Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 11: Thương Tâm
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc bán máu khiến cô ngày càng kiệt sức, thân thể gầy gò, đôi mắt to tròn thấm đẫm mệt mỏi. Đây là lần thứ ba cô bán máu, hai ngày nữa là đến kỳ hạn đóng tiền viện phí cho Chu Giang, cô phải cố gắng chịu đựng...
- Cô Chu, thân thể cô quá yếu rồi. Lần này chúng tôi không thể lấy máu của cô được, nếu không e rằng... Cô y tá lo lắng nhìn thân thể gầy gò của cô, khuyên ngăn.
- Không... không sao đâu, tôi ổn mà. Cô... cứ... Nói đến đây, đầu óc cô bỗng nhiên quay cuồng, bước chân loạng choạng rồi ngất xỉu.
- Cô Chu! Cô Chu! Cô không sao chứ? Mau đưa cô ấy vào phòng cấp cứu! Gọi cho người thân của cô ấy! Cô y tá nhất thời hoảng loạn kêu gọi sự giúp đỡ.
Phòng VIP - Tập đoàn JK
Một người đàn ông ngồi lãnh đạm trên chiếc ghế, chăm chú xem xét những tấm hình. Phía đối diện, một thanh niên ưa nhìn đang báo cáo điều gì đó. Thoáng chốc, vẻ mặt người đàn ông kia trở nên khẩn trương.
- Ở đâu? Trần Khải nắm chặt những tấm hình, hướng về phía Jay.
- Trần Tổng, những hình ảnh này thu thập được rất ít, địa chỉ vẫn chưa chính xác nhưng... có vẻ cô ấy đang ở thành phố M. Jay tiếp tục trình bày.
- Được, tiếp tục cho người điều tra. Trần Khải ngả người vào chiếc ghế, ánh mắt hướng về nơi xa xăm.
Tiếng chuông điện thoại "reng... reng... reng..." vang lên.
Gia Ái gọi cho hắn? Giờ này còn có chuyện gì đây?
- Alo. Giọng lạnh lùng, hắn nhấc máy.
- Cho hỏi có phải số máy của chồng cô Gia Ái không ạ? Cô y tá rùng mình trước giọng nói lạnh lùng của hắn.
Đây không phải giọng của cô ấy. Cảnh giác nhận ra có điều gì đó bất ổn, hắn nheo mày.
- Có chuyện gì?
- Vâng, thưa anh, vợ anh vì bán máu quá nhiều, dẫn đến tình trạng vô cùng nguy kịch. Anh vui lòng đến bệnh viện để tránh trường hợp xấu nhất xảy ra.
Bán máu? Cô gái ngu ngốc này rốt cuộc đang làm gì sau lưng hắn vậy? Một tuần nay, bác Trương đã báo với hắn rằng sắc mặt của cô ngày càng tiều tụy, gầy đi, nhưng hắn chẳng hề quan tâm chút nào, thậm chí còn nghĩ rằng cô đang bày trò. Hắn gắt gỏng ra hiệu cho Jay đi lấy xe, đồng thời buông một lời đe dọa với cô y tá ở đầu dây bên kia:
- Nếu cô ấy có bất kỳ chuyện gì xấu xảy ra, thì các người cũng đừng mong có kết cục tốt đẹp gì!
- Chúng... tôi... chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Phía đầu dây bên kia, cô y tá thực sự không thể đứng vững nổi trước câu nói đầy bá đạo vừa rồi.
Bệnh viện M
Sắc mặt Gia Ái đã hồng hào hơn một chút, xung quanh cô là các thiết bị truyền máu đang bao vây. Mái tóc hơi rối bù buông xõa trên khuôn mặt cô. Mi mắt cô khẽ run run. Trong giấc mơ, Chu Giang đang nằm bất động... trên vũng máu đỏ tanh. Cô muốn chạy lại ôm lấy đệ đệ mình nhưng không thể. Cô không thể nhúc nhích, cứ như vậy cô bất lực nhìn đệ đệ mình bị vũng máu đáng sợ kia nuốt chửng.
- Chu Giang... Chu Giang... Cô mơ hồ, mắt đẫm lệ gọi tên Chu Giang.
Trần Khải vừa bước vào đã nghe cô gọi tên một người đàn ông xa lạ: Chu Giang? Hắn ta là ai? Có chút không quan tâm đến chuyện đó, hắn tiến lại gần, đưa bàn tay lạnh lẽo vuốt mái tóc rối bù của cô. Đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy cô khóc. Kể từ ngày hắn bất đắc dĩ cưới cô về làm lá chắn trước bà nội để làm hài lòng bà, để hành hạ cô, hắn đã nhẫn tâm để cô chờ cơm đến nửa đêm, nhưng cô không hề tức giận, ngược lại chẳng oán trách hắn lời nào. Hắn sỉ nhục cô trước mặt người hầu, cô vẫn cam tâm chịu nhục. Ngay cả khi hắn đưa tình nhân về, cô vẫn nhẫn nhịn. Lần đầu tiên cô khóc chính là đêm đó, khi hắn hiểu lầm về Tâm Dã và cô, đã điên cuồng chiếm lấy cô. Và cũng chính đêm đó, hắn biết cô vẫn còn là xử nữ. Nhưng tất cả những chuyện trên không hề hấn gì. Sau đêm hôm đó, cô không cười, cũng chẳng nói, khiến hắn khó chịu và không muốn trở về nhà. Dòng suy nghĩ của hắn bị cắt đứt bởi một giọng nói:
- Trần Tổng, đã điều tra ra Chu Giang là ai rồi.