, không khí càng lúc càng ấm dần. Gió ẩm lùa qua hai người, cuốn theo lá cây bay là đà. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn.
Cố Uyên khựng bước, nghiêng dù về phía Chu Trì Ngư.
Những giọt mưa bám trên tóc hắn ướt sũng, nước mưa từ trán, mũi và môi hắn từ từ chảy xuống.
Chu Trì Ngư nhăn mặt: "Sao mưa to thế này?"
Cậu cẩn thận lau mặt cho Cố Uyên, nhưng phát hiện càng lau càng không sạch. Những giọt nước như thể không chịu rời khỏi gương mặt ấy.
Mưa nhỏ đan thành một lớp mỏng trên mặt dù, gió ngày càng mạnh. Áo sau lưng Cố Uyên đã thấm đẫm nước.
Dù vậy, hắn vẫn chăm chú nhìn Chu Trì Ngư, như sợ cậu sẽ chạy đi mất nếu mình lơ là trong một giây.
"Anh?"
Chu Trì Ngư ngước mắt lên, thấy rõ cây dù bị nghiêng, lập tức đưa tay giữ lấy cán dù: "Dựng thẳng dù lên mau đi, anh đang bị ướt kìa."
"Anh biết." Từng giọt mưa trượt xuống từ tóc Cố Uyên, lăn qua chiếc cằm góc cạnh của hắn. Hắn từng chút một đưa tay ra, chạm vào giữa cán dù, phủ tay lên tay Chu Trì Ngư: "Là anh cố tình đấy."
"Hả?" Chu Trì Ngư không hiểu, cố đẩy dù về phía Cố Uyên để che mưa cho hắn, nhưng hành động đó lại khiến chính cậu bị ướt nửa người: "Sao anh lại cố tình dầm mưa chứ?"
Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, tiếng mưa rơi tí tách trên mặt dù vang lên không dứt. Nhịp thở của Cố Uyên càng lúc càng nhẹ. Nhìn gương mặt lo lắng của Chu Trì Ngư, hắn đột ngột ngừng siết cán dù, giây sau lập tức kéo mạnh cậu vào lòng mình.
"Đừng để bị ướt, dễ bệnh lắm." Giọng Cố Uyên hơi khàn đi: "Anh thích cảm giác em lau nước mưa cho anh. Động tác của em rất nhẹ nhàng, trong mắt chỉ có anh. Đây là dáng vẻ anh luôn ao ước, không ngờ lại thành hiện thực."
Lời nói ấy khiến Chu Trì Ngư cảm thấy nghẹt thở.
Cậu áp sát vào ngực Cố Uyên, phần áo ướt lạnh dán vào người khiến cậu thấy đau buốt khắp nơi.
"Anh..."
Trên áo Chu Trì Ngư đã loang lổ những vệt nước đậm màu. Cậu nhìn Cố Uyên, ánh mắt đầy phức tạp: "Đừng như vậy, em thấy khó chịu lắm."
"Đừng buồn." Cố Uyên dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt nhẹ dưới chân mày cậu, lòng bàn tay lần theo vệt nước mà xoa dịu. Trong động tác ấy có chút xót xa, lại pha cả sự dè dặt kìm nén: "Anh chỉ hy vọng em có thể thích anh."
Lông mi Chu Trì Ngư khẽ run. Nội tâm cậu rối bời như trận mưa bão ngoài kia, chao đảo không yên.
"Không thích anh cũng không sao." Cố Uyên khẽ cười buồn, một giọt mưa trượt dài trên khuôn mặt: "Chỉ cần em đồng ý, anh có thể mãi mãi ở bên cạnh em."
Không khí lạnh làm sống mũi Chu Trì Ngư ửng đỏ. Hơi thở cậu phả vào bầu không khí ẩm ướt xung quanh, cổ họng ngày càng nghẹn lại. Tới lúc này, cậu mới thật sự nhận ra tình cảm của Cố Uyên dành cho mình sâu đậm và chất chứa bao nhiêu nỗi đau.
Cậu đã từng thấy nhiều người tỏ tình, câu nói "Anh thích em" hình như lúc nào cũng dễ dàng thốt ra.
Nhưng tình cảm của Cố Uyên lại không giống vậy. Nó quá nồng nàn, đến mức Chu Trì Ngư không dám dễ dàng từ chối, càng không dám thản nhiên đón nhận tấm lòng ấy.
Có lẽ, cậu vẫn còn quá non nớt, vẫn nghĩ rằng chỉ cần làm anh em, sống cùng nhau là đã đủ lâu dài và bền chặt.
Cậu đã hoàn toàn quên mất sự dằn vặt mà Cố Uyên phải chịu đựng.
Tiếng kẽo kẹt vang lên khi gió thổi mạnh làm cây dù lắc lư. Hai tay Chu Trì Ngư run rẩy rồi chậm rãi vòng ra ôm lấy Cố Uyên: "Anh, có phải em đã luôn khiến anh buồn không?"
"Không đâu." Cố Uyên dụi mũi vào tóc cậu: "Sau khi gặp em, cuộc sống của anh đã thay đổi hoàn toàn. Chính em là người cho anh biết thế nào là hạnh phúc."
"Trong ký ức của anh, tất cả những gì có liên quan đến em đều rất đẹp."
"Nếu không có những kỷ niệm ấy, anh chắc chẳng thể vượt qua được những lần điều trị đau đớn kia."
"Anh..." Giọng Chu Trì Ngư nghẹn lại: "Cho em thêm một chút thời gian nữa, được không?"
"Tiểu Ngư, anh không đặt ra bất kỳ giới hạn thời gian nào." Ngón tay Cố Uyên khẽ run, nhẹ nhàng vuốt sống lưng cậu: "Dù em cần bao lâu, anh cũng sẽ chờ."
...
Hai người ướt như chuột lột, về đến nhà thì trời đã hửng sáng.
Bạch Ôn Nhiên biết hai người bị dầm mưa, lập tức dặn người giúp việc nấu cho họ ít canh giải cảm làm ấm người.
Từ nhỏ Chu Trì Ngư đã thích ăn đồ ngon, món canh giải cảm lần này lại còn được nấu thêm chút nấm khô, hương vị vừa đậm đà lại thoảng chút mùi thịt bò đặc trưng mà cậu cực kỳ yêu thích.
Cố Uyên chỉ uống có nửa chén, sau đó đắp chăn giữ ấm rồi cứ thế để dì giúp việc múc từng chén một cho Chu Trì Ngư, cậu uống hết chén này đến chén khác.
"Uống ít thôi, không thì tối lại chạy đi vệ sinh liên tục đấy."
"Biết rồi." Chu Trì Ngư cười híp mắt, ôm chén canh nói: "Em biết điều mà."
Quả đúng như lời Cố Uyên cảnh báo, nửa đêm Chu Trì Ngư phải dậy mấy lần để đi vệ sinh, lăn lộn cả đêm chẳng ngủ được bao nhiêu.
Hôm sau, Cố Uyên phải đến phòng thí nghiệm để làm kiểm tra sức khỏe. Thấy Chu Trì Ngư vẫn còn ngủ say, hắn không nỡ đánh thức cậu dậy đi theo, kết quả là khi Chu Trì Ngư tỉnh dậy thì trời đã sáng choang.
Cậu hấp tấp chạy đến phòng thí nghiệm, lúc đến nơi thì đã là giữa trưa.
Bác sĩ nói với cậu rằng Cố Uyên đang làm xét nghiệm sức khỏe quan trọng nhất, chắc phải mất khoảng một tiếng nữa mới xong.
Chu Trì Ngư vội vội vàng vàng ăn vài miếng bánh mì, rồi chạy đến ngồi trước cửa phòng xét nghiệm chờ Cố Uyên. Cậu tự trách mình vô cùng — rõ ràng đã hứa sẽ cùng đi với hắn, vậy mà lại ngủ quên mất, thật sự là quá thất lễ rồi.
"Tiểu Ngư, con đang đợi anh con à?"
Bác sĩ phụ trách chính của Cố Uyên bước tới, ôm theo chồng hồ sơ bệnh án: "Vào trong ngồi nghỉ đi, cậu ấy còn lâu mới xong."
Chu Trì Ngư vừa nhai bánh mì vừa lững thững theo ông vào trong: "Chú ơi, mấy thứ chú đang cầm là gì vậy ạ?"
"Mấy cái này à?" Bác sĩ cười đáp: "Là bệnh án của Cố Uyên."
"Hôm qua con có xem một cuốn bệnh án, ghi lại tình trạng lúc anh con mới đến đây điều trị." Chu Trì Ngư cúi đầu, giọng nói mang theo chút áy náy: "Con thấy ghi rằng bệnh tình của anh ấy trở nặng là vì lần bị ngã xuống nước."
"Đúng vậy." Bác sĩ cũng không giấu giếm: "Lần đó bị ngã xuống nước đã khiến thời gian điều trị ở đây của Cố Uyên phải kéo dài thêm cả một năm."
"Đều là tại con..." Chu Trì Ngư ủ rũ nhíu mày: "Con đã khiến anh ấy bị liên lụy. Nếu không có con, bọn xấu sẽ không ném anh ấy xuống nước. Nói thẳng ra, con giống như sao chổi vậy."
"Ồ?" Bác sĩ nghe thế thì cười và tỏ vẻ khó hiểu: "Nhưng theo như chú biết thì tiểu Uyên là người chủ động nhảy xuống để cứu con mà."
Chu Trì Ngư đột nhiên ngẩng đầu lên: "Chú nói... gì cơ ạ?"