Chương 9: Hãy gọi tên anh

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 9: Hãy gọi tên anh

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hắn gằn giọng: "Lưu manh ư?! Được thôi! Từ giờ cho đến sáng mai còn mười tiếng, mỗi hiệp hai tiếng, mỗi tiếng một tư thế, cho đến khi nào ta còn cương thì em đừng hòng rời khỏi giường!"
Đôi mắt cô tràn ngập sợ hãi, bi thương và bất lực, vô hồn nhìn lên trần nhà, khẽ thều thào:
"Trần Khải, chẳng phải anh vẫn chê tôi dơ bẩn sao?"
Hắn thúc hông mạnh hơn, đôi tay hung ác xoa nắn nụ hồng nhỏ, giọng nói đã sớm nhuốm đầy dục vọng đáp lại cô:
"Vậy sao? Trước đây ta nào biết cơ thể em lại có sức quyến rũ đàn ông đến mức này."
Hắn đang khen hay đang sỉ nhục cô đây? Cô không muốn nghĩ nữa, chỉ im lặng gặm nhấm nỗi đau cả về thể xác lẫn tâm hồn.
"A...!" Hắn gia tăng tốc độ ra vào. Khắp cơ thể cô chi chít những dấu vết đỏ thẫm. Hắn thỏa mãn đan chặt hai bàn tay cô, ánh mắt ma mị quyến rũ ra lệnh:
"Tiểu Ái, hãy gọi tên ta." Từ trước đến nay, cô chưa từng gọi thẳng tên Khải. Không biết là do dục vọng hay vì lý do nào khác, hắn lại có cảm giác khao khát cô gọi tên mình đến thế.
Cô hơi sửng sốt, ra sức uốn éo muốn thoát khỏi hắn, không quên buông lời:
"Mộng tưởng!"
Nhìn thấy sự ngoan cố của cô không những không làm hắn thôi dục vọng mà còn kích thích thêm hứng thú. Hắn xoay người, để hai tay cô nắm chặt lấy thanh sắt đầu giường, hai chân quỳ gối. Tư thế này khiến cô xấu hổ đến mức quay người mắng hắn:
"Đê... tiện...! A...! Đừng...!" Lời nói chưa dứt, hắn lại một lần nữa đưa nhục bổng tiến vào cô. Đã qua mấy lần nhưng xem ra nhục bổng không hề có dấu hiệu xìu đi, ngược lại còn lớn hơn.
Mân mê nụ hồng nhỏ, hắn phả hơi thở nóng bỏng trượt theo sống lưng trắng nõn nà của cô:
"Ngoan... gọi Khải." Hắn dụ hoặc.
Cô không chịu nổi sự tra tấn này, khẽ rùng mình, đứt quãng gọi:
"Kh... Khải... ưm..."
"Ngoan lắm." Đột nhiên, hắn rút nhục bổng ra, khiêu khích hoa huyệt.
Cảm giác không còn thứ to lớn kia bên trong, cô thấy trống trải, ngoảnh đầu nhìn hắn. Thấy con mèo nhỏ này tỏ vẻ đáng thương, hắn liền cậy thế làm tới, chỉ tay vào từng chỗ nhạy cảm trên cơ thể cô: mũi, môi, gò bồng... rồi quỷ quyệt hỏi:
"Những chỗ này là của ai?"
Cô thật khổ sở với tên biến thái lưu manh này, cắn răng hét lớn:
"CỦA ANH! CỦA ANH HẾT! ĐƯỢC CHƯA?!!!"
Thấy cô ngoan ngoãn như vậy, tâm tình hắn có chút vui vẻ, thậm chí còn cảm thấy dáng vẻ cô lúc này có chút... dễ thương. Hắn liền nhướng người về phía trước, nhẹ nhàng hôn lấy môi cô. Nụ hôn lần này hòa lẫn biết bao ôn nhu sủng nịch, đến cả hắn cũng không biết tại sao lại như vậy. Đồng thời, hắn lại đưa nhục bổng vào tấn công. Cứ thế, hết tư thế này đến tư thế khác, hắn độc tài chiếm lấy cô, mãi đến gần bốn giờ sáng mới tạm tha cho cô.