Bữa Tối Ngon Lành và Vị Khách Không Mời

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Bữa Tối Ngon Lành và Vị Khách Không Mời

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa tối rất thịnh soạn.
Hôm nay chú Quyền đặc biệt cao hứng nên đã làm rất nhiều món. Sau khi Tông Ân và Tiểu Trừng kết hôn, hai người vợ chồng chẳng ai thèm để ý đến ai. Chú Quyền rất lo lắng, nhưng ngại thân phận nên không tiện nói ra. Nhưng giờ đây, Tiểu Trừng đã bắt đầu thân thiết với Tông Ân. Khỏi phải nói, chú Quyền đương nhiên rất vui mừng.
Ông là người đã chứng kiến Tông Ân lớn lên từ nhỏ, nhưng đáng tiếc...
"Tiểu Trừng, con đi lên gọi Tông Ân xuống ăn cơm giúp chú."
Sau đó chú Quyền cười cười nói: "Thằng bé Tông Ân thoạt nhìn lạnh lùng, khó gần nhưng thực ra rất tốt bụng, con cứ từ từ rồi sẽ hiểu."
Tề Trừng cầu còn chẳng được. Đây chính là chén cơm của cậu mà!
"Con biết rồi chú Quyền."
Tề Trừng đáp lời ngay lập tức, chạy lạch bạch lên lầu, vừa đi vừa nghĩ linh tinh, ngâm nga vài câu hát vui vẻ, liệt kê tên từng món ăn.
Đã ăn bánh rán và trái cây rồi, đợi thêm lát nữa cậu sẽ được ăn trọn bữa chính!!
...
Cốc cốc.
Không có tiếng đáp lời.
Cốc cốc.
Tề Trừng vẫn đang đắm chìm trong cảm giác sung sướng sắp được ăn cơm, vui vẻ gõ cửa nói: "Ông xã, ông xã, xuống ăn cơm này."
"Chú Quyền bảo tôi lên gọi anh xuống ăn cơm đó."
Bạch Tông Ân là đại nhân vật phản diện, tính cách âm lãnh, cố chấp, trong lòng chỉ còn sót lại duy nhất một chút tình cảm dành cho chú Quyền.
Tề Trừng từng nghe đồng nghiệp nói vậy.
Quả nhiên, khi cậu nhắc đến chú Quyền, cánh cửa đang đóng liền mở ra.
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn. Tề Trừng đang định gõ cửa thêm lần nữa thì rụt tay lại. Hai người ở hai vị trí, một cao một thấp, nhưng khí thế lại tương phản rõ rệt. Tề Trừng với vẻ mặt 'tôi siêu ngoan ngoãn, chẳng làm gì cả, chỉ muốn ăn cơm thôi' trông hệt như một chú heo ngốc nghếch.
"Không được gọi tôi là ông xã." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng vốn muốn đẩy xe lăn giúp anh, nhưng lại bị Bạch Tông Ân trừng mắt nhìn. Cậu sợ hãi giấu tay sau lưng... Được thôi, không đẩy thì không đẩy, ông xã là nhất mà.
"Vậy tôi nên gọi anh thế nào? Anh yêu hả?" Tề Trừng dịu giọng, nghiêm túc thương lượng với Bạch Tông Ân, "Hay tôi gọi anh là Tông Ân ca ca?"
Cậu nhớ đến đôi tình nhân trên tàu điện ngầm kia, người con gái lúc đó đã gọi bạn trai mình là ông xã ca ca.
Tiểu Trừng độc thân từ trong bụng mẹ, đương nhiên bây giờ muốn làm một người chồng tốt!
Bạch Tông Ân đang tự đẩy xe lăn, nghe thấy thế thì dừng lại. Tề Trừng đang đi theo sát bên cạnh cũng dừng lại nhìn anh, đầu bốc lên một dấu hỏi nhỏ. Sau đó cậu lộ vẻ 'thì ra là vậy' nói: "Anh thích được gọi là Tông Ân ca ca sao? Vậy tôi sẽ-- "
"Không cần." Bạch Tông Ân nhận ra đối phương thật ngu ngốc, không hiểu ý mình, ngữ khí lạnh đi mấy phần, nói: "Gọi như cũ."
"Vâng được, ông xã!"
Tề Trừng nhìn xe lăn chuyển động đi xa, hoàn toàn không chú ý tới vẻ mặt của Bạch Tông Ân.
Cậu cao hứng chủ động nhấn nút thang máy, mọi hành động đều lộ rõ vẻ vui sướng. Xuống đến tầng một, cậu lại vui vẻ nói: "Chú Quyền, chúng con xuống rồi!"
"Vậy ăn cơm đi thôi."
Ôi trời ơi!
Cá hấp Đa Bảo, tôm nướng, sườn kho, thanh xào rau dưa...
Hạt cơm trắng nõn, óng ánh đầy ắp trong bát sứ nhỏ phảng phất mùi thơm.
Đúng là tinh túy của đất trời!!!
Tề Trừng là người miền Nam, từ nhỏ đã thích ăn cơm nhưng thức ăn ở cô nhi viện thực sự không ngon. Cơm tẻ loại thường nhưng nấu rất tệ, nhão nhoét hết cả, cháo không ra cháo, cơm không ra cơm, ăn chẳng có mùi vị gì.
Sau đó lên thành phố học đại học, cơm nấu ở nhà ăn rất ngon khiến cậu cảm thấy thật sự rất hạnh phúc.
Sau này đi làm, cậu cắm đầu vào làm việc, cố gắng trả hết nợ nên thứ ăn nhiều nhất chính là mì gói.
Nhưng dù sao cũng rất no bụng.
"Thơm quá!" Tề Trừng với vẻ mặt thèm thuồng.
Trên bàn có những món thanh đạm là làm theo khẩu vị của Bạch Tông Ân.
Lượng cơm bình thường của Bạch Tông Ân không nhiều. Chú Quyền luôn cố gắng thay đổi món ăn để nó đa dạng thêm một chút, nhưng anh đều chỉ ăn một chén cơm, một chén canh là xong.
Thế nhưng hiện tại chú Quyền kinh ngạc phát hiện, hôm nay Tông Ân dùng bữa nhanh hơn một chút, dù vẫn ăn lượng thức ăn như mọi khi.
Nhưng trông anh có vẻ ăn ngon miệng.
Không giống như trước đây coi việc ăn như một nhiệm vụ, ăn qua loa lấy lệ.
Chú Quyền lại nhìn sang Tiểu Trừng đang ăn ngon lành, trong lòng được an ủi phần nào. Tông Ân hẳn là thấy Tiểu Trừng ăn ngon quá nên cũng bất giác ăn ngon theo đây mà.
"Còn muốn ăn canh sao?"
Bạch Tông Ân để đũa xuống, lắc đầu nói: "Con ăn xong rồi, chú Quyền cứ từ từ dùng bữa."
Sau đó anh liền rời khỏi bàn.
Cả một bàn ăn lớn chỉ còn lại chú Quyền và Tề Trừng.
Trời ơi, chồng mình tốt ghê luôn ấy!
Chú Quyền tuổi đã cao, chú trọng dưỡng sinh, buổi tối chỉ ăn được chút ít, không bao lâu thì đặt đũa xuống. Nhưng nhìn Tiểu Trừng ăn, ông bất giác cũng có khẩu vị nên lại ăn thêm nửa bát cơm, sau đó cũng thôi.
Thông thường, chú Quyền làm đồ ăn đa dạng, nhiều món, nhưng cũng làm ít, có khi còn bị thừa lại.
Hôm nay các đĩa đồ ăn lại trống trơn sạch bách.
Chú Quyền bắt đầu dọn dẹp, Tề Trừng cũng xắn tay áo đến giúp. Cậu đâu phải chỉ biết ăn thôi!
"Vậy Tiểu Trừng giúp chú bỏ chén đĩa vào trong máy rửa chén đi." Ông nói.
Tề Trừng: "Hả? Máy rửa chén ở đâu cơ?"
Cái này dùng như thế nào...?
Tề Trừng, người đang nợ ngập đầu, chỉ từng thấy máy rửa chén trên quảng cáo, căn bản không biết cách sử dụng. Cậu bưng mấy cái đĩa, đứng ngây ra tại chỗ.
Chắc là do ăn nhiều quá nên đầu óc cũng chậm chạp hẳn, đôi mắt tròn xoe như cún con ánh lên vẻ mơ màng.
Chú Quyền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tề Trừng giống hệt một đứa trẻ, liền dụ dỗ nói: "Con ngoan, để chú Quyền làm, đi xem ti vi đi. Hôm nay tuyết rơi, bên ngoài lạnh, đường trơn trượt, chắc là không ra ngoài được đâu? Lái xe lúc này gặp nhiều nguy hiểm lắm. Ngày mai chú Quyền sẽ làm cho con sườn xào chua ngọt nhé."
!!!!!
Vừa nãy khi ăn cơm tối, trên bàn có sườn kho, Tề Trừng tiện miệng nói ăn chua ngọt cũng rất ngon.
Không ngờ niềm hạnh phúc lại đến nhanh như vậy!
Cậu cực kỳ yêu thích đồ ăn có vị chua chua ngọt ngọt luôn!
"Không đi chơi, không đi chơi ạ." Tề Trừng cầm hộp sữa chua chú Quyền đưa cho. Vừa nhìn là biết vị dâu tây phô mai.
Tề Trừng, chú heo ngốc nghếch, thật vui vẻ vì ăn cơm xong còn có cả đồ tráng miệng để ăn tiếp.
Rồi cậu lạch bạch chạy ra phòng khách xem ti vi.
Sau đó ngoài ý muốn, cậu trông thấy Bạch Tông Ân từ trong thang máy đi ra.
Chú Quyền dọn dẹp xong đi ra thì nhìn thấy cảnh này, trên mặt nở nụ cười 'cha hiền'.
Đứa trẻ Tông Ân này hẳn là yêu thích Tiểu Trừng. Trước đây Tề Trừng luôn đi ra ngoài chơi cả ngày, không ở nhà nên Tông Ân không tìm được thời gian để bồi đắp tình cảm.
Nếu không yêu thích Tiểu Trừng, sao lại nguyện ý kết hôn với Tiểu Trừng chứ?
Chú Quyền thức thời trở về phòng, không muốn quấy rầy đôi vợ chồng son bồi đắp tình cảm.
Bạch Tông Ân nhìn Tề Trừng.
Ánh mắt bình tĩnh mang theo vẻ hoài nghi.
Anh không thích những biến số, đặc biệt là trong kế hoạch của mình. Anh không có nhiều thời gian.
Trước đây, Bạch Tông Ân luôn cho rằng Tề Trừng là một tên nhà giàu mới nổi lại không có đầu óc. Chỉ cần nhìn hành động là biết mục đích, ý đồ của cậu ta là gì. Thế nhưng bây giờ anh lại thật sự không nhìn ra --
Trông vẫn ngu ngốc như vậy.
Nhưng mục đích của tên này là gì chứ?
【 Hầu ca Hầu ca, ngươi thật ghê gớm, đến núi Ngũ Hành lớn như thế cũng không đè ép được ngươi, nhảy ra cái Tôn Hành Giả... 】
Ca khúc quen thuộc được hát lưu loát phát ra từ ti vi, cắt ngang dòng suy nghĩ của Bạch Tông Ân. Anh liếc mắt nhìn sang, Tề Trừng đang ôm gối dựa, ngồi xếp bằng trên ghế sofa, chăm chú xem ti vi.
Phiên bản hoạt hình.
Tề Trừng không ngờ thế giới này còn có phim hoạt hình được xuất bản vào năm chín mươi chín.
Đó là cả hồi ức tuổi thơ của cậu.
Cậu sinh năm chín mươi bảy, vừa chào đời được ba tháng thì bị mẹ bỏ rơi trước cửa cô nhi viện. Trên người cậu có một tờ giấy, đại khái viết là không nuôi nổi, đừng tìm bà.
Cô nhi viện nằm ở một huyện nhỏ, thuộc tuyến mười tám.
Khi còn bé, Tề Trừng cũng rất muốn gặp mẹ. Nhưng sau đó cậu nhìn thấy tờ giấy kia, biết được thì ra cha mẹ cũng không hề yêu thương cậu. Có lẽ Tề Trừng cậu chỉ là một sản phẩm được sinh ra khi đôi nam nữ vẫn còn trẻ tuổi, thiếu suy nghĩ.
Cô nhi viện có một chiếc ti vi đen trắng. Những đứa trẻ ngoan ngoãn thì sau bữa cơm chiều có thể xem ti vi. Trên ti vi khi đó chiếu nhiều nhất là và .
Mà cũng không phải ngày nào cũng có thể xem. Có lúc, một bạn nhỏ nào đó bị bệnh, khóc quấy không ngừng thì sẽ không được xem.
Có người sẽ nói, muốn tìm lại hồi ức tuổi thơ rất đơn giản, ở thế giới kia cậu có thể xem bất cứ lúc nào mà?
Nhưng Tề Trừng không có thời gian.
Tề Trừng mồ côi, học tập chính là con đường duy nhất. Cậu liều mạng suốt ba năm cấp ba, dù không phải kiểu học bá tiêu biểu nhưng dựa vào nỗ lực khắc khổ, cuối cùng cũng đã thi đậu đại học. Học phí đại học phải đi vay, còn có phí sinh hoạt hằng ngày, cậu phải tự mình đi làm thêm kiếm tiền để trang trải. Bận như con thoi, làm gì có thời gian mà xem phim...
Giải trí đối với Tề Trừng là một điều vô cùng xa xỉ.
Sau khi tốt nghiệp thì thực tập, tăng ca, trả nợ...
Hiện tại bên ngoài tuyết rơi dày, nhưng trong nhà lại ấm áp như mùa xuân.
Tề Trừng nằm thoải mái trên ghế sofa, không cần phải nghĩ đến việc tăng ca hay công tác, bị cấp trên quở trách, bị đồng nghiệp nói xấu sau lưng, rồi nào là tiền thuê nhà, nào là vì tuyết rơi nên giá cả đồ ăn lại tăng lên mấy đồng,... Được làm một tên cá mắm không có áp lực, giết thời gian bằng cách xem phim hoạt hình gợi lại tuổi thơ, đối với Tề Trừng mà nói, tất cả đều là những giấc mơ hão huyền.
Nhưng hiện tại giấc mộng lại thành sự thật!!!
Sữa chua dâu tây phô mai ăn ngon xỉu!
Dưới ánh nhìn của Bạch Tông Ân, đèn phòng khách rất sáng nên soi rõ từng nét trên khuôn mặt Tề Trừng.
Đối phương rất gầy, đôi mắt to tròn, lông mi lại còn dày, nên khi nhìn người khác, đôi mắt ấy đều mang vẻ ngây thơ vô tội của một loài động vật nhỏ.
Mái tóc được nhuộm màu vàng, hơi cong cong, vì da dẻ trắng trẻo nên nhìn qua liền có cảm giác như nhìn một đứa trẻ.
Trong tài liệu, Tề Trừng ngu dốt, thi đại học cũng không đậu. Bị cha mẹ dùng tiền nhét vào một học viện nghệ thuật. Năm hai đại học, cậu thường xuyên trốn học, sau đó trực tiếp làm thủ tục tạm nghỉ học luôn.
Chuyện thích làm nhất chính là xài tiền, luôn mua những món đồ hàng hiệu, sau đó mang đi khoe.
Đi chơi luôn luôn chi tiêu xa hoa, nhìn qua tưởng đâu nhân duyên người này thật tốt, được bạn bè chào đón nhưng kỳ thực chỉ là một cái máy ATM di động.
...
"À, mình bây giờ còn có nhà nữa chứ."
Tề Trừng sau đó liếc nhìn về phía người ngồi trên xe lăn.
Bạch Tông Ân thấy vậy liền thu ánh mắt lại.
"Ông xã, anh vừa nhìn tôi đúng không?" Tề Trừng ôm sữa chua tới gần.
"Anh có muốn ăn không? Ngon lắm đó, tôi lấy cho anh một cái nhé? Hình như anh không thích xem hoạt hình, vậy anh muốn xem cái gì? Cũng không biết có hay không...?"
Tề Trừng nhớ tới ông xã cậu chính là một thiên tài, còn đánh bại cả Tưởng gia, trong giới tài chính được coi là cá mập trắng -- Lúc trước cậu nghe đồng nghiệp nói đến cái danh xưng này thì cảm thấy thật sự buồn cười.
Bây giờ thì cúi đầu xin lỗi ông xã ngay và luôn.
"?" Ánh mắt Bạch Tông Ân nặng nề, tên ngốc này rốt cuộc biết những gì?
Tề Trừng không nhận ra nguy hiểm, mang dép vào đi đến nhà bếp lấy sữa chua. Chạy được hai bước, lại lạch bạch chạy về, hỏi: "Anh muốn ăn vị gì?"
"À, anh nói đến cái phim điện ảnh đó hả, tôi cũng chưa xem đâu. Trước đây có nghe -- bạn học nói sơ qua, diễn viên còn rất đẹp trai nữa."
Suýt chút nữa thì cậu đã nói là cùng đồng nghiệp xem qua rồi.
Cũng không biết thế giới này có phim đó hay không. Nếu không có thì nói rằng cậu nhớ nhầm, ai bảo cậu là chú heo ngốc nghếch chứ. Một cái cớ tuyệt vời!
"... Không cần." Bạch Tông Ân cự tuyệt sữa chua.
Tề Trừng thật muốn ăn thêm một hũ sữa chua nữa nhưng lại ngại không dám, dịu giọng lấy lòng. "Ông xã, tôi ăn thêm một cái nữa nhé?"
Chuyện như vậy mà cũng phải xin phép anh?
"Đồ trong nhà thì tùy cậu." Bạch Tông Ân nhìn đối phương, "Nếu chúng ta đã kết hôn rồi, của tôi cũng chính là của cậu."
"!!!" Ông xã tuyệt vời mấy triệu lần!!!
Không ôm chí lớn, chỉ muốn ngày ngày có cơm ăn. Tề Trừng chung quy vẫn biết điều.
"Như vậy thì ngượng ngùng quá đi, nhưng mà tôi sẽ ăn thêm cái này!" Cậu chọn một hũ sữa chua vị xoài.
Ngày mai sẽ ăn vị Tiramisu.
Ngày kia thì vị matcha.
Thật nhiều lựa chọn, thật sự quá hạnh phúc! Đều là của cậu hết!!!!
Khi Tề Trừng quay lại thì Bạch Tông Ân cũng đã rời đi.
Chồng tôi thật sự quá tốt luôn ấy!!!
Phim hoạt hình một tập gần mười phút, đặc biệt pha trò rất hài hước, thế nên mãi cậu mới nhận ra đã gần mười một giờ. Trước đây, Tề Trừng chỉ tăng ca viết mã số các thứ, bây giờ thì xem xong phim hoạt hình còn có thể đi tắm.
Nhiệt độ bồn tắm ổn định, còn có dòng nước mát xa.
Cứu một mạng người mà có thể đổi lấy một ngày thần tiên như thế này, cậu, Tề Trừng, có thể cứu người mỗi ngày luôn!!!
Tề Trừng muốn đi ngủ.
___
Một ngày trôi qua, Tề Trừng vẫn tỉnh dậy trên chiếc giường mét tám có hàng ngàn miếng dung dịch kết tủa đính lại với nhau. Cậu vui vẻ chấp nhận sự thật rằng bản thân có thể vĩnh viễn ở lại trong một quyển sách.
Nhưng điều duy nhất làm cậu bận lòng chính là món nợ kia.
Tề Trừng không thích nợ tiền bạc hay ân tình của người khác, huống chi đây là số tiền mà quốc gia cho cậu vay để trả học phí.
Tiểu Trừng là thanh niên hướng về đất nước.
Hy vọng người gây ra tai nạn cho cậu có thể bồi thường tiền, sau đó cậu liền trả được nợ.
Có người muốn hỏi, cậu không thích mắc nợ người khác, vậy cậu ăn nhờ ở đậu Bạch Tông Ân thì tính sao?
Aizz, ông xã sao có thể tính là người ngoài chứ!
Không làm mà còn có ăn thật sự quá tuyệt vời. Tề Trừng trăm triệu lần muốn như vậy, hơn nữa trải qua một ngày làm heo chỉ biết ăn, cậu thật sự không muốn quay về làm người nữa luôn.
___
Sau bữa trưa.
Tề Trừng nhìn sườn mặt hoàn mỹ của ông xã nhà mình, ham muốn ăn bám ngay lập tức tăng vọt. Trong lòng cậu đã có quyết định: nếu Bạch Tông Ân không thích cậu ở nhà ăn không ngồi rồi cả ngày, ừm, vậy cậu sẽ đi ra ngoài làm việc.
"Ông xã, tôi không ra ngoài đi học hay làm việc, chỉ ở nhà, với lại tôi ăn cũng không nhiều lắm..." Tề Trừng, thùng cơm di động buổi trưa vừa "quất" liền ba bát cơm, có chút chột dạ khi nói những lời này. "Có được không?"
Bạch Tông Ân không biết Tề Trừng lúc này đang có âm mưu gì, nhưng nếu đặt cậu dưới sự quản lý của mình thì đương nhiên đây là lựa chọn tốt.
"Có thể. Tôi đã nói rồi, đều theo cậu."
Được ông xã xác nhận cho phép có thể ăn không ngồi rồi, cậu cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại trở thành cá mắm!!!
Thế nhưng Bạch Tông Ân tiên sinh phải nuôi không cậu, cũng không cần cậu lấy thân thể báo đáp. Đời sống vợ chồng của bọn họ hữu danh vô thực. Để tỏ ra mình không giống như người chỉ biết hưởng thụ mà không có chút cống hiến gì cho gia đình, Tề Trừng dù ăn bám nhưng cũng phải nghiêm túc có qua có lại. "Ông xã, tôi nhất định sẽ chăm sóc anh thật là tốt."
Bạch Tông Ân ừm một tiếng với thái độ không rõ ràng.
Chú Quyền đứng một bên nghe lén mà vui mừng đến mức thiếu điều mua pháo bông về bắn. Ông biết ngay mà, Tông Ân nhất định là có chút yêu thích Tiểu Trừng. Sau này hai người tình cảm càng ngày càng tốt thì Tông Ân cũng sẽ hạnh phúc vui vẻ.
Cảm ơn trời đất.
Bầu không khí vui vẻ trong nhà kéo dài đến hơn bốn giờ chiều thì bị một vị khách đột nhiên đến phá vỡ.
Hôm nay là thứ sáu, Tưởng Chấp đang học năm hai đại học. Sau khi tan học, cậu liền đến biệt thự Bạch gia gõ cửa.
"Là Tiểu Tưởng sao? Trời đang lạnh, mau vào nhà ngồi đi." Chú Quyền mở cửa cho cậu vào.
Tưởng Chấp năm nay hai mươi, là vai chính trong tiểu thuyết, vẻ ngoài đương nhiên không thể chê vào đâu được, mày rậm mắt to siêu anh tuấn. Cậu cao một mét tám sáu, trong nhà lại có tiền, tung hoành ở phương Bắc. Đầu óc thông minh, dựa vào bản lĩnh của mình thi đậu vào một trường đại học trọng điểm.
Là một người con trai dương quang có chút tính tình của một thiếu gia nhà giàu nhưng tâm địa cũng rất thiện lương. Chính là hình tượng tiểu "chó săn" được thiết lập thêm tính cách cún con.
Dưới giường là cún con có thể bán manh làm nũng, trên giường liền hóa thành sói lớn hoang dã.
, nghe tên liền biết.
Đại minh tinh ca ca thụ X Tiểu chó săn trưởng thành niên hạ tổng tài công.
... Không sai, chờ Bạch Tông Ân hạ bệ được Tưởng gia, sau đó chủ phương Bắc bị thay đổi thành họ Bạch. Lúc bấy giờ, tiểu "chó săn" lạc quan luôn tỏa ra ánh mặt trời, vai chính công - Tưởng Chấp bắt đầu hắc hóa, bỏ ra ba năm mới đoạt lại được sản nghiệp, đánh bại đại nhân vật phản diện Bạch Tông Ân.
Cũng chính là ông xã của cậu.
Tề Trừng nhẩm tính, khoảng thời gian cậu ăn bám Bạch Tông Ân chỉ còn lại bảy, tám năm...
Nghĩ đến đó, Tề Trừng sợ hãi, nhanh chóng nói với chú Quyền: "Chú ơi, bữa tối có thể làm nhiều cơm hơn không ạ?"
Ăn nhiều được bao nhiêu hay bấy nhiêu!
Chú Quyền còn chưa trả lời, Tưởng Chấp đã khó chịu, trừng mắt nhìn Tề Trừng, tức giận nói:
"Tề Trừng, tôi biết cậu đang suy nghĩ gì, tôi sẽ không ngồi cùng bàn ăn cơm với cậu đâu. Nhìn cậu làm sao tôi có thể ăn ngon miệng nổi. Anh tôi sao có thể cưới cậu được chứ? Cậu đúng là dùng thủ đoạn thấp hèn. Đáng ra ban đầu tôi nên kịch liệt khuyên can, anh ấy cũng không biết bị làm sao, lại còn có thể kết hôn với cậu!"
Mặt hắn lộ vẻ ghét bỏ, thiếu điều muốn nói thẳng câu 'Hoa nhài cắm bãi phân trâu' ra mà mắng cậu.
Dĩ nhiên Bạch Tông Ân chính là hoa.
"Hả? Tôi chỉ muốn ăn nhiều thêm một bát cơm thôi mà, đâu có nói là muốn ngồi cùng cậu ăn cơm đâu." Tề Trừng mơ màng, không biết câu mình nói có chỗ nào không rõ ràng mà lại khiến vai chính công nghĩ như vậy.
Chú Quyền lên tiếng hòa giải: "Tiểu Tưởng, con hiểu lầm rồi. Tiểu Trừng gần đây ăn rất tốt, cậu ấy còn học ở trường chú trọng về vóc dáng, ăn nhiều cơm một chút mới là chuyện tốt. Các con còn trẻ, có hiểu lầm phải nói ra. Con không thể có thành kiến với Tiểu Trừng được, cậu ấy là đứa trẻ tốt, Tông Ân cũng rất yêu thích Tiểu Trừng."
"!!!!" Tưởng Chấp không thể tin nổi, không chút nghĩ ngợi phản bác: "Làm sao có thể chứ, anh con sao có thể yêu thích cậu ta! Đều là do cậu ta sử dụng thủ đoạn ép anh ấy kết hôn.'"
Bạch Tông Ân không biết từ lúc nào đã đi ra, lạnh giọng nói: "Kết hôn với Tề Trừng là tôi tự nguyện, không ai ép buộc."
Tưởng Chấp: !!!!!
Cái này không thể nào!
Anh ấy làm sao có thể yêu được loại người như vậy??!???"