Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 10: Bán máu cứu người (1)
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bình minh hôm sau, những tia nắng len lỏi qua cửa sổ, chiếu rọi lên thân thể người con gái đang say ngủ. Bên ngoài, làn gió nhẹ nhàng mang theo hương hoa lan thoang thoảng bay vào phòng, khiến căn phòng tựa như một bức tranh đẹp đến nao lòng.
Mãi đến khi ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp, 'chú mèo nhỏ' kia mới theo bản năng đưa tay che mắt, dần dần tỉnh giấc. Toàn thân nhức nhối, cô gượng ngồi dậy, tựa nửa người vào gối. Bàn tay nhỏ nhắn khẽ lướt sang bên cạnh, cảm nhận sự lạnh lẽo, cô biết hắn đã rời đi từ lâu. Bỗng nhiên, cô tự hỏi một cách ngốc nghếch: "Mình rốt cuộc đang mong chờ điều gì ở hắn đây?"
Cô vỗ nhẹ lên mặt mình, thầm nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo. Vươn đôi chân dài, cô khoác vội chiếc chăn mỏng rồi khó nhọc bước vào phòng tắm.
Trong gương, những dấu vết hoan lạc đêm qua vẫn còn in hằn. Nước mắt cô đột nhiên tuôn rơi, một giọt mặn chát, chua xót thấm sâu vào đáy lòng. "Danh dự, thân thể, tâm hồn... tất cả đều bị anh chà đạp không thương tiếc, TRẦN KHẢI!"
Giây phút này, cô thật sự muốn bỏ mặc tất cả, đi đến một nơi thật xa... thật xa, tốt nhất là tránh xa tên dã thú đó càng xa càng tốt. Nhưng ánh mắt cô lại trùng lại, không được, nếu cô đi rồi, Chu Giang sẽ phải làm sao?
Cô lướt mắt qua những bộ quần áo, đa số trang phục của cô đều khá thoải mái. Nhưng với những dấu vết này, cô không thể mặc những bộ đồ như vậy. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên một bộ đồ công sở cổ cao. Bộ đồ này khi mặc lên không hề khiến cô trông già dặn, thậm chí càng tôn lên nét mặn mà, đồng thời tôn lên vòng một và vòng ba quyến rũ, thu hút mọi ánh nhìn.
Bước xuống lầu, cô thấy quản gia Trương đang dặn dò tài xế điều gì đó. Bước đến gần ông, cô cười nhẹ một tiếng: "Con đi làm bằng xe buýt, bác cứ làm việc của mình đi."
"Thiếu phu nhân không được đâu ạ... Thiếu gia cậu ấy..." Quản gia Trương sửng sốt, vội vàng ngăn lại. Sau vụ việc cô bị bắt cóc, Trần Khải đã thắt chặt tự do của cô.
Không thể để những người này theo sát, nếu không một đồng chữa trị cho Chu Giang cũng không thể có được. Cô suy nghĩ một hồi, liền lập tức nghĩ ra kế: "Bác Trương, con đau bụng quá!" Cô giả vờ ôm bụng kêu to.
Bác Trương thấy cô như vậy liền hốt hoảng: "Để... để bác đi kêu bác sĩ."
Chính giây phút này, cô ba chân bốn cẳng chạy như bay rời khỏi biệt thự, mặc cho tiếng gọi vọng từ phía sau: "Thiếu phu nhân... Thiếu phu nhân..."
----------
Trên xe buýt, cô đã vắt óc suy nghĩ đủ mọi cách nhưng vẫn không tìm ra được phương án nào để cứu Chu Giang. Đột nhiên, cô nhìn thấy dòng chữ "Bán máu" trên tờ báo. Mím môi, cô tự nhủ: "Đành liều vậy!" Cô nhanh chóng bảo tài xế dừng lại ở một bệnh viện.
Đây chính là bệnh viện được nhắc đến trên tờ báo. Siết chặt tờ báo trong tay, cô lấy hết dũng khí bước vào. Chu Gia Ái đã nếm trải bao nhiêu khổ cực, không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ... kim tiêm. Nếu không vì Chu Giang, cô thà chết cũng không bao giờ tìm đến con đường đáng sợ này.
"Chào cô, cô cần gì ạ?" Cô y tá nhìn Gia Ái hỏi.
"Tôi... tôi muốn bán máu!" Cô nuốt nước bọt, trả lời.