Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 23: Ông xã thật đẹp trai...
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một bát canh, bên cạnh còn có một đĩa nhỏ để đựng xương.
“Chú Quyền hầm sườn thơm lắm luôn, hầm đến mức thịt róc ra khỏi xương.” Tiểu Trừng Trừng lặp đi lặp lại ý muốn Bạch Tông Ân ăn hết thịt, nhưng kết quả lại hăng hái đến mức bản thân thòm thèm nuốt một ngụm nước miếng.
Ôi, xấu hổ quá đi.
Người đói bụng luôn cảm thấy đói gấp trăm triệu lần.
Trưa nay cậu đã ăn gì ấy nhỉ? Tề Trừng có chút mơ hồ, sáng nay thật sự chẳng còn tâm trí nào, giống y như là bị ai đó lấy mất trái tim bé nhỏ đi vậy, Tề Trừng thẫn thờ ôm lấy ngực.
Bạch Tông Ân trên giường nhắc nhở: “Tim cậu đói bụng à?”
Cún con “gâu gâu” hai tiếng, hai tay tự động đưa xuống xoa xoa bụng.
Sau đó thì kinh hãi đến tái mặt: “Ông xã, bụng của tui tự nhiên xẹp lại rồi!”
“... Đi ăn cơm đi.” Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng lắc đầu, “Ông xã, anh phải ăn cơm trước đi rồi tui mới đi ăn.” Một bộ dáng 'nếu ông xã không ăn cơm thì tui sẽ chết đói' rất kiên quyết.
“Vậy cậu cứ chịu đói đi.”
Bạch Tông Ân cầm thìa lên, nhấp một hớp canh. Đồ ngốc bên cạnh ánh mắt sáng quắc, dò hỏi: “Ông xã, mùi vị như thế nào?”
Rõ ràng không có chút khẩu vị nào nhưng chẳng hiểu sao bây giờ anh lại cảm thấy có chút không tồi.
“Ăn rất ngon.”
Rầm.
Người đói bụng phải chịu đựng! ! ! !
“Ông xã, anh ăn thử thịt đi, có phải rất mềm hay không.” Cún con nuốt nước miếng tha thiết chờ mong.
Xương sườn được sắp xếp và chặt rất cân đối. Dùng thìa chạm nhẹ vào thì xương sườn liền tách ra, rút hết xương ra bỏ vào đĩa nhỏ bên cạnh, Bạch Tông Ân dưới ánh mắt thèm thuồng của người nào đó, bình thản đưa miếng thịt vào miệng.
“Rất mềm.”
Còn rất thơm nữa. Cún con có thể ngửi thấy được!
Bạch Tông Ân ung dung thong thả ăn xong bát canh, cả rau dưa lẫn thịt đều được ăn sạch sẽ.
Đây là điều chưa bao giờ xảy ra trước đây.
Tề Trừng thật vui mừng.
Ông xã đã ăn xong rồi, bây giờ cậu có thể đi ăn cơm.
Ngay sau đó cún con liền hóa thành chim sẻ nhỏ ân cần, thu dọn khay, lau khô bàn —— nhưng thật ra bàn cũng rất sạch sẽ, không giống như lúc cậu ăn, làm vương vãi khá nhiều.
Tề Trừng bê khay ra ngoài.
Bạch Tông Ân ngồi dựa vào gối, nghĩ ngợi, bây giờ thiếu niên đi ăn cơm tối, chắc phải một lúc lâu nữa mới quay trở lại.
Chưa tới hai phút, Tề Trừng “cộc cộc cộc” chạy vào, trong tay ôm rất nhiều đồ.
Cậu đem máy chơi game, truyện manga đến bỏ hết lên bàn.
“Ông xã, bây giờ tui đi ăn cơm, nếu anh cảm thấy chán quá thì có thể xem mấy thứ này, truyện tranh tui mới mua á, chưa có đọc đâu.”
Bạch Tông Ân quét mắt nhìn sang: “Không có chim sẻ nhỏ.”
Tề Trừng: ! ! !
“Anh, anh, nếu anh muốn đọc thì cũng được.” Cún con ngượng ngùng chịu đựng.
Bạch Tông Ân nhìn thấy hai bên tai thiếu niên đỏ lên, khóe miệng thoáng cong, nhưng rất nhanh đã đè nén trở lại, nói: “Đi ăn cơm đi.”
“Vậy tui đi á, tui sẽ quay lại nhanh thôi.”
Lần này thiếu niên đã thật sự đi ăn cơm. Nhưng cảm giác mất mát kỳ lạ trong lòng vừa nãy đã mất sạch. Nào là truyện manga rồi máy chơi game, những thứ đó cũng chỉ có cậu mới thích. Rất ngây thơ.
Bạch Tông Ân duỗi tay cầm lấy.
Dù gì cũng là tấm lòng của thiếu niên.
Tề Trừng ăn cơm rất nhanh, cơm tẻ chan canh sườn, dùng thìa múc ăn.
Từng ngụm từng ngụm.
Quả nhiên rất ngon.
Cảm giác thèm ăn đã quay trở lại rồi!
Xúc động đến mức long trời lở đất. Một người phàm ăn mà không có vị giác, vậy chẳng khác nào bị mất đi một trăm triệu.
Tuy rằng Tề Trừng không có một trăm triệu, và cũng chưa bao giờ thấy.
“Ăn từ từ, cẩn thận nghẹn.” Chú Quyền nói.
Tề Trừng hàm hồ vâng một tiếng, nhưng tốc độ vẫn rất nhanh.
Lúc cậu bị bệnh, một mình nằm trong phòng rất buồn chán nên đã nghĩ ngợi rất nhiều thứ. Ấn tượng sâu nhất chính là lần phát sốt trong phòng thuê kia, cả người mơ mơ màng màng trong một gian phòng chật chội tối tăm, lúc thì nóng hổi lúc lại lạnh run cầm cập, một mình ở thành phố không nơi nương tựa, không có gia đình bạn bè, đến sức uống nước cũng không có, trong nháy mắt lúc đó cậu đã cảm thấy cố gắng sống sót như thế này thật là khó, dứt khoát chết đi là xong.
Nhưng sau đó cậu lại cảm thấy nếu chết đi trong nhà người khác thì thật quá thiếu đạo đức nên cũng thôi, buông bỏ đi ý nghĩ ấy.
Tề Trừng nhớ đến việc bị cha mẹ vứt bỏ, nhớ lại cô nhi viện ngày xưa thì càng thêm yếu ớt không còn thiết tha sự sống.
Khi người ta bị bệnh thật sự rất cần một người bên cạnh làm bạn.
“Con ăn xong rồi, con lên lầu đây chú Quyền.” Tề Trừng thả thìa xuống, lạch bạch chạy đi, chạy được một nửa lại quay đầu lại, như nghĩ ra cái gì đó nhanh chân chạy vào bếp.
Chú Quyền nhìn Tề Trừng bận bịu qua lại, sau một lúc thì thấy cậu bưng ra một bát trái cây và một ly nước nóng, cẩn thận hỏi: “Chú Quyền, ông xã có thể ăn cái này không ạ?”
“Có thể.”
Tề Trừng nhận được đáp án rồi mới bưng đồ đi.
Tề Trừng hẳn đã bị chuyện lần này dọa cho một phen. Nhưng về bệnh dị ứng của Tông Ân thì chú Quyền ngẫm đi ngẫm lại vẫn không nói gì thêm, để đợi xem ý của Tông Ân.
Một bát nhỏ trái cây, gọt không đều, vừa nhìn liền biết là do thiếu niên làm. Cậu đặt cùng với ly nước nóng lên bàn.
Sau khi nghiêm túc đặt đồ xuống, thiếu niên lại chạy xoành xoạch ra ngoài, Bạch Tông Ân có chút hiếu kỳ, muốn nhìn xem thiếu niên lại đem đến cái gì.
Phòng của Bạch Tông Ân đến Tường Chấp cũng rất ít khi được đi vào, ngoại trừ Chú Quyền đến kỳ lại đến dọn dẹp hay mỗi đêm đến xoa bóp hai chân cho anh thì cũng rất ít khi vào, đừng nói chi đến việc thay đổi bố cục căn phòng hay tăng thêm đồ vật.
Bên giường là thảm len được bày sẵn.
Tề Trừng nhìn một chút lại đi ra ngoài.
Bạch Tông Ân đại khái đã biết thiếu niên muốn làm gì.
Đêm nay cậu sẽ ở lại canh chừng —— trải thảm ra nằm nghỉ ở bên cạnh giường anh.
Vốn dĩ nên để cậu về phòng mình. Vì Bạch Tông Ân không quen khi có người khác ở lại trong phòng anh, huống chi là ở ngay bên giường. Nhưng cuối cùng anh cũng không lên tiếng ngăn cản.
Chim sẻ nhỏ rất nhanh đã ôm chăn gối quay lại.
Cậu thấp thỏm nói: “Ông xã, đêm nay tui ở lại đây được không? Anh yên tâm, tui ngủ rất yên ổn, không ngáy ngủ đâu, tui ngủ ngay bên cạnh giường thôi, không đi lên.”
Cậu rất biết vị trí của mình đó.
Ông xã ghét bỏ nước bọt của cậu cơ mà.
Hổng lẽ cậu còn dám yêu cầu ngủ trên giường, không có khả năng.
“Tôi nói, không được.” Bạch Tông Ân nghĩ đến tư thế ngủ dang chân ngoẹo đầu của thiếu niên.
Cún con nghe vậy lập tức rũ đầu xuống, nhưng một giây sau liền ngẩng lên lại, bắt đầu làm nũng: “Ông xã, ông xã, anh cho tui ở lại đi mà, tui rất biết điều á, sẽ không quấy rầy đến anh đâu.”
Âm thanh thiếu niên vẫn còn hơi khàn vì buổi chiều khóc quá nhiều, làm nũng y hệt như một chiếc máy lặp lại, câu từ lặp đi lặp lại nhưng lại khiến cho người khác rất để ý. Bạch Tông Ân cụp mắt, lạnh lùng nói: “Chỉ lần này.”
“Tốt quá.”
Tề Trừng đem chính mình lăn tròn trong ổ chăn nhỏ. Trong nhà có lò sưởi tất nhiên rất ấm, thảm trải ra còn là loại thảm lông cừu cao cấp cho nên cũng không bị lạnh mà ngược lại còn rất ấm áp. Trong phòng đều là hương thơm nhàn nhạt, đều thuộc về của ông xã.
Có chút an tâm.
Thiếu niên mặc áo lông xù và đầy những món đồ hoa hòe sặc sỡ mà cậu đem đến đã mang đến sự sống động cho căn phòng quạnh quẽ này, nhìn qua không hề cảm thấy khó chịu mà ngược lại còn rất ấm áp.
Đêm nay chú Quyền đến nhưng không xoa bóp chân cho Bạch Tông Ân.
Ông nhìn lại căn phòng với khu vực bên cạnh giường đã hoàn toàn thay đổi.
“Chú Quyền, đêm nay con sẽ canh chừng ông xã, sẽ chăm sóc cho ông xã tốt thật tốt.” Tề Trừng tưởng là chú Quyền đến chăm sóc nên nhanh chóng xung phong nhận việc.
Chú Quyền ngạc nhiên, ánh mắt hiền lành nhưng thấu hiểu mọi chuyện liếc sang Bạch Tông Ân đang mặt lạnh nằm bất động trên giường.
“Được được được, vậy thì khổ cực con rồi.”
Tông Ân sau khi trưởng thành, ra vào bệnh viện nhiều lần nhưng sau khi về nhà cũng không bao giờ cho ông ở lại trông coi qua đêm.
Tông Ân không có thói quen này.
Nhưng chú Quyền cũng rất yên tâm, không muốn quấy rầy đôi vợ chồng son ở chung nữa.
Tề Trừng ngồi trên thảm trải ở bên cạnh giường, lúc thì rót nước cho ông xã, lúc thì đưa khăn lông cho ông xã lau tay, được một lát lại hỏi ông xã có muốn ăn thêm trái cây không, có muốn đọc truyện tranh không, cuối cùng bị Bạch Tông Ân quét mắt nhìn.
Ngoan ngoãn, sợ sệt, yên tĩnh lại.
“Không uống, không đọc, không ăn.” Bạch Tông Ân trả lời hết mấy vấn đề trên, rồi lại đem truyện manga ném cho thiếu niên, “Tự cậu đọc đi.”
Ôi, như vậy hình như không được hay lắm nha.
Tui tới đây để chăm sóc ông xã anh mà.
Sau đó ánh mắt lạnh lùng như trà của ông xã liếc nhìn.
Cún con nín thinh một tiếng, bé ngoan nâng truyện lên yên tĩnh ngồi xuống.
Sau mười phút.
Truyện hay quá đi.
Nửa giờ sau, bát trái cây cuối cùng cũng đến tay Tề Trừng, cậu một bên đọc truyện manga một bên xiên trái cây ăn.
Bạch Tông Ân ngồi ở trên giường, hơi liếc mắt một cái liền nhìn thấy mái tóc xoăn của thiếu niên đang nhấp nhô trên thảm cạnh giường.
Không ai chú ý tới, khóe miệng anh thoáng cong lên.
Vừa đến chín giờ, Tề Trừng bé ngoan thả truyện manga trong tay xuống, thu dọn bát hoa quả với ly nước, xong xuôi rồi đặt lên bàn cạnh giường, tha thiết nói: “Ông xã, giờ anh muốn đi tắm đúng không?”
“Cậu giúp tôi tắm?” Bạch Tông Ân bất thình lình nói ra.
Quả nhiên hai bên tai thiếu niên đỏ hết lên.
! ! !
Tắm, tắm, tắm giúp ông xã!
“Như vậy, cũng có thể.” Tề Trừng nhỏ giọng ngập ngừng nói: “Đây là trách nhiệm của tui, chúng ta đã kết hôn rồi, là phu phu, giúp đỡ tắm rửa đều có thể á.” Nhưng nghe như đang cố tẩy não chính mình.
Bạch Tông Ân: “Cậu đi tắm đi.”
“A?”
Tiểu Trừng Trừng cố gắng lấy hết chín mươi chín phần trăm dũng khí để đối diện với việc sắp sửa giúp đỡ ông xã tắm rửa, kết quả là?
“Hay là cậu muốn đêm nay về lại phòng mình?” Bạch Tông Ân đưa ra lựa chọn.
Tề Trừng lập tức vô cùng nhanh nhảu nói: “Ông xã, giờ tui về phòng đi tắm, rất nhanh sẽ quay lại.”
Rồi tiện tay mang theo bát ly đã thu dọn rời đi.
Người vừa đi xong.
Bạch Tông Ân vén chăn, nhìn chằm chằm vào hai chân không thể cử động của mình.
... Anh không muốn để thiếu niên nhìn thấy anh như vậy.
Vô dụng, tàn tật.
Anh nhắm hai mắt lại, lần thứ hai mở ra, đáy mắt là một mảnh bình tĩnh.
Tề Trừng cố ý đợi một hồi lâu, cậu tắm xong rồi còn ngồi tra một chút xem bệnh nhân sau khi bị dị ứng phải chú ý điều gì, đặc biệt là ban đêm. Kết quả hiện ra rất nhiều lời khuyên từ các chuyên gia trong các bệnh viện.
Bị dị ứng sẽ rất nhạy cảm, sẽ nổi mẩn ngứa và cần xoa thuốc.
Nếu nghiêm trọng có thể dẫn đến khó thở, sốc, nghẹt thở, phải nhập viện gấp.
Tề Trừng rũ đầu nắm chặt tay, mới tắm xong tóc vẫn còn ướt, vài giọt nước tí tí tách tách rơi vào trong cổ áo ngủ.
Nửa giờ sau, Tề Trừng gõ cửa phòng ông xã.
Bên trong rất im ắng, một hồi lâu sau mới nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt bảo cậu vào.
Tề Trừng đẩy cửa đi vào, sau lại nhẹ nhàng khép cửa lại. Cậu nhìn qua thì thấy ông xã sau khi tắm xong đã thay sang quần áo ngủ, trên bàn có ly nước và lọ thuốc, tất nhiên là sau khi ăn xong phải uống thuốc.
“Anh có muốn xoa thuốc không?” Tề Trừng rũ đầu hỏi.
Bạch Tông Ân liếc nhìn thiếu niên đứng bên giường. Rõ ràng anh vừa nãy nghĩ rằng vốn nên xa lánh cậu, nhưng lại nhìn được tâm tình thiếu niên đang đi xuống liền nhịn không được mà quan tâm, Bạch Tông Ân mím mím môi, hiện lên một nét lạnh lùng.
“Không cần. Tôi ngủ, tắt đèn đi.”
Tề Trừng tắt đèn, bé ngoan chui vào ổ chăn dưới đất bên cạnh giường.
Âm thanh nho nhỏ vang lên: “Ngủ ngon.”
Bạch Tông Ân nằm trên giường chưa ngủ nhưng cũng không nói gì.
Tề Trừng ngủ không sâu, nhưng cũng không dám lôi điện thoại ra chơi, sợ quấy rầy đến ông xã nghỉ ngơi. Nửa tiếng sau cậu chống tay nhìn đến người đang nằm trên giường, tối thui, không thấy rõ được ông xã, nhưng hình như ông xã cũng không có vấn đề gì.
Thấy vậy nên cậu nằm xuống lại.
Mơ mơ màng màng không biết lúc nào đã ngủ mất.
Tề Trừng ngủ không sâu, nhưng cũng mơ một giấc mơ rất chân thực.
Sáng sớm trước cửa sổ sát đất, ánh sáng cực kỳ tốt, cậu thấy chính mình mở ra một nửa viên socola, sau đó đi rửa tay. Tề Trừng căng thẳng lo lắng đứng bên cạnh thúc giục bản thân không được rửa tay kĩ như thế, mau trở về nhìn ông xã, nhưng rồi cậu lại tận mắt nhìn thấy ông xã đem viên socola kia ăn vào.
“Không được ăn, không được ăn.”
Bạch Tông Ân ăn vào thì sẽ dị ứng, sẽ phát bệnh.
Rất nghiêm trọng, cực kì nghiêm trọng, mặt anh trắng bệch, môi không có tí huyết sắc.
Cậu, chính cậu hại chết Bạch Tông Ân.
Cậu là người hại chết ông xã.
“Không, không muốn...” Tề Trừng từ trong ác mộng kinh hãi tỉnh dậy, trong mắt vẫn còn đầy sự sợ hãi, toát mồ hôi lạnh, mấy giây sau mới nhận ra đó chỉ là giấc mơ, cậu thở phào nhẹ nhõm rồi lặng lẽ bò dậy đến gần giường.
Ánh sáng vẫn như cũ, rất tối.
Nhưng cậu cũng đã thích ứng được rồi.
Bạch Tông Ân đang ngủ.
Giấc mộng quá chân thật làm Tề Trừng rất muốn đi xác nhận lại, cậu đến gần thật gần, cậu phải cảm nhận được hơi thở của ông xã.
Sống mũi anh rất cao. Sau khi ngủ rồi thì lông mi dày như cánh quạ, che đi ánh mắt sắc bén nhìn thấu tâm can người khác kia, môi có chút mỏng, sẽ nói ra một số lời làm cậu rất ngại ngùng.
“... Thật đẹp trai.”
Ông xã thật sự rất đẹp trai.
Tề Trừng nghĩ đến bạn học của Lộ Dương hôn môi nhau trong phòng học.
Ánh mắt cậu vừa vặn dừng lại trên môi ông xã.
Nuốt nước miếng.
Tề Trừng nắm chặt tay, giấc mộng mất đi ông xã và hình ảnh bạn học đang hôn môi như đan xen vào nhau, giống như ảo mộng không chân thực, làm mê hoặc tâm trí cậu, cảm xúc đột ngột dâng lên, cún con cũng không biết nghĩ như thế nào, nhẹ nhàng nghiêng người tới.
Chạm vào.
.
.
.
.
.
.
Bạch Tông Ân nhìn như đang ngủ say nhưng hai tay đặt trong chăn lại đang nắm chặt lấy ga trải giường...