Chương 12

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bắc Thành là một thành phố lớn, vừa hiện đại lại rộng mở.
Đêm nay là Giáng sinh, những quán bar nghệ thuật trên phố đặc biệt náo nhiệt. Trước cửa các quán bar được trang trí cây thông Noel, quả cầu tuyết và hoa tuyết giả. Bên cạnh đó, những cô gái mặc bikini đứng cạnh ông già Noel nhiệt tình gửi nụ hôn gió đến người qua đường, còn những chàng trai trẻ hóa trang thành tuần lộc thì đi khắp nơi phát tờ rơi.
Giữa tiết trời âm hai độ như thế này...
Tề Trừng thực sự cảm thấy lạnh thay cho họ. Lúc đối phương phát tờ rơi, cậu đưa hai tay ra nhận, ánh mắt không dám nhìn ngó lung tung.
"Cậu em trai nhỏ này thật đáng yêu." Cô gái mặc bikini khẽ cười trêu chọc.
Nơi đây người đến người đi tấp nập, không biết bao nhiêu ánh mắt khiếm nhã, chẳng thèm che giấu của những người đàn ông kia cứ dán chặt lên người cô, thậm chí có mấy kẻ vô sỉ còn sờ soạng.
Ngoại trừ chàng trai tuần lộc đứng cạnh, cậu nhóc này chính là người đầu tiên trong ngày hôm nay không dám nhìn cô.
Thế nên, một chàng trai trẻ ngây thơ vẫn tốt hơn mấy lão đàn ông béo ú, đáng ghê tởm kia, cô gái thầm nghĩ.
"Xin hỏi, quán bar Lam Điều cách đây bao xa?" Tề Trừng hướng ánh mắt về phía chàng trai mặc đồ tuần lộc.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu cũng từng đi phát tờ rơi, nhưng là mặc đồ thú bông vừa dày vừa nặng vào thời tiết nóng bức. Khi đó cậu bị nóng đến váng đầu, thậm chí còn có mấy đứa nhóc chạy tới đùa giỡn, véo đuôi cậu.
Từng trải qua cuộc sống khổ cực như vậy, nên dù bây giờ Tề Trừng có tiền tiêu vặt là tấm thẻ đen không giới hạn, có một ông xã với gia tài gần chục tỷ đi chăng nữa, cậu cũng chưa bao giờ dám kiêu ngạo hay xem thường người khác, cậu rất biết thân biết phận.
Là một bé ngoan chỉ muốn sống an nhàn, dựa dẫm.
Chàng trai tuần lộc hạ mí mắt, lạnh lùng nói: "Ngẩng đầu."
"Hả?"
Cô gái mặc bikini cười khanh khách: "Cậu em, ngẩng đầu nhìn thử xem."
Quán bar Lam Điều.
Bị, bị xem thường chỉ số IQ rồi.
"Cảm ơn." Tề Trừng mặt đỏ bừng, chạy nhanh vào trong như thể phía sau có ma đuổi.
Cô gái mặc bikini tấm tắc lấy làm kỳ lạ, "Tôi xấu xí lắm sao? Sợ đến mức chạy trốn cũng không thèm nhìn người ta một cái, đầu óc cậu em này có hơi chậm chạp thì phải..."
Muốn vào quán bar thì dĩ nhiên phải qua kiểm tra.
Tề Trừng vừa vào trong liền trở thành chàng trai quê mùa, cậu tròn mắt nhìn xung quanh, cái gì cũng rất tò mò.
Đây là lần đầu tiên cậu đến quán bar.
Thì ra quán bar là thế này.
Buổi chiều vừa qua bốn giờ, Lam Điều khá vắng vẻ. Chàng trai quê mùa Tiểu Tề Trừng may mắn không phải chịu đựng thứ âm nhạc sôi động kia, trên sân khấu còn có dàn nhạc đang biểu diễn, cậu rất thoải mái nhẩm theo giai điệu. Đó là một ca khúc tiếng Anh.
Cậu không ngờ quán bar lại như thế này.
Thế nhưng cậu không biết đám ăn chơi rủ cậu đến kia lại là khách quen của mấy hộp đêm rock n roll kim loại nặng các kiểu. Vì hôm nay bọn họ phải cúi mình nịnh bợ Lilian để cô ta tiếp cận được Tưởng Chấp, nên mới chọn một quán bar không ầm ĩ, náo nhiệt như bình thường này.
"Ha, Tiểu Tề đến rồi."
"Đồ nhà quê, lên lầu hai đi."
"Ha ha ha Triệu Tam cậu thật là, trước còn gọi là Tề thiếu gia, bây giờ lại gọi là đồ nhà quê."
"Buồn cười, mọi người tin là thật sao? Không thể nào." Triệu Tam nói một cách tùy tiện.
Đám người xung quanh bắt đầu cười đùa. Trước đây gọi cậu như vậy là bởi vì Tề Trừng ra tay rất hào phóng, nhưng sau lưng đều cười nhạo cậu. Bây giờ bất quá cũng chỉ là cái hư danh mà thôi.
Lilian cầm ly rượu mỉm cười.
Tề Trừng chỉ là một đứa con trai nhà giàu mới nổi, vậy mà cũng xứng đáng yêu thích, theo đuổi Tưởng đại thiếu gia sao?
Thực tế bây giờ, một tàn phế và một nhà quê là quá tuyệt phối rồi còn gì.
Đám người kia nói chuyện không lớn không nhỏ, lại còn cố tình nói to lên vì Lilian, khiến lời nói truyền đến tai Tề Trừng đang ở lầu một.
Tề Trừng gạt bỏ sự tò mò với mọi thứ xung quanh, thần sắc bình tĩnh, vẻ mặt không hề có chút khổ sở nào khi bị cười nhạo.
Tề Trừng không phải lần đầu tiên bị như vậy. Khi còn bé, cậu vẫn hay tự ti mà thắc mắc, rốt cuộc mình làm sai chỗ nào mới bị người khác khinh thường đến thế.
Nhưng sau này cậu mới biết, vấn đề không phải ở cậu mà là do mấy người này đầu óc có vấn đề.
Nếu không thích nguyên chủ thì đừng tiếp xúc rồi giả vờ làm bạn với hắn.
Nếu không thích nguyên chủ thì cũng đừng nhắm mắt tiêu tiền của hắn.
Một mặt thì lừa gạt tiền của nguyên chủ, một mặt lại giả vờ giả vịt nịnh bợ hắn.
Mấy người này mới chính là những kẻ buồn cười và vô liêm sỉ nhất.
"Ha, Trừng."
Đây hẳn là người 'bạn thân' của cậu.
Người này mặc một chiếc áo thun cổ chữ V, đeo trang sức, tai xỏ khuyên, nói chuyện có thể so với *Lan Hoa Chỉ.
Tề Trừng nhìn qua. Cậu còn chưa kịp mở miệng thì người kia đã nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi cười nhạo nói: "Hôm nay cậu mặc cái gì thế này, quê mùa thật đấy. Giờ này rồi còn ai mặc trang phục giữ ấm nữa chứ, còn cái gì nữa đây? Giày tuyết á hả? Xấu quá, không biết gì là thời trang hết sao?"
"Kể từ ngày cậu bị khóa thẻ cũng chưa qua mấy hôm mà đã thảm như vậy, quá đáng thương." Khải Văn nói rất lớn tiếng, nhưng cũng chẳng có chút gì gọi là đồng cảm.
Những người khác cười ha hả.
Lilian ngồi ở chính giữa, bố thí nói: "Tôi phải mời khách chứ đúng không? Uống thoải mái đi."
"Tên nhà giàu nhỏ nhoi đó sao có thể so với tiểu thư Lilian."
"Lilian tốt bụng thật, loại người như vậy cũng được mời tới."
"Lilian thật hào phóng."
Mấy trai xinh gái đẹp bắt đầu nịnh bợ Lilian. Cô ta cũng rất hưởng thụ, đang đợi để nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ, câm nín của Tề Trừng. Kết quả khi ngẩng đầu nhìn lên, tên nhà quê Tề Trừng kia lại đang dùng ánh mắt đồng cảm, thương hại mà nhìn mình.
Lilian: ???
"Cô mời mấy người này tới hả?" Tề Trừng cảm thấy phải mời ông xã đến đây xem một chút, để anh biết thế nào mới gọi là ngu ngốc.
Nghĩ đến đây, Tề Trừng lại thấy ông xã nói rất đúng, cậu thật sự thông minh.
Lilian trong lòng cười lạnh. Tề Trừng đúng là vẫn như vậy, chi tiêu hào phóng, cho rằng ai cũng giống cậu ta sao. Cô cảm thấy vừa rồi mình đúng là nhìn lầm, khinh thường nói: "Đúng vậy, làm sao nào? Thứ tôi có nhiều nhất chính là tiền, không thiếu."
Lại còn cam tâm tình nguyện mời đám bạn này tới, sau đó tiêu tiền như rác.
Thật đáng thương mà.
Lilian này đang mang dáng vẻ của nguyên chủ trước đây...
Lilian lại nhìn thấy sự 'đồng tình', 'đáng thương' trong ánh mắt của Tề Trừng, cô nhất thời giận đến điên lên. Tên nhà nghèo quê mùa này là cái thá gì mà dám thương hại cô???
Tề Trừng không muốn quan tâm những người này nghĩ như thế nào, nghiêm túc hỏi 'Nam bạn thân': "Nước hoa của tôi đâu?"
"Cậu còn thật sự muốn ư? Chỉ chút tiền đó thôi sao?" Khải Văn tức giận.
Khải Văn là người bán hàng xa xỉ phẩm. Hôm nọ thấy Tề Trừng đến mua đồ, trông nguyên chủ vừa ngốc nghếch lại nhiều tiền nên hắn ta bám vào nịnh bợ. Sau đó lại mua giúp cho Tề Trừng nhiều món, từ đó chiếm được không ít tiền từ nguyên chủ.
Tề Trừng từng mua của hắn một đôi giày. Sau này mang ra ngoài mới bị cười nhạo là hàng giả. Khải Văn giả bộ ngớ ngẩn, nói qua loa rằng hắn chuyên mua đồ hàng hiệu cũng hay bị lừa, cậu sẽ không trách tôi chứ? Và rồi thật sự qua mặt được kẻ ngu này.
Sau đó hai người còn có danh xưng là 'bạn thân'.
Tề Trừng ra tay hào phóng, đi mua sắm, tiện tay liền cho hắn một lọ nước hoa đắt tiền.
Bây giờ còn muốn hắn trả một lọ nước hoa chỉ một ngàn tư tệ này sao? (1400 tệ xấp xỉ ~ 5 triệu VNĐ)
Khải Văn cũng không thể giao đồ ra vì hắn đã dùng mất rồi.
"Nói nhảm. Đó là đồ của tôi, đưa đây." Tề Trừng còn lâu mới muốn tiêu một đồng tiền nào cho mấy người cười nhạo cậu!
Cậu cũng không phải là đồ ngu.
Lời nói bảo cậu thông minh của ông xã là bằng chứng.
"Đưa thì đưa." Khải Văn bất đắc dĩ nói, "Hai người chúng ta quan hệ như vậy, nếu cậu quá thiếu tiền thì tôi cho cậu mượn vậy-- "
"Không phải là cậu cho tôi mượn tiền mà là cậu phải trả tiền cho tôi. Nếu không trả, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát." Đừng hòng mà lừa được người thông minh như cậu. Cái gì mà cho mượn tiền, đó vốn dĩ là tiền của cậu!!!
"Trong điện thoại tôi có ghi chép chuyển khoản và tin nhắn nhờ mua hộ, đây chính là bằng chứng."
Khải Văn tức đến mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Tề Trừng, tức giận nói móc: "Một ngàn tư đây. Đường đường là đại thiếu gia Tề gia mà bây giờ lại thật nghèo túng đến mức phải tới đây cướp miếng ăn của tôi."
Mọi người xung quanh bắt đầu ùa lên cười nhạo. Nào là Tề thiếu gia đến một ngàn tư cũng phải đòi, quá keo kiệt, đối xử với bạn thân của mình như vậy, vân vân và mây mây...
Không nghe không nghe. Những lời nói vô nghĩa.
"Trả tiền lại. Hay là cậu giúp hắn trả nhé?"
Một ngàn tư nhân dân tệ là số tiền nhỏ, nhưng vấn đề là những người ở đây cũng không ai quen biết gì với Khải Văn, ai ngờ lại bị kẻ ngốc kia đáp trả như thế, ngay lập tức liền ngậm miệng.
Cuối cùng Khải Văn oán hận xoay xở lấy một ngàn tư ngay tại chỗ để chuyển khoản cho Tề Trừng. Sau đó, hắn thấy động tác nhận tiền của cậu vô cùng nhanh chóng.
Giống y như là sợ hắn đổi ý vậy!!
Tiền đã lấy về đến tay, Tề Trừng rất vui vẻ, thật muốn nhanh nhanh về nhà ăn sủi cảo.
Ông xã còn đang ở nhà chờ cậu về chơi game!
Thật ra cũng không phải là đợi cậu, nhưng Tề Trừng lại không biết xấu hổ mà nói dối không chớp mắt. Dù gì ông xã không có ở đây, không ai biết hết. Khà khà.
"Cứ vậy mà đi sao? Phải ở lại chơi chung chứ."
"Đúng vậy, lát nữa Tưởng Chấp sẽ đến đây đó."
Thấy Tề Trừng có ý muốn về, mọi người cuống hết lên. Vốn dĩ muốn để Tề Trừng đến đây trở thành trò cười, nhưng màn kịch chính còn chưa thấy đâu mà đã bị cậu làm cho một bụng tức giận.
Lilian bị đồ nhà quê này thương hại.
Khải Văn chiếm tiện nghi không thành.
Hai người bọn họ bị như vậy nên tất nhiên không muốn cho Tề Trừng rời đi.
"Cậu ta đến thì đến, liên quan gì đến tôi." Tề Trừng chẳng hiểu kiểu gì.
Lại còn cãi cọ ầm ĩ. Lilian cười lạnh: "Cậu không phải tha thiết rất muốn được một lần trò chuyện cùng Tưởng Chấp sao? Trước đây cậu phí nhiều tiền như vậy nhưng đến mặt cậu ấy cũng không thấy được, lần này cơ hội tốt như thế cũng đừng có nói một đằng làm một nẻo nha."
Tề Trừng quyết định nói rõ ràng.
"Tôi không thích Tưởng Chấp. Hơn nữa, ngày hôm qua tôi mới gặp cậu ta xong, sao lại phải tha thiết mong chờ gặp tên Husky đó làm gì."
Tất cả mọi người sửng sốt một chút, sau đó lại cười phá lên.
"Ha ha ha ha buồn cười quá, cậu nghèo đến mức hỏng đầu rồi phải không?"
"Lại còn ngày hôm qua mới gặp, dám khoe khoang như vậy nữa chứ."
"Nói như vậy, không chừng công ty nhà cậu sắp gặp chuyện không may rồi đấy."
Lilian cũng đang cười, môi đỏ mím lại, ý cười dịu dàng, tự đắc nói: "Tiểu Tề, nếu như sống không được tốt, tôi có thể giới thiệu cho cậu vài công việc nha. Còn trẻ mà đầu óc đã có vấn đề rồi thì cũng không tốt đâu."
"Tôi không đi làm. Bây giờ tôi cũng đủ bận rồi."
Tề Trừng vội vã từ chối, còn lâu cậu mới quay lại làm một người làm công ăn lương, cuộc sống sung sướng không ngon hay làm người sống an nhàn không tốt cơ chứ!
Thấy tất cả mọi người không tin, Tề Trừng nghĩ một hồi mới nói: "Sáng nào đúng bảy giờ rưỡi tôi cũng sẽ ăn sáng, nếu không chồng tôi và chú Quyền sẽ lo lắng tôi bị bệnh. Trước đây sau khi ăn xong tôi sẽ đi làm một giấc, nhưng bây giờ thì lại bận chơi game với ông xã. Sau đó thì ăn cơm trưa. Buổi chiều thì dạo phố mua đồ, có khi cũng ngủ trưa nữa. Ăn tối xong thì phải xem phim hoạt—— phim truyền hình, trước khi ngủ còn đọc truyện manga. Thật sự tôi không có thời gian để đi làm đâu."
"Rất bận đó."
Tề Trừng thấy mọi người im lặng, chàng trai nhỏ giọng cười thầm, suýt chút nữa đã ôm bụng cười phá lên.
Đừng tưởng rằng cậu không nhìn ra những người này đều chế nhạo, khinh thường cậu.
Cậu dùng từ ngữ diễn đạt quá tốt.
Từ giờ hãy gọi cậu là Hoàng tử *Versailles. Tề Trừng ưỡn ngực, kiêu ngạo.
Những người này đều là phú nhị đại, phú tam đại, có người gia cảnh sa sút, lại không có bản lĩnh, cho nên mới đi nịnh bợ người khác. Bị gia đình ghét bỏ vì không biết tiến bộ, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng được cấp sẵn. Chưa kể còn có mấy người mẫu trẻ, không có gia đình chống lưng, giống như Văn Khải. Nhà ở Bắc Thành cũng không mua nổi, ngày ngày đi theo bọn con nhà giàu chi tiêu xa hoa, ăn xài phung phí, nhưng thực chất như thế nào thì chính bọn họ đều biết...
Một ngày của Tề Trừng là gì vậy chứ?
"Lừa người khác chứ gì! Cậu bị khóa thẻ thì làm sao có khả năng mua đồ." Khải Văn không chịu được mà ganh tỵ.
Những người con nhà giàu kia còn đỡ, đều là nằm ở nhà vô tích sự. Nhưng đối với Khải Văn thì lại là một cú sốc lớn.
Tề Trừng ngây thơ vô tội nói: "Đúng là thẻ bị khóa nhưng là thẻ của ba mẹ cho tôi mới bị khóa. Còn chồng tôi thì cho tôi một tấm thẻ đen nha!"
Lần này đám con nhà giàu bị chọc cho nhảy dựng lên.
! ! ! !
"Thẻ đen???"
"Thẻ đen không giới hạn???"
"Tôi không tin!"