Chương 4

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên đường đi, Tề Trừng vừa lo lắng vừa sợ hãi. Cậu không biết khi gặp cha mẹ của nguyên chủ, mình nên thể hiện ra sao.
Hay là cứ nói rằng cậu bị va đầu mạnh nên mất trí nhớ?
Nói thế thà bảo rằng ăn nhiều cơm quá nên đầu óc lú lẫn còn hơn!
Cún con nhỏ đang một lòng muốn đi chơi giờ lại trở nên trầm ngâm, trong lòng ấm ức lo lắng về bát cơm của mình.
A, làm sao bây giờ đây.
Hay là trước khi bị phát hiện ra điều gì đó không ổn, bây giờ cậu quỳ xuống làm nũng xin ông xã giúp đỡ có được không nhỉ?
...
Chiếc xe rời khỏi trung tâm thành phố, tiến vào Vịnh Thiện Thủy.
Vịnh Thiện Thủy là khu vực đã được khai thác gần mười năm, là nơi cao cấp và xa hoa bậc nhất. Vị trí ở đây cũng không hề hẻo lánh. Nó chiếm trọn một ngọn núi nhỏ, một bên là hồ nước, từ chân núi lên đến đỉnh là hàng loạt biệt thự. Biệt thự của Tưởng gia nằm trên đỉnh cao nhất.
Nơi này dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được, chỉ những hào môn chân chính mới có thể sinh sống ở đây. Như Tề gia, một nhà giàu mới nổi bình thường không cách nào đặt chân vào được. Lời mời tham gia tiệc rượu này chính là một cơ hội lớn.
Từng chiếc siêu xe nối đuôi nhau tiến vào tòa biệt thự tổ chức tiệc.
Tài xế hạ bàn đạp xuống để Bạch Tông Ân có thể từ trên xe di chuyển sang xe lăn. Tề Trừng bước xuống từ phía còn lại, bị gió lạnh thổi đến run lẩy bẩy. Ngay cả cậu còn lạnh như vậy, thân thể ông xã vốn không tốt thì làm sao chịu nổi?
"Ông xã, anh có lạnh -- không?"
Cậu chưa nói dứt lời đã thấy trên người Bạch Tông Ân được đắp thêm một tấm chăn dày.
Sao trên người ông xã lại có sẵn tấm chăn dày ấm áp thế kia chứ!?!?
"Không lạnh." Bạch Tông Ân lạnh nhạt đáp.
Tề Trừng dở khóc dở cười, cậu hiểu rồi, đắp tấm chăn đó thì anh lạnh bằng cách nào được chứ.
Từ bên ngoài vào đến nơi tổ chức tiệc chừng mười mét. Tề Trừng vẫn ước ao dùng đôi mắt cún con nhìn chằm chằm tấm chăn trên người Bạch Tông Ân. Niềm vui sướng là của hai người, nhưng cậu thì chẳng có gì cả...
Đáng thương, rét lạnh, đói bụng cồn cào.
Vì muốn dành bụng ăn tiệc, khi chú Quyền nấu vài món cho cậu ăn, cậu đã nghiêm túc từ chối. Cậu chỉ gặm vài miếng bánh quy, giờ thì đã tiêu hóa hết từ lâu.
Vừa lạnh vừa đói.
Tề Trừng bĩu môi, đi bên cạnh chồng. Cậu nhảy nhảy để làm ấm cơ thể, vô cùng đáng thương nói: "Ông xã, bây giờ em giống hệt cậu bé bán diêm vậy!"
"... Cậu hai mươi tuổi rồi." Bạch Tông Ân lạnh nhạt nói.
Đừng có làm nũng như trẻ con vậy.
Tề Trừng nghe anh nói thế, cảm giác như gió lạnh lại thổi đến từ bốn phía, cậu oa oa khóc thầm.
Đây chính là ông xã đại nhân vật phản diện sao?
Không hề có chút tình cảm nào, thật vô cùng lạnh lùng.
...
Đêm nay, gia chủ bữa tiệc chính là Vương gia. Tiểu thư Vương gia, Vương Phỉ, hôm nay vừa tròn hai mươi tuổi. Đã đến tuổi mà pháp luật Hoa quốc cho phép kết hôn, đương nhiên nhà họ Vương muốn tổ chức một bữa tiệc thật lớn.
"Tớ vừa mới nhìn thấy bóng dáng tên ngốc Tề Trừng kia. Chỉ là một tên nhà giàu mới nổi sao lại được mời đến đây?"
Bạn thân của Vương Phỉ tò mò hỏi.
Hôm nay mà còn mời những người đó làm gì chứ. Đặc biệt là Tề Trừng, Vương Phỉ chẳng phải ghét cậu ta nhất sao?
Vương Phỉ nhấp nhẹ đôi môi đỏ, nhìn mình trong gương với bộ trang phục lộng lẫy, mê người, nói: "Cậu ta kết hôn rồi, gả cho một tên tàn --" Cô bỗng nhớ ra Tưởng gia rất tôn trọng Bạch Tông Ân nên dừng lời, sau đó lại có chút đắc ý nói: "Tưởng Chấp muốn tớ ra đón."
"Cậu ấy nói muốn để cho anh cậu ấy nhìn rõ bộ mặt thật của Tề Trừng. Chỉ là chút việc nhỏ đó, tớ tiện tay giúp thôi."
"Cậu và Tưởng Chấp hóa ra cũng có qua lại à? Có phải cậu ấy cũng có chút thích cậu không?"
"Không có đâu. Cậu ấy chỉ nhờ tớ giúp chút chuyện rồi sau đó mời đi uống nước thôi." Vương Phỉ giả vờ hờn dỗi.
Người bạn thân thở dài đầy ao ước.
Tại Bắc Thành này, không có nam nữ cùng trang lứa nào mà không muốn gả cho Tưởng Chấp. Ai bảo Tưởng gia làm chủ cả phương Bắc chứ?
Gả cho Tưởng Chấp, chẳng khác gì nắm giữ một nửa Hoa quốc này.
Cậu bé bán diêm Tiểu Trừng cuối cùng cũng vào trong buổi tiệc. Nhìn thấy những món tráng miệng được bày biện đẹp mắt, Tề Trừng rất nhanh đã ném mọi phiền não ra sau đầu. Cậu biến thành cún con nhỏ háu ăn, đôi mắt đen láy như phát sáng.
"Ông xã, không biết vị của cái bánh ngọt kia thế nào nhỉ?" Tề Trừng nóng lòng lắm rồi, "gâu gâu" vươn móng vuốt.
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn, ngữ khí lạnh nhạt nói: "Cậu có thể đi ăn thử."
"Vậy anh ở đây đợi em một chút, em đi nhanh rồi sẽ quay lại."
Mới vừa rồi cậu còn muốn giận dỗi ông xã vì sao lại vô tình như thế, bây giờ mọi oán hận đã bị ném sạch sành sanh. Dù đi ra ngoài, Tề Trừng vẫn còn nhớ đến trách nhiệm của một "cá mắm" ăn bám ông xã -- phải chăm sóc anh thật tốt.
Vì vậy cậu nghiêm túc nói với Bạch Tông Ân, sau đó nhanh chóng đi lấy bánh ngọt.
Dáng vẻ này của cậu trong mắt Bạch Tông Ân thật sự rất buồn cười. Nhưng Bạch Tông Ân cũng không tin một người trong thời gian ngắn lại có thể thay đổi nhiều đến vậy.
Kẻ đăng bài viết trên internet kia mới thật sự là Tề Trừng.
....
Các món tráng miệng được làm rất khéo léo, lung linh đẹp mắt, khiến Tề Trừng không biết nên chọn món nào.
Những món này trước đây cậu chưa từng ăn.
"Cũng không biết ăn cái nào mới ngon đây."
Tề Trừng giống như đang 'tuyển phi', đứng trước bàn đầy đồ ăn lưỡng lự. Sau đó cậu quyết đoán vung tay lên: "Tất cả mình đều muốn!!"
Lấy mỗi cái một vị.
Mình nhất định có thể ăn hết!
Cậu thật sự tin tưởng vào danh hiệu "thùng cơm" của mình.
Lần đi ra ngoài này thực sự quá tốt!!
Tề Trừng bưng một đĩa đầy đồ ăn. Vì không còn chỗ để, cậu còn nhét thêm một cái vào miệng. Hai má phồng lên, cậu tỉ mỉ thưởng thức. Hóa ra là vị nho, lại còn có chút vị thịt. Không biết diễn tả thế nào nữa, nhưng chua chua ngọt ngọt lại mặn mặn, đối với cậu mà nói đó là tuyệt vời.
Cậu thích!!!
Lúc quay trở về, từ phía xa Tề Trừng đã nhìn thấy một đám người đang vây quanh ông xã. Có cả nam lẫn nữ, cậu sợ rằng họ sẽ tranh địa vị "thùng cơm" với mình. Tề Trừng dựng tai lên nghe ngóng --
"... Hồi cấp ba, Tề Trừng nói rằng chắc chắn phải kết hôn với Tưởng Chấp."
"Đúng vậy, học tập siêu kém. Lại còn thích ra vẻ, mỗi lần mua sắm là mua một lúc nhiều đồ hiệu, nhưng thật ra cậu ta cũng chỉ biết mấy nhãn hiệu đó thôi. Cười chết tôi, lại còn nói dối. Cái gì mà cậu ta tiện tay mua, mua cái gì mà mua, đúng là đồ nhà giàu mới nổi rác rưởi."
"Cũng tại cấp ba, vì muốn được Tưởng Chấp chú ý nên cậu ta nịnh bợ chúng tôi. Mỗi ngày đều chạy vặt cho chúng tôi, còn mời cơm. Sau đó có một ngày, bị Tưởng Chấp bắt gặp. Mẹ nó, tên đó còn làm như bạch liên hoa kể lại sự việc, nói ai bắt nạt cậu ta. Là do cậu ta tự nguyện chạy vặt giúp chúng ta."
"Những gì chúng ta nói đều là sự thật, gia đình tên đó vốn là nhà giàu mới nổi. Nghe nói trước đây cậu ta ở nông thôn, vẻ mặt nghèo túng, chưa từng thấy tiền bao giờ."
"Khi đó, chúng ta trêu chọc cậu ta một chút, thế là Tưởng Chấp liền nói 'Các cậu đừng bắt nạt người khác, bạn học này không sao chứ', sau đó thì bị Tề Trừng một mực quấn lấy không buông."
"Anh Bạch, anh tuyệt đối đừng bị Tề Trừng lừa gạt."
!!!!
Tề Trừng đang bưng cái đĩa, nghe đến đây thật sự không thể nhịn nổi nữa.
Đáng ghét!
Tự nhiên đến phá đi bát cơm của cậu!
"Ông xã!!!!"
Tề Trừng tay bưng đĩa chen vào trong vòng vây, sau đó đứng chắn trước mặt Bạch Tông Ân, khí thế hùng hổ nói: "Ai bảo mấy người tới đây nói bậy vậy? À, em biết rồi, là Tưởng Chấp chứ gì!!!"
"Bảo hắn có bản lĩnh thì tự mình đến đây đi!" Cái tên em rể xấu xa này!
Những người này nghe theo lời Tưởng Chấp muốn vạch trần bộ mặt thật của Tề Trừng, thấy thế tất nhiên không bị mất bình tĩnh, thậm chí còn quay sang nói chuyện với nhau.
Tề Trừng quay người lại, đặt đĩa đầy bánh ngọt vào lòng Bạch Tông Ân: "Ông xã, giúp em cầm một chút, em muốn khẩu chiến *quần hùng!"
Bạch Tông Ân bị ép cầm một đĩa đầy đồ tráng miệng: ...
Bạch Tông Ân đặc biệt phiền chán kiểu cãi nhau như trẻ con thế này. Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn xuyên qua đám người, giọng không lớn nhưng lạnh lùng nói: "Tưởng Chấp."
Tưởng Chấp trốn trong đám người rùng mình một cái. Từ nhỏ đến lớn hắn không sợ trời không sợ đất, ngay cả cha hắn cũng không sợ, lại chỉ sợ người anh trai này tức giận.
Tưởng Chấp vội vã đi ra, quy củ đứng thẳng, ngoan ngoãn nói: "Anh."
Bạch Tông Ân im lặng.
Tề Trừng thật tức giận. Có thể động đến cậu, nhưng không thể đụng chạm vào bát cơm của cậu!
Vì vậy Tề Trừng ló đầu ra, ưỡn ngực cố tỏ ra sự tồn tại, nói: "Ông xã, Tiểu Chấp không chào em."
"..." Ánh mắt Bạch Tông Ân rất lạnh lùng.
Tưởng Chấp nghĩ là anh mình đang giận, đành chịu đựng nhục nhã, gằn giọng nói: "Chào anh dâu."
Tên em rể thối!
"Ngoan!" Em rộng lượng lắm đó!
Bạch Tông Ân liếc nhìn đám người đang vây xem.
Tưởng Chấp vội vã bảo bọn họ tản đi, còn chen lại đây làm gì chứ???
"Chuyện lúc trước đã không tính toán. Khi đó trong nhà tôi đã nói, bây giờ tôi sẽ lặp lại lần nữa. Tôi và Tề Trừng đã kết hôn rồi, là chồng chồng. Tiểu Chấp, nếu như cậu không chấp nhận được, sau này không cần gọi tôi là đại ca."
Tề Trừng ở bên cạnh thỉnh thoảng gật đầu phụ họa. Đúng vậy đúng vậy, em cũng không xen vào tình yêu của hai vai chính công thụ các người. Còn cái cậu này là vai chính công sao lại kỳ lạ vậy chứ, tại sao cứ nhắm vào ông xã bát cơm của em!
Cái gì mà tiểu chó săn công chứ, phải là chó Husky công mới đúng!!!
"Anh, anh vì tên này mà muốn đoạn tuyệt quan hệ với em sao???!!" Tưởng Chấp bi phẫn.
Tề Trừng nhìn thấy nốt ruồi son trên mí mắt của ông xã xuất hiện, trong lòng bỗng giật thót. Cậu nhớ tới đồng nghiệp từng nói qua một câu -- 'Nốt ruồi son của nhân vật phản diện này mà xuất hiện cho thấy tâm trạng anh ta đang cực kỳ tệ, chắc chắn sẽ có người gặp xui xẻo!'
Tề Trừng hóa thân thành cún con nhỏ đáng yêu ngoan ngoãn, yên lặng lấy lại đĩa tráng miệng từ trên tay Bạch Tông Ân.
"Là tự cậu muốn." Bạch Tông Ân nói.
Ánh mắt Tưởng Chấp phẫn hận như muốn xẻo thịt Tề Trừng trăm ngàn lần. Tên này chính là hiện thân của *Đát Kỷ, của *Bao Tự!!!!
"...Em biết rồi." Hắn ủ rũ trả lời rồi quay đi, để lại bóng lưng hiu quạnh của một tên cẩu độc thân.
Lúc này vai chính công và vai chính thụ vẫn chưa gặp nhau nên Tưởng Chấp vẫn là một tên FA.
Tưởng Chấp vừa đi khỏi, những ánh mắt đặt trên người hai chồng chồng bọn họ hóng chuyện cũng dời đi.
Những người này đặt danh lợi lên hàng đầu, những người làm ăn này đều muốn làm quen để kết nối quan hệ.
Bạch Tông Ân thật sự không có hứng thú.
Tề Trừng nghe thấy có người 'nhỏ giọng' nói Bạch Tông Ân chẳng qua là dựa vào có Tưởng gia che chở, hàng năm lấy cổ phần chia hoa hồng an phận làm một tên phú nhị đại tàn phế thôi.
"... Hàng năm ở tập đoàn Tưởng thị, hắn có cổ phần chia hoa hồng hơn chục tỷ thì phải?" Người đó nói với ngữ khí chanh chua ghen ghét.
Hơn chục tỷ! Không phải thường là mười đến trăm triệu thôi sao?
Tề Trừng tai thính dựng lên nghe ngóng.
Thật không ngờ ông xã còn giàu có hơn cậu tưởng tượng nhiều.
"Cũng là do tiểu tử đó của Bạch gia tốt số. Tập đoàn Tưởng thị khi trước là Hoa Khải, Tưởng Kỳ Phong cùng với họ Bạch hợp nhất công ty, Bạch gia chiếm cổ phần cũng không nhỏ."
"Tưởng Kỳ Phong nhân phẩm thật không thể chê. Bạn cũ một nhà chết hết, ông ấy vẫn còn có thể che chở cho con trai của bạn. Nghe nói yêu thương như con ruột, nhưng đáng tiếc "bùn nhão không trát được tường", chân bị tàn phế, lại còn không có chí hướng."
Ha ha. Các người thật sự là rác rưởi. Chồng em bốn, năm năm sau liền trở thành cá mập trắng máu mặt luôn đó!!!
Làm chủ cả phương Bắc này luôn!
Những người này rõ ràng không sợ Bạch Tông Ân có thể nghe thấy. Bạch Tông Ân chỉ có tiền tài, không quyền không thế, sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà nói cho cha của Tưởng Chấp là Tưởng Kỳ Phong, thế nên họ hoàn toàn không sợ hãi.
Tề Trừng rất tức giận, uy thế hừng hực trừng mắt: "Công ty của các người muốn phá sản sao? Nhiều chuyện như vậy."
Thiếu niên mặc trên người trang phục rất đẹp, hai má phúng phính, đôi mắt to tròn, một mặt 'em siêu tức giận', thân hình gầy yếu đứng trước xe lăn, che chở người phía sau.
Những người kia làm như giờ mới nhìn thấy Bạch Tông Ân đang ở đó, dồn dập cười ha hả rồi đi chỗ khác.
Tề Trừng thấy những người đó đi rồi, mới buông lỏng bàn tay đang nắm chặt. Cậu thật ra cũng có chút e sợ, khi cãi nhau miệng không được nhanh nhẹn, dù cho có chiếm được lý cũng không phát huy nổi. Buổi tối về, nằm trong chăn bắt đầu nhớ lại lúc đó cãi nhau, âm thầm giận bản thân mình vô dụng.
May là những người kia cũng không tiếp tục nói với cậu. Nếu không Tề Trừng cũng không biết làm thế nào mới có thể cãi lại. ༎ຶ‿༎ຶ
"Cậu không cần làm như thế."
Giọng của Bạch Tông Ân phía sau vang lên: "Nhiều chuyện."
"Là anh nói chồng chồng chúng ta là một --" Tề Trừng lại nhìn thấy nốt ruồi son trên mí mắt kia, đang nói cũng im bặt.
Lại tới nữa rồi, lại tới nữa rồi. Ông xã tức giận, Husky ngu ngốc không có ở đây, hiện giờ chỉ còn một mình cậu.
Phải ngoan ngoãn.
"Ông xã, sau này em sẽ nghe lời anh."
Nhận sai là thượng sách!
Bạch Tông Ân mặt lạnh như băng, anh không tin người này lại ngoan hiền như vậy.
"Cha mẹ và em trai của cậu đến."
Tề Trừng: !!! Wtf
Tới nhanh như vậy sao?
Tề Trừng ngẩng đầu lên nhìn. Vốn tưởng sẽ rất khó để cậu có thể nhận ra họ, vì dù sao đi nữa đại sảnh yến hội cũng có nhiều người, tất cả mọi người đều mặc chính trang, nhìn qua ai cũng giống ai với nụ cười trên môi. Nhưng ánh mắt của cậu lướt qua những người kia, chỉ nhìn một cái liền nhận ra đâu là cha mẹ nguyên chủ.
Đôi phu thê diện một thân trang phục đẹp đẽ.
Nghĩ đến là sợ.
Tề Trừng: Bánh gato nhỏ trong tay cũng--
Hít hà hít hà, thơm quá đi!
Tề Trừng chọn một cái bánh dâu tây đã ngắm trúng hồi lâu, một ngụm cắn lấy.
Nếu như cậu sắp bị mất đi chén cơm này, vậy đây sẽ là món ăn cuối cùng trước khi chết...
Bọn họ không đến đây có được không...?
Vợ chồng Tề gia đi đến.
"Tề Trừng, Bạch Tông Ân." Tề phu nhân tiến lên chào hỏi. Rõ ràng là 'con rể' của mình, nhưng mỗi lần nhìn thấy người này một thân tàn phế, họ cũng không thể nào thân thiết nổi.
Thấy đứa con lớn nhất của mình vẫn không biết ý tứ như trước đây, miệng thì mở lời quan tâm nhưng ánh mắt lại ghét bỏ nói: "Con có biết mình đang ở đâu hay không, còn không biết quy củ như vậy?"
Tề Trừng hai má phúng phính, nuốt miếng bánh trong miệng xuống.
Hai vợ chồng cũng không để ý đến việc Tề Trừng không chào hỏi mình, cố gắng thân thiết muốn cùng Bạch Tông Ân tán gẫu. Lời nói của hai người đều có ý muốn thông qua Bạch Tông Ân, thiết lập quan hệ với Tưởng Kỳ Phong.
"Hạo Hạo năm nay thi đứng nhất lớp. Nghe nói Tưởng Chấp học rất giỏi, không biết năm nay cậu ấy ở nơi nào? Hai người các con kết hôn lâu như vậy rồi, cũng nên đến thăm Tưởng tiên sinh..."
Tề Hạo là em trai của Tề Trừng, nhỏ hơn cậu tám tuổi, năm nay mới vừa lên cấp hai. Bàn về diện mạo, hai anh em thật không chút nào giống nhau. Tề Hạo nhan sắc bình thường, như là thừa hưởng khuyết điểm của cha mẹ, nhưng Tề Trừng thì ngược lại.
Tuy nhiên vợ chồng Tề gia thực sự rất tự hào có đứa con út thông minh như hắn, không giống như đứa con cả ngu dốt. Con trai lớn lên nhan sắc bình thường cũng không sao, nhà bọn họ có tiền là được rồi.
"Các người tưởng rằng mình có thể kết giao được với Tưởng gia à?" Bạch Tông Ân ngữ khí lạnh lùng, không hề lưu tình chút nào nói: "Tôi và Tề Trừng làm sao có thể đi đến bước kết hôn, trong lòng các người là rõ nhất. Tôi không quản mấy người đang có ý định gì, nhưng Tề Trừng -- "
Bị ông xã gọi đầy đủ họ tên, Tề Trừng theo bản năng đứng thẳng điểm danh: "Dạ có!"
"..." Bạch Tông Ân ngữ khí hơi dừng lại, thoải mái đôi chút nhưng rất nhanh lại quay về vẻ lãnh khốc. "Nếu muốn ly hôn, Tề gia phá sản."
Vợ chồng Tề gia bị uy hiếp, giận không nhịn nổi. Tề phu nhân còn đang muốn làm khó dễ, Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn quét mắt nhìn sang, bà chẳng hiểu sao lại nói không ra lời...
"Tôi ở trên xe chờ cậu."
Ông, ông xã, đóng gói em lại mang đi cùng vớiii.
Tề Trừng thấy Tề phu nhân và Tề tiên sinh đang nổi giận đùng đùng. Vừa nhìn liền biết khi nãy vì bị Bạch Tông Ân uy hiếp nên bây giờ sẽ trút giận hết lên người cậu.
Nhưng ai bảo cậu trở thành con trai của người ta làm gì chứ?...
Khoác lên thân thể của nguyên chủ, Tề Trừng quyết định vẫn phải làm một bé ngoan.
Bị mắng một trận thôi mà.
Cậu chịu được.
Tề phu nhân bây giờ cũng không thể đè nén lửa giận nổi nữa, cất tiếng mắng chói tai.
"Chúng ta nuôi mày lớn như vậy, tiêu nhiều tiền như vậy. Giờ mày kết hôn rồi thì đối xử với người trong nhà như vậy sao???"
"Vốn còn muốn dựa vào mày để kéo quan hệ với Tưởng gia, thật sự là phế vật. Giống y như tên chồng tàn phế kia của mày vậy."
"Sớm biết mày vô dụng như vậy, tao trước kia nhất định không nên--- "
"Mẹ." Tề Trừng mơ màng buột miệng thốt lên, thân thể theo bản năng rất sợ những lời nói tiếp theo.
Tề phu nhân cũng im miệng, có lẽ là cũng cảm thấy không ổn.
"Tề Trừng, con lớn rồi, tiền bạc trong nhà có hạn, thẻ của con cũng nên đóng lại thôi." Tề tiên sinh còn biết chừa cho cậu một con đường sống.
"Đừng trách chúng ta, những năm này con dùng tiền chúng ta đều cấp cho con, nhưng bây giờ con nên lớn rồi, chung quy cũng phải vì gia đình mà làm chút việc. Em trai con còn nhỏ -- "
Tề Trừng theo bản năng nói: "Em trai, em trai, lúc nào cũng là em trai. Nó không phải em trai của con!"
"Vậy tao cũng không có đứa con trai như mày." Tề phu nhân không cho phép người khác nói đến con trai của bà: "Mày nếu đã lấy chồng rồi thì như gáo nước đã đổ đi, về sau đừng trở lại nữa."
Hai vợ chồng mang theo đứa con út rời đi. Tề Hạo còn quay đầu lại nhìn người anh kia của mình, làm mặt quỷ với cậu, vẻ mặt rất đắc ý.
Tề Trừng cũng không biết mình ra ngoài bằng cách nào. Cánh cửa khép lại, ngăn cách những ánh mắt muốn hóng chuyện vui của mọi người.
Người vừa nãy bảo cậu rằng sẽ chờ trong xe, bây giờ lại đang đợi ở bậc thang. Một mình lặng lẽ trong bóng đêm.
"Ông xã." Tề Trừng lạch bạch bước nhanh đến.
Ánh trăng dịu dàng chiếu xuống.
Bạch Tông Ân nhìn thiếu niên, dáng người gầy yếu, còn đang thất thần bê cái đĩa đồ ăn. Mặt trắng bệch, hai hàng nước mắt, đôi mắt cún bình thường sáng ngời giờ lại đầy ảm đạm.
"Lấy chăn cho cậu ấy."
Tài xế nghe lệnh, đem chăn đưa cho Tề thiếu gia, rồi nhận lấy cái đĩa trong tay Tề Trừng.
Tề Trừng được bao bọc, rõ ràng thật ấm áp, cậu đáng lẽ nên vui mừng, nhưng trong lòng lại trống rỗng, thật là khổ sở. Vừa lên xe, trên mặt vừa nóng vừa lạnh, thật giống như có cái gì --
Cậu duỗi tay lên mặt xem thử.
Cậu, sao lại khóc?
__________
*quần hùng: Chỉ chung những người tài giỏi hơn đời, đang cùng nhau làm việc gì — Chỉ chung những nước lớn mạnh đang tranh chấp với nhau.
*Đát Kỷ: là một nhân vật nổi tiếng trong huyền sử Trung Quốc thời nhà Thương. Bà được biết đến là Vương hậu thứ hai của Đế Tân (tức Trụ Vương), vị quân chủ cuối cùng của nhà Thương trong lịch sử Trung Quốc. Kể từ ngày có Đát Kỷ, Trụ Vương càng đam mê tửu sắc. Để lấy lòng mỹ nhân, Trụ Vương đã làm vô số điều thất đức, hại dân, hại quân thần trung tín, gây nên sự sụp đổ tất yếu của nhà Thương. Trong nhiều truyền thuyết dân gian đều cho rằng Đát Kỷ là hồ ly tinh hóa thành.
*Bao Tự: là Vương hậu thứ hai của Chu U Vương, vị vua cuối cùng của giai đoạn Tây Chu trong lịch sử Trung Quốc. Truyền thuyết kể rằng, Bao Tự là một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ, Chu vương mê say nàng nhưng chưa bao giờ thấy nàng cười, lệnh ai làm cho nàng cười sẽ thưởng nghìn lạng vàng. Để thấy nụ cười của Bao Tự, Chu U vương nghe theo một nịnh thần, đốt lửa trên đài để lừa triệu chư hầu chạy đến. Trò đùa này đã gây ra họa mất Cảo Kinh khi quân Khuyển Nhung thực sự chiếm đánh. Nhà Chu bắt đầu suy yếu từ đây. Điển tích nổi tiếng này gọi là Phóng hỏa hí chư hầu (烽火戲諸侯).