Chương 24: Cún con trộm hôn ông xã

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 24: Cún con trộm hôn ông xã

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Tông Ân đã tỉnh từ lâu. Từ khi xuất viện, anh luôn ngủ không sâu giấc, huống hồ bên cạnh lại có thiếu niên đang nằm. Sau khi tắm xong, cơ thể cậu thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ, ngọt ngào. Lúc ngủ còn ưỡn người, gò má bị đè xuống lộ ra vẻ bầu bĩnh, trông hệt như một cậu bé còn non nớt.
Hơn nữa cậu vốn dĩ cũng rất ngây thơ.
Sự hiện diện của người bên cạnh quá rõ ràng. Mái tóc xoăn trên đầu cậu rối bù, hơi thở nhẹ nhàng cùng mùi sữa tắm lan tỏa khắp căn phòng, khiến Bạch Tông Ân không còn vương vấn những ký ức ở bệnh viện nữa, chỉ còn lại trong màn đêm tĩnh mịch, anh quay đầu ngắm nhìn thiếu niên.
Cậu trở mình sột soạt, tay đè lên hai má, rồi lại rút cánh tay ra khỏi chăn. Một chân nhấc lên, cuốn lấy tấm chăn dưới người. Miệng còn lầm bầm gì đó, má phúng phính đáng yêu.
Trong phòng có lò sưởi ấm áp, cộng thêm thảm len và chăn, hai má cậu nhất định sẽ nóng bừng đỏ ửng.
Có lẽ vành tai cũng sẽ ửng hồng.
Bạch Tông Ân không chăm chú nhìn thiếu niên nữa. Trong bóng tối, dù chỉ một âm thanh nhỏ bé cũng sẽ được phóng đại, khiến những hình ảnh trong đầu anh càng trở nên hỗn loạn. Anh để mặc suy nghĩ trôi nổi, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
'Thích ông xã nhất.'
Thích ông xã.
Thích Bạch Tông Ân.
Có thứ gì đó đang phá vỡ từng lớp băng giá trong lòng anh. Mỗi lần như thế, Bạch Tông Ân đều nghĩ, thiếu niên thích ông xã, cũng yêu thích chú Quyền, thích máy chơi game, hoạt hình, gà rán...
Thiếu niên yêu thích rất nhiều thứ.
Thiếu niên cũng không phải chỉ thích một mình anh.
Anh sẽ chăm sóc để cậu mỗi ngày đều được sống tốt đẹp, đợi đến khi anh qua đời, thiếu niên cũng không cần lo lắng cơm áo gạo tiền, sống an nhàn đến cuối đời.
Cũng chẳng khác gì hiện tại, thậm chí sẽ càng giàu có hơn nữa.
Cha mẹ cậu keo kiệt không cho tài sản, nhưng Bạch Tông Ân sẽ cho, cho thật nhiều, thật nhiều.
Từng lớp băng giá trong lòng lại bao phủ trở lại, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Không, không muốn..."
"Không muốn ông xã ăn..."
Bạch Tông Ân mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn sang. Thiếu niên đang gặp ác mộng nên nói mớ. Anh nhận ra, kể từ khi xuất viện về, cậu đã khóc một trận lớn, sau khi khóc xong thì trông có vẻ ổn, nhưng thực chất vẫn còn sợ hãi.
Chăn được vén ra, phần giường bên cạnh bỗng lún xuống.
Thiếu niên tới đây.
Bạch Tông Ân do dự một chút, nhắm mắt lại.
Thiếu niên cách anh rất gần, mùi hương của cậu thoang thoảng nơi chóp mũi anh.
Rất ngọt ngào, giống như món đồ ngọt, không ngọt gắt mà dịu nhẹ, thanh mát.
"... Thật đẹp trai."
Nhịp tim Bạch Tông Ân đập nhanh hơn, anh giấu mình trong chăn.
Thiếu niên cách anh càng lúc càng gần, khiến anh có cảm giác như thứ gì đó đang gõ nhè nhẹ lên từng lớp băng giá trong lòng.
Đụng chạm rồi...
Hơi thở thiếu niên rất mềm mại.
Lớp băng giá trong chốc lát bị phá tan, những tình cảm bị kìm nén bấy lâu nay giờ đây mãnh liệt trào dâng.
Không còn cách nào che giấu được nữa.
Tề Trừng lén lút hôn ông xã xong thì đầu cậu như muốn nổ tung. Cún con vốn dĩ đã giật mình, hoàn toàn không để ý đến hàng mi của ông xã vừa khẽ động. Cậu chống hai tay hai bên để tránh đè lên người anh.
Nhưng bây giờ cánh tay đều nhũn cả ra rồi.
Làm sao bây giờ?
Không ngờ cậu lại hôn trộm ông xã.
Dù sao thì, ông xã cũng đang ngủ, sẽ không biết được.
Tề Trừng đỏ mặt lên, đầu óc quay cuồng. Trong mắt cún con đều là vẻ đẹp nam tính của ông xã, và, và cả đôi môi nữa.
Chờ đến khi cậu phản ứng lại thì đã lỡ hôn thêm một cái nữa rồi.
Lần này thì hệt như một chú chó con, cậu khẽ liếm nhẹ một cái.
Lặng lẽ rời đi.
Bạch Tông Ân mở mắt ra.
Ầm!
Cánh tay cún con mềm nhũn hoàn toàn, bản năng muốn lùi lại, thế nhưng hai chân cũng mềm nhũn, khiến cả người cậu ngã nhào xuống thảm len, lúng túng luống cuống, tóc tai cũng dựng đứng cả lên.
"Ông, ông xã?"
Tề Trừng mặt đỏ chót, lắp bắp.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ.
Sao tự nhiên ông xã lại tỉnh lại rồi?
Cậu, cậu vừa nãy đã làm gì vậy !!!
Hôn, hôn ông xã! ! !
Lại còn liếm...
Ui ui ui, cậu đúng là đồ vô liêm sỉ, hạ lưu! Đã nói sẽ cẩn thận chăm sóc ông xã, thế mà nhân lúc bệnh nhân ngủ, cậu lại làm ra chuyện như thế này!!!
Bạch Tông Ân ngồi trên giường nhẹ nhàng chạm tay vào môi, lại nghĩ đến tên ngốc nào đó còn đang hoang mang, hoảng loạn, mở miệng nói: "Em ồn ào cái gì."
Nói rồi anh mới phát hiện giọng mình có hơi khàn.
"Xin, xin --"
"Tôi khát." Bạch Tông Ân ngắt lời xin lỗi của thiếu niên.
Cũng không mở đèn.
Để cho người gan to đang hoang mang nào đó còn giữ được chút thể diện.
"A?"
Ông, ông xã không biết sao?
Đúng, đúng rồi, cậu mới vừa hôn xong, rời đi rồi ông xã mới mở mắt ra.
Tên cún con thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy mình thật quá vô liêm sỉ.
Ôi trời ôi trời ôi trời.
"Giúp tôi rót cốc nước." Giọng nói Bạch Tông Ân đã trở lại bình thường, nghe vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
Cún con dưới giường cũng chậm rãi bình tĩnh lại, nhưng mặt thì đỏ đến không thể đỏ hơn.
"Há, được được."
Tề Trừng từ thảm bò dậy, vì vừa làm chuyện xấu nên chân vẫn còn mềm nhũn, lại bị chăn vướng vào nên vấp ngã chổng vó. Sau đó cậu lại lồm cồm bò dậy lần nữa, vội vàng giải thích: "Không có chuyện gì đâu, trời tối quá, em không nhìn thấy nên té ngã. Không, không phải do run chân."
A a a a a mình đang nói cái gì vậy chứ! ! ! Tại sao lại nói run chân!
Khóe môi Bạch Tông Ân cong lên.
"Ừm."
Anh mở đèn lên.
Thiếu niên đứng dậy nhanh như cắt, cậu mặc áo ngủ rộng thùng thình, đến dép cũng không kịp mang, lạch bạch chạy trối chết ra ngoài.
Bạch Tông Ân không kìm được ý cười nữa.
... Tên ngu ngốc này.
Cún con chạy một mạch xuống bếp, từ trong tủ lạnh lấy ra hai viên đá chườm lên hai bên má.
A a a a a rốt cuộc cậu đã làm gì vậy chứ.
Có ánh sáng. Có đá lạnh. Đầu óc cậu cũng vì thế mà tỉnh táo.
Nhớ lại toàn bộ việc mình đã làm, cậu chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
Ôi trời ôi trời.
Cún con gào khóc trong lòng, không thể chết được, người làm công không thể bỏ việc.
Tề Trừng dùng nước lạnh rửa lại mặt.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cậu làm như vậy.
Cũng là lần đầu tiên vừa mới động lòng một chút, liền, liền dám hôn.
Tề Trừng tắt nước, vẫn đỏ mặt, nhỏ giọng lầm bầm: "Mình, mình giống như thích ông xã mất rồi." Cậu bưng chén nước lên, ừng ực ừng ực uống một hơi cạn sạch.
Vẫn miệng đắng lưỡi khô.
Cậu lại rót cho ông xã ly nước khác.
Ai, cái ly này cậu mới vừa dùng qua rồi. Tề Trừng không thể kìm được suy nghĩ, cậu lại nghĩ đến cảnh vừa hôn ông xã xong, rồi cúi xuống nhìn cái ly mình đã dùng, mặt lại đỏ lần thứ hai, ừng ực ừng ực uống hết ly nữa.
Bắt đầu rửa ly.
Tỉnh táo một chút.
Lần đầu tiên cậu thích một người.
Bình tĩnh không nổi.
Cún con nghẹn ngào khóc thút thít.
Nửa tiếng sau, Tề Trừng sau khi uống hai ly nước, lấy đá chườm mặt, tạt nước lạnh cho tỉnh táo thì cuối cùng cũng trở lại bình thường, cẩn thận bưng ly nước lên lầu.
Cùng tay cùng chân.
Cún con bí mật tự cổ vũ bản thân.
Rất tốt, bình tĩnh lại nào!
Tí nữa sẽ thăm dò ý tứ của ông xã xem sao!
Ui ui ui, mong ông xã đừng có coi cậu là tên háo sắc.
...
Gõ cửa.
"Vào đi."
Tề Trừng cẩn thận từng li từng tí đi vào, phát hiện tóc của ông xã bị ướt, nhất thời sự chú ý liền bị phân tán. "Ông xã, anh mới đi rửa mặt hả?"
"Ừm." Bạch Tông Ân nhận ly nước, "Hơi nóng."
"Vậy em mở cửa sổ hóng mát một chút." Tề Trừng cộp cộp chạy đi mở cửa sổ.
Cậu cũng cảm thấy nóng quá luôn.
Bạch Tông Ân ngồi trên giường uống nửa ly nước, nhìn bóng lưng ngoan ngoãn của thiếu niên.
Thằng nhóc ngốc này giả vờ cũng giỏi thật.
Chỉ là mặt vẫn hồng hồng, bước đi cùng tay cùng chân, tay cũng không biết nên đặt ở đâu.
"Chuyện tôi bị dị ứng hôm qua không liên quan đến em."
Sự chú ý của Tề Trừng lập tức chuyển sang chuyện dị ứng, quên hẳn đi sự ngượng ngùng ban nãy. Cậu rũ đầu, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, đều tại em tự ý mua socola về."
"Không phải socola."
Bạch Tông Ân không thích đôi mắt đen láy của thiếu niên mất đi vẻ rạng rỡ, lạnh nhạt nói: "Là đậu phộng. Tôi bị dị ứng với đậu phộng, là di truyền từ mẹ."
Tề Trừng ngồi xuống, rất nghiêm túc lắng nghe.
Bạch Tông Ân không muốn nói thêm gì: "..." Thôi vậy.
"Khi còn bé thì không nghiêm trọng lắm, ăn phải một chút đậu phộng thì da sẽ ngứa, bôi thuốc mỡ là khỏi. Sau vụ tai nạn xe cộ kia, đậu phộng trở thành thứ cấm kỵ, ăn phải thì sẽ không thở được." Bạch Tông Ân dừng lại, nhìn về phía thiếu niên.
Tề Trừng rất nghiêm túc ghi nhớ rất kỹ vào trong đầu, nghĩ tới lời của bác sĩ Liễu.
Vì thần kinh ở hai chân của Bạch Tông Ân bị tổn thương nên dẫn đến rất nhiều chứng bệnh, bệnh dị ứng nho nhỏ trước đây giờ sẽ bị phóng đại, trở thành căn bệnh có thể cướp đi mạng sống của anh. Cậu nhỏ giọng, rất nghiêm túc bảo đảm: "Ông xã, em sẽ không nói cho người khác đâu."
Loại dị ứng nghiêm trọng đến mức đòi mạng như vậy nếu bị người khác biết, người ta cố ý làm hại thì làm sao bây giờ!!!
"May là xiên kẹo hồ lô lần trước anh không ăn." Tề Trừng đột nhiên nghĩ đến lần kia cậu mua xiên kẹo hồ lô đậu phộng.
Lần đó bị ông xã từ chối, cậu còn có chút thất vọng.
Hiện tại chỉ còn lại sự vui mừng.
Bạch Tông Ân: "... Đậu phộng rõ ràng như vậy, tôi cũng không muốn chết."
Chẳng qua là lúc đó không muốn giải thích thêm gì với thiếu niên, khi ấy, anh vẫn đối xử rất lạnh nhạt với cậu.
"Tắt đèn, đi ngủ."
Đêm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, Bạch Tông Ân cần phải bình tĩnh lại.
Căn phòng rơi vào bóng tối.
Tề Trừng chui vào chăn. Vốn là cún con ngủ rất nhanh, vừa chui vào chăn liền khò khò ngủ được, nhưng bây giờ lại trợn to hai mắt, trong đầu toàn là những chuyện khác. Cậu lén lút nhỏ giọng: "Ông xã, anh ngủ chưa?"
Chột dạ.
Bạch Tông Ân nghe ra sự chột dạ trong giọng nói của thiếu niên. Và tất nhiên anh cũng biết thiếu niên muốn hỏi gì.
"Ừm."
"Đang ngủ thì làm sao sẽ 'ừm' được?" Cún con xoay mình, hôm nay cứ nháo nhào mãi, cậu thật sự ngủ không được đâu trời ạ.
Tề Trừng hạ giọng, tiếp tục âm thầm dò hỏi, ngoài mặt thì làm như 'chẳng có gì xảy ra cả'.
"Mới vừa rồi ấy, ý là ban nãy, ông xã anh tỉnh dậy rồi thì có cảm giác gì lạ không?"
Trong bóng tối. Bạch Tông Ân chạm tay lên môi mình, âm thanh lạnh lùng hỏi ngược lại: "Thấy em nằm nhoài bên giường tôi --"
Có tiếng hít vào.
Thằng nhóc ngốc này đang rất hồi hộp.
"Tôi chỉ nhìn thấy có một tên ngốc lợi dụng lúc tôi ngủ thì làm ra chuyện xấu, kết quả bị dọa đến mức tự lăn xuống giường."
"Chuyện, chuyện xấu á?"
Cún con lắp bắp, đầu óc trống rỗng, nóng bừng. Mặt cũng đỏ bừng.
Bạch Tông Ân ừm một tiếng, "Em muốn ngủ trên giường à?"
Hầy ~
Thì ra đấy là chuyện xấu ấy hả.
Cún con điên cuồng xua tay: "Không có không có, em không có lợi dụng lúc anh ngủ mà lén lút bò lên giường đâu."
Chột dạ.
"Không nghĩ nữa." Bạch Tông Ân lạnh nhạt trả lời.
Cún con lại điên cuồng gật đầu.
Không nghĩ không nghĩ.
Cậu sao có thể muốn ngủ trên giường, nằm dưới này đã nóng gần chết.
Rõ ràng đã mở cửa sổ, sao vẫn còn nóng như vậy chứ!!!
"Chỉ, chỉ như vậy thôi á? Không, không có chuyện gì khác sao? Chính là vậy nè ông xã, anh có cảm thấy trên mặt hay cơ thể có chỗ nào lạ không?"
Bạch Tông Ân nghiêng đầu liếc nhìn sang bên giường.
Rõ ràng không nhìn thấy gì, nhưng thật giống như có thể cảm nhận được sự kinh hãi và thấp thỏm của thiếu niên.
"Mặt sao --"
Trái tim nhỏ của cún con lại như bị treo ngược lên lần thứ hai. Phù phù, phù phù.
Dưới giường, ánh mắt lo lắng nóng rực dõi theo. Bạch Tông Ân chạm tay lên môi, chậm rãi nói: "Không có gì. Em đang muốn nói đến cái gì đây?"
"Hả, không có gì không có gì." Cún con đem trái tim nhỏ nhét lại vào lồng ngực.
Ông xã không biết cái gì hết.
Cậu rất vui vẻ nói: "Ông xã ngủ ngon, đi ngủ sớm một chút nha."
... Cũng thật là dễ lừa.
Bạch Tông Ân nghĩ.