Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 21: Anh ngốc nhỏ của ông xã
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ấu trĩ."
"Trông hơi méo mó."
Bạch Tông Ân cũng không biết nên nói cái gì, đến khi nhận ra thì lời đã thốt ra.
Giọng điệu nghe như rất không thích món quà này.
Thôi thì nhường nhịn thiếu niên một chút, để cậu ta không bị đả kích.
"Cũng được." Bạch Tông Ân lần thứ ba mở miệng, giọng điệu hờ hững nhìn sang thiếu niên.
Có lẽ cậu ta vẫn sẽ cảm thấy mất mát và buồn bã, mình nên nói lại một chút.
Sửa lại thành 'cũng không tệ' hoặc 'thật đẹp' cũng được.
Thế nhưng trong mắt thiếu niên lại ánh lên tia sáng vui vẻ, đôi mắt cong cong cười tít, nói: "Đã lâu rồi em chưa gói cái này, nên nó hơi méo mó một chút, ông xã anh mau mở ra xem thử đi. Em đã thử hết các loại, chỉ có hai cái này là -- "
Tề Trừng che miệng lại, suýt chút nữa thì lỡ lời.
Như vậy sẽ không còn bất ngờ nữa. Dù sao lát nữa ông xã cũng sẽ mở ra thôi.
Có lẽ là kẹo ngọt hoặc là đồ ăn.
Bạch Tông Ân rất bình tĩnh. Thiếu niên tiến lại, cách hắn rất gần, lúc nói chuyện có một mùi hương ngọt ngào, Bạch Tông Ân trên mặt vẫn lãnh đạm, anh đưa tay mở ra.
Là sô cô la.
Tề Trừng cứ muốn vẫy đuôi liên hồi, cậu rất thông minh, mua thử vài loại nhỏ để xem mùi vị thế nào, nếm thử xong cậu mới thấy hai loại này là ngon nhất nên mới mua về.
Ngoài sô cô la còn có kẹo trái cây.
"Em thấy loại này ăn cũng rất ngon nè, giấy gói kẹo sáng lấp lánh thật đẹp, có nhiều vị lắm, khó chọn ghê, nhưng em thấy ngon nhất là vị chanh, vị dưa hấu rồi vị táo xanh..."
"Sô cô la còn ngon hơn nữa, trước giờ em chưa từng ăn loại sô cô la nào ngon như vậy hết!"
Trên bàn có hai bình thủy tinh, có thể thấy rõ được từng viên kẹo, từng viên sô cô la bên trong. Chúng được bọc trong lớp giấy gói trong suốt đẹp đẽ, trông như những món quà nhỏ xinh.
Mỗi lần thiếu niên giới thiệu đồ ăn ngon cho anh đều rất nhiệt tình, đôi mắt sáng lấp lánh, dáng vẻ hăm hở muốn đối phương nhanh chóng nếm thử, giống như muốn chia sẻ thứ mình yêu quý cho người mình thích vậy.
... Người mình thích à.
Thiếu niên từng nói là thích ông xã nhất.
Nhưng thiếu niên cũng thích chú Quyền.
Thích chó con.
Thích chơi game, ăn hoành thánh.
Thứ thiếu niên yêu thích rất nhiều, mở miệng là nói yêu thích, khiến người khác khó mà tin tưởng.
Bạch Tông Ân cũng không biết rốt cuộc cậu ta có thật sự thích hay không.
"Ông xã thử một chút đi mà, thật sự siêu ngon, chúng là đồ ăn thủ công làm tại chỗ đó, rất đắt, mà đúng là siêu ngon luôn." Tề Trừng hồi tưởng lại mùi vị, có chút muốn ăn vụng đồ của ông xã.
Không hổ danh là sản phẩm của cửa hàng kẹo ở khu mua sắm cao cấp.
Vừa quý giá lại vừa ngon, đương nhiên dù có quý giá cũng không phải là điểm trừ.
"Là em muốn mua ăn." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng ngồi xổm bên cạnh ông xã, cậu đến gần, làm nũng nói: "Em nghĩ nếu cùng anh ăn thì sẽ ngọt ngào vui vẻ hơn." Bất giác cậu nói nhiều hơn, giống như đang trò chuyện phiếm với ông xã, cậu dường như chẳng giấu giếm điều gì. "Hồi bé em cũng rất thích ăn ngọt, nhưng mà được ăn rất ít, đến bây giờ cũng đã lâu rồi."
Bạch Tông Ân cho rằng cậu ta đang nói đến khoảng thời gian bị bắt cóc.
"Có thể không, có thể không, có thể không."
Những chú cún con vây quanh chủ nhân, tiếng sủa dồn dập, tràn đầy năng lượng, trông rất đáng yêu.
"Em là máy lặp lại à?" Bạch Tông Ân hỏi.
Tề Trừng đương nhiên lắc đầu, rất đứng đắn nói: "Em là yêu quái làm nũng!" Ông xã rất thích em làm nũng.
... Thì ra thiếu niên vẫn rất ý thức được bản thân mình là dạng như nào.
Bạch Tông Ân thấy ánh mắt chờ mong của cậu ta, anh lấy một viên sô cô la từ trong lọ thủy tinh ra, ngón tay thon dài nhợt nhạt, bóc lớp giấy gói, thiếu niên liền tròn mắt, ánh mắt nóng rực nhìn anh.
"A --" Tề Trừng bị đút sô cô la vào miệng.
Là viên mà ông xã đã bóc, rồi đút cho cậu.
Tề Trừng ngậm lấy sô cô la, hàm hồ nói: "Là mua cho anh mà." Đôi mắt tròn xoe, cong cong, lộ ra lúm đồng tiền vui vẻ, cậu đưa tay lén lút cầm một viên, một bên chầm chậm bóc giấy gói, một bên lén lút nhìn ông xã.
Nhìn đến đầu ngón tay của anh.
Vừa rồi được ông xã đút sô cô la hình như có hơi chạm vào tay anh.
Tề Trừng đang bóc giấy liền đứng hình, hai tai đỏ ửng lên.
A a a a a. Cậu không hiểu sao lại hét to trong lòng.
Cậu chẳng hiểu làm sao nữa.
Dù sao đi nữa tim cậu đập rất nhanh, rất vui vẻ, còn ngọt hơn cả sô cô la trong miệng.
Khoan đã, ông xã nãy giờ cứ nhìn xuống tay, không lẽ ghét bỏ mình sao???
!!!
Hình như là vậy.
Ngày hôm qua bóc vỏ hạt dẻ, nước bọt của cậu chỉ dính vào vỏ bên ngoài, ông xã cũng rất để ý.
Bây giờ ngón tay của ông xã đụng phải miệng mình luôn rồi!
Viên sô cô la trong tay cũng không muốn bóc nữa, cậu vốn nghĩ là có qua có lại, ông xã đút cho mình, mình cũng có thể đút lại cho ông xã. Hiện tại cún con Tiểu Trừng Trừng gục lỗ tai xuống, cúi đầu nhìn viên sô cô la trong tay mình.
Chết rồi, hình như mình về nhà rồi cũng chưa rửa tay.
"Em, em quên mất chưa rửa tay, em đi rửa tay đã." Tề Trừng nhanh chóng đặt viên sô cô la trong tay xuống, đi đến phòng vệ sinh tỉ mỉ rửa tay hết hai phút.
Chẳng khác nào học sinh tiểu học đang bắt chước theo sách hướng dẫn rửa tay.
Bạch Tông Ân đang ở phòng khách nhìn viên sô cô la được đặt trên bàn kia. Giấy gói đã được xé ra một nửa, bên trong là một viên hình cầu màu đen, là cái mà thiếu niên đã bóc dở, chờ đến khi anh lấy lại tinh thần thì viên sô cô la kia đã nằm trong tay.
Xé nốt nửa giấy gói kẹo kia ra, đưa vào miệng.
Có nhân, sau khi cắn vào, tràn ra --
Là thứ đồ ăn quen thuộc nhưng cũng là thứ trí mạng...
Thiếu niên lao đến, đáy mắt sáng lấp lánh, trên tay vẫn còn rất ướt. Bạch Tông Ân đỡ lấy tay vịn xe lăn, rất bình tĩnh kiềm chế bản thân: "Nói cho chú Quyền rằng tôi bị dị ứng, mọi việc để ông ấy xử lý, không cần hoảng."
Chỉ một câu nói ngắn ngủi nhưng hô hấp dường như lại rất khó khăn.
Tề Trừng sợ đến ngây người một giây, rất nhanh liền phản ứng lại.
Ăn, đồ ăn gây dị ứng.
Cậu nhìn thấy giấy gói kẹo kia, là viên sô cô la vừa nãy cậu bóc dở.
"Chú Quyền, chú Quyền..."
Sau đó chính là cảnh tượng hỗn loạn. Đầu óc Tề Trừng bối rối trống rỗng, tay chân cũng lạnh ngắt, lúc tài xế và chú Quyền đưa ông xã lên xe, cậu nhìn thấy môi ông xã trắng bệch, dường như không còn hô hấp, lạnh như băng --
"Con cũng đi."
Tề Trừng chạy như bay, không dám rời đi đâu, chỉ nắm chặt lấy tay ông xã.
Bên ngoài phòng cấp cứu, bác sĩ Liễu vội vàng bước vào. Cách một cánh cửa kính, bên trong đang rất bận rộn, thần sắc bác sĩ Liễu nghiêm trọng. Tề Trừng gặp hắn hai lần, sắc mặt và biểu cảm đều rất ôn hòa, làm người ta cảm thấy vấn đề lớn lao nào cũng chỉ là chuyện nhỏ với hắn.
Nhưng hôm nay không giống như vậy.
Tề Trừng đầu óc rối như tơ vò.
Rất hối hận, rất hối hận, tại sao cậu lại muốn mua sô cô la.
Tại sao lại muốn tự mình quyết định.
Tại sao lại phải ăn sô cô la với ông xã.
Chú Quyền đứng bên cạnh cũng đang chờ đợi, không trách cứ Tiểu Trừng mà nói: "Tiểu Trừng, không có chuyện gì đâu, Tông Ân sẽ ổn thôi, nhiều lần như vậy đều có thể vượt qua, lần này cũng có thể..."
Tề Trừng nhẹ nhàng vâng một tiếng, đứng yên lặng ở đó, không khóc, cậu không muốn gây thêm phiền toái nữa, rõ ràng sinh mạng đang thoi thóp chính là Bạch Tông Ân, cậu không muốn người khác phải phí công an ủi mình.
Không biết đã qua bao lâu, bác sĩ Liễu từ phòng cấp cứu đi ra, nói: "Không sao rồi."
"Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ, ông Lý trên trời nhìn thấu." Chú Quyền cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ Liễu có chút uể oải, "Sau này vẫn nên cẩn thận một chút, sau đợt tai nạn xe cộ, thần kinh bị chèn ép dẫn tới rất nhiều những vấn đề khác, trước đây cậu ta vẫn luôn uống thuốc, nhưng tình huống cũng không hề tích cực --" hắn dừng một chút, không nói tiếp.
Bạch Tông Ân rất để ý đến thân thể mình, anh vẫn luôn muốn sống tiếp.
Nhưng bác sĩ Liễu là người tinh ý, hắn có thể cảm nhận được Bạch Tông Ân điều trị một cách tiêu cực, qua loa cho có, đặc biệt là đôi chân kia, anh coi như nước chảy bèo trôi, căn bản không hề có ý nghĩ muốn phối hợp trị liệu.
Thôi, những lời này không cần nói ra.
"Chờ cậu ta nghỉ ngơi rồi quan sát mấy tiếng, buổi chiều là có thể về." Bác sĩ Liễu nói.
Bạch Tông Ân không thích bệnh viện, mỗi lần đến kiểm tra đều qua loa cho xong, nếu như không cần thiết thì trong ngày liền trở về. Lúc bình thường, trong nhà có việc đều sẽ mời bác sĩ Liễu đến nhà.
Chú Quyền nói cảm ơn rồi vỗ vai Tiểu Trừng, ông không ngờ Tiểu Trừng lại kiên cường đến vậy.
"Vào nhìn một chút đi."
Tề Trừng đứng ở cửa, lấy hết dũng khí mới dám bước vào, cậu rất sợ chính mình đã hại chết Bạch Tông Ân.
Qua hai thế giới, người đối tốt với cậu nhất chỉ có Bạch Tông Ân.
Chú Quyền có ý tốt che chở quan tâm, tất cả đều vì cậu là 'chồng' của anh. Bởi vì Bạch Tông Ân nên mới quan tâm chăm sóc cậu. Nhưng như vậy cũng chẳng sao cả. Con người đều là như vậy. Tề Trừng từ nhỏ đã thấu hiểu tình cảm giữa người và người.
Có thể là lớn lên trong hoàn cảnh đó nên mới hiểu rõ đến vậy.
Nhưng Bạch Tông Ân không giống, anh hoàn toàn bất đồng với người khác.
Người đàn ông nằm trên giường có làn da trắng bệch, không khỏe mạnh, sắc môi rất nhạt, nhắm hai mắt, vóc người thon dài, rất gầy gò, là kiểu gầy yếu tinh xảo, dung mạo thật sự rất đẹp, là kiểu đẹp nam tính.
Làn da rất trắng, rất sạch sẽ, trên mặt ngoại trừ nốt ruồi son dưới mí mắt kia cũng không còn dấu vết nào khác.
Lông mi anh rất dài, mỗi lần mở mắt ra nhìn người khác đều mang theo ý lạnh muốn nhìn thấu đối phương, con ngươi rất sâu, màu trà hổ phách, rõ ràng là đôi mắt rất sáng nhưng mỗi lần Tề Trừng nhìn đến cũng không biết được ông xã đang nghĩ gì.
Thật sự rất mâu thuẫn.
"Tiểu Trừng, con ở lại đây hay cùng chú về nhà? Chú muốn nấu canh, Tông Ân tỉnh lại có thể ăn một chút." Chú Quyền hỏi.
Tề Trừng không muốn trở về, chỉ muốn ở lại, thế nhưng "Con vẫn nên trở về thì hơn."
Cậu thiếu chút nữa đã hại chết ông xã.
Đợi đến khi ông xã tỉnh lại, cậu sợ phải nhìn thấy ánh mắt của anh.
Sẽ là kiểu ánh mắt chán ghét rằng chính người này đã làm anh phải nhập viện.
Chú Quyền cũng không nghĩ nhiều, Tiểu Trừng trở về cũng được, ở bệnh viện cũng có người chăm sóc. Chú Quyền sau khi trở về liền đi nấu canh rồi vội vàng đến bệnh viện, dì giúp việc nấu cơm cho Tề Trừng, cậu ăn được hai muỗng lại buồn bã ỉu xìu thất thần.
Sô cô la trên bàn đã bị Tề Trừng dọn hết đi từ sớm.
Ngày hôm nay vốn dĩ rất vui vẻ, giống như giấy gói bóng kính vậy, muôn màu muôn vẻ.
Bây giờ trong lòng cậu rất khó chịu, như bị ai đó phá tan nát, trống rỗng mặc cho gió thổi mạnh.
Không biết ông xã đã tỉnh chưa.
Liệu anh có nhắc đến cậu không?
Hay là không cần đến cậu đâu. Tề Trừng rũ đầu, ăn cũng không còn thấy ngon miệng nữa.
Dì giúp việc lo lắng nhưng cũng không tiện nói nhiều, thu dọn bát đũa rồi chuẩn bị cho Tề Trừng một ly sữa bò.
Tề Trừng ngồi trước cửa sổ sát đất nhìn chằm chằm vào cổng biệt thự, trời không còn sáng nữa, mặt trời đã dần xuống núi, bên ngoài bắt đầu có tuyết. Gần đây nhiệt độ hạ xuống, hôm qua thời sự còn nói rằng sẽ không có tuyết rơi, vậy mà hôm nay lại rơi rồi.
Thời tiết thật giống như tâm tình của Tề Trừng lúc này vậy...
Trước cửa có bóng xe ô tô, là xe bảo mẫu. Tề Trừng đang ngồi ủ rũ cúi đầu cả buổi trưa, thấy thế liền như mũi tên rời cung, chạy như bay ra bên ngoài, xe cũng vừa vặn ngừng lại. Tề Trừng tay chân luống cuống đứng bên cạnh, nhìn cửa xe mở ra.
Cậu không biết nói cái gì cho phải.
Bạch Tông Ân sắc mặt rất trắng, không có chút huyết sắc nào, anh ngồi trên xe lăn trông càng gầy gò yếu ớt.
Anh liếc nhìn tên ngốc đang đứng bên cạnh.
Tuyết vừa rơi liền vội vàng chạy ra, ngay cả áo khoác cũng không mặc, chỉ có mỗi cái hoodie in một logo to.
Thoạt nhìn rất buồn cười. Nhưng đó là trước kia.
Bây giờ nhìn dáng vẻ này chẳng khó coi như trước nữa mà có vài phần ngu ngốc đáng yêu.
"Lại đây." Bạch Tông Ân.
Tề Trừng muốn để cho ông xã mắng cậu, hoặc đánh cậu một trận cũng được...
Cậu đến gần, trông thấy ông xã đưa tay ra cầm lấy tay cậu.
"Ngốc nghếch không sợ lạnh gì cả." Bạch Tông Ân nhìn xuống, tay của thiếu niên đang run rẩy. Giọng nói ôn hòa: "Về nhà."
Bỗng nhiên, cảm xúc bị đè nén cả ngày hôm nay đều tuôn trào hết ra, Tề Trừng viền mắt hồng hồng, từng giọt nước mắt liên tiếp rơi xuống, khóc rất thương tâm như cún con, cậu được ông xã một bên nắm tay, một bên oa oa khóc dữ dội.
"Xin, xin lỗi mà, em không cố ý đâu..."
Đồ ngốc.