Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 22: Ông xã sống lâu trăm tuổi để được ăn bám mãi mãi
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề Trừng khóc nức nở, nghe vô cùng thảm thiết, giống hệt chú cún con đang gừ gừ thảm thiết.
Cậu khóc mệt, giờ chỉ còn thút thít.
Bạch Tông Ân đang mềm lòng, giờ lại thấy bật cười. Anh cầm khăn giấy đưa tới. Tề Trừng vẫn còn thút thít khóc, dùng khăn giấy lau qua loa một chút, sau đó lại thấy bi thương ngút trời, tiếp tục khóc, cậu cầm khăn giấy lau khắp mặt một cách lung tung.
Bạch Tông Ân không chịu nổi nữa, rút thêm khăn giấy ra, từ tốn lau sạch nước mắt trên gương mặt lem luốc của chú cún con.
Đôi mắt cậu đỏ hoe, mí mắt cũng sưng húp, nhưng may mắn mắt cậu to, nên nhìn vẫn không đến nỗi khó coi.
"Tôi còn chưa có chết -- "
"Không cần nói, không cần nói, anh phải sống lâu trăm tuổi." Tề Trừng nghẹn ngào vội vàng bịt kín miệng ông xã.
Mới từ bệnh viện về mà lại nói mấy lời xúi quẩy như vậy chứ.
Tay của thiếu niên ẩm ướt, dính đầy nước mắt của chính cậu, giờ lại chạm vào môi anh. Vốn dĩ anh phải thấy ghê tởm, thế nhưng Bạch Tông Ân lại khẽ động môi dưới, cảm nhận sự mềm mại, những nguyên tắc giới hạn của chứng sạch sẽ quá mức trong anh bỗng trở nên mơ hồ.
"Không được nói lung tung."
Thiếu niên nói rất nghiêm túc, đôi mắt được nước mắt gột rửa trở nên đen láy và sáng ngời, vừa nhìn đã thấy đẹp đẽ.
"Hức ~ "
Tề Trừng nấc lên một tiếng, rồi cứ thế nấc mãi không ngừng.
Chú cún con tội nghiệp khóc nấc lên, cảm thấy vô cùng ngại ngùng nên che miệng lại, mặt đỏ ửng, mí mắt cũng sưng húp, vừa đáng thương vừa đáng yêu. Trông cứ như đang chờ chủ nhân xoa đầu động viên vậy.
Bạch Tông Ân đưa tay sờ lên đám tóc xoăn trên đầu thiếu niên.
Cảm giác quả nhiên rất tuyệt.
"Lại mê tín giống chú Quyền rồi."
Đúng lúc chú Quyền mang canh tới, nghe vậy liền nói: "Sao lại mê tín được, cái này đáng tin lắm."
Tề Trừng biến thành chú cún con ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
Đúng rồi đúng rồi, đáng tin lắm.
Ông xã sống lâu trăm tuổi, vậy cậu cũng có thể ăn bám mãi mãi.
"Tiểu Trừng đến đây uống cái này kẻo khàn giọng mất, là lê tuyết chưng đường phèn." Chú Quyền đưa chén canh tới, "Cẩn thận nóng, thổi nguội một chút đã."
Ông cũng không ngờ đứa nhỏ này có thể khóc long trời lở đất đến thế, nhưng như thế cũng có phần thân thiết. Tiểu Trừng khóc như vậy bởi vì thật sự lo lắng cho Tông Ân, sợ rằng Tông Ân sẽ gặp chuyện. Điều này cho thấy Tông Ân thật sự rất quan trọng trong lòng Tiểu Trừng.
Chú Quyền đặt đồ vật trong tay xuống, nhìn thấy sắc mặt thẹn thùng của Tề Trừng thì rời đi.
Việc dỗ dành Tiểu Trừng vẫn nên để cho Tông Ân đi thôi.
"Bẩn thỉu." Bạch Tông Ân ghét bỏ nói.
Tề Trừng nhanh chóng nói: "Tui đi rửa liền!"
Vừa nhìn vào gương, cậu liền giật mình thon thót, cái gương mặt đầy vết đỏ ửng này là của ai vậy chứ.
Đến Tề Trừng cũng không biết tuyến lệ của mình lại nhiều như thế.
Khi còn bé, lúc bị nhốt trong phòng tối thì cậu có khóc duy nhất một lần, sau này lớn lên rồi thì không còn khóc nữa.
Một mình sống, không có ai để dựa vào, khổ sở hay mệt mỏi đều tự mình gánh vác, có khóc cũng vô dụng.
Tề Trừng hiểu hết những đạo lý đó, nhưng không hiểu sao lúc được ông xã cầm tay liền không nhịn được nữa.
Oa oa oa khóc.
Được xoa đầu, được dỗ dành, được lau đi nước mắt.
Cậu có gia đình, có nơi để dựa vào.
Tề Trừng rất vui vẻ, nở nụ cười xong lại nấc lên một tiếng. Nước mắt trên mặt đã được lau sạch, trong nhà có lò sưởi nên giờ da mặt rất khô, có hơi ngứa ngáy khó chịu. Tề Trừng ngồi trên đệm mềm ở phòng khách, không bao lâu sau thì giơ móng vuốt của chú cún con lên sờ sờ hai má.
"Ông xã, anh nhìn mặt tui một chút đi, hình như có hơi đau rát."
Bạch Tông Ân liếc mắt sang nhìn, "Quên mất cậu là công chúa hạt đậu."
Tề Trừng rầm rì dựa vào ông xã.
Có thể là bị sự việc ngày hôm nay làm cho sợ hãi, hiện tại Tề Trừng ngoan ngoãn lạ thường, còn rất thích dựa vào Bạch Tông Ân. Bây giờ uống tuyết lê chưng đường phèn cũng phải ngồi xuống thảm trải sàn, bưng chén nhỏ chậm rãi uống, chân phải dựa vào xe lăn của ông xã mới chịu.
Thường ngày bị ông xã nói như vậy, Tề Trừng đã sớm nhảy dựng cả lên.
Chú cún con thường ngày sẽ sủa gâu gâu, trong lòng nghĩ gì đều hiện hết ra trên mặt.
Hiện tại rất ngoan ngoãn nghe lời, ông xã nói cái gì cũng đúng.
"Uống xong rồi thì trở về phòng." Bạch Tông Ân dừng lại một chút, "Đã là công chúa hạt đậu thì sẽ có kem dưỡng."
Tất nhiên là có, lại còn rất nhiều chai lọ.
Tề Trừng không hiểu gì về mỹ phẩm dưỡng da cả, nhưng nhìn qua cũng không hề rẻ tiền.
Nhìn lại nguyên chủ đến đôi dép lê cũng là của Chanel thì cậu hiểu ngay.
Tề Trừng không muốn đi, dựa sát vào ông xã, mặt mày xoắn xuýt không biết nên nói gì. Bạch Tông Ân điều khiển xe lăn, nói với chú Quyền: "Con trở về phòng nghỉ ngơi."
"Tui cũng đi."
Tề Trừng ôm lấy chén tuyết lê chưng đường phèn lên, tu một hơi hết sạch. Cũng may là đã thổi nguội rồi.
"Nhanh đi nhanh đi, buổi tối chú nấu chút canh mang lên cho con uống nhé?" Chú Quyền thương lượng. Tông Ân hôm nay không ăn ở phòng ăn vì tình huống đặc biệt, dù không nằm viện đi nữa thì ở nhà cũng phải nghỉ ngơi thật tốt.
Tề Trừng xung phong nhận lời, "Con đem lên có được không ạ?"
"... Cho cậu ấy đi." Bạch Tông Ân liếc mắt nhìn thiếu niên.
Chú Quyền ánh mắt như nhìn thấu hồng trần, nói, "Tiểu Trừng, bây giờ Tông Ân giao cho con chăm sóc đấy."
"Vâng ạ, con sẽ chăm sóc ông xã thật tốt." Tề Trừng thề thốt, nhất định phải chăm cho ông xã khỏe thật khỏe, để lấy công chuộc tội!
Nhưng cậu chưa bao giờ được vào phòng của Bạch Tông Ân.
Tề Trừng đứng ở cửa, hạ quyết tâm, ngày hôm nay dù cậu có phải biến thành máy lải nhải!
Biến thành yêu quái làm nũng!
Biến thành vua ăn vạ đi nữa!
Cậu cũng phải đi vào.
"Mở cửa." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng vặn tay nắm cửa, đứng ngây ngốc nhìn ông xã đi vào phòng, không biết nên biến thành máy lải nhải, yêu quái hay vua ăn vạ nữa...
Bạch Tông Ân dừng xe lăn lại, quay đầu nhìn cái tên ngốc đang kẹt ở ngoài cửa.
"Cậu nói sẽ chăm sóc tôi thật tốt, mà bây giờ lại muốn chăm sóc cái cửa phòng của tôi à?"
"Anh anh anh, tui chăm sóc cho anh mà." Tề Trừng lập tức chạy như bay vào trong.
Phòng ông xã rất lớn, lớn hơn phòng cậu nhiều, rất rộng rãi, cũng không có mấy thứ trang trí rườm rà, cầu kỳ.
Rất thoáng đãng và sạch sẽ.
Tề Trừng liếc nhìn một hồi rồi thu lại ánh mắt, hóa thân thành cô bảo mẫu nhỏ ân cần, lạch bạch cùng ông xã tiến lại gần giường, khom lưng vén chăn lên, nói: "Tui mới vừa rửa tay rồi á, rất sạch sẽ."
"Ông xã, để tui dìu anh lên giường nằm một chút nhé?"
Bạch Tông Ân nhìn thân hình gầy yếu của thiếu niên: "Không cần, tôi đi thay quần áo." Nói xong liền đi đến phòng quần áo.
Tề Trừng lon ton chạy theo sau: "Để tui giúp một tay cho, tui có thể giúp anh thay quần áo mà."
'Rầm '
Cửa đóng lại.
Tề Trừng lại biến thành cún con bị kẹt ngoài cửa.
Không bao lâu thì cửa mở, Bạch Tông Ân đã tự mình thay xong quần áo.
Áo ngủ có dây thắt lưng cùng với quần dài.
Tề Trừng có hơi mất mát.
Cậu không giúp được gì cả.
Lại đến đoạn lên giường. Bạch Tông Ân liếc mắt nhìn thiếu niên đang cẩn thận từng li từng tí một, anh duỗi cánh tay, "Dìu tôi lên giường."
Chú cún con đang rũ cụp hai lỗ tai nghe vậy liền dựng thẳng lên ngay.
Tinh thần hưng phấn bừng bừng, ôm lấy ông xã.
Một, hai ba lên!
Không lên.
Tề Trừng nín thở đỏ mặt, tội nghiệp nói, "Cho tui thêm một cơ hội nữa, tui chưa chuẩn bị xong, nhá ông xã."
Lúc thiếu niên cúi đầu, mái tóc rũ xuống ngay trước mặt Bạch Tông Ân, còn cọ cọ vào da anh, có chút ngứa. Bạch Tông Ân rũ mắt xuống, không nói thêm lời nào, lần này thiếu niên điều chỉnh lại vị trí, cả người khom lưng sát vào anh.
Có mùi sữa thơm thoang thoảng hòa lẫn với mùi cam thơm ngát.
Thiếu niên giơ cánh tay lên, lộ ra một đoạn eo trắng nõn, mềm mại.
Lại còn lắc lư trước mặt anh.
"Tôi tự mình lên." Bạch Tông Ân lên tiếng, giọng anh hơi khàn, thần sắc trên mặt vẫn lạnh nhạt, nói: "Trong phòng vệ sinh có kem dưỡng, cậu tự bôi đi."
"Tui không sao hết, lát nữa tui bôi sau." Tiểu Trừng Trừng phải giúp ông xã lên giường đã!
Bạch Tông Ân: "Tôi nhìn chướng mắt."
"..."
Ông xã thật sự rất xoi mói thật đấy.
Tề Trừng không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn đi vào phòng vệ sinh, Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn phía sau khó mà nhận ra rằng đã thở phào nhẹ nhõm.
Kem dưỡng da của ông xã chỉ đơn giản có một chai.
Chả giống như của cậu, toàn chai lọ.
Ngăn kéo trên bồn rửa mặt được bày biện rất chỉnh tề, còn có một hộp khăn giấy ướt khử khuẩn. Tề Trừng lấy một tờ, nghiêm túc lau sạch tay rồi mới lấy kem dưỡng của ông xã ra, vặn nắp mở ra, thoa lên mặt rồi tự mình vỗ vỗ nhẹ.
Trong nhà có lò sưởi, khí hậu phương Bắc lại hanh khô, nếu không bôi kem dưỡng thì sẽ rất khó chịu.
Kem dưỡng này chả có mùi gì, Tề Trừng cảm thấy rất thoải mái.
Khi cậu quay lại, ông xã đã ở trên giường. Tề Trừng đi tới, ân cần đắp lại chăn, hỏi: "Ông xã, anh khát không? Tui đi rót nước cho anh nhé?"
"Tôi muốn nghỉ ngơi."
Tề Trừng ngoan ngoãn gật đầu, ngậm miệng không nói thêm lời nào.
Thiếu niên giống như rất sợ bị anh đuổi đi, ngoan ngoãn cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, trông đáng thương vô cùng. Bạch Tông Ân nhắm chặt mắt lại, không nói thêm gì nữa.
Ở lại thì cứ ở lại đi.
Bạch Tông Ân ngủ không sâu giấc, đặc biệt là khi mới từ bệnh viện về, việc không ngủ được là chuyện bình thường.
Khi còn bé, những sự việc xảy ra trong bệnh viện. Ba bị bỏng nghiêm trọng, nằm trên giường bệnh, mẹ khóc thương tâm đến chết đi sống lại, ba nắm lấy tay anh, qua tần tầng những lớp băng gạc, anh thật sự không cảm nhận được chút hơi ấm nào từ ông.
Còn có khi cả người mẹ anh đều là máu, không kịp cấp cứu.
Và cả bà ngoại, ông ngoại.
Những người thân của anh đều bỏ anh mà ra đi.
Trong phòng có âm thanh sột soạt rất khẽ, phát ra từ bên cạnh giường. Bạch Tông Ân vẫn nhắm nghiền hai mắt, nghe thấy âm thanh dừng lại vài giây, mép giường bị lún xuống một chút -- là đôi tay của thiếu niên.
Chăn lại được đắp lại.
Mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng cũng hoàn toàn cắt đứt những hồi ức về bệnh viện của Bạch Tông Ân.
Toàn bộ đều biến thành dáng vẻ của thiếu niên.
Hơn sáu giờ chiều, Tề Trừng nhìn thời gian, lặng lẽ đứng dậy muốn đi xem cơm đã chín chưa. Bước chân cậu rất nhẹ, trong phòng ông xã không trải thảm, Tề Trừng sợ mang dép lê sẽ tạo ra tiếng động nên cởi dép ra đi chân trần xuống. Đến động tác đóng cửa cũng nhẹ nhàng hết mức có thể.
Cậu không biết, lúc cậu vừa đi xong, Bạch Tông Ân vốn đang 'ngủ' trên giường liền mở mắt ra.
Trong mắt là một mảng thanh minh.
Bóng lưng chú cún con lặng lẽ xách dép đi ra ngoài.
Ngu ngốc.
Khóe miệng Bạch Tông Ân cong lên.
...
Cơm tối đều là những món dễ tiêu hóa, chú Quyền hầm canh xương, cho thêm chút rong biển và bí đao, thịt hầm rất mềm.
"Tiểu Trừng con ăn trước đi, ăn xong rồi hãy mang lên cho Tông Ân."
"Không muốn không muốn, buổi trưa ông xã chỉ uống mỗi canh, sẽ rất nhanh đói bụng." Tề Trừng phải chăm sóc cho ông xã trước tiên.
Chú Quyền hết cách, ông múc chén canh, chỉ cho một chút rau dưa, không thêm thịt sườn.
"Tông Ân mỗi lần từ bệnh viện trở về đều không muốn ăn gì, món này rất thanh đạm, con dỗ nó ăn nhiều một chút."
"Chú không thêm thịt vào ạ?" Tề Trừng rất thích ăn thịt.
Có cho vào Tông Ân cũng sẽ không ăn. Nhưng chú Quyền vẫn múc vào hai miếng sườn non, thịt được hầm rất mềm, chỉ cần lấy muỗng chạm nhẹ liền lìa ra khỏi xương. Tề Trừng bưng khay tiến vào phòng ngủ của ông xã trên lầu hai.
Cậu đặt khay lên bàn trước, canh rất nóng.
Sau đó nhanh chóng đi đến phòng mình tìm cái bàn mà trước kia khi cậu bị bệnh, chú Quyền đã lấy ra cho cậu dùng.
Bận tới bận lui.
Cũng may bàn có bánh xe, có thể đẩy đi.
Bàn được đẩy từ cuối giường đến, trên mặt bàn là khay đựng chén canh. Tề Trừng đi đến bên cạnh đầu giường, khom người, chú cún con nhẹ nhàng gọi, "Ông xã ~"
Âm thanh mềm mại, còn kéo dài âm cuối.
Bạch Tông Ân mở mắt ra.
Hai mắt đối diện nhau, Tề Trừng đỏ mặt cúi đầu xuống, "Chú Quyền, chú Quyền nấu canh. Ông xã, anh ăn canh trước đi." Cậu nói rồi lại đẩy bàn đến. Nghĩ đến ông xã vẫn còn nằm, lập tức cầm gối dựa, đỡ ông xã ngồi dậy.
Chim sẻ nhỏ ân cần bận trước bận sau.
Không giống công chúa hạt đậu.
... Thôi thì yếu ớt một chút cũng được.
Bạch Tông Ân nghĩ.