Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 12: Trần tổng tài: "Ngớ ngẩn" ư?
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần tổng tài đã điều tra ra Chu Giang là ai.
Hắn nheo mắt, ra hiệu Jay nói tiếp:
– Chu Giang chính là em trai của thiếu phu nhân. Được biết, cậu ấy mắc bệnh tim bẩm sinh, thể trạng rất yếu. Sắp tới, thiếu phu nhân đã đặt lịch phẫu thuật cho cậu ấy, có lẽ vì chi phí viện phí khá cao nên cô ấy mới phải bán máu. – Jay vừa xem tài liệu điều tra vừa trình bày.
Ánh mắt hắn chợt trầm xuống khi nhìn Gia Ái gầy gò trên giường bệnh. Lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu. Tại sao cô ấy không nói cho hắn biết chuyện này? Chẳng lẽ cô ấy không tin tưởng hắn? Nghĩ đến đây, hắn càng thêm khó chịu.
– Giải quyết chi phí viện phí. Ngày mai mang toàn bộ thông tin của thiếu phu nhân đến đây cho tôi.
Quả thật, ngoài việc cưới cô, hắn chẳng biết gì về cô, thậm chí không hề hay biết đến sự tồn tại của người em vợ này. Thực ra, không phải là không biết, mà đúng hơn là hắn chưa từng quan tâm cô là ai. Hắn chỉ cần cô an phận, đợi bệnh tình của bà nội tốt lên, khi đó hắn sẽ đuổi cô đi cũng chưa muộn. Nhìn cô lúc này, hắn thấy cô không giống như người ngày đó. Hắn cưới cô hoàn toàn là do cô tự mình giở trò leo lên giường hắn. Bà nội lại còn theo phe cô, nằng nặc bắt hắn cưới, đến mức lên cơn đau tim. Bất đắc dĩ hắn mới phải chấp nhận. Ban đầu, hắn thực sự rất khinh bỉ và chán ghét cô. Nhưng càng tiếp xúc, hắn càng thấy lạ. Đôi lúc, hắn cảm giác cô hoàn toàn không giống một người xảo quyệt. Tuy nhiên, điều đó thì có ý nghĩa gì? Có lẽ cô chỉ diễn quá giỏi mà thôi.
– Mẹ… Mẹ… Đừng đi… hic… con thật sự rất… mệt mỏi…
Cô lại mơ thấy ác mộng, nước mắt giàn giụa, tay cô quờ quạng loạn xạ như muốn níu giữ thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Nhìn thấy cô kích động, kim truyền dịch cũng vì thế mà suýt tuột ra. Hắn nhanh chóng giữ lấy tay cô, cố định kim truyền.
Cảm giác được mùi hương hổ phách thoang thoảng, không hiểu sao cô lại cảm thấy yên tâm, liền ôm chầm lấy người đang ở trước mặt. Cái đầu nhỏ dụi dụi như một đứa trẻ vào lồng ngực rắn chắc của hắn, rồi an tâm ngủ thiếp đi. Đột nhiên đối mặt với tình huống này, hắn nhất thời không biết phải làm sao. Sợ đẩy cô ra sẽ khiến cô đau, nhưng giữ cô lại trong lòng… cảm giác cũng không tệ.
– Ngoan, ngủ đi.
Giọng nói tuy khàn khàn nhưng lại mang theo sự dịu dàng lạ thường. Có lẽ, chính hắn cũng không nhận ra vẻ quan tâm này của mình.
Trên chiếc giường nhỏ, có một cô gái xinh đẹp nép mình vào lòng một người đàn ông mạnh mẽ, người đang vụng về vỗ về lưng cô. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng nhưng ấm áp rọi sáng góc đầu giường bệnh, như đang ngăn cách thế giới yên bình của họ với thế giới vội vã và đầy chông gai ngoài kia. Dù tương lai có sóng gió đến đâu, có lẽ số phận đã định sẵn hai người họ là dành cho nhau.
Trước cảnh tượng này, Jay nhẹ nhàng bước ra ngoài với vẻ mặt ngẩn ngơ. Đóng cửa lại, anh ta nhìn hai tên vệ sĩ:
– Khoa khám mắt ở đâu?
Nhìn theo hướng chỉ tay của tên vệ sĩ, Jay tội nghiệp vừa đi vừa lẩm bẩm:
– Đó là chủ tịch thật sao… Đó thực sự là chủ tịch của mình sao…
Thật tội nghiệp cho Jay, vẫn còn bàng hoàng trước bộ dạng "ngớ ngẩn" của vị Trần tổng tài máu lạnh mà anh ta thường biết.
Tác giả: Tội thiệt… Tội thiệt.