Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 20
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề Trừng không hề hay biết việc không được đi du học nước ngoài đã giáng một đòn nặng nề đến mức nào cho Chu Tuệ Tuệ.
Chuyện xảy ra ở quán bar lần trước, Chu Tuệ Tuệ đã xin lỗi nhưng trong lòng chỉ muốn vớt vát chút thiện cảm từ Tưởng Chấp. Cô từng định trước khi ra nước ngoài sẽ tỏ tình với Tưởng Chấp, bảo hắn đợi mình du học về sẽ thay đổi. Nhưng giờ đây, nguyện vọng đó không thành, lại còn để lại ấn tượng xấu.
Lilian thì vẫn nghĩ, sau bốn năm du học, học hành thật tốt, trở về nhất định sẽ khiến Tưởng Chấp phải kinh ngạc trước sự lột xác của cô. Nào ngờ, hôm đó vừa về nhà, ngày hôm sau cô đã bị người anh trai vốn rất yêu thương mình dạy dỗ, rồi bị ba lớn tiếng la mắng.
Ông nói cô sính ngoại, bị mẹ chiều hư.
Rồi ông tuyên bố không cho cô đi du học nữa, phải học đại học trong nước, và tiền tiêu vặt mỗi tháng chỉ được năm nghìn tệ.
Lilian suy sụp vô cùng.
Một tháng năm nghìn tệ thì làm được gì chứ?
Thậm chí còn không đủ tiền mua mỹ phẩm dưỡng da.
Thế nhưng, cả đại ca vốn yêu thương cô nhất và người mẹ hay nuông chiều cô, lần này đều đứng về phía ba cô, cùng ông dạy dỗ cô. Lilian suýt tức điên, đặc biệt khi ba cô còn ra lệnh không được gọi là Lilian nữa mà phải gọi là Chu Tuệ Tuệ.
...
Tề Trừng chẳng hay biết gì, cậu chỉ là một chú cún con vui vẻ muốn bay về nhà.
Mỗi lần về đến nhà, cậu đều rất vui vẻ. Mùi đồ ăn thơm lừng, được chú Quyền quan tâm, được cùng ông xã chơi game. Dù có bị ông xã châm chọc, cậu cũng chẳng thấy không vui, bởi Tề Trừng không hề cảm nhận được ác ý từ anh.
Cậu không cần phải cô độc, không vui vẻ hay vất vả, không cần kiên cường hay cần cù chăm chỉ, không cần tự mình gánh vác mọi thứ, cũng không cần phải tỏ ra trưởng thành. Đó chỉ là một nơi ấm áp, là nơi mà Tề Trừng tha thiết mơ ước bấy lâu.
Tóm lại, cuộc sống an nhàn này thật sự rất tuyệt vời.
Vui vẻ!
"Con đã về!"
Tề Trừng trước tiên đặt đồ vật trong tay xuống, cởi áo khoác ra, cẩn thận treo vào tủ, rồi mới thay dép lê, hớn hở xách túi vào nhà.
"Về rồi sao? Tông Ân vừa xuống cách đây nửa tiếng, vừa kịp ăn cơm." Chú Quyền cười ha hả nói: "Hôm nay con mua gì thế?"
Bạch Tông Ân đang ở phòng khách, không biết đã đến từ lúc nào.
Chú cún con nhanh chóng lấy ra mấy quyển truyện tranh, nghiêm túc nói: "Truyện thiếu niên nhiệt huyết ạ, lần này nam chính lợi hại lắm, chuyên đánh kẻ mạnh giúp người yếu, đúng là một đại hiệp!" Cậu cố ý giơ truyện manga cho ông xã xem.
Bạch Tông Ân liếc nhìn vẻ mặt 'mau gọi tui là đại hiệp chứ không phải chim sẻ nhỏ' của ai đó, rồi quay sang chú Quyền nói: "Ăn cơm thôi." Chú cún con nghe vậy liền xụ mặt.
Chỉ có thế thôi sao.
Thế nhưng cậu ngửi thấy hương thơm đồ ăn, lại vui vẻ ngay!!
Người phàm ăn sao có thể không tích cực được chứ.
Tề Trừng cất đồ vật ở phòng khách rồi đi rửa tay, còn combo trẻ em kia cậu sẽ để dành ăn vặt lúc chơi game.
Món hoành thánh lần này khá to, căng tròn, vỏ mỏng, nhân bánh là thịt lợn nấm hương, đặc biệt tươi ngon. Nước súp là canh gà, được chú Quyền ninh từ gà nhung. Dầu mỡ đã được vớt sạch nên nước canh đặc biệt trong trẻo, trên mặt canh còn có hành lá, rau thơm, tôm khô, cả rau cải muối ớt và thịt gà xé.
Chén sứ trắng nõn, mỗi chén đựng sáu miếng hoành thánh to.
Tề Trừng chia một miếng làm hai lần cắn, lần đầu cắn một miếng, sau đó lại húp một ngụm canh gà, rồi lại ăn thêm một miếng nữa.
"Ăn như vậy ngon tuyệt vời, ông xã, anh thử ăn giống em đi."
Tề Trừng cảm thấy món ăn ngon đến mức kinh thiên động địa, chú cún con điên cuồng quảng bá cách ăn "chuẩn" với ông xã. Cậu tin rằng làm như vậy sẽ càng thêm mỹ vị, ngon gấp bội phần.
Bạch Tông Ân cảm thấy nhàm chán, chiếc muỗng đã đưa hoành thánh đến bên miệng nhưng khi thấy thiếu niên mắt tròn xoe khát khao nhìn mình, không hiểu sao anh lại cắn xuống một nửa giống cậu.
"Sao sao sao, ông xã anh thử xem sao, thật sự ngon tuyệt vời á!" Chú cún con vẫy vẫy đuôi.
Bạch Tông Ân nghe vậy liếc nhìn thiếu niên, sau đó húp một ngụm canh gà.
"Thế nào?" Chú cún con mắt đen láy chờ mong nhìn anh, mong ngóng phản hồi từ 'khách hàng'.
Rõ ràng chẳng có gì khác biệt mấy, chỉ là ăn nhiều nước canh hơn thôi. Nhưng khi Bạch Tông Ân đối diện với ánh mắt của thiếu niên, anh lại gật đầu một cái, lãnh đạm nói: "Cũng được."
"Cũng được" chính là rất ngon.
Chứ bình thường anh hay soi mói đến chết.
Tề Trừng hài lòng vùi đầu ăn tiếp, ngon quá, hạnh phúc quá.
Vì cậu còn phải để bụng ăn combo gà rán kia nên chỉ ăn hai chén rồi dừng, vẫn chưa hết thòm thèm, tội nghiệp nói: "Chú Quyền, sáng mai chúng ta ăn món này tiếp được không ạ? Ngon quá nhưng con lỡ mua gà rán rồi, không thể lãng phí."
"Nhân bánh và canh gà chú làm nhiều lắm, món này đơn giản, nếu con thích thì sáng mai lại ăn." Chú Quyền không sợ phiền phức, trong nhà có cậu nhóc thích ăn đồ ông nấu, ông rất vui vẻ. "Tông Ân sáng mai ăn hoành thánh được không, nếu con không thích chú làm cho con món khác." Bạch Tông Ân: "Không cần phiền phức vậy đâu, con ăn hoành thánh."
"Ông xã thật tốt." Chú cún con Tề Trừng muốn nịnh bợ người ta một chút.
Sau đó cậu lấy combo trẻ em ra – một cái móc khóa. Là hình một con Pikachu màu vàng đội mũ trinh thám, hai má hồng hồng rất đáng yêu. "Ông xã, anh nhìn nè, cái này với tay cầm chơi game của em đều là Pikachu." Bạch Tông Ân liếc nhìn không lên tiếng, thiếu niên lại không nhịn được nói thêm.
"Cho anh."
Ấy, cậu ăn hết nguyên phần combo này nhưng chỉ đưa cho ông xã một cái móc khóa hình như không ổn lắm nhỉ? Có khi nào bị coi là keo kiệt không?
"Không phải là đưa cho tôi sao?" Bạch Tông Ân duỗi tay, mở lòng bàn tay ra.
Tề Trừng lập tức hớn hở dùng hai tay đặt lên. Là một món đồ chơi bằng nhựa, đã lâu không đụng đến nên Bạch Tông Ân thấy có chút mới lạ. Ngón tay của thiếu niên không cẩn thận chạm vào lòng bàn tay anh, có chút nóng, nhưng sau đó lại rất nhanh rút về, khiến lòng anh như bị gãi một cái, không thể lạnh nhạt như cũ.
Giống như vừa nãy khi ăn hoành thánh, chỉ là thiếu niên không đưa ra mấy yêu cầu râu ria kia.
Buổi tối lúc đang chơi game, Tề Trừng rất dễ dàng xuất thần, tầm mắt không tự chủ được rơi xuống thứ trên chân ông xã, là móc khóa Pikachu mà cậu tặng. Cậu nắm tay cầm chơi game trong tay, cũng là hình Pikachu.
Hai tai bỗng nhiên đỏ bừng.
... Hơi giống đồ đôi nhỉ.
Chín giờ chú Quyền đi bộ trở về, nhìn thấy trên đùi Tông Ân có một con vật nhỏ, ông sửng sốt một chút, rồi nghĩ một lát liền rõ ràng. Đây nhất định là đồ của Tiểu Trừng, Tông Ân nhiều năm rồi chẳng đụng gì đến những thứ như này.
"Cái móc khóa này nhìn quen mắt thật, đúng rồi, không phải trên máy chơi game của Tiểu Trừng cũng có sao?"
Bạch Tông Ân liếc nhìn thiếu niên đang thu dọn đồ bên cạnh.
Tên ngốc nào đó còn đang 'A a a a ông xã với mình dùng đồ đôi, ngại quá trời quá đất'. Từ phía sau lưng nhìn lại, vành tai thiếu niên còn đỏ hồng. Bạch Tông Ân sờ sờ tai Pikachu trong tay, lãnh đạm nói: "Thật đáng yêu."
Tề Trừng: A a a a a a.
Cậu không biết mình tên gì nữa rồi.
Nhưng chính là không khống chế được á.
Trở về phòng, Tề Trừng nhìn thấy mặt mình trong gương đang đỏ rực.
Trời ơi!!!
Cậu vừa mới dùng cái mặt đỏ bừng này nói ngủ ngon với ông xã sao???!!!
...
Tề Trừng tắm rửa xong xuôi muốn đi đọc truyện nhưng cuối cùng lại không đọc vào. Cậu lại nghĩ đến những chuyện đã xảy ra hôm nay, nhớ đến Lộ Dương, nhớ lại lúc đi KFC gặp hai em trai tiểu học, nhớ đến mấy người bạn của Lilian – rồi lại nghĩ tới ông xã.
Không được không được, tỉnh táo một chút nào.
Tề Trừng lấy điện thoại di động ra, quyết định lên mạng hóng chuyện.
# Mua hộ hàng xa xỉ giả #
Tin tức trên Weibo đưa tin về việc cảnh sát triệt phá đường dây mua hộ hàng xa xỉ nhưng thực chất lại là hàng giả. Nhân viên đứng quầy hợp tác với bọn buôn hàng giả, giới thiệu khách hàng nguồn gốc, sau đó sẽ được trích phần trăm.
【 Tên nhân viên đứng quầy này cũng thật trơ trẽn, mấy loại hàng giả này cùng lắm chỉ bán được một hai lần, nhiều lần sao không thể nhận ra, hoặc người mua là một tên ngốc lắm tiền nhiều của không chú ý, bán hàng thật giả lẫn lộn, buồn nôn thật. 】
【 May mà tôi nghèo, không lừa gạt đến tôi [bye bye] 】
... Cái này hình như là nói về Khải Văn.
Tề Trừng mở tin tức ra, thật sự nhìn thấy Khải Văn. Điện thoại di động không cầm được liền rơi ngay xuống mặt. Mũi lập tức đau đớn muốn xỉu, đau đến nước mắt cũng chảy cả ra, ui ui ui đau quá đau quá.
Điện thoại di động vang lên.
Cậu luống cuống tay chân ấn nghe, mở loa ngoài. Tề Trừng bịt mũi, còn bận rơi nước mắt.
Đó là nước mắt sinh lý, không khống chế được. Sau này chơi điện thoại cậu sẽ không bao giờ giơ cao lên nữa.
[ "Coi như cậu lợi hại, Lilian bị khóa thẻ rồi giam trong nhà, Khải Văn bị đưa vào tù còn phải bồi thường tiền, gia đình tôi bị mất một món làm ăn, hại tôi bị đánh một trận. Những người đêm đó có mặt đều không tránh khỏi, liên tiếp gặp vận rủi lớn. Cậu ở sau lưng người khác ra tay ác độc, đúng là trâu bò mà, tôi sợ cậu rồi đấy..." ]
Tề Trừng bịt mũi đau đớn, âm thanh hàm hồ: "Cậu là ai vậy?"
Đầu dây bên kia không hiểu sao lại bắt đầu thở dốc, như đang kìm nén cơn tức giận muốn mắng người.
Tề Trừng thật sự nghe không hiểu nhưng rất nghiêm túc nói: "Lilian vẫn là học sinh nên phải đặt việc học lên trước. Khải Văn lừa dối khách hàng, bồi thường tiền rồi ngồi tù là đúng, người ta bị hắn lừa gạt thì người ta mới đúng là người khổ. Còn việc làm ăn của nhà cậu rồi cậu bị đánh hay những người khác xui xẻo, mấy người còn muốn gọi điện thoại trách tui ư? Vậy khi các người lừa tiền tui, sau lưng cười nhạo tui, bán hàng giả cho tui, chỉ một câu nói liền làm mất đi công ăn việc làm của người khác, như thế còn có thể phẫn nộ hơn không? Còn nữa, chúng ta không phải là bạn bè gì cả đâu."
Đầu dây bên kia bỗng nhiên có một trận ầm ĩ, giống như đang nói Triệu Tam Thiếu sao lại hôn mê bất tỉnh, gọi xe cứu thương các kiểu.
Ồ, ra là Triệu Tam Thiếu sao.
Kết thúc, chặn số.
Nếu như lời Triệu Tam nói là sự thật. Bây giờ Tề Trừng không còn ăn "cơm mềm" nữa nên đầu óc cũng thật linh hoạt, tự nhiên nghĩ ra hẳn là có người đã giúp cậu.
Chỉ có thể là ông xã.
Giúp cậu ra mặt, giúp cậu hả giận, che chở cho cậu.
Tề Trừng có chút rung động trong tim.
Cậu không đứng về phía ông xã thì chẳng lẽ đứng về phía bọn người Triệu Tam kia sao? Cậu cũng đâu có bị hỏng não đâu.
Tề Trừng dọn dẹp Wechat, danh bạ điện thoại hết một lượt, xóa hết đám bạn nhậu Triệu Tam và Khải Văn. Cậu lập tức thấy điện thoại trống rỗng, sạch sẽ hơn nhiều.
... Nhưng hình như không có số của ông xã.
Tề Trừng lưu lại số của Lộ Dương một lần nữa, nhấn phím 2.
Hôm nay cậu sẽ ngủ sớm, ngày mai sẽ hỏi ông xã sau.
Được một lúc, Tề Trừng lại nghĩ đến lời Husky nói.
"... Trước đây khi còn bé, đại ca cũng hay ăn kẹo sô cô la các kiểu."
Vậy ngày mai đi mua sô cô la trước.
Tề Trừng ngủ say, trong mơ đều là mùi vị ngọt ngào.
Ngày hôm sau ăn xong bữa sáng, là hoành thánh nấu với canh gà, Tề Trừng ăn hai bát. Cậu mang giày định ra ngoài, vội vội vàng vàng, quyết định dời lịch chơi game buổi sáng lại. Lúc mặc quần áo cậu mới nhớ ra quên cầm áo khoác của mình về, chỉ có thể mặc lại áo khoác của ông xã.
Có một mùi hương tuyết tùng lạnh nhạt thoang thoảng. Hôm qua cậu đã ngửi thấy rồi, rất thanh đạm, rất dễ chịu, giống như được ông xã vây quanh vậy. Tề Trừng núp nửa đầu vào trong áo khoác, che lại nửa khuôn mặt, hai tai lại đỏ ửng.
"Tiểu Trừng sao lại vội vội vàng vàng thế?" Chú Quyền hỏi.
"Con đi mua chút đồ, rất nhanh sẽ trở về ạ."
Tề Trừng hớn hở chạy đi, trong đầu đều là sô cô la, sô cô la.
Chú Quyền nói ông xã không thích mấy món đồ chơi, nhưng hôm qua cậu đưa Pikachu ông xã đã nhận lấy á!!!
...
"Đứa nhỏ này hôm nay sao lại vội vàng vậy, mua cái gì cũng muốn bí mật."
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn, từ cửa sổ sát đất nhìn thấy bóng lưng thiếu niên dần biến mất. Anh không hề trả lời câu hỏi của chú Quyền mà lấy điện thoại di động ra, nhìn xuống.
Mới tám giờ mười phút, khu mua sắm còn chưa mở cửa.
... Tên ngốc này.
Chín giờ rưỡi.
Bạch Tông Ân ngồi ở phòng khách trước cửa sổ sát đất, tin nhắn đầu tiên vang lên.
【 ... thân mến... Chi tiêu mười sáu tệ... 】
【... Tám tệ... 】
【... Mười hai tệ... 】
【... Một trăm tám mươi tám tệ... 】
【... Hai trăm ba mươi sáu tệ... 】
【... Mười tệ... 】
So với lúc thường từ khu mua sắm về đến nhà thì chậm hơn mười phút, thân ảnh thiếu niên lại xuất hiện một lần nữa, tay xách theo túi giấy.
"Ta đa ta đa!!"
Thiếu niên từ bên trong lấy ra một cái, hai cái, đều được gói bằng giấy bóng kính sắc màu rực rỡ, cột thêm nơ con bướm. Giấy bóng kính dưới ánh sáng càng thêm sặc sỡ.
"Tui tự gói đó, có lạ không, có đẹp không?"
Đôi mắt thiếu niên rất sáng, giống như chú chó con đang chờ đợi được chủ nhân khen.
Việc về muộn mười phút cùng tin nhắn báo chi tiêu mười tệ cũng đã có đáp án. Thiếu niên mua quà xong, rồi lại đi mua giấy bóng kính, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống tỉ mỉ gói quà. Lúc gói quà, cậu có thể sẽ lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ.
Bạch Tông Ân nghĩ đến người được tặng quà...
Cũng chính là anh.
Bạch Tông Ân nhìn thấy đôi mắt đen láy của thiếu niên đang in hằn hình bóng của mình.
Tim bỗng nhiên đập nhanh.