Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Món quà Switch và những lần đầu tiên
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề Trừng mở hộp ra. Bên trong có máy chơi game Switch được gói ghém cẩn thận, có cả bản lưu hành, các trò chơi kinh điển, và cả đĩa tập thể dục. Tay cầm chơi game phối màu vàng Pikachu, rất đáng yêu, khiến tâm trạng người nhìn cũng cảm thấy vui vẻ.
Tề Trừng đứng trước hộp, không biết nên làm thế nào.
Cậu có hơi căng thẳng.
Nghĩ tới lúc còn học đại học, trong ký túc xá sẽ có mấy thiếu gia giàu có rất thích chơi cái này. Trò chơi vừa mới ra là họ lập tức nạp tiền. Cậu nghe bạn cùng phòng phổ cập kiến thức rằng chơi game mà nạp tiền thì sẽ có nhiều thứ tốt hơn chơi không nạp tiền nhiều.
Bạn cùng phòng chơi game này liền cười nhạo những người chơi đẳng cấp nhưng cày cuốc miễn phí kia.
"Đối với tôi mà nói, đó cũng chỉ là một món tiền nhỏ thôi. Dựa vào chính sức mình cày game lên hạng mới là một chuyện."
"Cậu đã đạt cấp mấy rồi? Chơi game mà không nạp tiền thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ."
Những cuộc hội thoại đại loại thế này, Tề Trừng nghe không hiểu, thế nên cũng bị xa lánh, không ai muốn chơi cùng.
Nhưng cậu biết, chơi mấy loại game này tiêu rất nhiều tiền...
Dù sao thì, hiện tại cậu có ông xã rồi!!!
Bạch Tông Ân thấy thiếu niên tay cầm máy chơi game đang ngơ ngác, đôi mắt càng ngày càng sáng, càng ngày càng tròn. Không biết lại suy nghĩ gì mà quay đầu lại rất vui vẻ nhìn anh, chẳng khác gì một chú cún con vừa được chủ cho đồ chơi mới vậy.
"Ông xã, anh đối với em quá tốt rồi!"
Chỉ là cái máy chơi game mà thôi, thế nhưng Tề Trừng lại cong cong đôi mắt cao hứng mà nhìn anh, làm anh có cảm giác mình là người mang lại tất cả niềm vui cho cậu vậy.
Rất kỳ quái.
Bạch Tông Ân cúi mắt. Cậu cún con Tề Trừng vui vẻ ngồi xuống đất xem sách hướng dẫn, cũng không hề phát hiện 'nốt ruồi son xuất hiện là lúc có người gặp xui xẻo' đã hiện thế :)))))
Tề gia thiên vị đứa con út nhưng theo anh biết, bọn họ cũng không hạn chế chi tiêu của Tề Trừng.
Nhưng cảm giác vui sướng, hưng phấn khi được cầm máy chơi game trên tay kia của thiếu niên lại là thật.
'... Không nên đánh con, con sẽ ngoan '.
Thời điểm đó, Tề Trừng bị sốt nên nói mê.
Bạch Tông Ân ánh mắt sáng rõ, muốn sắp xếp, tìm hiểu rõ ràng mọi mâu thuẫn trên người cậu.
Tề Trừng ngồi dưới đất không hề biết chuyện gì xảy ra, đôi mắt hưng phấn sáng ngời, miệng nhỏ líu lo vui vẻ nói: "Thật sự kết nối với TV được này. Đây là lần đầu tiên em chơi cái này đó, nhắc đến mới nhớ cũng là ông xã mang đến thật nhiều lần đầu tiên cho em luôn."
Bạch Tông Ân ngẩng đầu nhìn, đôi mắt đen láy, sáng trong của cậu đập vào mắt anh.
Trong ánh mắt thiếu niên phảng phất hình bóng anh.
Chỉ có mình anh...
"Ông xã đúng là người tốt nhất thế gian này, à không, là tốt nhất vũ trụ này luôn!"
"Em thật thích anh!"
Lời nói của Tề Trừng vừa chân thành lại trong sáng. Cậu nói xong hai má còn hơi ửng hồng, quay đầu trở lại nghiêm túc đọc sách hướng dẫn nhưng hai tai đỏ ửng đều bán đứng Tề Trừng, cho thấy cậu cũng đang rất ngượng ngùng.
Bạch Tông Ân bình tĩnh thu hồi ánh mắt đang quan sát thiếu niên trước mặt, thật sự lúc này không thể nhìn ra được điều gì.
Bạch Tông Ân nghi ngờ người này.
Nhưng lại không biết rằng trong mắt anh đều là bóng lưng ngượng ngùng của cậu.
Tề Trừng ngồi xếp bằng trên tấm thảm mềm mại, làm bộ như đang chăm chú nghiên cứu sách hướng dẫn nhưng thực chất chẳng hiểu gì...
A a a a a cậu mới vừa nói cái gì vậy chứ!!!
Cái gì mà nhiều lần đầu tiên..
Cũng bởi vì quá phấn khích khi được cầm máy chơi game trên tay cho nên cậu mới ngu ngốc thốt ra lời ấy, nhưng thật ra cũng rất đúng mà--- lần đầu tiên có quần áo quý giá, lần đầu tiên được ăn những bữa cơm phong phú, lần đầu tiên đi tiệc rượu, lần đầu tiên được người khác hứa hẹn rằng sẽ nuôi cậu và lần đầu tiên được người khác tặng quà...
Thế nhưng cái từ 'lần đầu tiên' khi nãy cũng làm cho người khác hiểu lầm thật!
Cũng không biết ông xã có cho rằng cậu đang giống như lưu manh trêu chọc anh không nữa!
Còn có -- cái gì mà, thích anh.
A aaaaaaa, ai làm cho cậu chết ngay bây giờ luôn được không!
Cả đầu tóc đều lộ một vẻ ngoan ngoãn, cậu cún con Tiểu Tề Trừng ngượng ngùng tột độ, quyết định giả chết ngay lập tức. Ngày hôm nay, à không, cả buổi sáng này cậu sẽ giả vờ giận dỗi với ông xã rồi không nói chuyện với anh nữa, chắc là đến lúc ăn cơm trưa ông xã sẽ quên sạch..
"Không thích sao?"
Giọng nói của Bạch Tông Ân vang lên từ phía sau, rõ ràng là lạnh nhạt, nhưng Tề Trừng lại cảm thấy anh đang chờ đợi câu trả lời của cậu. Nghe được câu hỏi của ông xã, Tề Trừng rất nghiêm túc trả lời lại, cậu bé ngoan ngoãn lập tức rơi vào bẫy.
"Có, rất thích."
Phía sau lại phát ra tiếng cười nhẹ.
Tề Trừng sững sờ một chút, quên cả ngại ngùng gì nữa, quay đầu lại nhìn Bạch Tông Ân.
Vẻ mặt ông xã vẫn lạnh nhạt như thường, cứ như tiếng cười nhẹ vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu.
"Anh mới vừa cười à, ông xã?" Cậu cún con này thật cố chấp.
Bạch Tông Ân không hề trả lời mà đưa tay ra, nói: "Đưa tôi cái tay cầm."
Sự chú ý của cậu cún con Tiểu Tề Trừng lập tức bị chuyển hướng.
Ông xã muốn cùng cậu chơi game!
Tề Trừng vui vẻ đưa tay cầm sang, đôi mắt sáng long lanh, lấy lòng nói: "Chúng ta chơi cái gì? Ông xã, anh thích chơi game nào?"
"Tùy theo cậu." Bạch Tông Ân phát hiện tính cách thiếu niên rất mềm yếu.
Chỉ cần đối xử với cậu tốt một chút thì cậu liền vui vẻ cả ngày, giống như sợ mất đi nên không kìm được mà nhường nhịn điều mình thích cho đối phương, sẽ nỗ lực đáp lại đối phương một cách nhiệt tình, chân thành và hoàn toàn ỷ lại.
Rốt cuộc thì khi còn bé, cậu ấy đã trải qua những điều gì?
Mới trở nên vừa sợ hãi vừa khao khát đến vậy...
"Đây là lần đầu tiên tôi chơi nên cũng không biết." Tề Trừng có chút sợ rằng trò chơi mình lựa sẽ không vui, sau đó ông xã sẽ không chơi cùng cậu nữa.
Tề Trừng ngẩng đầu, ánh mắt mong đợi, hi vọng ông xã có thể lựa chọn.
Cậu có thể ở bên cạnh ông xã.
Bạch Tông Ân: "Vậy chơi trò cậu thích nhất đi."
Cả một buổi sáng, bọn họ chơi game thi đấu với nhau, đua xe Kart, truyền thuyết Dal. Tề Trừng cảm thấy chơi game cũng thật vui sướng giống như khi ăn đồ ăn, hoặc có khi còn hơn.
Cậu chơi game chết rất nhanh, thế nhưng ông xã lần nào cũng mang cậu đi đến thắng lợi.
"Ông xã, anh từng chơi game rồi sao?" Tề Trừng tròn đôi mắt cún con sáng lấp lánh, sùng bái hỏi.
Bạch Tông Ân thản nhiên nói: "Không có, là lần đầu tiên chơi."
"Ôi trời! Tuyệt quá!"
Ông xã mình thật lợi hại!
Làm gì cũng giỏi giang!
Bạch Tông Ân nhìn thấy biểu cảm thiếu niên, không biết tại sao đầu ngón tay hơi ngứa ran, rất muốn xoa xoa lên mái tóc của thiếu niên. Chắc chắn sẽ giống như cậu, mềm mại lại vô hại.
Nhưng anh cũng không có duỗi tay ra, tự mình kiềm chế lại ham muốn kỳ lạ đó, lạnh nhạt nói: "Là do người nào đó quá ngốc nghếch."
Bị cười nhạo là người ngốc nghếch, Tề Trừng còn rất vui vẻ mà nói: "Nhưng em có một ông xã siêu cấp thông minh là được rồi."
Ngốc nghếch thì cứ ngốc nghếch đi.
Cũng không phiền hà gì đến cuộc sống tươi đẹp hàng ngày của chú heo ngốc nghếch là cậu đâu.
Trên mặt thiếu niên tất cả đều là tự hào, mà phần tự hào này lại tới từ anh. Sự kiềm chế của Bạch Tông Ân dường như nứt ra một khe nhỏ, rất yếu ớt, nhưng anh cũng mặc kệ.
Anh giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mái tóc của thiếu niên.
So với trong tưởng tượng còn mềm mại hơn.
"Cậu cũng rất thông minh." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng: !!!
Được ông xã khen.
Lại còn đem lời anh tùy tiện nói xem như thật. Bạch Tông Ân cũng không phải là muốn đả kích tinh thần lạc quan và sự tự tin của Tề Trừng, chỉ là anh chưa bao giờ gặp được một người nào giống như cậu.
Được ông xã khen là thông minh - Tề Trừng.
Nếu cậu có đuôi, lúc này chắc chắn sẽ ngồi xổm xuống sủa gâu gâu, lắc đuôi điên cuồng.
Sau khi ăn xong cơm trưa, Tề Trừng vẫn còn vui vẻ.
Nhưng sau đó cậu lại nhận được một cuộc gọi từ 'người bạn thân' kia...
Quên mất chưa chặn số đối phương...
"Đêm nay là Giáng Sinh, ra ngoài chơi đi Tề Trừng."
"Tớ không đi." Tề Trừng từ chối. Buổi chiều cậu còn muốn chơi game, sau đó là đi ra ngoài mua kẹo hồ lô, rất bận.
"Đừng như vậy mà, không có tiền cũng có thể đi chơi, mọi người cùng chơi."
Đầu dây bên kia âm thanh rất ầm ĩ, hình như có người nói cái gì đó, người bạn thân ừ ừ hai câu, sau đó lại nói: "Đêm nay Tưởng Chấp cũng sẽ tới đó, cậu không rung động sao? Đừng trách tôi không nói cho cậu biết, đêm nay cũng có mấy kẻ lẳng lơ khác cũng muốn tiếp cận cậu ta đấy."
Tại sao cậu phải rung động với cái tên Husky kia cơ?
Trong khi ông xã của cậu tốt đẹp như vậy, anh ấy chơi game rất lợi hại, hơn nữa còn khen cậu thông minh.
Tề Trừng cầm điện thoại càng nghĩ càng vui vẻ, nghĩ bụng bây giờ tắt điện thoại là xong, sau đó sẽ quấn quýt ông xã chơi game.
"... Lần trước tưởng cậu sẽ tới nên muốn đem nước hoa hàng hiệu mà cậu đã đặt đến đưa cho cậu, nếu không muốn vậy cho tôi đi? Hàng lần này đặc biệt quý hiếm, tận một ngàn bốn trăm tệ, nhưng dù sao đối với thiếu gia cậu thì chỉ là một món tiền nhỏ mà thôi, Tề thiếu gia hào phóng mà."
Một ngàn bốn trăm tệ!!!!!
Đấy mà là món tiền nhỏ ấy hả????!!!
Không hề hào phóng chút nào hết!
Tề Trừng cuống quýt lên, vội vàng nói: "Tớ đi tớ đi, cậu nhắn địa chỉ cho tớ." sau đó cậu lại sợ hiểu lầm cho nên nghiêm túc nhắc nhở, "Nước hoa tớ muốn, cậu nhất định phải mang theo."
Khải Văn ở đầu dây bên kia ngớ người.
"Làm sao vậy? Tên nhà quê ngốc nghếch kia có tới hay không?"
"Sẽ tới. Lại còn muốn tôi mang theo nước hoa mà cậu ta đặt mua khi trước, bảo rằng giá của nó là một ngàn bốn trăm tệ nên cậu ta mới tới!" Khải Văn không chịu nổi.
Những người khác cười phá lên. "Xem ra người nhà giàu mới nổi này bị đuổi ra khỏi nhà là thật rồi, bây giờ nghèo đến mức này mà."
"Nghe nói mẹ của cậu ta bảo cậu ta rằng nước đã đổ đi rồi. Làm tôi cười chết."
"Cậu ta thành ra như vậy mà còn dám mơ tưởng đến Tưởng Chấp, cậu ta xứng đáng sao?"
"Đêm nay xem trò vui, nghe nói Tưởng Chấp rất chán ghét tên tép riu đó, nhìn thấy tên đó tới nhất định sẽ không vui, bị làm cho phát tởm. Không chừng còn bị đánh cho một trận."
_____
"Con đi ra ngoài một tí, đến giờ cơm tối sẽ về ạ."
Tề Trừng sau khi xuyên đến đây rất yêu thích việc đi đâu cũng phải báo lại một tiếng. Trước đây cậu nhìn các bạn học rồi các đồng nghiệp mỗi lần về trễ thì đều sẽ được người nhà gọi điện hỏi han 'Đi nơi nào', 'Làm cái gì', 'Bạn bè tốt hay xấu' các kiểu các kiểu, Tề Trừng cũng rất ước ao được như vậy.
"Về sớm một chút, buổi tối hôm nay chú làm sủi cảo, chính là vị mà Tiểu Trừng thích đó." Chú Quyền nghĩ Tề Trừng chỉ ra ngoài dạo quanh khu vực lân cận rồi sẽ về.
Tề Trừng: "Con sẽ về sớm ạ."
Bạch Tông Ân ở phòng khách, Tề Trừng lại chạy qua báo cáo mình có việc nên ra ngoài, Bạch Tông Ân ừm một tiếng. Tề Trừng liền nhanh chóng đi, nghĩ bụng đi sớm giải quyết nhanh gọn rồi về ăn sủi cảo.
"Dưa muối thịt lợn, rau cần và tôm bóc vỏ --" Chú Quyền nhẩm đi nhẩm lại nguyên liệu làm nhân sủi cảo.
Bạch Tông Ân: "Bỏ rau cần đi chú Quyền."
"Hả? Ừ, cũng được thôi." Chú Quyền cảm thấy bỏ rau cần đi cũng không đáng kể nhưng ông lại thắc mắc, Bạch Tông Ân vốn hờ hững không quan tâm đến mọi việc xung quanh sao hôm nay lại để ý đến chuyện vặt vãnh này?
Đợi đến khi tiến vào nhà bếp nấu ăn rồi, chú Quyền mới nhớ ra.
Tiểu Trừng không thích ăn rau cần.
Ngày đó cậu đi chân trần xuống lầu đã nói như vậy.
Ông đã lớn tuổi rồi, sẽ có lúc trí nhớ không còn tốt. Ngày hôm đó, Tông Ân cũng ở đó, chỉ là không ngờ anh lại nhớ được cả những thứ Tề Trừng thích hay ghét.
Chú Quyền rất vui vẻ.
Sau khi ông Lý qua đời, đây là người đầu tiên mà Tông Ân quan tâm đến.
________
Nhìn địa chỉ quán bar mới mở, Tề Trừng xem hướng dẫn thì thấy vừa vặn có ga tàu điện ngầm.
Cậu cực kỳ vui vẻ, bởi vì trước khu mua sắm có trạm tàu điện ngầm, trên đường đi chỉ cần đổi chuyến một lần là tới.
Cậu mặc quần áo giữ ấm đầy đủ, cảm thấy rất ấm áp, lần đầu tiên 'xa nhà' Tề Trừng thật sự cảm nhận được sự phồn hoa và vội vã của thành phố này.
Hôm nay là đêm Giáng sinh.
Ngày cậu đến đây, ở thế giới cũ cũng là đêm Giáng sinh.
Trên tàu điện ngầm khi ấy, đôi tình nhân ôm nhau sưởi ấm, thì thầm bàn luận buổi tối hẹn hò nên ăn cái gì.
Lúc đó cậu cảm thấy hai người bọn họ đều là chú heo ngốc nghếch.
Bây giờ Tề Trừng không trống rỗng như lúc đó nữa, cậu tưởng tượng đến buổi tối trở về, trong nhà có ông xã, có chú Quyền, còn có sủi cảo, cả trái tim đều tràn ngập hạnh phúc.
Cậu không còn cô đơn nữa.
Cậu có nhà.
Đêm nay chúng ta cũng sẽ ăn mừng đêm Giáng sinh.
Tề Trừng đắc ý nghĩ trong lòng, trên mặt lộ ra lúm đồng tiền thấp thoáng.
Cậu cún con lúc này còn đang bận vui sướng, hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi mình tiếp theo.