Mưu Kế Của Tưởng Chấp

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tưởng Chấp kém Bạch Tông Ân bốn tuổi. Các bậc cha chú trong nhà vốn có mối quan hệ thân thiết, thường xuyên qua lại.
Thuở nhỏ, mọi người trong nhà vẫn hay trêu chọc Tiểu Tưởng Chấp là cái đuôi nhỏ của Bạch Tông Ân. Tiểu Tưởng Chấp chẳng những không thấy đó là lời chê bai, ngược lại còn công khai bám riết lấy ca ca của mình.
Tưởng Chấp là con một, trong lòng luôn xem Bạch Tông Ân như huynh trưởng.
"Huynh, đệ biết rồi. Huynh đang giúp đệ phải không? Tất cả là tại đệ, nếu không phải trước đây đệ lắm chuyện giúp cậu ta một câu thì đã không bị cậu ta quấn lấy không thôi, hại huynh trong tiệc rượu bị trúng kế. Tên này tâm tư thật sự quá độc ác!" Tưởng Chấp hối hận khôn nguôi, tự trách không thôi.
Tề Trừng chưa từng đọc nguyên tác, mọi thứ cậu biết đều là nghe từ đồng nghiệp.
Nhưng bất kể chuyện gì xảy ra, cậu cũng không còn là nguyên chủ nữa.
Tiểu Trừng, kẻ chỉ muốn ăn bám, thấy Bạch Tông Ân xuất hiện liền lập tức thành thật ngoan ngoãn nói: "Huynh nói giúp tôi vài lời đi. Tôi làm sao có thể khăng khăng yêu thích cậu ta chứ? Còn cậu nữa, đừng có nói bậy nói bạ, châm ngòi ly gián tình cảm của tôi với ông xã."
Tưởng Chấp bị phản đòn, hơi thở dồn dập, tức giận đến mức thiếu điều muốn bốc hỏa.
"!!! Cậu tự lên Weibo mà xem, chính tay cậu đăng --" Tưởng Chấp thấy ánh mắt đại ca liếc nhìn mình, lập tức ngoan ngoãn nuốt lời, nói: "Tự mình nói mà giờ còn bảo không nhớ rõ."
Hả? Weibo sao?
Tề Trừng lấy điện thoại di động ra, đăng nhập Weibo lần nữa, sau đó --
【Tôi nhất định sẽ theo đuổi được Tưởng Chấp, đây là minh chứng!!!】
【Ngày hôm nay kế hoạch đã gạo nấu thành cơm, đáng tiếc tôi không thể sinh con!!!!】
【Tôi muốn trở thành Tưởng thiếu phu nhân.】
【Gả cho anh trai tàn phế của Tưởng Chấp, như vậy cũng được, có thể dễ dàng tiếp cận cậu ấy hơn.】
【Sau này nhất định sẽ ly hôn, tên tàn phế đó sao có thể xứng với tôi. 】
"Đọc đi, giỏi thì đọc to lên xem nào. Hôm nay tôi nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của cậu cho huynh trưởng tôi thấy!" Tưởng Chấp thấy vẻ mặt Tề Trừng liền cảm thấy hả dạ phần nào, tự mình lấy điện thoại ra đưa cho Bạch Tông Ân.
"Huynh, đệ đã nói mà, cậu ta không phải loại tốt lành gì, huynh mau ly hôn với cậu ta đi-- "
Thấy sự nghiệp ăn bám sắp tan biến, Tề Trừng lúc này mới bừng tỉnh.
"Tôi không có như vậy, ông xã, huynh đừng nghe cậu ta nói bậy." Tề Trừng dùng tốc độ nhanh nhất xóa hết tất cả bài viết trên Weibo, sau đó còn đăng lại một cái khác.
【Tui với chồng tui sẽ dính đến chết, ai cũng đừng hòng tách được tụi tui ra.】
Tưởng Chấp nhìn thấy Tề Trừng một hơi xóa sạch Weibo "!!!"
Người con trai này tuổi không lớn nhưng tâm cơ lại sâu sắc đến vậy.
Đáng giận!
"Huynh, huynh thấy cậu ta chưa???"
... Kẻ tàn phế không xứng với tôi.
Bạch Tông Ân cúi đầu, hạ mi mắt, nốt ruồi son ở đuôi mắt cũng mang theo chút lạnh lẽo, mặt không biểu cảm nói: "Thật sự ta không hiểu các cậu đang náo loạn cái gì."
Tưởng Chấp còn muốn cãi thêm.
"Tiểu Chấp, nếu đệ còn coi ta là huynh trưởng thì hãy tôn trọng Tề Trừng một chút." Bạch Tông Ân trả lại điện thoại, rất nghiêm túc nói: "Chúng ta đã kết hôn rồi, phu phu là một."
May quá, ông xã không nhìn thấy. Tề Trừng nhẹ nhàng thở phào, một vẻ ngoan ngoãn.
Tưởng Chấp chỉ có thể nuốt giận vào bụng, vâng lời nói: "Đệ biết rồi huynh, sau này đệ sẽ tôn trọng anh dâu."
"…" Tề Trừng – vị 'anh dâu' này – thật ra cũng không ngại danh xưng đó lắm, chỉ cần có thể làm cá mắm thì những ngày tháng tốt đẹp sẽ tới, tất cả đều không thành vấn đề.
Cậu cũng không phải loại người bụng dạ hẹp hòi đến mức không thể chấp nhận người khác gọi mình là 'anh dâu'.
"Tiểu Tưởng tối nay ở lại ăn cơm đi. Đã lâu không đến đây, hôm nay ở lại, các con người trẻ tuổi có nhiều chuyện để nói với nhau."
Dạo này trời trở lạnh, Tông Ân cứ thế nhốt mình trong nhà, chú Quyền rất phiền lòng, muốn Tông Ân cùng những người đồng trang lứa có thể giao lưu một chút, trở nên hoạt bát hơn, năm nay mới hai mươi tư mà trông cứ như ông cụ non.
Tưởng Chấp vốn có ý định đến đây ăn chực và thăm hỏi đại ca, rất nhanh liền đồng ý.
"Vậy lát nữa chú Quyền giúp dọn dẹp một chút căn phòng ở lầu một cho cậu ấy." Bạch Tông Ân lên tiếng.
Tưởng Chấp: ???
"Không phải chứ huynh, trước đây đệ ở phòng bên cạnh phòng huynh mà?"
Chú Quyền thấy thế liền mở miệng giải thích: "Căn phòng đó hiện tại đã sửa sang lại cho Tiểu Trừng ở. Lầu một còn một phòng dành cho khách, chú nhất định sẽ cho người quét dọn sạch sẽ cho con."
!!!!
Tưởng Chấp tức giận đến mức phổi cũng muốn nổ tung. Huynh trưởng của hắn bị tên ác độc kia đoạt mất, bây giờ ngay cả nơi hắn thường ở cũng bị cướp đi, Tưởng Chấp một bụng uất ức, lại liếc mắt nhìn tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện kia đang tỏ vẻ ngoan ngoãn như không biết gì.
Đáng ghét!!!
Rốt cuộc hắn cũng biết tại sao trước kia nhiều người lại mắng Tề Trừng đến vậy.
Thật sự đáng đời!
"Thôi, con không ăn, con còn có việc bận." Tưởng Chấp ủ rũ nói.
Bạch Tông Ân cũng không ép hắn ở lại, gật đầu nói: "Để tài xế đưa đệ về, tuyết rơi nên đường sẽ rất trơn, chú ý an toàn."
Thì ra huynh trưởng vẫn quan tâm đến hắn. Tưởng Chấp đổ tất cả tội lỗi lên đầu Tề Trừng. Đều là do thủ đoạn của tên này quá lợi hại nên huynh trưởng mình mới bị che mắt. Nhất định phải cho huynh ấy thấy rõ bản chất của tên mưu mô này.
Bỗng nhiên hắn nghĩ ra một kế.
"Huynh, sắp tới đệ có một người bạn tổ chức sinh nhật, là một bữa tiệc lớn, huynh cùng anh dâu đến đó đi."
Tưởng Chấp sợ Bạch Tông Ân không đồng ý, không biết xấu hổ ngồi xổm xuống bên cạnh xe lăn của huynh mà nài nỉ.
"Đi đi mà, đi đi mà. Ra ngoài hóng gió một chút, cả ngày huynh đều ở trong nhà rất chán đó. Ở đó còn có các bạn học nữ của anh dâu nữa, đều là bạn cùng trường."
Bạch Tông Ân bị quấn đến phiền, bất đắc dĩ nói: "Lớn như thế này rồi mà còn ăn nói kiểu đó. Được rồi, ta sẽ đi."
Vậy là đồng ý rồi sao?
Không phải nói đại nhân vật phản diện này âm lãnh, vô tình, thủ đoạn tàn khốc sao?
Sao lại thoải mái đồng ý tham dự buổi tiệc sinh nhật của một người không quen biết như vậy chứ?
Tề Trừng kinh ngạc một phen, nhìn Tưởng Chấp một mặt đắc ý, chợt nhận ra: Học được rồi, học được rồi. Thì ra ông xã thích ăn mềm không ăn cứng, có thể làm nũng nha!
Tưởng Chấp tuy rằng mất đi phòng ngủ bên cạnh phòng đại ca nhưng cuối cùng hắn cũng chiến thắng một trận, tiêu sái rời đi.
Bớt đi một miệng ăn, thật may mắn làm sao!
Lại còn học được cách làm nũng, thật vui vẻ hơn nữa!
Tề Trừng rất vui sướng, không để ánh mắt khiêu khích kia của Tưởng Chấp trong lòng.
Chỉ cần cậu trốn đi nhanh, vai chính công và vai chính thụ sẽ không đụng đến pháo hôi là cậu nha.
Quan trọng hơn nữa là bữa hôm nay chú Quyền đã chuẩn bị món *Phật nhảy tường!!!
Cậu từng thấy qua món ăn này trong một chương trình, khi ấy chỉ mới xem được mấy phút...
Lại nhớ về tuổi thơ nữa rồi.
"Chú Quyền, mùi thơm quá đi."
"Quả là thần nấu ăn!!"
Chú Quyền được tung hô đến đỏ cả mặt, nhìn Tề Trừng đang đứng bên cạnh ông dòm ngó, hòa ái nói: "Không việc gì phải nói quá như vậy. Trước đây chú cũng làm việc tại một nhà hàng Trung Hoa mấy năm, mấy công thức nấu ăn đều là được một vị đầu bếp dạy cho. Con cũng đừng xem thường mấy công thức này, người dạy chú từng là đầu bếp làm ngự thiện trong cung thời nhà Thanh đó."
"Là ngự thiện sao!" Tề Trừng nghe xong liền sửng sốt một chút, sau đó cực kỳ tò mò nài nỉ chú Quyền kể thêm vài chuyện.
Thời điểm ông Lý – ông ngoại của Bạch Tông Ân – qua đời, Tông Ân khi ấy mới mười lăm tuổi. Một thân một mình, thân thể tàn tật, hai chân không thể tự do đi lại. Mấy người họ hàng thân thích ở Bạch gia đều nhăm nhe đến lượng lớn cổ phần trong tay Bạch Tông Ân. Nhưng may mắn thay, người nhà họ Tưởng tốt bụng đã giúp đỡ.
Ông ngoại của Tông Ân từng giúp đỡ chú Quyền, thế nên ông chủ động đến chăm sóc huynh ấy.
Những năm này, trên bàn cơm lúc nào cũng là một bầu không khí quạnh quẽ, chưa bao giờ có chút náo nhiệt.
Trước đây, khi ông Lý còn chưa qua đời, hai vợ chồng mang theo Tông Ân về nhà thì không khí trong nhà liền vui vẻ hẳn lên.
Hôm nay chú Quyền cao hứng nên nói rất nhiều chuyện, nói một chút về tuổi trẻ của mình, lại nhắc đến ông ngoại của Bạch Tông Ân.
"... Lão Lý này thích đọc sách, còn rất thích ăn và sưu tầm sách cổ, trong sách có một món ăn tên là Gia Tưởng. Hai chúng ta vắt óc suy nghĩ hết ba tháng mới làm ra được hình dáng món ăn. Lúc ấy vừa nếm đồ ăn liền khóc..."
Tề Trừng giờ mới biết ông ngoại của Bạch Tông Ân là một vị giáo sư, chuyên ngành văn học cổ đại. Nghe miêu tả, ông hẳn là một người lãng mạn, đầy tình yêu thương trong sinh hoạt hằng ngày.
Chú Quyền nói Bạch Tông Ân khi còn bé giống y như đúc ông ngoại của huynh ấy.
Nhưng Tề Trừng không thể hình dung ra nổi.
Bạch Tông Ân dù nói chuyện ôn hòa, cử chỉ lễ phép nhưng đều cho người đối diện một cảm giác lạnh như băng, khó lòng tiếp xúc.
Vừa ăn đồ ăn ngon vừa được nghe kể chuyện xưa, Tề Trừng ăn tận ba bát cơm.
Ở những nhà có tiền, người ta hay dùng bát cơm nhỏ, bé như bàn tay trẻ con vậy.
Không phải là cậu ăn nhiều đâu!!!
"Tiểu Trừng, con bỏ xuống đi. Cứ để chú Quyền thu dọn, con và Tông Ân đến phòng khách xem phim hoạt hình đi, đến khúc nào rồi ấy? Hầu tử đánh tới Thiên Cung?"
"Con ngoan, Tiểu Trừng thật là ngoan, còn có thể giúp chú làm việc nhà." Chú Quyền tấm tắc khen Tiểu Trừng, là cố ý khen cho Bạch Tông Ân nghe.
Tiểu Tưởng buổi chiều tới đột ngột, lại nói nhiều lời không hay về Tề Trừng. Ngày thường ở chung, trong mắt chú Quyền, ông nhận thấy Tiểu Trừng chính là đứa trẻ tốt, không có ý đồ xấu. Ông sợ Tông Ân nghe những lời nói đó rồi hiểu lầm.
Tề Trừng trên tay chỉ bưng mỗi cái đĩa nhỏ mà liền được khen là con ngoan biết làm việc nhà. Cậu bị khen quá mức đến nỗi mặt đỏ cả lên, ấp úng trả lời.
"Xem đến khúc Hầu ca cùng sư phụ đi Nữ Nhi Quốc ạ..."
"Nữ Nhi Quốc? Nhanh đi xem đi, xem xong kể lại cho chú nhé."
Chú Quyền không thích xem hoạt hình, nhân vật Tôn Ngộ Không ấy đã xem không biết bao nhiêu năm. Ông chỉ muốn đuổi đôi vợ chồng son này đi bồi dưỡng tình cảm.
Tề Trừng nhận mệnh lệnh, thật cao hứng đi đến phòng khách xem phim hoạt hình.
Bạch Tông Ân ở phòng khách. TV đã được mở, còn đang tạm dừng, như thể chờ Tề Trừng.
Huynh ấy chấp nhận làm tí việc nhỏ này để chú Quyền cao hứng một chút vậy.
"Ông xã đợi lâu rồi, huynh có muốn ăn sữa chua không? Hôm nay là vị hương thảo đó!"
Bạch Tông Ân không để ý tới Tề Trừng đứng bên cạnh, ấn nút bắt đầu xem phim.
Tề Trừng còn đang líu lo líu ríu cuối cùng cũng yên tĩnh lại, lạch bạch chạy đến ghế sofa tìm vị trí thích hợp, bắt đầu xem phim hoạt hình.
Cậu cũng không để miệng nhỏ nhàn rỗi, múc từng miếng sữa chua ăn.
Lò sưởi rất nóng. Tề Trừng mặc một chiếc áo thun của Givenchy, trông cực kỳ lòe loẹt, trước ngực còn có logo.
Bạch Tông Ân biết đối phương rất yêu thích mua sắm, đặc biệt là những món đồ có logo hàng hiệu.
Nhưng Tề Trừng bây giờ lại khiến huynh ấy có một cảm giác rất không ổn.
Ba ngày trước, để chân trần xuống nhà, không hề để ý, tự nhiên đến ngồi bên cạnh huynh ấy.
Trên Weibo còn gọi huynh ấy là tên tàn phế. Chán ghét huynh ấy, e ngại huynh ấy. Đây mới thực sự là Tề Trừng.
Người này còn định chơi trò gì đây?
Lại còn giả vờ trước mặt huynh ấy, vui vẻ nói chuyện, lấy lòng huynh ấy.
"Ấy, hình như có chút lạnh?" Nhất định là vừa rồi cậu đã ăn quá nhiều kem sữa chua.
Tề Trừng vội vã ôm gối dựa trên ghế sofa, đôi chân đạp trên thảm trải sàn mềm mại. "Ông xã, huynh có lạnh không?"
Bạch Tông Ân không trả lời, điều khiển xe lăn rời khỏi phòng khách.
Tề Trừng quê độ, tự trả lời để giữ thể diện cho mình.
"... Huynh chắc cũng không thấy lạnh đâu vì huynh còn mặc đồ dày hơn tôi mà."
Cậu cầm điện thoại lên xem thời gian, đã chín giờ tối. Ba ngày vừa rồi cậu đều để ý, cứ đến khoảng thời gian này thì chú Quyền sẽ đi đến phòng của Bạch Tông Ân ở lầu hai.
Sau khi hai người kết hôn, chú Quyền vì để cho đôi phu phu mới cưới có thể bồi đắp tình cảm nên đã chuyển từ lầu hai xuống phòng khách ở lầu một.
Đúng vậy, lầu hai còn có một phòng dành cho khách nhưng diện tích hơi nhỏ, cách nơi ở của hai người một khoảng. Tưởng Chấp muốn ở lầu hai cũng được mà, sao phải cáu bẳn lên thế nhỉ?
Tề Trừng không nghĩ ra nguyên nhân, cuối cùng đổ thừa cho: Không phải phòng của cậu thì không được!!!
Thật sự là một em rể xấu!
Lời bình luận đến từ 'anh dâu' Tề Tiểu Trừng.
Bây giờ khi thấy chú Quyền và Bạch Tông Ân cùng trở về phòng, cậu nghĩ hay là bởi vì chân của huynh ấy không tiện cho nên cần chú Quyền chăm sóc?
Kẻ chỉ muốn cả đời ăn bám như Tề Trừng ngay lập tức biết được mình cuối cùng cũng có chỗ hữu dụng.
Không xem Tề Thiên Đại Thánh nữa nha.
Cậu tắt TV, lạch bạch lạch bạch chạy tới.
Chú Quyền thấy Tề Trừng vội vàng chạy tới, ông ấn lại nút giữ thang máy, nghĩ rằng cậu cũng muốn dùng thang máy cùng đi về phòng, nói:
"Chậm một chút, cẩn thận té mất."
"Cảm ơn chú Quyền ạ."
Tề Trừng nhẹ nhàng lách người vào thang máy, yên lặng nghiêng người đứng bên cạnh ông xã của mình. "Chú Quyền cần con giúp một tay không?"
"Con thấy hai người tối nào cũng phải đi vào phòng, có việc gì khó khăn con có thể giúp đỡ được không?" Cậu rất có kinh nghiệm chăm sóc người đó!
Vô cùng tự tin luôn!
Khi còn bé ở cô nhi viện, Tề Trừng mỗi ngày đều phải chăm sóc các bé nhỏ hơn mình.
Chú Quyền hiểu ra, liền hết lời khen rằng Tiểu Trừng thật sự là một đứa trẻ tốt.
"... Chân của Tông Ân cần phải xoa bóp mỗi ngày, con không cần giúp đâu, có lòng này là tốt rồi, nhưng nếu con muốn học--"
"Con muốn học, con muốn học!!!"
Tề Trừng gật đầu lia lịa. Nếu như mỗi ngày 'chén cơm vàng' này đều muốn xoa bóp, vậy cậu nhất định sẽ học tập cho giỏi, đem 'chén vàng' xoa bóp siêu nhẹ nhàng, đánh cho bóng loáng luôn!
Chú Quyền thấy được thái độ của Tề Trừng, mong đợi nhìn về phía Tông Ân. Hai người bây giờ còn chia giường ngủ, làm sao có thể vun đắp tình cảm. Tông Ân lại chậm nhiệt, nếu tiếp tục như vậy, chăn gối của Tông Ân vẫn tiếp tục lạnh ngắt.
"Chú thấy Tiểu Trừng thật tâm muốn học xoa bóp, bây giờ cho cậu ấy đi theo xem, sau này cậu ấy có thể thay thế chú."
Bạch Tông Ân ngữ khí không lạnh không nóng, mắt nhìn chằm chằm Tề Trừng.
"Ta không định để cậu ta đụng vào người. Nếu chú Quyền có việc gì thì đi nghỉ ngơi, không cần tiếp tục xoa bóp."
"Làm sao có thể như vậy được! Bác sĩ đã nói, nếu không xoa bóp, cơ bắp sẽ bị teo dần." Chú Quyền gấp gáp nói, nói đến một nửa lại dừng lại: "Được rồi, Tiểu Trừng à, con không cần giúp đâu."
Tề Trừng bị dọa cho sợ, nhẹ nhàng gật đầu.
Mới vừa rồi Bạch Tông Ân dùng giọng điệu như bình thường mà nói chuyện, nhưng ánh mắt đó của huynh ấy như có thể nhìn thấu đến tận xương, khiến cậu đứng chết trân tại chỗ.
Điều này đã nhắc nhở Tề Trừng, danh xưng đại nhân vật phản diện đó của Bạch Tông Ân không phải là giả.
Âm lãnh, cố chấp, thủ đoạn cứng rắn và tàn nhẫn.
Cậu trở về lầu một. Lần này đi lên bằng cầu thang, vừa đi vừa ăn một miếng bánh ngọt phô mai ngon ngọt.
Trở về phòng, ngả người lên chiếc giường nệm xốp, cảm giác thoải mái làm cậu quên béng đi sự sợ hãi vừa rồi.
Ông xã thật ra vẫn tốt lắm!
Đúng là điển hình của việc xin cơm không cần mạng.
***
Mới đó đã tới cuối tuần.
"Chú Quyền không đi cùng ạ?"
Buổi sáng, Tề Trừng vừa ăn sáng vừa thắc mắc hỏi.
Lần đầu tiên cậu tham gia loại tiệc rượu như thế này, không biết có thể làm gì. Có phải sẽ có nhiều đồ ăn ngon chăng?
"Chú không đi được, con và Tông Ân hôm nay đi chơi vui vẻ nhé."
Đôi vợ chồng son này mãi mới cùng tham gia một hoạt động, chú Quyền tất nhiên không muốn đi theo làm bóng đèn, cười ha ha nói: "Tông Ân chăm sóc cho tốt Tiểu Trừng."
Bạch Tông Ân ngữ điệu không rõ ràng, ừm một tiếng.
Sáu giờ tối tiệc rượu mới bắt đầu, mùa đông trời tối rất sớm.
Tề Trừng hôm nay không ăn cơm tối, chỉ lót bụng bằng mấy miếng bánh quy, mong đợi đến bàn ăn ở bữa tiệc thượng lưu kia.
Trong phòng treo quần áo đều là những món đồ hàng hiệu, nhưng phần lớn là những bộ màu sắc lòe loẹt.
Tề Trừng tìm mãi mới thấy được một bộ âu phục đơn giản, mộc mạc nằm trong góc, nhờ chú Quyền ủi lại cho thẳng thớm, sau đó chỉnh tề mặc vào.
"Tiểu Trừng vốn đã đẹp trai rồi, hôm nay mặc bộ đồ này càng đẹp hơn nha."
Chú Quyền thật lòng thật dạ mà khen. "Lát nữa Tông Ân xuống dưới, để cho huynh ấy ngắm nghía cẩn thận."
Tề Trừng được khen đến đôi mắt cũng sáng lên lấp lánh. Nghe được động tĩnh phía cầu thang, cậu như cún con vẫy vẫy đuôi chạy lại phía Bạch Tông Ân.
"Ông xã, nhìn tôi thế nào? Mặc như vậy trông có được không?"
Chú Quyền lúc này cũng đi tới.
"Bình thường Tiểu Trừng không ăn mặc đàng hoàng trông như một nhóc con. Hôm nay ăn vận một thân âu phục, nhìn thật sự rất đẹp trai."
Đúng vậy, là một thiếu niên non nớt, khí chất sạch sẽ
Nhẹ nhàng khoan khoái, xinh đẹp.
Bạch Tông Ân không thể phủ nhận, Tề Trừng thật sự sở hữu một gương mặt đẹp đến có thể đánh lừa người khác.
Ngày hôm đó Tề Trừng là một người thô tục, mưu kế có thừa lại ham tiền.
Hôm nay lại thập phần khác biệt.
Đầu tóc nhuộm vàng, các sợi tóc hơi cong cong, nhìn rất tự nhiên, trông như tiện tay chải vài ba cái. Màu da trắng nõn cùng với màu vàng của tóc như bổ sung lẫn nhau. Mắt quả hạnh, tròn tròn, con ngươi đen láy rất sâu.
Khi nhìn vào người này, ấn tượng đầu tiên khiến người ta liên tưởng đến một chú cún con ngây thơ vô tội.
Nhưng đáng tiếc…
"Có thể mặc được. Đi thôi." Bạch Tông Ân đi ra ngoài trước.
Tề Trừng đi theo phía sau.
Ngày hôm nay không có tuyết rơi. Trời đã tối, trong biệt thự đèn sáng rực rỡ. Một cơn gió thổi đến làm Tề Trừng lạnh run người – a, cậu quên mất không mang theo áo khoác rồi!
Nhưng mà xe cũng đã tới. Là một chiếc xe bảo mẫu to rộng đã qua cải tiến.
Bạch Tông Ân tự mình từ xe lăn ngồi lên xe.
Tiệc rượu chắc sẽ có lò sưởi, Bạch Tông Ân không mặc áo lông, ừm… Chắc sẽ không bị lạnh đâu ha?
Tề Trừng nghĩ xong cũng nhanh chóng lên xe. Trong xe có lò sưởi, vị trí của cậu cũng rất tốt. Bạch Tông Ân thì ngồi ngay bên cạnh cậu.
Hai người chưa bao giờ ở chung trong không gian nhỏ như vậy.
Vừa động đậy liền đụng phải chân của đối phương. Tề Trừng vội vã giả vờ tò mò nhìn ra bên ngoài. Xe di chuyển, cảnh sắc bên ngoài cũng thay đổi. Không còn trông thấy ngôi biệt thự kia nữa mà là toàn bộ cảnh thành phố vào buổi tối.
Xuyên tới đây hơn ba ngày nhưng cậu chưa bao giờ bước chân ra khỏi cửa.
"Woa, bên kia đường có cả KFC!!!"
Tề Trừng nhẹ giọng cảm thán.
Cậu cứ tưởng biệt thự này nằm ở vùng núi hoang sơ hẻo lánh, không ngờ lại là ở trung tâm thành phố hoặc có thể nằm trong khu sầm uất nhưng yên tĩnh.
Bạch Tông Ân lạnh lùng nhìn cái đầu màu vàng đang lay động vì phấn khích kia, ngữ khí bình thản nói: "Nghe nói tiệc rượu lần này Vương gia cũng mời cả cha mẹ của cậu, vừa hay có thể gặp gỡ."
Tiểu cún con Tề Trừng đang phấn khích vì được đi chơi: "Ảh. Ảhhhh??"
Xong đời rồi, 'chén cơm' này của cậu khó có thể giữ được nữa!!!
*Phật nhảy tường