Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên xe, Tề Trừng không hiểu vì sao mình lại khóc. Chỉ là lòng cậu đau đớn khó tả, một nỗi trống rỗng cứ đeo bám mãi.
Khi lên xe, tài xế đã đưa lại đĩa đồ ăn cho cậu.
Thế là Tề Trừng ôm đĩa, thầm nghĩ chắc mình đói bụng, dạ dày trống rỗng nên mới cảm thấy khó chịu như vậy. Ăn vài miếng sẽ không còn khổ sở nữa. Một miếng không đủ thì ăn hai miếng, đúng rồi!
Tề Trừng há miệng nhỏ, gặm bánh kem một cách ngon lành.
Giờ không còn ở trong bữa tiệc nữa, Tiểu Tề Trừng ham ăn như cún con cũng chẳng cần phải kìm nén bản thân làm gì.
Bạch Tông Ân nhìn đối phương mượn đồ ăn để giải sầu, anh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ.
Trên cửa kính phản chiếu bóng hình Bạch Tông Ân, hàng lông mày anh khẽ nhíu lại.
Trong bữa tiệc hôm nay, việc Tề Trừng gặp mặt vợ chồng Tề gia và việc Tề phu nhân vì quá xấu hổ mà tức giận giáo huấn con trai, Bạch Tông Ân đều đã đoán trước. Điều đó cũng đồng thời nhắc nhở Tề Trừng rằng, dù cậu có tâm tư hay dùng thủ đoạn nào đi chăng nữa, tất cả đều vô ích.
Vợ chồng Tề gia thiên vị con út, đây là chuyện ai cũng rõ.
Trước mặt mọi người, hai người nhà họ Tề này sợ bị chê cười là kẻ nhà giàu mới nổi nên cũng chẳng dám làm gì quá đáng.
... Nhưng Tề Trừng lại khóc... Điều này nằm ngoài dự đoán của Bạch Tông Ân.
...
Dần dần rời xa biệt thự huyên náo với ánh đèn hoa lệ, giờ đây chỉ còn thấy một ngọn núi đen kịt, nước hồ đen như mực, tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể có quỷ hiện lên từ bên trong.
Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nhai nuốt của Tề Trừng. Tiếng động không lớn cũng không nhỏ, giống hệt như một chú chuột hamster.
Trên cửa kính xe phản chiếu hình ảnh Tề Trừng đang nhồm nhoàm nhai nuốt như một chú hamster. Cậu lắc lắc khuôn mặt nhỏ, hai gò má phồng lên, ngừng hoạt động khoảng hai ba giây rồi miệng lại tiếp tục máy móc cử động. Đôi mắt to tròn, mờ mịt và ảm đạm, mơ màng suy nghĩ như đang xuất thần.
Trong đầu Bạch Tông Ân đột nhiên nhớ đến một câu châm ngôn: 'Sau lưng dạy vợ.' Anh giật mình sững sờ một chút, rồi rất nhanh khuôn mặt lại trở nên lạnh lùng vô tình.
Cuộc hôn nhân này không có tình cảm.
...
Trên đường về thì kẹt xe. Tề Trừng cuối cùng cũng ăn xong. Miệng tuy được ăn ngon nhưng trong đầu cậu lại cứ cảm thấy đau lòng khôn tả. Quả thật là có gì đó không ổn rồi.
Cậu liếc nhìn sang ông xã bên cạnh, lại thấy nốt ruồi son kia. Kinh hãi. Trên xe cậu chẳng nói lời nào mà. Vậy ai đã chọc giận Bạch Tông Ân chứ? Tề Tiểu Trừng vô tội, đáng thương, vội vàng né tránh.
Trở lại biệt thự, Bạch Tông Ân điều khiển xe lăn. Chú Quyền tự mình ra đón, sau đó ông liền chú ý đến tấm chăn khoác trên người Tề Trừng, vui vẻ nói: "Các con vừa đi chú cũng chợt nhớ ra Tiểu Trừng không mang theo áo khoác, may mà trên xe Tông Ân còn có chăn dự phòng."
Bạch Tông Ân mắc bệnh sạch sẽ, ý thức lãnh địa rất mạnh, cho dù là đồ dùng cá nhân dự phòng, người xa lạ cũng đừng hòng đụng vào.
Tài xế nếu không được sự cho phép của Tông Ân, nào dám lấy chăn đưa cho Tiểu Trừng chứ?
Con ngoan, con ngoan. Cả hai đứa đều là con ngoan.
Chú Quyền thật sự vui vẻ, cảm thấy tình cảm phu phu của hai người họ tiến triển nhanh như gió. Hôm nay cùng dùng chung chăn, ngày mai biết đâu Tiểu Trừng có thể ngủ chung giường với Tông Ân, sau đó -- ây da, Tiểu Trừng là con trai, bỏ qua chuyện có cháu trai gì đó đi.
Chỉ cần Tông Ân vui vẻ là được. Chú Quyền không lạc hậu bảo thủ đến mức nghĩ rằng nhất định phải có người nối dõi tông đường.
Chủ yếu là khoảng thời gian trước Bạch Tông Ân đã phải chịu đựng rất nhiều khổ sở, đến một người trưởng thành như ông cũng không dám chắc mình có thể chịu nổi, huống chi khi đó Bạch Tông Ân vẫn còn là một đứa trẻ. Hiện tại ông chỉ hy vọng có người bầu bạn cùng Tông Ân, sống vui vẻ, đó mới là điều tốt nhất so với mọi thứ khác.
Trong phòng khách biệt thự đặc biệt sáng sủa.
"Các con có muốn ăn khuya không? Trong bữa tiệc, đồ ăn chắc chắn không được ngon miệng. Tiểu Trừng, chú Quyền nấu cho con bát mì nhé?"
Tề Trừng lấy lại tinh thần, "Con không ăn đâu ạ, con đi ngủ đây."
"Đi thôi đi thôi, đi ngủ sớm một chút." Chú Quyền cảm thấy có gì đó không ổn. Chờ bóng lưng Tiểu Trừng biến mất ở cầu thang, ông liền hỏi: "Tiểu Trừng làm sao vậy? Trông không vui vẻ như mọi khi, có phải cậu ấy không khỏe không? Bình thường nhắc đến ăn là thằng bé liền rất hào hứng mà, lạ thật."
Bạch Tông Ân biết lý do, nhưng cuối cùng cũng chỉ nói: "Cậu ấy ở trên xe ăn hết cả một đĩa đầy đồ tráng miệng."
"Một đĩa lận sao, ăn được là tốt rồi." Chú Quyền sau đó lại yên tâm, ông biết mà, Tiểu Trừng làm sao có thể không vui vẻ khi nhắc đến chuyện ăn uống chứ, thì ra là ăn nhiều quá rồi nên không đói bụng.
__
Tề Trừng không buồn tắm, cả người không còn chút sức lực nào, thay xong quần áo liền chui ngay vào trong chăn. Chiếc chăn vừa mềm vừa xốp mang lại cho cậu cảm giác an toàn. Cậu bất giác nhắm mắt lại.
Tề Trừng mơ một giấc mơ rất dài, là những chuyện xảy ra với nguyên chủ. Trong tiểu thuyết, câu chuyện được viết dưới góc nhìn của nhân vật chính thụ, còn Tề Trừng chỉ là nam phụ pháo hôi theo đuổi công chính, tất nhiên sẽ không được miêu tả nhiều, chỉ để lại cái mác nhà giàu mới nổi lại vô tích sự.
Nghe đồng nghiệp nhắc đến, Tề Trừng rất muốn nói rằng cậu Tiểu Trừng và nguyên chủ Tề Trừng kia không hề giống nhau, ai mà ngu xuẩn như hắn đâu chứ.
Nhưng sẽ không có ai quan tâm tìm hiểu một nhân vật nam phụ pháo hôi cả...
Nguyên chủ Tề Trừng khi còn bé rất xinh đẹp đáng yêu, da dẻ trắng nõn, đôi mắt to tròn, khuôn mặt mũm mĩm tròn vo, một mái tóc xoăn tự nhiên rất mềm mại, cực kỳ giống búp bê Tây Dương. Cha mẹ rất yêu thương và tự hào về cậu, đi đến đâu cũng được khen ngợi.
[Tiểu Trừng đáng yêu, thừa hưởng hết thảy ưu điểm của vợ chồng chúng ta, nhất định là thông minh từ trong bụng mẹ.] [Ba mẹ kiếm được gì đều đem cho Tiểu Trừng hết.]
Năm sáu tuổi chợt xảy ra biến cố. Tề Trừng bị bọn buôn người bắt cóc, bán đến sơn thôn nhỏ, kêu trời không thấu gọi đất không linh. Tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, vừa sợ tối lại vừa nhớ mẹ, bị nhốt vào phòng chứa củi, sau đó lén lút chạy trốn, hai chân chạy đến máu me đầm đìa. Nhưng cuối cùng cũng bị tóm lại, sau đó bị treo lên cây dùng dây lưng đánh.
"Đau, đau quá, đừng đánh Trừng Trừng."
Trên giường, Tề Trừng ngủ say đến mức đạp chăn qua một bên, áo ngủ lộ ra nửa cái vai. Cậu ôm chặt lấy bản thân, gương mặt khóc sướt mướt đến đỏ bừng, cả mặt đầy nước mắt, oa oa khóc, vừa sợ vừa gọi, nhưng vẫn không thể tỉnh lại được...
____
Mới sáng sớm, chú Quyền hấp bánh bao gạch cua. Tiểu Trừng rất thích món này.
Chú Quyền nhớ Tiểu Trừng đã vì món này mà ngồi gần Tông Ân, sau lần đó cậu bé như biến thành người khác. Nhất định cậu nhóc thích nhất là bánh bao gạch cua rồi.
"Đến giờ rồi, Tiểu Trừng thường đúng lúc này xuống nhà ăn sáng." Chú Quyền xem thời gian, bảy giờ rưỡi.
Người trẻ tuổi thường thích ngủ nướng, trước đây Tiểu Trừng cũng vậy. Bình thường ngủ thẳng cẳng đến mười một, mười hai giờ, bữa sáng ăn cùng bữa trưa. Nhưng chú Quyền cảm thấy như vậy không tốt cho sức khỏe, bữa sáng vẫn cần phải ăn.
Ông liền nghĩ cách làm đồ ăn ngon, gọi Tiểu Trừng xuống ăn sáng rồi hãy lên ngủ nướng tiếp. Ngay lập tức.
"Bánh bao để nguội ăn sẽ không ngon." Chú Quyền nói, nhìn Bạch Tông Ân đang ngồi bất động bên cạnh, cười ha ha nói: "Tông Ân, con đi xem Tiểu Trừng dậy chưa, giúp chú Quyền gọi cậu ấy xuống ăn sáng."
Chú Quyền tận dụng mọi cơ hội có thể để cho cặp phu phu hai người ở chung, thật sự là rất nhọc lòng.
Bạch Tông Ân cũng biết, anh đặt đũa xuống, điều khiển xe lăn đi về phía thang máy.
Tề Trừng không khóa cửa phòng, Bạch Tông Ân vặn tay nắm cửa đi vào. Từ sau khi kết hôn đến nay, anh chưa bao giờ đặt chân vào phòng của Tề Trừng. Đồ vật không có thay đổi nhiều lắm, nhưng so với trước kia Tưởng Chấp ném loạn các đồ vật thô ráp, cứng rắn thì bây giờ nơi này lại bày biện toàn các món đồ hàng hiệu đắt tiền. Cả phòng đều là logo...
Bạch Tông Ân lạnh mặt, anh không muốn hiểu cái gu thẩm mỹ của Tề Trừng.
Bật đèn, gọi người dậy, sau đó sẽ nhanh chóng rời đi.
"Tề Trừng."
Chăn đã rơi trên mặt đất. Trên giường, Tề Trừng nằm co cả người lại như con tôm nhỏ. Chiếc áo ngủ hàng hiệu đầy nếp nhăn bị vén lên, tay chân trắng nõn lộ hết ra, cổ chân rất gầy, mắt cá chân lại vô cùng tinh tế.
Ăn nhiều cơm như vậy rốt cuộc là nuôi vào đâu hết rồi.
Người trên giường càng lúc càng không ổn. Mặt đỏ chót, lông mi khẽ động, bị chìm sâu trong ác mộng, tâm lý rối loạn nói: "Không muốn, không muốn em trai, đau quá, hu hu hu, thật sự đau quá..."
Tề Trừng như bị đánh mà khóc thút thít không ngừng.
Bạch Tông Ân ngồi bên giường, đưa tay chạm vào má Tề Trừng. Ướt nhẹp, toàn là nước mắt.
"Không, không muốn, đừng đánh con, con nhất định sẽ làm việc..."
Vợ chồng Tề gia không chỉ thiên vị con út mà còn dùng bạo lực với Tề Trừng sao?
Bạch Tông Ân mặt không chút biểu cảm, anh nhấc máy gọi cho bác sĩ. "Không phải tôi, là -- chồng của tôi, cậu ấy phát sốt."
Bạch Tông Ân nhặt chăn lên, đắp kín lại cho Tề Trừng đang co rúm người trên giường. Lúc rút tay về thì bị Tề Trừng ôm lấy cánh tay, cả người đối phương chậm rãi chuyển động, hướng về phía anh, cầu xin một chút ấm áp. Một vẻ đơn thuần lại ấu trĩ vô hại, cậu nhắm chặt hai mắt lấy lòng, dùng khuôn mặt dụi dụi cánh tay anh.
"Trừng Trừng rất ngoan, Trừng Trừng rất nghe lời, đừng đuổi con đi."
Bạch Tông Ân dừng động tác rút tay về, nhìn Tề Trừng vẫn còn đang thỏa mãn.
Tề Trừng rất gầy nhưng khuôn mặt lại tròn tròn đầy đặn, non mềm. Da thịt hai người dán vào nhau, cảm giác kỳ lạ này không thể diễn tả bằng lời, có hơi giống như khi chạm vào chiếc bánh giầy mà chú Quyền làm, nhưng e rằng so với cái má kia thì không mềm bằng --
"Trừng Trừng nhất định sẽ gả cho người có tiền nhất, là Tưởng Chấp, giúp ba, giúp mẹ..."
Bạch Tông Ân còn đang so sánh xúc cảm giữa cái má đầy thịt của cậu và bánh giầy, nghe thấy thế hai mắt liền lạnh lùng đi. Không chút lưu tình, dứt khoát rút tay ra, mặc kệ Tề Trừng trên giường mất đi hơi ấm không tìm lại được, một lần nữa rơi vào ác mộng, khóc đến thương tâm, nói năng cũng lung tung.
Bạch Tông Ân lạnh nhạt, không mang theo chút tình cảm nào.
Bác sĩ còn chưa tới, chú Quyền đợi mãi cũng không thấy hai người xuống, liền đi lên xem có chuyện gì xảy ra.
"Cái gì? Tiểu Trừng bị bệnh sao? Đã gọi bác sĩ chưa?"
Biết được Tông Ân đã gọi bác sĩ, chú Quyền vội vàng đi lấy nhiệt kế và miếng dán hạ sốt, trên mặt đầy lo lắng, "Có phải hôm qua bị gió thổi nhiều quá không." Vừa nói vừa nhìn nhiệt độ.
"Ba mươi chín độ năm." Chú Quyền rất lo lắng, may sao bác sĩ cuối cùng cũng đã đến.
Tề Trừng lúc này đã tỉnh, nhìn thấy bên giường ngoài chú Quyền còn có một người xa lạ. Đầu cậu rất đau, trong đầu rất hỗn loạn, không rõ đâu là mơ đâu là thật, và bản thân mình là ai.
"Tiểu Trừng, con cuối cùng cũng tỉnh rồi. Con bị sốt, bây giờ có chỗ nào không thoải mái không? Nói cho bác sĩ một chút."
Bác sĩ là người quen cũ, đến định kỳ kiểm tra cho Bạch Tông Ân. Là một người rất trẻ trung, đeo kính, lịch sự văn nhã. Bác sĩ thấy Tề Trừng đã tỉnh lại, nói: "Hôm qua cậu đã ăn gì? Có vẻ là do tiêu hóa không được tốt nên bị sốt."
Tối hôm qua trên xe ăn nguyên một đĩa đồ tráng miệng - Tề Trừng. Ôi trời, ôi trời, ôi trời. Hết cả mặt mũi rồi... Làm gì có ai ăn nhiều đến mức phát sốt chứ. Cậu thật sự xứng đáng với cái danh thùng cơm mà.
Tề Trừng trợn tròn mắt. Bởi vì khi bị sốt đã khóc rất nhiều, đôi mắt như vừa được thanh tẩy, nước mắt vẫn còn ứ đọng, nhìn qua cực kỳ giống với cún con ngây thơ vô tri vừa mới được sinh ra.
Bác sĩ nở nụ cười, tự mình đổi đề tài. "Không có gì nghiêm trọng, hết sốt là tốt rồi."
Y tá đem kim truyền nước đâm vào tay cậu sau đó treo bình nước biển lên, rồi cùng bác sĩ rời đi. Đợi truyền nước xong, Bạch Tông Ân hay chú Quyền đều biết rút kim.
"Tiểu Trừng muốn ăn gì? Chú Quyền làm cho con." Ông thật sự đau lòng vì đứa trẻ này tự nhiên sinh bệnh.
Tề Trừng nghĩ một hồi, giọng khàn khàn nói: "Mì gói ạ."
Chú Quyền: ... Bạch Tông Ân cũng ngước mắt nhìn Tề Trừng.
Tề Trừng rất nhớ hương vị của mì gói, dù sao đó cũng là thói quen ăn uống trước đây của cậu.
Khi còn bé ở cô nhi viện, cậu thường được xã hội quyên tặng sách vở, quần áo, đồ chơi cũ, đồ ăn nhanh các loại. Khi ấy mì gói cũng không bị mọi người sau này coi thường. Ai trong viện bị bệnh khó chịu thì sẽ được dì cho ăn một gói mì ăn liền, món này đối với bạn nhỏ nghèo đói Tiểu Tề Trừng chính là 'đồ ăn tuyệt vời của bệnh nhân'.
Giấc mộng tối hôm qua rất đáng sợ, lại chân thật đến mức cậu giống như chính nguyên chủ vậy. Sợ đến mức tỉnh táo, Tề Trừng nhanh chóng muốn tìm lại bản thân.
"Sao có thể ăn cái này được, chú Quyền nấu cho con chén cháo, đợi thân thể tốt lên thì ăn mì ăn liền nhé." Chú Quyền cuối cùng vẫn tự mình quyết định, ông muốn xuống lầu bắt tay vào nấu cháo, giao nhiệm vụ cho Bạch Tông Ân:
"Tông Ân, Tiểu Trừng bây giờ không thoải mái, con ở lại đây xem có gì có thể giúp được cậu ấy không?"
Bạch Tông Ân không biểu cảm gì, gật đầu đồng ý.
Tề Trừng nằm trên giường. Ngẩng đầu lên liền thấy Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn ở cuối giường, trong tay còn cầm một quyển sách để đọc.
Thấy đối phương không để ý đến mình, Tề Trừng ngẩn người nhớ lại giấc mộng tối hôm qua.
Cậu đã hiểu vì sao chấp niệm của nguyên thân với Tưởng Chấp lại lớn đến vậy.
Năm ấy Tề Trừng chín tuổi, trong thôn vừa vặn có nữ sinh viên cũng bị lừa đến, cô báo cảnh sát, cảnh sát liền cứu được Tiểu Tề Trừng.
Mất tích ba năm, Tiểu Tề Trừng trở lại thì em trai Tề Hạo cũng vừa lúc chào đời.
Lúc đầu vợ chồng Tề gia đối với Tề Trừng chính là cảm giác hổ thẹn sau đó lại vui mừng vì đã tìm lại được con.
Ở nông thôn ba năm, từ một tiểu vương tử biến thành một tên nhóc da đen ngu dốt, đi học không theo kịp bài, hành vi thô tục. Tề gia có thêm con út, cha mẹ của Tề Trừng cũng không còn kiên nhẫn dạy dỗ lại hắn nữa, trực tiếp bỏ qua con lớn, chuyên tâm chăm sóc đứa út.
Nguyên chủ lúc ấy rất đau lòng và khổ sở. Muốn có lại sự chú ý của cha mẹ nên cố ý làm nhiều chuyện xấu, cuối cùng khiến cha mẹ hắn thật sự thất vọng, chỉ ném tiền ra đấy cho hắn xài. Sau đó nguyên chủ liền có ý nghĩ 'Chỉ cần có nhiều tiền, cha mẹ sẽ quan tâm đến mình', 'Mình có nhiều tiền có thể giúp được sản nghiệp của cha mẹ, họ sẽ coi trọng mình'.
Mà nhà có tiền nhất phương bắc này chính là Tưởng gia, như vậy, kết hôn cùng Tưởng Chấp trở thành chấp niệm to lớn của nguyên chủ.
Dù đã kết hôn cùng Bạch Tông Ân nhưng hắn vẫn muốn tiếp cận Tưởng Chấp, cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm.
Nghĩ đến đây, Tề Trừng thở dài. Nguyên chủ thật sự thảm hơn cậu.
Cậu đến khi hiểu chuyện thì đã biết được cha mẹ thật ra không yêu thương mình, nhưng nguyên chủ từ bé đã được cha mẹ thương yêu, nuông chiều hết mực, có được tất cả trong tay nhưng rồi lại bị mất đi hết thảy... Trơ mắt nhìn tất cả yêu thương từng dành cho mình bây giờ thuộc về em trai.
"Ông xã." Tề Trừng giọng khàn khàn, rầu rĩ không vui nói: "Sau này trong nhà không cần trẻ con có được không?"
Bạch Tông Ân vẫn tiếp tục đọc sách, không ngẩng đầu, tay lật sang trang kế tiếp.
"Chỉ nuôi một mình tôi là được rồi, không muốn có thêm trẻ con đâu." Có thể là sốt đến hồ đồ rồi, Tề Trừng nghĩ gì nói nấy, vô cùng tội nghiệp nói: "Bằng không tôi quá đáng thương, bảo bảo cần những thứ gì tôi cũng không thể cho nó được..."
Bạch Tông Ân lại lật trang tiếp theo, cất giọng trào phúng nói: "Phát sốt xong tự biến mình từ đàn ông con trai trở thành người có chức năng của phụ nữ sao?"
Tề Trừng tròn xoe đôi mắt, cung phản xạ hơi chậm mất vài giây, sau đó vui vẻ. "Đúng nha, tôi là đàn ông nên sẽ không sinh con được, quá tốt rồi, trong nhà chỉ một mình tôi là thùng cơm."
Tề Trừng lấy chăn quấn mình thành cái kén, lộ ra cái đầu nhỏ, nghiêng người lại, nhìn về phía ông xã của mình.
Lúc trước, khi đi học, Tề Trừng bị bệnh chỉ có một thân một mình, không ai chăm sóc. Đây là lần đầu tiên có người ở bên, cậu cảm thấy bị sốt hóa ra cũng là một việc rất hạnh phúc.
Tề Trừng bây giờ cũng không biết được trạng thái bản thân đáng thương đến mức nào. Khuôn mặt nhỏ trắng bệch, đôi môi khô khốc, giọng nói lại còn khàn khàn.
Bạch Tông Ân đối với Tề Trừng luôn rất bình tĩnh, khách quan, thậm chí còn mang theo chút khắc nghiệt lạnh lùng.
Nhưng đôi mắt cún con sáng lấp lánh kia lại đang nhìn chằm chằm anh. Rõ ràng biết mình nên không quan tâm đến cậu nhưng anh cầm sách trên tay mà một chữ cũng không vào đầu.
"Tối hôm qua lúc tôi rời đi, cậu và cha mẹ cậu đã nói những gì?"
Bạch Tông Ân duy trì bộ dáng chăm chú đọc sách, giọng nói lạnh nhạt, nghe như anh đối với chuyện này không tò mò cũng không quan tâm.
"Mắng tôi, nói là trong nhà hết tiền rồi, khóa luôn thẻ của tôi."
Bạch Tông Ân đối với câu trả lời này không quan tâm, thậm chí cũng không thèm ngẩng đầu lên.
Sau một chốc, trong phòng trở nên yên lặng. Trên giường, Tề Trừng đã ngủ, dưới mắt còn có quầng thâm xanh đen, bởi vì da cậu rất trắng nên nhìn thấy rất rõ ràng. Trong miệng còn lẩm bẩm ông xã, thùng cơm...
Thật sự rất để tâm đến địa vị "thùng cơm" của mình.
Tề Trừng tỉnh lại lần nữa, chú Quyền đã đưa cháo tới, cháo rau dưa mùi thơm ngào ngạt.
Trên bàn bỗng có thêm một cái thẻ đen.
"Chú Quyền, cái này của ai vậy ạ?"
"Tông Ân mới đưa qua, thẻ này là của nó, cho con cầm lấy tiêu." Chú Quyền xoa xoa đầu Tiểu Trừng.
Ông nhìn Tông Ân lớn lên, đứa nhỏ này còn chưa nói rằng mình thích con trai hay không, ngay lập tức liền kết hôn. Chú Quyền khi trước vẫn rất lo lắng, hiện tại xem ra, Tông Ân cũng rất thương người ta.
Chồng nhỏ ngã bệnh, bị khó chịu liền ở lại trông coi. Bây giờ còn đưa thẻ của mình cho đối phương tiêu xài nữa...